Lời chúc Lễ Tình nhân giữa tiếng mạt chược

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Lời chúc Lễ Tình nhân giữa tiếng mạt chược

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịp Tết năm nay, Khương Hữu Hạ một lần nữa quay về căn nhà cũ ở quê để nghỉ ngơi. Điều khiến cậu khó chịu nhất ở đây chính là cái lạnh thấu xương.
Từ cảnh nghèo khó vươn lên giàu sang thì dễ, nhưng từ giàu có mà phải quay về cảnh thiếu thốn mới thực sự khó chấp nhận.
Chưa kể đến điều kiện sống tiện nghi ở thành phố, chỉ riêng chồng cậu – Hướng Phi Hành – đã đủ cầu kỳ rồi: trong nhà anh quanh năm bốn mùa đều phải duy trì nhiệt độ 26 độ C, ngay cả phòng tắm cũng có hệ thống sưởi sàn. Vì vậy, tổ ấm của hai người luôn ấm áp và dễ chịu hơn hẳn so với nhiều nơi khác.
Thói quen sử dụng điều hòa của Khương Hữu Hạ hình thành từ năm lớp 11, khi cả gia đình chuyển lên thị trấn sinh sống để tạo điều kiện cho anh trai cậu mở tiệm rửa xe.
Sáu năm trước, khi anh trai chuẩn bị kết hôn, bố mẹ đã sửa sang lại phòng ngủ chính và khu vực sinh hoạt chung ở lầu hai của căn nhà cũ, dán giấy dán tường và lát sàn gỗ mới.
Trong nhà, chỉ có hai khu vực này là được lắp điều hòa. Bởi vậy, lần này về quê, phòng sinh hoạt chung nghiễm nhiên trở thành nơi Khương Hữu Hạ yêu thích và thường xuyên lui tới nhất.
Bố mẹ Khương Hữu Hạ sống rất tiết kiệm, luôn ưu tiên việc thông gió cho nhà cửa chứ không có thói quen dùng điều hòa. Anh trai cậu lại thích làm ra vẻ, dù đang sụt sùi nước mũi vẫn cứ khăng khăng rằng mình “nóng bỏ xừ”. May mắn thay, chị dâu và cháu gái đều sợ lạnh y như cậu, nên nếu không có việc phải ra ngoài, cả bọn sẽ cuộn tròn trong phòng sinh hoạt chung. Họ không chỉ bật điều hòa mà còn mở cả máy sưởi dầu, vừa để sưởi ấm vừa để xem tivi.
Khương Hữu Hạ mang theo dụng cụ về quê để hoàn thành nốt những đơn hàng thủ công còn dang dở của khách hàng trước Tết. Xong xuôi công việc, cậu rảnh rỗi dạy cho chị dâu và cháu gái cách đan dây, chẳng mấy chốc đã hướng dẫn họ đến khâu thắt nút kiểu Trung Quốc khá phức tạp.
Cháu gái răm rắp nghe lời Khương Hữu Hạ, không còn mè nheo đòi về siêu thị trên trấn chơi thú nhún nữa. Thấy vậy, bố mẹ và anh trai cậu cũng ngại không tiếp tục khuyên cậu bỏ công việc vất vả ở thành phố lớn để về thị trấn Hòa Bình làm việc.
Vào ban ngày, phòng sinh hoạt chung đúng là một bến cảng ấm áp của Khương Hữu Hạ. Nhưng đến giờ đi ngủ, cậu vẫn phải quay về căn phòng lạnh lẽo của riêng mình.
Đắp chiếc chăn bông nặng trịch, cậu cố gắng chống chịu qua đêm nhờ chiếc túi nước ấm và tấm thảm sưởi điện.
Ngày 28 tháng Chạp, đau lòng vì thua mất 200 tệ khi đánh mạt chược, Khương Hữu Hạ cuộn mình trong chăn, mong ngóng Hướng Phi Hành gọi điện cho mình sau khi anh về nhà.
Đợi mãi mà vẫn không thấy tin tức gì, Khương Hữu Hạ bèn gọi cho Hướng Phi Hành, nhưng không có ai bắt máy. Cậu đành dúi chặt góc chăn, rúc người lại như con tôm chín, chỉ để lộ hai má ra ngoài.
Bị màn đêm và không khí lạnh như băng giá tấn công, mặt Khương Hữu Hạ tê buốt.
Bình thường cậu chìm vào giấc ngủ rất nhanh, nhưng hôm nay nghe tiếng gió rít thoắt ẩn thoắt hiện bên ngoài, nhắm mắt mãi mà vẫn không sao ngủ được.
