Chương 7

Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trực giác cũng mách Khương Hữu Hạ biết, hôm nay Hướng Phi Hành rất lạ.
Đầu tiên là trước khi cuộc họp chính thức bắt đầu, vừa thấy mọi người vào phòng họp, Hướng Phi Hành đã tuyên bố rằng Khương Hữu Hạ sẽ rời đi ngay sau khi phát biểu, và yêu cầu cậu ấy là người phát biểu đầu tiên.
“Em ấy về quê rất bận.” Hướng Phi Hành nói, “Để tham dự cuộc họp này mà em ấy đã phải hy sinh thời gian quý báu ở bên người thân. Đừng dùng sở thích của bố mẹ để trói buộc em ấy.”
Thấy Hướng Phi Hành bảo vệ mình như vậy, Khương Hữu Hạ rất cảm động. Nhưng cậu thấy chuyện không được đến nhà anh họ đánh bài không nghiêm trọng như Hướng Phi Hành nói.
Dĩ nhiên cậu không thể để chồng mình mất mặt, nên chỉ gượng cười chứ không phản bác câu nào.
Chủ đề cuộc họp lần này là “Tổng kết năm cũ, hướng tới tương lai”. Để tránh tiếng vọng và đảm bảo hiệu quả cuộc họp, dù tất cả ở chung một nhà nhưng mỗi người phải ngồi trong phòng riêng của mình.
Trong khung hình video, ngoài Khương Hữu Hạ mặc áo phao kéo cao đến cổ và Hướng Phi Hành mặc áo len thông thường, bốn người còn lại đều ăn mặc rất nghiêm túc.
Có lẽ vì tính cách của Hướng Phi Hành còn kiên quyết hơn cả bố mẹ, anh đã nói nghỉ họp là sẽ nghỉ thật, nên họ không dám yêu cầu trang phục với anh nữa. Anh đề nghị Khương Hữu Hạ phát biểu trước, họ cũng đồng ý.
Trước tiên, mẹ Hướng Phi Hành đưa ra chương trình nghị sự, sau đó Khương Hữu Hạ bắt đầu đọc bài của mình.
Khương Hữu Hạ viết một bài phát biểu không dài lắm, chủ yếu là nhìn lại một năm qua của mình.
Bắt đầu từ khi hết Tết vào tháng Hai năm ngoái, tin vui đầu tiên là cậu được tăng lương. Hiện giờ, trên danh nghĩa, cậu đã là phó quản lý của Tiệm Len Cát đường Thanh Hoa. Chủ tiệm rất sẵn lòng bồi dưỡng, nên đã đăng ký cho cậu hai lớp thiết kế vào tháng Tư và tháng Sáu, mỗi tháng học hai tuần, giúp cậu học hỏi được rất nhiều.
“Nửa cuối năm không học nữa sao?” Bố Hướng Phi Hành chen lời.
Khương Hữu Hạ giải thích: “Vì sáu tháng cuối có nghỉ hè và rất nhiều ngày lễ khác như là Thất tịch, Trung thu, Quốc khánh, Halloween, Giáng sinh, đó là khoảng thời gian mà tiệm bận rộn nhất nên chúng cháu không thể đi học được.”
Bố Hướng Phi Hành im bặt, mẹ anh lên tiếng: “Lần sau phải đảm bảo mình có nghiên cứu và hiểu biết nhất định về ngành nghề trước khi đặt câu hỏi.”
Khương Hữu Hạ tiếp tục tường thuật về công việc nửa cuối năm của mình. Còn về triển vọng cho năm tới, cậu thật sự không biết, vì có lên kế hoạch cũng chẳng ích gì, chủ yếu vẫn phải xem chủ tiệm sắp xếp ra sao. Nhờ phần mềm hỗ trợ AI hữu ích mà chồng cậu đã tải về, cậu mới hoàn thành được bài phát biểu này.
