Kỵ Sĩ Trong Mơ
Chương 4
Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hướng Phi Hành vừa bước lên xe thì Khương Hữu Hạ đã gửi tin nhắn xin lỗi ngay lập tức: [Ông xã ơi em xin lỗi mà, vừa nãy đông họ hàng quá, em không dám nói chuyện sến sẩm. Hôm qua anh trai em còn mắng em, anh ấy bảo không muốn nghe em gọi ông xã nữa.]
Hướng Phi Hành không trả lời ngay, Khương Hữu Hạ nhắn tiếp: [Ông xã đã đến nơi chưa? Đang làm gì đó? Đừng nói là giận em nhé.]
Một lát sau Khương Hữu Hạ gọi đến, cuộc gọi đầu tiên anh không bắt máy, phải đến cuộc thứ hai anh mới chịu nghe.
Người tài xế đón anh là do tổng công ty cử đến nên anh không thân quen lắm. Cũng như Khương Hữu Hạ lúc nãy, anh không tiện nói chuyện nên chỉ khách sáo hỏi: “Còn chuyện gì nữa không? Anh đang ở trên xe.”
“Em trốn ra ngoài rồi.” Khương Hữu Hạ tủi thân kể, “Em nhường vị trí đắc địa lại cho em họ, em giữ chỗ đó từ khi vừa ăn trưa xong, nãy giờ thắng được 20 tệ rồi. Tuy bên ngoài gió lớn rét buốt nhưng mà ông xã quan trọng hơn.”
Hình như em thật sự đang ở ngoài trời, Hướng Phi Hành nghe thấy tiếng gió, tiếng trẻ con nô đùa, còn có tiếng pháo nổ “lốp bốp”.
Anh đang định nói nếu lạnh thì tìm chỗ nào khuất gió mà ngồi, nhưng không hiểu sao mở miệng rồi lại không nói nên lời. Bỗng nhiên anh nghe thấy Khương Hữu Hạ cất giọng: “Mấy đứa đừng có đốt pháo ở đây, cháy áo phao của anh bây giờ, ra đồng mà đốt, ở đó không có ai hết.”
“…”
“Em biết lỗi rồi mà.” Đuổi được bọn trẻ đi, Khương Hữu Hạ mới chuyển sự chú ý sang Hướng Phi Hành. Khoang xe Hướng Phi Hành đang ngồi rất yên tĩnh, giọng em lại rất nũng nịu, nếu không phải tiếng gió quá lớn thì anh còn tưởng em đang thủ thỉ ngay bên tai: “Ông xã đừng giận em mà.”
Hướng Phi Hành cảm thấy tính cách của mình nhìn chung khá điềm tĩnh, nhưng không hiểu vì sao lại thốt ra một câu như vậy: “Vẫn còn là ông xã à? Anh tưởng chỉ là bạn thân chúc Tết thôi chứ.”
“Hả? Ông xã nghe hiểu sao?” Khương Hữu Hạ hơi giật mình, cậu khá ngạc nhiên, “Anh có năng khiếu ngôn ngữ thật đấy. Người bình thường nghe không hiểu tiếng địa phương của bọn em đâu.”
Em lại bắt đầu chuyển sang để ý những điểm mà người thường không bao giờ để mắt tới. Cục tức trong lồng ngực Hướng Phi Hành không xả ra được mà nén xuống cũng không xong, cuối cùng anh quyết định không nói nữa.
Khương Hữu Hạ ở đầu dây bên kia gọi anh vài tiếng không được anh đáp lời thì cũng im lặng. Lát sau, em nói tiếp: “Người trong làng bọn em chưa chấp nhận nổi tư tưởng hiện đại như vậy. Ông xã ơi, anh đừng giận nữa nhé. Em nghĩ ra cách rồi, anh có ngại nếu để em gọi anh là bà xã không?”
Hướng Phi Hành tức muốn sôi máu nhưng vẫn phì cười. Khương Hữu Hạ thấy anh cười thì cũng cười theo, rồi bảo: “Anh đừng giận em nữa nhé.”