Có lẽ là vì vừa nãy đánh mạt chược quá hăng say, hay là buổi chiều anh trai lại tâm sự với cậu, hoặc cũng có thể là hai hôm nay Hướng Phi Hành thường xuyên không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại. Và thực ra, đã qua không giờ, tức là Lễ Tình nhân rồi. Lễ Tình nhân hẳn phải là một ngày rất quan trọng đối với những người đang yêu chứ.
Ban đầu Khương Hữu Hạ cũng đã quên mất chuyện này, vì trí nhớ cậu không được tốt và cậu cũng không quá chú trọng đến ngày lễ phương Tây này. Nhưng hồi chiều, anh trai nhắc nhở nên cậu mới sực nhớ ra.
Lúc đó là vừa ăn trưa xong, anh trai Khương Kim Bảo gọi riêng cậu vào phòng ngủ chính, nói là có chuyện muốn tâm sự.
Vừa vào phòng, Khương Hữu Hạ đã lạnh run người, phát hiện điều hòa chưa được bật. Cậu vừa cầm điều khiển lên thì anh trai đã vội nói: “Thôi khỏi bật, anh chỉ nói vài câu thôi.”
Khương Hữu Hạ đành tủi thân buông điều khiển từ xa xuống.
“Ở thành phố riết rồi hư người,” Anh trách móc, “thành cậu ấm cô chiêu rồi, đi đâu cũng đòi bật điều hòa.”
“Trong tiệm mà không mở điều hòa thì ai thèm tới chứ.” Khương Hữu Hạ lập tức biện minh, “Tay em đông cứng lại thì cũng không thể làm việc được.”
Anh trai không giỏi lý lẽ bằng cậu, nói không lại nên chỉ bĩu môi: “Lại còn cãi anh mày nữa.”
“Hôm nay mẹ lại bảo anh khuyên em về đây làm việc, anh không đồng ý, may mà có anh gánh đỡ cho đấy nhé.” Anh nói, “Anh biết em không muốn về. Chuyện em thích đàn ông thì người trong làng lẫn trên trấn đều khó lòng chấp nhận. Không phải ai cũng cởi mở như anh chị đâu, nhưng anh thấy cái tên Hướng Phi Hành đó chẳng phải hạng tốt lành gì. Đừng có yêu nhầm người rồi để bị lừa tình đấy, biết chưa?”
Mùa hè năm nay, anh cậu đến thành phố Giang thăm cậu, nên hai anh em đã cùng ăn tối với Hướng Phi Hành. Sau khi chứng kiến Hướng Phi Hành mất cả buổi trời để chọn rượu với nhân viên phục vụ, Khương Kim Bảo đã thấy gai mắt anh ta rồi.
Khương Hữu Hạ bị kẹp giữa cũng rất khó xử, bình thường đều giả bộ ngây ngô. Nhưng bây giờ thấy anh mình nói Hướng Phi Hành như vậy, cậu vẫn phải nói đỡ cho chồng: “Anh hai, anh đừng nói như vậy mà. Chồng em tốt lắm, ảnh chưa gạt em bao giờ…”
“Khương Hữu Hạ, đàn ông đàn ang đừng có mở miệng ra là ông xã nữa, nghe gớm quá đi.” Anh trai ngắt lời, chịu không nổi nữa phải liên tục xua tay như đang xua đuổi tà ma ra khỏi phòng, “Vả lại, nó tốt với em ở chỗ nào? Nếu nó tốt với em thì sao Tết không cùng em về thăm bố mẹ? Chẳng phải ngày nào em cũng tham gia cuộc họp gia đình của nhà nó, bị bố mẹ nó soi mói hết chỗ này đến chỗ nọ à?”
Khương Kim Bảo càng nói càng tức giận, vầng trán nhăn nhúm lại: “Sao không nói nữa đi, cũng biết đuối lý rồi à?”
“Bố mẹ ảnh cho em rất nhiều lời khuyên trong công việc, hai đứa em của ảnh cũng ngoan lắm.” Khương Hữu Hạ khẽ giọng phân trần, “Hơn nữa, em sợ bố mẹ phát hiện ra quan hệ giữa tụi em, lỡ bố mẹ giận quá thì làm sao?”
Vì anh trai cậu nhắc đi nhắc lại mãi, nên thực ra trước khi về quê, cậu cũng từng thử hỏi Hướng Phi Hành rồi.
Cuối năm, công việc của Hướng Phi Hành không quá bận rộn, mấy ngày liên tiếp đều về nhà sớm, vả lại anh ấy có thể làm việc từ xa được.