Bài phát biểu do AI viết rằng, cậu chuẩn bị mở thêm nhiều lớp dạy thủ công, tham gia nhiều khóa bồi dưỡng hơn và để lại dấu ấn của mình trong ngành công nghiệp đan len thủ công của thành phố Giang.
Suốt ba phút liền, Khương Hữu Hạ đọc đến mức thất thần, suýt nữa đọc cả câu kết bài của AI.
Phát biểu xong, Khương Hữu Hạ cảm ơn cả nhà, có bốn người vỗ tay cho cậu, bố của Hướng Phi Hành thấy mọi người ai cũng vỗ nên cũng giơ tay vỗ tượng trưng hai cái.
Mẹ Hướng Phi Hành viết vài chữ trên giấy rồi bảo: “Hữu Hạ phải rời cuộc họp sớm nên mẹ muốn phát biểu một vài ý kiến ở đây.”
Bà ghi nhận thành tích năm vừa rồi của Khương Hữu Hạ, khen ngợi rằng một sinh viên tốt nghiệp trường sư phạm hạng ba mà chỉ trong vòng hai năm đã trở thành phó quản lý kiêm nhà thiết kế của một chuỗi cửa hàng, quả là tiến bộ đáng khen: “Nhưng về triển vọng trong tương lai thì bác có vài vấn đề. Chuyện cháu nói ở thành phố Giang…”
“Thời gian không còn nhiều nữa,” Hướng Phi Hành ngắt ngang, “đến lượt con phát biểu rồi. Hữu Hạ, em đến nhà anh họ đi, mọi người đang đợi em mà phải không? Giao thừa vui vẻ.”
Khương Hữu Hạ chưa kịp trả lời thì quản trị viên Hướng Phi Hành đã mời cậu rời khỏi phòng.
Đây là điểm đáng nghi đầu tiên.
Ngay sau đó là điểm đáng ngờ thứ hai: cậu lại nhận được tin nhắn Hướng Phi Hành gửi tới: [Thấy ông xã tốt với em không?]
Quả thật Khương Hữu Hạ không thông minh bằng Hướng Phi Hành nhưng cậu vẫn đủ đầu óc để nhận ra Hướng Phi Hành đang chột dạ.
Cậu trả lời: [Cảm ơn ông xã, nhưng sòng bên đó không thiếu tay nữa. Bố em đi đánh thay em rồi.]
[Vậy sòng mạt chược nhà dì còn chỗ không?] Hướng Phi Hành hỏi.
[Nhà dì đến nhà hàng trên thị trấn ăn tất niên rồi.] Khương Hữu Hạ nói với anh rồi quyết định: [Thôi em sang nhà anh họ xem thử có cần phụ làm cơm tất niên không.]
Tết năm nào cả đại gia đình nhà cậu cũng ăn tất niên cùng nhau, tổ chức luân phiên từng nhà, và năm nay đến lượt nhà anh họ.
Khương Hữu Hạ quyết định gác lại sự đáng ngờ của Hướng Phi Hành sang một bên, vì cậu nhớ nem rán thím làm lúc còn nóng ngon cực. Đến muộn là nem nguội mất, chẳng những hai đầu không còn giòn mà khúc giữa cũng bị ỉu.
Cậu cất điện thoại rồi xuống lầu, thấy mẹ xách một túi ni lông đựng len về. Thế là hai mẹ con đem theo bao lì xì tặng cho mấy đứa nhỏ và hai thùng mứt tết sang nhà anh họ.
Thời tiết ngày cuối năm tuy lạnh, song sắc trời lại rất trong trẻo. Bầu trời dưới quê cao vời vợi, thăm thẳm một màu xanh không gợn mây nào. Trong khi đó, mặt trời đang mấp mé khuất bóng đằng tây.
Gió thổi ù ù trên vai hai mẹ con, đi ngang mấy thửa ruộng trước cửa nhà, trên lớp đất màu sẫm rải rác vài cọng rơm khô.
Đột nhiên mẹ hỏi cậu: “Út Cưng, sau này con còn muốn về lại trấn Hòa Bình không?”
