Tiếng Chuông Kỵ Sĩ Và Thị Trấn Ấm Áp

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Tiếng Chuông Kỵ Sĩ Và Thị Trấn Ấm Áp

Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai năm đầu Khương Hữu Hạ mới đi làm, số ảnh và video ngày càng ít đi. Có khi cả một, hai tháng trời, album ảnh chỉ có thêm vài tấm.
Chẳng hạn như tấm ảnh chụp giáo án vào lúc hai giờ sáng, ảnh chụp màn hình sách khoa học tham khảo để phòng quên bài, nhật ký mua combo len ngày sale 11/11, đống len chất trên giường, và cả xấp áo len màu sắc đan cho cháu gái.
Hay là khay cơm đặt trên bàn ăn căng tin trống trơn, bầu trời mùa đông trong xanh ở trấn Hòa Bình, và mặt ao phẳng lặng lúc chạng vạng tối.
Cuộc sống của Khương Hữu Hạ ở trấn Hòa Bình trôi qua trong bận rộn, bình lặng, xen lẫn chút nhẫn nại và nỗi buồn thầm kín.
Hướng Phi Hành xem kỹ từng bức ảnh, rồi đối chiếu với những lời Khương Hữu Hạ từng nói, anh dần ghép lại được một bức chân dung hoàn chỉnh về người yêu của mình – một người chỉ thích kể những chuyện vui, còn chuyện buồn thì luôn giấu kín.
Nhớ hồi hai người mới dọn về ở chung, Khương Hữu Hạ gọi video với bố mẹ xong, chỉ duy nhất một lần giải thích cho Hướng Phi Hành nghe về cuộc sống của mình ở trấn Hòa Bình.
Sở dĩ Khương Hữu Hạ đột nhiên giải thích là vì lúc đó Hướng Phi Hành đang cảm thấy bất mãn.
Gia đình Khương Hữu Hạ khác với gia đình Hướng Phi Hành, nơi mà những cuộc họp yêu cầu bạn đời đồng giới cùng tham dự và báo cáo tổng kết sự nghiệp. Trước khi nghe điện thoại của bố mẹ, cậu đã bày tỏ mong muốn Hướng Phi Hành cố gắng không lên tiếng trong lúc cậu nói chuyện điện thoại với bố mẹ.
Dù Khương Hữu Hạ nói rất khéo léo, và Hướng Phi Hành hoàn toàn có thể vào phòng làm việc, nhưng từ chỗ một người bạn trai có thể đường hoàng giới thiệu với đồng nghiệp, anh bỗng chốc trở thành người yêu bí mật, phải lén lút ngay trong chính căn nhà của mình, Hướng Phi Hành sao có thể không tức giận?
Vì vậy anh không vào phòng mà ngồi ngay trên sofa, dán chặt ánh mắt vào Khương Hữu Hạ đang đứng tựa lưng vào bức tường trắng, nói chuyện với bố mẹ suốt nửa tiếng đồng hồ bằng chất giọng địa phương mà Hướng Phi Hành chẳng hiểu gì cả.
Sau đó Khương Hữu Hạ giải thích, em cảm thấy căn nhà này bài trí quá xa hoa, sợ bố mẹ để ý sẽ sinh nghi, nghĩ rằng em kiếm tiền phi pháp ở thành phố Giang.
Cuối cùng, đợi Khương Hữu Hạ kết thúc cuộc gọi, Hướng Phi Hành đáp lại cậu bằng thái độ hờ hững, lạnh nhạt, mong rằng sự dỗi hờn của mình sẽ được cậu chú ý.
May mắn thay, Khương Hữu Hạ yêu anh, quan tâm đến anh, nên nhanh chóng nhận ra. Cậu chạy đến bên cạnh, hỏi han dỗ dành.
Khi đó là đầu tháng Sáu, Khương Hữu Hạ mặc chiếc áo thun dài tay khá mỏng, biểu cảm của em tràn đầy sự vỗ về mà Hướng Phi Hành chưa từng tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác.
Ánh hoàng hôn màu cam ấm áp từ ban công rọi vào căn phòng chỉ bật chiếc đèn mâm hình tròn, tô điểm lên chóp mũi và hàng mi của Khương Hữu Hạ. Đây là khung cảnh gia đình riêng của Hướng Phi Hành, mà anh muốn lưu giữ cả đời.
Hôm đó Khương Hữu Hạ nói với anh: “Phong tục ở thị trấn bọn em không giống trên thành phố.”