Từ thành phố Giang đến trấn Hòa Bình tuy hơi rườm rà nhưng không quá xa. Nếu xuất phát từ tám giờ sáng, đi một chuyến ô tô rồi một chuyến tàu cao tốc, thêm một chuyến xe khách và một chuyến xe buýt, rồi đi bộ thêm vài bước chân thì một giờ chiều là đã tới nơi, bữa trưa có khi vẫn chưa kịp nguội nữa là.
Lúc đó cả hai đang xem phim trong nhà, Khương Hữu Hạ ngồi dựa vào lòng Hướng Phi Hành. Cậu sực nhớ ra chuyện này nên đã hỏi anh có muốn cùng mình về quê không, còn khen anh trai cậu nấu ăn rất ngon.
Hỏi xong, trong lúc chờ Hướng Phi Hành trả lời, bỗng nhiên cậu thấy hơi hồi hộp. Nhưng Hướng Phi Hành thì không hề căng thẳng chút nào, thậm chí còn chẳng buồn quay sang nhìn cậu, chỉ chậm rãi nói: “Phim em chọn mà sao em không tập trung xem?”
Khương Hữu Hạ không biết mình nên nói gì tiếp nữa.
Sau một khoảng lặng không quá lâu, Hướng Phi Hành quay đầu sang hôn cậu.
Môi Hướng Phi Hành khá mỏng, mát hơn môi Khương Hữu Hạ. Khi hôn, anh hôn rất sâu và nồng nhiệt.
Lúc trước, anh từng kể cho Khương Hữu Hạ nghe chuyện bố mẹ từng chê bai anh, nói rằng người môi mỏng thường không lưu luyến gia đình, và còn nói anh cứng đầu, tính khí nóng nảy, chỉ biết nghĩ cho bản thân, cố chấp và cũng rất bảo thủ.
Khi kể chuyện này, bề ngoài anh có vẻ hờ hững nhưng biểu cảm thực tế đã tố cáo rằng anh rất để bụng. Khương Hữu Hạ bèn an ủi anh, nói rằng ông xã không phải là người như vậy đâu.
Nhưng đôi khi, dù rất ít thôi, Hướng Phi Hành lại có gì đó rất xa lạ, khiến cậu nhoi nhói trong lòng.
Nhưng nụ hôn này đã nhanh chóng xóa tan những băn khoăn đó, cậu không muốn nghĩ nhiều đến thế.
Hướng Phi Hành yêu cậu thật mà. Do môi trường trưởng thành và nếp sống hiện tại đã khác biệt, nên tính cách của hai người cũng có những điểm khác nhau.
Đương nhiên Khương Hữu Hạ không thể nói với anh trai chuyện lời mời của mình bị phớt lờ, cậu không muốn ấn tượng của anh về Hướng Phi Hành ngày một xấu đi, đành bịa chuyện: “Vả lại, ảnh đang đi công tác ở châu Phi rồi, người châu Phi đâu có đón Tết, phải tới cuối tháng Hai ảnh mới về được, vất vả lắm.”
“Thật không đó?” Anh trai nhíu mày, Khương Hữu Hạ biết ngay mình đã thành công rồi. “Châu Phi à? Ở đó có an toàn không?”
“Chắc là có.” Khương Hữu Hạ lại tiếp tục thêu dệt câu chuyện: “Nhưng ảnh chưa bao giờ kể khổ với em hết, ảnh kiên cường lắm đó.”
Đi công tác châu Phi chắc chắn cũng được xem là một hành động của nghĩa sĩ rồi, cuối cùng anh cậu không nói thêm gì nữa. Sau một lúc cân nhắc, anh hỏi: “Vậy Lễ Tình nhân này hai đứa tính làm sao? Chiều mai anh dẫn chị dâu đi xem phim, ăn bít tết này. Nó tặng quà gì cho em?”
Khương Hữu Hạ không thể nói dối tiếp được nữa, đành bảo: “Em không biết, ảnh thích tạo bất ngờ cho em lắm, nhưng ở châu Phi lệch múi giờ với ở đây mà.”
“Chẳng có kế hoạch gì cả.” Có lẽ anh cậu rất tự tin vào kế hoạch Lễ Tình nhân của mình nên lại “lên lớp” cậu một trận. Đến khi tay chân cậu suýt đông cứng lại, anh mới tổng kết lại chủ đề của buổi thuyết giáo hôm nay: “Nó không cùng một thế giới với chúng ta, em phải mau tỉnh táo để nhìn thấu bản tính của nó đi.” Rồi thả cậu về lại phòng khách.