“Hả?” Khương Hữu Hạ đang cúi đầu ngó đường dưới chân, sợ đôi giày mình mới giặt dính bùn đất. Nghe mẹ hỏi vậy, cậu quay sang nhìn bà.
Hồi xưa mẹ cậu làm việc trong xưởng may, nay đã nghỉ hưu về quản lý tài vụ cho tiệm sửa xe của Khương Kim Bảo.
Mấy hôm trước, mẹ lên trấn uốn tóc xoăn sợi mì và nhuộm màu nâu trầm. Giờ đây, mái tóc ấy bay trong gió trông thật mềm mại và tơi xù, ngập tràn không khí hân hoan.
Khuôn mặt của Khương Hữu Hạ hơi thuôn giống bố, còn dáng mặt mẹ thì tròn hơn. Nhưng ngũ quan và làn da cậu thì được thừa hưởng từ mẹ: mắt to, da trắng, phơi nắng mấy cũng chẳng sạm đen.
Bình thường mẹ cậu không góp ý nhiều đâu, nhưng cứ mỗi khi cậu đưa ra quyết định mà bị bố và anh trai phủ quyết thì mẹ luôn đứng về phe cậu, nói đỡ cho cậu, giọng điệu nhẹ nhàng mà kiên định: “Út Cưng muốn ra ngoài khám phá thì cứ để cho con nó đi. Hồi nhỏ mọi người chẳng bảo nó có thể làm ngôi sao, toàn bắt nó lên trấn tham gia thi tuyển chọn ngôi sao nhỏ gì đó sao? Tại Út Cưng không thuộc lời nên bị loại, mấy người mới chịu thôi đó.”
“Con ở thành phố Giang có vui không?” Mẹ lại hỏi, “Mẹ thấy con bận quá, bận đến nỗi không có thời gian vui chơi nữa phải không con?”
Bà lại thủ thỉ: “Không vui thì về nhà cũng được, không muốn làm giáo viên thỉnh giảng thì thôi, cứ ở nhà chơi trước đã, tiền tiết kiệm của mẹ hiện giờ nuôi được con mà.”
“Mẹ ơi.” Mắt Khương Hữu Hạ ngân ngấn nước. Cậu dừng chân, ngả đầu vào vai mẹ, hít hà mùi dầu gội đầu của mẹ, muốn buông luôn hai thùng mứt tết trong tay. Cậu nói: “Con cũng không biết nữa.”
Mẹ cậu bèn nói: “Vậy đợi sang năm rồi tính.”
Khương Hữu Hạ lại mách mẹ: “Mẹ ơi, con cũng có tiền tiết kiệm.”
Mẹ liền vỗ về bờ vai cậu, bảo: “Mẹ sợ con ở đó cô đơn vất vả. Con lại hiền như bột. Sau này đừng mua mấy món quà đắt tiền đó nữa, bố con tra giá sợi dây chuyền kia rồi, đắt quá. Bình thường mẹ cũng có đeo mấy đâu.”
Cũng may gió quá lớn, chẳng bao lâu đã thổi khô ran mắt Khương Hữu Hạ.
Đến nhà anh họ, đầu tiên cậu ngửi được mùi nem rán, tiếp đến là nghe thấy tiếng bố cậu cao giọng ra bài.
Cậu nhón được hai chiếc nem thì bị mọi người trong bếp đuổi ra ngoài. Cậu lại đi ra phòng khách, thấy ba người anh em họ kê ghế ngồi quanh bàn trà, còn bố cậu một mình chiếm hết bộ sofa gỗ.
“Bác.” Mặt anh họ xanh mét, tỏ vẻ bất lực, “Cặp sám chi của bác lộn rồi, số phải liền nhau chứ.”
“Vậy hả?” Bố Khương Hữu Hạ quên mang kính lão theo, nửa tin nửa ngờ rút bài về, híp mắt lại nhìn cả buổi trời, “Hình như thế thật.”