Nhìn hàng cây trọc lốc bên vệ đường và con đường quen thuộc ở thủ đô, Hướng Phi Hành không muốn so đo với Khương Hữu Hạ nữa, rồi nói: “Anh đang trên đường về nhà.”
“Dạ.” Khương Hữu Hạ hỏi anh, “Tết năm nay nhà anh có họp gia đình nữa không? Em tham gia được không ạ?”
“… Không họp.” Dù có họp thì Hướng Phi Hành cũng không muốn Khương Hữu Hạ tham gia rồi trở thành đối tượng để bố mẹ anh bới lông tìm vết.
“Vậy nếu có họp thì anh gọi em nhé!” Nhưng Khương Hữu Hạ vẫn rất tích cực, chắc là muốn thể hiện tốt hơn để xóa đi lỗi lầm em vừa phạm phải.
Hướng Phi Hành vẫn muốn trò chuyện với em thêm nữa, hỏi em bao giờ về thành phố, nhưng phía Khương Hữu Hạ đã có người gọi cậu.
Đó là giọng của một nam sinh: “Khương Hữu Hạ, từ xa em đã thấy anh rồi! Rét thế này mà ra đây đứng làm gì?”
“Anh đang nghe điện thoại.” Khương Hữu Hạ trả lời đối phương.
“Sao không vào nhà nghe?”
Khương Hữu Hạ ậm ừ cho qua chuyện, nhất thời chưa nghĩ ra được lý do gì hay ho. Hướng Phi Hành cũng không muốn cậu cảm lạnh nên chủ động nói: “Em vào nhà đi.”
Khương Hữu Hạ cúp điện thoại. Không ngờ Hướng Phi Hành lại nghe hiểu được tiếng địa phương, cậu thấy anh thông minh một cách đáng sợ, tốt nhất sau này không nên nói những câu như vậy trước mặt anh nữa.
Khương Hữu Hạ đi vào nhà, gió bên ngoài thổi ù cả đầu. Nam sinh trung học lúc nãy cậu gặp là Tiền Quán, cậu nhóc cũng đi theo vào.
Tiền Quán là họ hàng bên nhà dượng của Khương Hữu Hạ, mang con gà vừa mới thịt sang cho nhà cậu, hai người cùng nhau đi vào phòng chơi mạt chược.
Tiền Quán chào hỏi dì rồi xuống bếp cất gà xong mới quay lại.
Nhóc vừa nhìn mọi người chơi vừa sang nói chuyện với Khương Hữu Hạ khi cậu đã mất lượt chơi.
“Hữu Hạ, nãy anh nói chuyện với bồ anh hả?” Tiền Quán tò mò hỏi.
“Ây da.” Khương Hữu Hạ giả bộ xem bài của em họ rồi làm quân sư, “Sao em không ra quân này?”
Em họ lườm cậu một cái: “Ra làm gì, cống cho Đường Thanh Thanh à?”
“Sao em biết Thanh Thanh đang nhăm nhe quân này? Để anh xem thử.”
Khương Hữu Hạ tò mò, chạy sang chỗ Đường Thanh Thanh xem lén thì bị đuổi: “Anh đừng có nhiều chuyện, ra chơi điện thoại đi.”
Khương Hữu Hạ đành bỏ đi, ngồi trên bộ bàn ghế gỗ, nắm một vốc hạt hướng dương và cắn.
Tiền Quán cũng tìm đến chỗ cậu để tám chuyện: “Hữu Hạ, giờ anh đang làm gì ở thành phố Giang vậy, còn làm giáo viên thỉnh giảng không?”
“Không,” Khương Hữu Hạ lắc đầu, “anh đang làm ở một tiệm bán đồ thủ công, cũng xem như là nhà thiết kế rồi. Em có gì muốn mua thì cứ tìm anh.” Cậu chợt nhớ ra nên bắt đầu thể hiện khả năng bán hàng: “Em muốn kết bạn với tài khoản công việc của anh không? Bọn anh đăng sản phẩm trên đó, anh sẽ gửi hàng thẳng cho em luôn, miễn phí vận chuyển.”