Lẽ ra Khương Hữu Hạ cũng chẳng mấy để ý đến lời của anh trai đâu, nhưng Hướng Phi Hành mãi không trả lời tin nhắn của cậu, đến lúc trả lời thì lại biến mất ngay tức khắc, khiến cậu bắt đầu thấy lo lắng.
Chắc không phải có chuyện gì xảy ra chứ? Khương Hữu Hạ nghĩ thầm, gã tài xế của Hướng Phi Hành lái xe ẩu lắm.
Khi tấm chăn lạnh giá được ủ đủ ấm, cơn buồn ngủ ập tới. Ngáp một cái, cậu quyết định để ngày mai lại quan tâm tiếp, âm thầm cầu nguyện cho Hướng Phi Hành về nhà bình an, tự trấn an bản thân rằng chắc chắn ông xã sẽ không sao, mấy hôm nay ở thành phố Giang vắng xe lắm, rồi yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Không biết ngủ được bao lâu thì túi nước nóng của Khương Hữu Hạ rơi cái bộp xuống đất, cậu choàng tỉnh giấc, nhanh chóng cựa mình ra khỏi chăn nhặt túi nước lên ôm vào lòng. Trong lúc mơ màng, cậu lại nghĩ không biết Hướng Phi Hành đã về nhà an toàn chưa, bèn lờ mờ lấy điện thoại ra xem.
Một giờ hai mươi lăm phút sáng, Hướng Phi Hành gửi cho cậu một tin nhắn chúc ngủ ngon.
Khương Hữu Hạ yên tâm rồi, trả lời lại bằng tin nhắn thoại, chúc ông xã sinh nhật vui vẻ. Nói xong, cậu nhắm mắt lại, nằm thêm một lúc nữa thì chợt nhận ra mình nói nhầm. Nhưng giờ thu hồi tin nhắn thì đã muộn, cậu đành cố gắng lấy điện thoại gửi thêm một tin nhắn nữa: “Xin lỗi em nói nhầm, chúc ông xã Lễ Tình nhân vui vẻ. Em yêu anh.”
May mà mình vẫn kịp sửa chữa sai sót này, nghĩ thế, cậu lại tiếp tục chìm vào cõi mộng.
Hướng Phi Hành mở mắt tỉnh giấc vào đúng bảy giờ rưỡi sáng, thấy Khương Hữu Hạ có gửi cho mình hai tin nhắn thoại hồi bốn giờ sáng.
Nghe xong tin nhắn thứ nhất, anh tức đến độ hai mắt thao láo. Nghe đến tin nhắn thứ hai, anh lại ngồi thẫn thờ một lúc mà không rõ lý do vì sao.
Hướng Phi Hành biết Khương Hữu Hạ không quan tâm tới những ngày lễ phương Tây, những ngày này chỉ báo hiệu rằng cậu sắp bước vào giai đoạn công việc bận rộn nhất trong năm.
Nhưng Khương Hữu Hạ lại chúc anh Lễ Tình nhân vui vẻ và cả câu “em yêu anh” vào sáng sớm thế này, chắc chắn là vì cậu cho rằng anh thì khác, anh có khái niệm về các ngày lễ nên mới cố gắng học theo.
Người giúp việc nhà anh đã thay drap giường trước khi nghỉ Tết, trong phòng gần như không còn mùi hương của Khương Hữu Hạ nữa.
Ngoài mùi sữa tắm và mùi quần áo ra thì Khương Hữu Hạ chẳng có mùi hương đặc trưng nào khác. Nhưng chiếc đi-văng cuối giường có trải tấm thảm trang trí do chính tay Khương Hữu Hạ dày công thêu.
Khắp căn nhà, từ những miếng lót ly, vỏ bọc ly cho đến những con thú len độc đáo bọc trên lưng ghế, tất cả những món đồ mềm mại được tích lũy từng chút một qua từng ngày là minh chứng cho thấy trong căn nhà này có một cư dân bí ẩn mang trong mình tình yêu sâu sắc với cuộc đời.
Lần nào Hướng Phi Hành cũng cười Khương Hữu Hạ, vì số tiền cậu kiếm được từ việc đan len đã chi hết vào việc mua len.
Em chất chứa hàng tỉ thứ ở nhà, nhưng vì lẽ gì mà hai năm nay cứ đến Tết em lại vội vã về quê sớm vậy chứ?
Trước khi dậy tắm rửa, Hướng Phi Hành gõ chữ trả lời: [Lễ Tình nhân vui vẻ, em có điều ước gì không?]
Mãi cho đến lúc anh lên máy bay, Khương Hữu Hạ vẫn chưa trả lời. Bình thường cuối tuần cũng có thấy em ngủ nướng đâu.