Thấy Khương Hữu Hạ tới, anh họ như gỡ được gánh nặng: “Hữu Hạ, mày vào đánh thay anh đi, anh đi giúp mẹ cái.”
“Thôi, thôi.” Khương Hữu Hạ xua tay liên tục, cậu cũng không muốn đánh bài với bố, nhức hết cả tai, “Em tới phụ mà.”
Bố cậu bỏ bài xuống, cười bảo bọn trẻ con biết gì mà phụ, ngay cả bếp còn chẳng biết nhóm. Bố nói “Đánh bài với lũ chúng mày mệt quá” rồi quyết định xuống bếp trổ tài nấu món tủ của mình cho mọi người.
Khương Hữu Hạ ngồi xuống sofa, anh họ đứng dậy khỏi ghế, sang ngồi cạnh cậu tuôn một tràng trách cứ, hỏi sao cậu không đến sớm hơn.
Khương Hữu Hạ đáp chiếu lệ vài câu rồi bắt đầu đánh bài.
Cậu phát hiện kỹ năng đánh bài của anh họ đã có tiến bộ, nên tung hết chiêu để ứng phó. Anh qua tôi lại mấy ván thì thím bưng đĩa nem vừa rán lên, bảo họ mau ăn đi cho nóng, nhưng đừng ăn nhiều quá không lát nữa sẽ không ăn nổi cơm tất niên.
Khương Hữu Hạ vừa ăn hai cái rồi nên không muốn ăn nữa. Đúng lúc chị họ xuống nhà hỏi còn thiếu tay không nên cậu nhường chỗ cho chị, theo thím đi ra chỗ giếng trời rửa rau.
Miệng thì nói nhường chỗ, nhưng thật ra Khương Hữu Hạ thấy bây giờ anh họ đánh bài ngày càng siêu, cộng thêm hồi chiều vừa mới họp, ban nãy còn âm thầm thút thít với mẹ, tốn nhiều sức lực quá, nên đánh bài cũng thấy mệt.
Nhà thím được cải tạo lại từ một căn nhà kiểu cổ có tuổi đời mấy chục năm, vẫn giữ khu giếng trời giữa nhà, vòi nước cũng đã hoen gỉ lỗ chỗ.
Hai người hứng nước vào chậu sứ, kê ghế đẩu ngồi đối diện nhau, rổ rau để bên cạnh để tiện vừa rửa vừa lặt.
Lúc trước thím cũng từng lên thành phố làm giúp việc cho nhà người ta. Thím rất kỹ tính, trong nhà có cả đống dụng cụ. Sợ cậu rửa rau bị buốt tay nên thím lấy cho cậu đôi găng tay cao su, còn quàng cho cậu một chiếc tạp dề bằng vải thô, để nước không bắn lên áo phao.
Thím làm việc rất nhanh nhẹn và kiệm lời. Hai người vốn đang rửa rau rất yên tĩnh, rửa được một nửa, bỗng nhiên thím hỏi cậu đã quen với nhịp sống ở thành phố Giang chưa, thấy có ổn không.
Năm nào về quê Khương Hữu Hạ cũng bị họ hàng hỏi câu này, vì mọi người không hiểu nổi vì sao cậu đang yên đang lành ở trấn Hòa Bình, bình thường cũng chẳng thấy có tham vọng gì mấy mà lại đột nhiên đòi lên thành phố lớn sinh sống.
Bình thường Khương Hữu Hạ chỉ đáp chung chung, nhưng nếu người hỏi là thím thì lại khác. Vì thím cũng từng làm ở thành phố lớn một thời gian dài mới nghỉ hưu về quê, tiếng phổ thông còn nói chuẩn hơn những người khác, giọng thím cũng không nặng như người miền quê.
“Có ưu lẫn khuyết điểm.” Khương Hữu Hạ thấy câu trả lời của mình đậm chất triết lý.