Tiền Quán kết bạn ngay lập tức, nhìn trang cá nhân của tài khoản này, cậu nhóc cảm thán: “Nhìn xịn sò quá. Hữu Hạ, anh cũng coi như là đã ổn định trên thành phố rồi. Anh có còn nhớ hồi cấp ba thầy dạy Toán toàn bảo anh nên đi tìm việc ở xưởng không?”
Đương nhiên là Khương Hữu Hạ nhớ nhưng cậu không muốn nhắc lại, bèn cười xòa: “Lâu quá, anh quên rồi. Nhưng tiệm của bọn anh cũng khá giống nhà máy. Em có bạn bè nào tới thành phố Giang thì nhớ bảo họ đến chỗ anh chơi, nhiều chi nhánh lắm, anh gửi địa chỉ cho em. Mỗi tuần còn có lớp học thủ công nữa, nếu thích thì đăng ký với anh, tiết đầu tiên chỉ có 99 tệ thôi.”
“Sau này anh muốn quay lại đây nữa không?” Tiền Quán vờ như không nghe thấy cả tràng quảng cáo mà cậu xổ ra sau đó, chỉ hỏi, “Hay là ở trên thành phố cả đời luôn?”
Khương Hữu Hạ không thích nghĩ đến những chuyện này, nhưng cũng không muốn nói dối. Cậu nhìn chằm chằm cậu nhóc một lúc rồi bảo: “Thật ra anh cũng không biết nữa.”
“Thành phố Giang không tốt hở anh?” Tiền Quán hỏi.
“Tốt chứ.” Khương Hữu Hạ đáp, “Rất tốt là đằng khác.”
Cậu đã sống ở đó hơn hai năm rồi mà vẫn rất thích.
Thích những chiếc lá ngô đồng to bản thỉnh thoảng rơi từ ven đường xuống mái nhà văn phòng của tiệm cậu, thích hồ nước trong khu chung cư bốn mùa quanh năm luôn khoác lên mình bộ áo mới, thích tất cả vật dụng trong căn nhà.
Cậu thích thành phố này vì nó mênh mông rộng lớn, tuy đông đúc nhưng cũng trống trải.
Thành phố Giang hoàn toàn có thể dung chứa một người không giống ai như cậu, nhưng cậu lại không chắc mình có đủ điều kiện để ở mãi nơi đây.
Rời khỏi thị trấn Hòa Bình và tỉnh Di, trong hành lý mà Khương Hữu Hạ mang đi có rất nhiều hy vọng, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện quay về quê sinh sống.
Hiện tại thì cậu cũng chưa muốn đi, nhưng dạo gần đây cậu thường hay mơ thấy mình sắp phải rời bỏ nơi này.
Trong giấc chiêm bao ấy, cậu thu xếp toàn bộ hành lý, thất thểu trở về quê, thậm chí còn chẳng buồn dỡ hành lý ra.
Lục lạc kỵ sĩ của cậu cũng ở trong đó, cậu đẩy hết chúng vào kho chứa đồ của tiệm sửa xe Khương Kim Bảo, rồi tiếp tục sống những ngày vô định giống như ngày xưa.
Khương Hữu Hạ không rõ nguyên nhân vì sao mình lại mơ thấy những điều này. Có thể là vì ngủ trong môi trường quá lạnh nên giấc mơ cũng trở nên ảm đạm. Chẳng biết bao giờ mới được về lại thị trấn để ngủ trong căn phòng có điều hòa của cậu nữa.
Ngày đầu tiên về quê, cậu nhìn thấy máy sưởi dầu đang giảm giá trong siêu thị, bây giờ nghĩ tới lại muốn mua quá.
Nếu đem về bật trong phòng buổi đêm thì sẽ tiện hơn là trang bị điều hòa. Nhưng đường điện trong nhà đã quá cũ, cậu sợ mở hai cái máy sưởi dầu thêm cả điều hòa nữa thì sẽ sập cầu dao, hơn nữa bố mẹ cũng sẽ nói cậu lãng phí.