Khi máy bay hạ độ cao, Hướng Phi Hành nhìn từ xa đã thấy những đống tuyết đọng trong thành phố, phủ trắng một phần mái nhà và cây cỏ.
Đã lâu lắm rồi anh không nhìn thấy tuyết.
Tuy thành phố Giang cũng lạnh nhưng không thường có tuyết rơi. Thỉnh thoảng hồ nước dưới sân chung cư cũng đóng một lớp băng mỏng, nhưng mấy đứa trẻ con đi ngang ném vài hòn đá xuống đó là vỡ tan ngay lập tức.
Lúc trước anh có bao giờ để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu, là do Khương Hữu Hạ cứ hễ xuống lầu là sẽ chụp lại quá trình hồ nước đóng băng rồi gửi cho anh xem, anh mới biết được.
Hướng Phi Hành không thích quan sát. Hầu như mọi hiểu biết của anh về khí hậu, nhiệt độ, văn hóa, thời sự của thành phố Giang đều được Khương Hữu Hạ cập nhật và phổ biến.
Một giờ rưỡi chiều, cuối cùng Hướng Phi Hành cũng hạ cánh xuống thủ đô. Anh tắt chế độ máy bay thì nhận được hai tin nhắn Khương Hữu Hạ gửi từ mười giờ rưỡi sáng.
[Ông xã, điều ước của em là chơi mạt chược luôn ù, và trong nhà có thêm một cái điều hòa.]
[Dậy muộn quá bị bố mắng.]
Máy bay vẫn đang lăn bánh trên đường băng, Hướng Phi Hành gọi cho Khương Hữu Hạ. Anh nghe gần nửa bài hát thì Khương Hữu Hạ mới chịu bắt máy.
Đầu dây bên kia khá ồn ào, Hướng Phi Hành nói với cậu: “Hữu Hạ, Lễ Tình nhân vui vẻ.”
“Phỗng!” Khương Hữu Hạ mừng rỡ la lên, rồi ngưng giọng một lát, cậu đáp ậm ờ “Ừm… vui vẻ”.
“… Em lại đánh mạt chược à?”
“Phòng mạt chược nhà dì em có điều hòa,” Khương Hữu Hạ khẽ đáp, “với lại em tới đây để trả thù cho hôm qua.”
Cậu vừa dứt lời thì Hướng Phi Hành nghe thấy những người xung quanh cậu phá lên cười.
Bọn họ nói tiếng địa phương nên anh không hiểu lắm, chỉ nhận ra một vài từ đơn tiếng phổ thông xen lẫn bên trong. Chắc là họ đang cười Khương Hữu Hạ rồi.
Anh biết Khương Hữu Hạ đang ở bên ngoài không tiện nói chuyện, nhưng đúng thật anh là người ích kỷ, không thích cảm giác bị cho ra rìa. Vì thế, anh cố ý không cúp điện thoại mà nói với Khương Hữu Hạ: “Thắng thì là của em, thua thì tính cho ông xã.”
“Được, cảm ơn.” Khương Hữu Hạ nói chuyện rất khách sáo, rồi phấn khích la lên: “Ăn rồi nhé! À xin lỗi, nhìn nhầm, chưa ăn.”
“…” Nhớ tới cuộc gọi nhỡ tối qua, Hướng Phi Hành tiếp tục giải thích: “Hôm qua tan làm xong anh đi chơi với Từ Tẫn Tư, có uống ít rượu nên đã ngủ quên trên đường về nhà. Anh còn nhận được quà năm mới, em nhớ chiếc lục lạc kỵ sĩ của em không? Đó là do anh trai của bạn Từ Tẫn Tư làm đó, tối qua bạn cậu ta lại tặng anh một cái, anh đã trưng nó bên cạnh chiếc lục lạc của em.”
Khương Hữu Hạ ở bên kia chỉ đáp “Ừm”, vài giây sau lại trả lời nghiêm túc: “Được, vậy lát nữa em chơi xong sẽ gọi lại cho anh, tạm biệt.”
Có người ù rồi, tay Khương Hữu Hạ đang bận xáo bài nên không cúp máy được ngay. Hướng Phi Hành vẫn kề điện thoại bên tai, nghe loáng thoáng Khương Hữu Hạ nói hai câu tiếng địa phương.
Lần này thì anh nghe hiểu. Có người hỏi Khương Hữu Hạ là ai gọi, có phải người yêu không, Khương Hữu Hạ trả lời “Bạn thân chúc Tết, bạn thân chúc Tết thôi”.