“Trước kia, hiệu trưởng trường em từng thỉnh giảng đã mắng người khác là kẻ ái nam ái nữ. Nếu bố mẹ em biết chuyện của hai đứa mình thì sẽ rất phiền phức, họ sẽ lo lắng lắm.” Khương Hữu Hạ nói rất nghiêm túc, “Ông xã đừng hiểu lầm nhé, không phải em thấy việc quen anh là đáng xấu hổ đâu.”
Vậy chẳng lẽ phải giấu bố mẹ cả đời ư?
Hướng Phi Hành rất muốn hỏi nhưng vẫn kìm lại, vì anh của khi đó vẫn chưa chắc chắn mình có thể ở bên Khương Hữu Hạ cả đời.
Ngay từ đầu, Khương Hữu Hạ đã rất yêu và ỷ lại vào anh, khiến anh từng nảy sinh tâm lý tự đại, cho rằng mối quan hệ giữa hai người ổn định được là nhờ sự thỏa hiệp của Khương Hữu Hạ, và anh là người nắm giữ mọi quyền chủ động.
Nhưng chẳng bao lâu sau, vào cái tuần hai người chia xa dịp Tết năm ngoái, Hướng Phi Hành mới biết anh không thể để Khương Hữu Hạ và mình xa nhau lâu đến thế. Nhờ sự thú nhận này mà tâm lý tự cao tự đại kia tự động tan biến. Anh không thể để Khương Hữu Hạ rời xa mình được.
Bây giờ xem lại những bức ảnh và video trong điện thoại cũ của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành cuối cùng cũng phát hiện, những người “đồng nghiệp” mà hiệu trưởng chỉ trích trong lời kể của Khương Hữu Hạ có lẽ chính là bản thân em.
Chẳng hạn như có một lần, Hướng Phi Hành thản nhiên chỉ ra rằng, thời gian làm việc của Khương Hữu Hạ trong ngày nghỉ lễ quá dài, lẽ ra em nên được nghỉ bù thêm nửa ngày nữa. Để bảo vệ chế độ nghỉ phép không hợp lý của tiệm, Khương Hữu Hạ kể: “Lúc trước ở trường, có rất nhiều đồng nghiệp của em phải tăng ca đến một giờ sáng mà còn không được nhận lương làm thêm giờ.”
Hay như lúc Hướng Phi Hành bất mãn về việc Khương Hữu Hạ thường xuyên bị chủ tiệm bắt đi học bồi dưỡng, Khương Hữu Hạ nói: “Lúc trước em dạy thỉnh giảng ở trường, hiệu trưởng còn bắt đồng nghiệp của em dạy môn học mới mà không cho họ đi học bồi dưỡng, khiến nhiều đồng nghiệp của em phải thức đêm thức hôm tự học.”
Hướng Phi Hành không thích nghe Khương Hữu Hạ hoài niệm về cuộc sống không liên quan gì đến anh và cả những người đồng nghiệp anh không quen biết, cho nên đáp lại không mấy nhiệt tình. Cũng may trí nhớ anh tốt nên vẫn nhớ đến tận bây giờ.
Khương Hữu Hạ cũng từng bảo: “Bố mẹ em mong em cố gắng nhịn đến khi được vào biên chế, nhưng em vẫn muốn ra ngoài khám phá.”
Đây là lý do thúc đẩy em lên thành phố Giang mà em kể cho Hướng Phi Hành: “Hai mươi lăm tuổi chưa yêu đương bao giờ, cũng không chịu đi xem mắt, ở trong trấn bọn em không chỉ bị liệt vào hàng ngũ ‘ế sắc ế’ mà còn bị người ta bàn tán ra vào, tổn hại đến danh tiếng của bố mẹ và anh chị hai.”
“Suy đi tính lại, em chọn lên thành phố.” Khương Hữu Hạ nói, “Dù em sống ở nhà cũng thoải mái lắm.”
Giờ nghĩ lại, Khương Hữu Hạ chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Chập tối ngày mười hai tháng Giêng, trước khi từ công ty về nhà, Hướng Phi Hành nhận được video báo cáo nhiệm vụ Khương Hữu Hạ gửi.
Sau khi về nhà, anh lại lục tìm được một video trong điện thoại cũ khớp với video Khương Hữu Hạ vừa gửi. Thời gian quay là vào một buổi tối ba năm trước, trong đó có một cái ao nước, xung quanh có cây và bãi cỏ, khá giống với khung cảnh trong giấc mơ của Hướng Phi Hành.
Em quay ao nước, giới thiệu qua rằng hồi nhỏ em thường cùng anh hai tới đây chơi, mình cũng từng đưa Hướng Phi Hành tới đây xem một lần. Hôm nào rảnh em cũng thích tới đây chơi.