Vì Khương Hữu Hạ đã chuyển tâm trí sang chuyện riêng của mình nên không thể tiếp tục cuộc trò chuyện với Tiền Quán, vì vậy hai người đều im lặng.
Cũng may mẹ Tiền Quán gọi điện thoại tới gọi về nhà để giết gà tiếp, nên cậu nhóc đi về.
Khương Hữu Hạ ngồi một mình ở đó một lúc, bỗng nhiên nhận được một tin nhắn do mẹ Hướng Phi Hành gửi đến.
Bà hỏi cậu hai giờ chiều mai họp video có được không, hai vợ chồng họ muốn nghe tổng kết năm và triển vọng cho năm sau của các con, cũng muốn chúc Tết nữa.
Bà bảo Khương Hữu Hạ tham gia, có thể sẽ có lời khuyên khai sáng cho cuộc đời cậu.
Khương Hữu Hạ trả lời: [Cháu rảnh thưa bác.]
Bà lập tức gửi lại mã phòng họp: [Tham dự đúng giờ, chuẩn bị sẵn bài thuyết trình, cháu là người thứ tư phát biểu. Ăn mặc trang trọng.]
Bây giờ Khương Hữu Hạ chỉ có mấy cái áo bông lòe loẹt, dép bông dày và một cái áo phao lông vũ màu đen cỡ đại để tiện trùm kín cả người thôi, cậu đành bảo: [Thưa bác, cháu không đem đồ trang trọng về quê ạ.]
Mẹ Hướng Phi Hành dừng lại một lúc rồi trả lời: [Bác biết rồi, cố gắng mặc đồ nghiêm túc.]
Bây giờ Khương Hữu Hạ đã quen với quy trình này, dù gì hai năm qua cũng tham dự không ít lần. Chứ lần đầu tiên cậu tham gia cuộc họp gia đình của Hướng Phi Hành, cậu đã rất giật mình.
Cũng may khi đó Hướng Phi Hành có ở bên cạnh. Anh cũng chưa bao giờ chê cậu tốt nghiệp từ trường sư phạm hạng ba, hay chê cậu học không giỏi, không có ước mơ cao xa.
Cho đến tận hôm nay, những ký ức về những buổi đầu hai người gặp gỡ vẫn luôn đậm đà vị ngọt ngào trong lòng cậu.
Cậu tin rằng mình được ông trời ưu ái. Hẳn phải quý cậu lắm nên ông chẳng những không thêm những chướng ngại vật quá sức lên quãng đường đời vốn đã chật hẹp của cậu, mà còn tận tay ban cho cậu một tình yêu đích thực.
Lần gặp gỡ thứ hai với Hướng Phi Hành là vào thứ Hai, chỉ cách lần gặp đầu có hai ngày.
Khương Hữu Hạ muốn mời Hướng Phi Hành dùng bữa, anh bảo mình chỉ rảnh tối thứ Hai nên đành phải gặp lại sớm như vậy thôi.
Hướng Phi Hành lái xe đến đón cậu, nói mình hiện đang dùng xe của cấp dưới: “Cấp dưới của anh tên Từ Tẫn Tư, em cũng từng gặp ở quán bar hôm đó rồi, ngồi ngay đối diện anh.”
“Vậy sao? Em không để ý lắm,” Khương Hữu Hạ thấy anh nói chắc chắn như vậy nên hơi xấu hổ, “hôm đó em chỉ nhớ mỗi anh.”
Hướng Phi Hành đáp “Ừm”. Chạy được một đoạn ngắn, anh giảm bớt nhiệt độ điều hòa trong xe. Khương Hữu Hạ thấy anh nóng đến mức tai ửng lên, bụng bảo dạ, thì ra anh ấy sợ nóng. Rồi cậu chợt nhớ ra một chuyện: “À, em còn nhớ anh chủ quán bar nữa.”
Phía trước là đèn đỏ, Hướng Phi Hành đạp phanh thắng lại, Khương Hữu Hạ kể tiếp: “Sau đó anh chủ có gửi tin nhắn cho em, muốn mời em đến thử món mới, nhưng từ nhà em đến đó xa quá, vả lại rượu của quán họ cũng ngọt quá đối với em. Nhà em toàn uống rượu đế thôi, mùa đông còn uống rượu vàng (*) nữa.”
(*) một loại rượu lên men từ các loại ngũ cốc, có màu vàng đặc trưng, thường uống với nhiệt độ ấm vào mùa đông.
“Vậy tối nay em muốn uống rượu không?” Hướng Phi Hành hỏi.
Khương Hữu Hạ lắc đầu: “Mai em phải đi làm.”
Hướng Phi Hành mặc đồ rất nghiêm túc, Khương Hữu Hạ liếc nhìn cà vạt của anh mấy lần. Anh giải thích là mình vừa đi gặp khách hàng xong, không phải cố tình mặc như vậy.
Anh chọn một nhà hàng món Thái, không để Khương Hữu Hạ mời. Anh bảo mình cũng vừa tới thành phố Giang không lâu nên vẫn chưa quen lắm, chỉ từng ăn ở nhà hàng này thôi và thấy hương vị cũng rất ngon.
Cuối cùng thì Khương Hữu Hạ vẫn uống cùng anh hai ly. Hai người trò chuyện khá lâu, Hướng Phi Hành ít nói, nhường hết phần nói cho cậu. Cậu kể chuyện mình bị người môi giới thuê nhà lừa tiền lúc mới tới thành phố Giang, ngày nào tan làm cũng đi tìm môi giới đòi tiền, đòi hơn một tháng trời mới lấy lại được.
“Nếu anh quen em từ tháng Mười hai năm ngoái,” Khương Hữu Hạ nói, “thì buổi tối em không có thời gian đi ăn với anh đâu, em bận đi đòi tiền rồi.”
Hướng Phi Hành nghe cậu kể chuyện mà cười suốt, anh cởi áo khoác vest, nới lỏng cà vạt, xắn cả tay áo lên.
Chất vải của áo sơ mi trắng ôm sát vào cơ thể, tôn lên bờ vai rộng và cánh tay cơ bắp của anh.
Anh đeo một chiếc đồng hồ màu vàng kim có viền rất lớn, mặt đồng hồ có thứ gì đó trông giống như đồng hồ bấm giờ nhỏ, cùng với những đường vân ngang.
Về đến nhà, nằm lên giường, lần đầu tiên Khương Hữu Hạ thấy cô đơn như thế này. Cũng may chỉ một lát sau Hướng Phi Hành đã gửi tin nhắn chúc cậu ngủ ngon, còn hỏi thứ Sáu tan làm có rảnh không ra ngoài đi chơi, có một khu chợ bán đồ thủ công mỹ nghệ mới mở, biết đâu cậu sẽ thích.
[Công việc vừa bị hủy nên anh mới dành ra được chút thời gian.]
Hướng Phi Hành đột nhiên nói thêm một câu. Khương Hữu Hạ lờ mờ nhớ lại, hình như anh bảo tuần này mình không rảnh nên mới đòi gặp vào thứ Hai.
Thế là Khương Hữu Hạ đồng ý. Từ đó họ bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Những buổi gặp gỡ giữa hai người không nhất định là do Hướng Phi Hành đề xuất, thật ra số lần Khương Hữu Hạ tìm đến anh vẫn nhiều hơn.
Cậu nói với chị dâu là mình đã thích một người rồi, là dân văn phòng, cũng vừa mới tới thành phố Giang làm việc.
Chị dâu làm quân sư tình yêu cho cậu, bảo cậu phải thăm dò đối phương kỹ hơn, gia tăng tần suất nhắn tin: “Nếu người ta không thấy em phiền còn thường xuyên trả lời em thì chứng tỏ là em có hy vọng.”