Video đến đây là kết thúc, Hướng Phi Hành nhớ tới chuyện mình ghen với chính mình trong mơ mà thấy buồn cười. Anh lại xem tiếp điện thoại cũ, phát hiện ra một video hiếm hoi khá dài.
Video này dài tận mười phút, xem đến cuối mới nhận ra là Khương Hữu Hạ bấm nhầm, định chụp ảnh mà lại thành quay video, nhưng em vẫn không xóa.
Lúc đầu là bật đèn flash, rồi quay vào một thân cây khiến nó lóa lên trắng xóa, sau đó em lại cất điện thoại vào túi. Hướng Phi Hành nghe thấy tiếng em đi bộ, cả video tối hù. Suốt mười phút đó, Khương Hữu Hạ hầu như chỉ đi bộ trên đường, ba mươi giây cuối cùng mới dừng lại. Em đứng lại một lúc, lôi điện thoại ra, ống kính tìm thấy con đường làng lầy lội.
Khương Hữu Hạ nhìn thấy màn hình điện thoại thì thốt lên: “Ấy, sao lại thành đang quay video thế này.” Rồi video kết thúc.
Hướng Phi Hành vốn cũng không để tâm lắm, vì không lâu sau đó Khương Hữu Hạ đã lên thành phố Giang, những video quay cuộc sống thường nhật của em cũng lại tấp nập trở lại album.
Sau khi đến thành phố Giang, Khương Hữu Hạ ở trong nhà nghỉ bình dân vài ngày rồi mới chuyển đến phòng trọ mà Hướng Phi Hành từng đến.
Phòng của em có thêm rất nhiều món đồ trang trí dễ thương nhưng vô dụng. Sau khi trao đổi với chủ nhà, em dán lại giấy dán tường, căn phòng tuy nhỏ nhưng vẫn đủ ấm cúng.
Cũng có một số ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện đòi tiền bên môi giới, trong cuộc đối thoại Khương Hữu Hạ trông không được vui cho lắm, em nhiều lần nhấn mạnh người ta đã lừa đảo mình.
Khoản tiền lương đầu tiên của em ở Tiệm Len Cát là ba nghìn sáu trăm tệ, em chụp màn hình gửi cho anh hai xem, rồi lại chụp màn hình cuộc trò chuyện với anh hai, không biết để gửi cho ai.
Anh em bảo: “Có mỗi từng này, thà về tiệm anh rửa xe còn hơn,” lại nói: “Không đủ tiền thì nói với anh.”
Tháng Hai, Khương Hữu Hạ về nhà ăn Tết, ảnh chụp lại ít dần. Tết năm đó em chỉ ở lại năm ngày rồi quay về phòng trọ, tiếp tục đi làm ở Tiệm Len Cát.
Cuối tuần thi thoảng em cũng đi chơi với bạn bè và đồng nghiệp, nhưng chắc là vì hầu bao còn eo hẹp nên em chi tiêu rất thận trọng.
Cuối tháng Hai, em mua chiếc lục lạc kỵ sĩ kia.
Trong video là bàn tay Khương Hữu Hạ đang cầm dây treo chiếc lục lạc, chiếc lục lạc vang lên tiếng kêu trầm đục, y như tiếng chuông lúc dùng để tập phục hồi cho Hướng Phi Hành.
Khương Hữu Hạ lắc chiếc lục lạc liên tục, khiến cô gái bên cạnh phải lên tiếng: “Hữu Hạ đừng lắc nữa, tiếng chuông này nghe kỳ quá.”
“Kỳ sao?” Khương Hữu Hạ không lắc nữa, khẽ bảo: “Mình thấy cũng hay mà.”
Một giọng nam khác vọng ra: “Nghe chẳng ra làm sao.”
Lúc này, chắc là người bán hàng đi tới, giới thiệu: “Đây là lục lạc kỵ sĩ, nếu gặp khó khăn thì lắc lên, sẽ có kỵ sĩ đến cứu bạn, giống như bà tiên của cô bé Lọ Lem vậy.”
“Thật không đấy?” Khương Hữu Hạ và cô gái đi cùng đều bật cười.
Cô gái bán hàng cũng cười, nói nước đôi: “Thành tâm ắt sẽ linh nghiệm, các bạn nghĩ là thật thì nó là thật, nghĩ là xạo thì là xạo thôi.”
“Chắc xạo rồi.” Khương Hữu Hạ nói: “Nhưng mà mình muốn mua nó.”
“Hả?” Người kinh ngạc chuyển sang nhân viên bán hàng, cô bảo: “Nhưng cái này tận 168 tệ đấy, không được giảm giá đâu.” Xem ra là chưa bán được cái nào.