Thế nên ngày nào Khương Hữu Hạ cũng nhắn tin cho Hướng Phi Hành, hẹn anh ra gặp mặt. Nhưng bình thường cậu không có thói quen hưởng thụ cuộc sống cho lắm, hiểu biết khá hạn chế về những nơi ăn uống giải trí ở thành phố này, nên nơi gặp nhau đa số là do Hướng Phi Hành tìm.
Trước khi có tài xế riêng, Hướng Phi Hành toàn chở Khương Hữu Hạ đi chơi trên con xe của Từ Tẫn Tư.
Họ quen biết nhau vào tháng Ba, đến ngày hai tháng Tư thì hẹn hò.
Ngày một tháng Tư là Cá tháng Tư, Hướng Phi Hành đã gạt Khương Hữu Hạ tổng cộng ba lần.
Hai người hẹn nhau ở trung tâm thương mại sau giờ tan làm. Anh gọi cho Khương Hữu Hạ, bảo cậu lên tầng hai, mình đang ở đó. Bằng kỹ năng diễn xuất tài tình, anh hỏi sao Khương Hữu Hạ không nhìn thấy mình, có phải em đi nhầm không, rồi trong lúc cậu chuẩn bị kiểm tra tin nhắn để xác nhận lại thì anh thình lình xuất hiện từ phía sau, ôm chầm lấy cậu, chúc cậu Cá tháng Tư vui vẻ.
Lúc Khương Hữu Hạ định thanh toán hóa đơn thì anh nói dối để anh trả vì mình có phiếu ưu đãi. Lúc nhân viên đưa máy quẹt thẻ đến, Khương Hữu Hạ thấy trên đó không hề có ưu đãi gì cả.
Cuối cùng, anh giả vờ máy định vị bị hỏng nên lái xe chở Khương Hữu Hạ đi vòng vòng thành phố đến tận mười hai giờ mới chở cậu về đến nhà.
Đúng vào lúc nửa đêm ngày hai tháng Tư, ở trên xe của Từ Tẫn Tư, Hướng Phi Hành hỏi Khương Hữu Hạ: “Khương Hữu Hạ, ngày nào em cũng tìm anh là vì thích anh rồi đúng không?”
Khương Hữu Hạ thừa nhận: “Anh nhận ra rồi à? Em biết ngay là không giấu được mà.”
Hồi lớp Hai, có lần cậu thi không đạt, một bạn học cũng thi không đạt mách cậu giấu bài thi đi, cậu cũng làm theo. Cậu giấu vào cặp của anh trai mình, còn gạch tên “Khương Hữu Hạ”, viết lại thành “Khương Kim Bảo”.
Hướng Phi Hành không nói gì, chỉ nghiêng mặt sang nhìn cậu, rồi rướn người lại gần hơn, cuối cùng hôn lên môi cậu. Bờ môi mỏng manh, man mát chạm vào môi Khương Hữu Hạ rất dịu dàng, rồi anh giữ đến tận bảy, tám giây.
Khi rời môi, hơi thở Hướng Phi Hành trở nên dồn dập hơn.
“Thích anh thì hẹn hò với anh đi.” Anh nói như vậy với Khương Hữu Hạ, thế là hai người chính thức hẹn hò.
Chỉ ít lâu sau, Khương Hữu Hạ đã dọn sạch đồ đạc ở phòng trọ rồi chuyển đến chỗ Hướng Phi Hành.
Bố mẹ cậu hay nói, đến thành phố Giang làm gì cho xa xôi mù khơi, nhà ở lại đắt đỏ, công việc thì khó tìm, sống một mình cô đơn hiu quạnh, ở nhà sướng hơn nhiều.
Nhưng đến thành phố Giang quả là quyết định đúng đắn, nơi này thật tuyệt vời.
Đó vẫn luôn là niềm tin bất diệt của Khương Hữu Hạ. Cậu chắc chắn mình không chọn nhầm đường. Ông trời không phải kẻ xấu, ông trao cho cậu một tâm hồn sáng suốt để phân biệt thiện ác, ông cũng sẽ trừng phạt kẻ gian và đối xử tử tế với người dũng cảm.