“Đắt thế.” Khương Hữu Hạ khẽ bảo.
Người đàn ông đi cùng lên tiếng: “Cậu mua cái này làm gì, thừa tiền quá thì khao bọn này đi ăn đi.”
Khương Hữu Hạ không nói gì, nhân viên bán hàng hỏi: “Vậy bạn còn muốn mua không?”
“… Muốn. Phiền bạn gói lại giúp mình, cảm ơn!”
Hai người bạn đi cùng đều bảo Khương Hữu Hạ không dưng đi mua đồ đắt tiền thế này, chắc trúng số rồi hả, đòi cậu khao trà sữa. Thế mà Khương Hữu Hạ cũng đồng ý.
Bất chấp lương thử việc chỉ vỏn vẹn hơn ba nghìn tệ, chỉ vì nhớ nhung một người em không hề quen biết mà bỏ ra tận 168 tệ mua một chiếc lục lạc bán ế.
Buổi tối sau khi trở về nhà, Khương Hữu Hạ lại quay video chiếc lục lạc đó, em nói: “Nghe cũng giống phết.”
Bức ảnh tiếp theo là một tấm chụp màn hình từ video. Hướng Phi Hành nghĩ một lúc mới nhớ ra đây là cái cây lúc đầu Khương Hữu Hạ bật đèn flash để chụp.
Hình ảnh mờ nhòe quá, Hướng Phi Hành không biết dụng ý của Khương Hữu Hạ là gì. Ngó mấy giây, lại phóng to lên, cuối cùng anh mới nhìn ra khung cảnh mờ ảo. Trên thân cây có ba chữ “Khương Hữu Hạ” xiêu vẹo rất khó nhận ra, còn bên trái là tên của anh.
Ai khắc những chữ này, Hướng Phi Hành không rõ, cũng chẳng biết.
Anh nghĩ tới Khương Hữu Hạ ở nhà nhiều lần lắc lục lạc, không biết là muốn đánh thức ký ức của anh, hay là hành động an ủi bản thân sau khi chịu tổn thương.
Ngồi trong căn phòng vẫn còn thiếu vắng bóng hình Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành phóng to bức ảnh lên hết cỡ, hy vọng trong một khoảnh khắc nào đó, anh có thể bừng tỉnh như được xối nước cam lộ vào đầu, rồi nhận ra nét chữ của chính mình. Anh muốn xóa bỏ thuyết vô thần khỏi thế giới này, để nhường chỗ cho những điều thần bí và định mệnh mặc sức tuôn rơi như tuyết trắng, bao phủ thế giới của anh và Khương Hữu Hạ. Anh muốn chiếc lục lạc có thể triệu hồi kỵ sĩ mà anh từng cho là hoang đường không còn là món hàng bán ế, mà nó đã ban anh đến bên Khương Hữu Hạ sớm hơn, sớm hơn nữa.
Bởi vì bản thân anh đã may mắn có cho mình một vị thần bảo hộ thầm lặng ngay trước khi tiếng lục lạc ngân lên.
Mười bảy tuổi nằm trên giường bệnh, mười tám tuổi căm ghét sự đời, vô số ngày đêm dùi mài kinh sử, anh chẳng hề hay biết ở tận huyện lỵ xa xôi, có một người sẵn lòng vì anh mà dệt nên một thị trấn ấm áp, đủ sức chống đỡ mọi sự tấn công.
Ở một nơi khác, người đó cũng học hành rồi bận rộn, đi làm sáng chín chiều năm, rồi lại hạ quyết tâm rời bỏ quê hương. Cuối cùng, vào một ngày nọ hai năm trước, em đã đem thành phố dịu dàng của mình đến bên cạnh Hướng Phi Hành, viết tiếp cuộc tình lẽ ra phải nảy nở từ sớm hơn.
Đây là kết luận cuối cùng của Hướng Phi Hành trong mười bốn ngày qua.
Chẳng có hận thù sâu nặng hay yêu đương chết đi sống lại, chỉ có nỗi buồn Khương Hữu Hạ giấu kín, những mơ mộng tuổi dậy thì và rung động đầu đời, cùng với mảnh giáp chàng kỵ sĩ bảo vệ Hướng Phi Hành mà em âm thầm cất giữ.
Treo cao trên bầu trời thành phố Giang là vầng trăng tròn vành vạnh, báo hiệu tháng Giêng sắp sửa kết thúc. Vé tàu cao tốc cũng không còn khó mua nữa.
Hướng Phi Hành thu xếp công việc, đặt vé tàu trưa mai xuất phát đến tỉnh Di.
Khương Hữu Hạ rời khỏi trấn Hòa Bình, còn anh thì tìm đến đó.