Nghe thế, thím phì cười. Thím để tóc thẳng, chỉ kẹp lại sau đầu, trông rất gọn gàng và lão luyện. Thím bảo: “Út Cưng à, thím vẫn luôn có linh cảm rằng con sẽ không gắn bó với trấn Hòa Bình này.”
Khương Hữu Hạ nhìn thím, muốn biết lý do tại sao, nhưng thím lại không nói tiếp nên cậu cũng không hỏi nữa.
“Thím thích robot lau nhà con tặng lắm.” Thím bảo, “Nếu thời xưa mà thịnh hành cái này thì chắc nhiều người mất việc lắm đây.”
Hai người hàn huyên đôi lời về thành phố Giang. Ngoài những lần du lịch theo đoàn thì thím chưa từng đến đó, nên rất chăm chú nghe Khương Hữu Hạ kể về từng nhành cây ngọn cỏ ở thành phố Giang.
Khương Hữu Hạ không dám nhắc đến bạn trai mình, cũng chính là chồng cậu, nên cứ nói nửa chừng là khựng lại. Có lúc thì đổi Hướng Phi Hành thành “một người bạn của con”, khi thì là “một người bạn khác của con”, phân cho anh hàng đống vai diễn. Cũng may thím không hỏi nhiều.
Lặt rau xong, Khương Hữu Hạ thấy Hướng Phi Hành gửi tin nhắn cho mình, báo cuộc họp đã kết thúc, cả nhà chuẩn bị ra nhà hàng ăn tất niên.
Hướng Phi Nghênh cũng gửi tin nhắn cho cậu, nói Hướng Phi Sở đoạt hai giải thưởng ở trường mà không cho cô bé biết, làm cô bé bị phê bình. Cô nhóc mắng em trai mình là chó săn của chế độ quan liêu, phản đồ của giai cấp vô sản, và cũng bày tỏ mong muốn được mời ra khỏi phòng họp giống như Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ an ủi cô bé vài câu, Hướng Phi Nghênh nói tiếp: [Anh hai em cố ý yêu cầu bố cho ảnh làm quản trị viên, xin xỏ lễ phép lắm, em còn tưởng ảnh định giải tán phòng họp để trừ hại cho dân chứ, ai ngờ chỉ là vì cưng chiều anh.]
Tuy Hướng Phi Nghênh nói vậy làm Khương Hữu Hạ thấy sự hồ nghi của mình thật đáng trách, nhưng trực giác vẫn không ngừng gióng chuông cảnh báo và mách bảo cậu rằng hôm nay Hướng Phi Hành lạ lùng một cách khó diễn tả.
Ít lâu sau, bữa cơm tất niên chính thức bắt đầu, cả nhà Khương Kim Bảo cũng tới.
Khương Hữu Hạ hết bị gọi đi bưng đồ ăn rồi đến xếp bát đũa, đành phải tạm ngắt lại dòng suy nghĩ.
Giao thừa năm nào cũng nhộn nhịp.
Cửa nhà anh họ vừa cài chốt, thức ăn vừa lên mâm, cả gian phòng khách trở nên nồng ấm. Khương Hữu Hạ uống vài chén rượu đế rồi mừng tuổi mấy đứa trẻ con.
Mẹ cậu bóp thử bao lì xì cậu đưa cho cháu gái, chắc thấy dày quá nên hàng mày mẹ nhăn tít lại, muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Ăn đến hơn bảy giờ thì tiết mục Gala Mừng xuân cũng chuẩn bị phát sóng. Mấy đứa trẻ con và những người lớn nào làm việc không nhanh nhẹn đều dời bước lên phòng ngủ và khu vực sinh hoạt chung ở lầu trên. Khương Hữu Hạ và anh trai cậu đi rửa bát, rửa một hồi thì nghe thấy bên ngoài có người bắn pháo hoa.
Bên cạnh bếp lò nhà anh họ có ô cửa sổ dán giấy màu mờ mờ, Khương Hữu Hạ chỉ nghe được tiếng và thấy chớp sáng gì ngoài đó thôi.
Một nhà tiên phong bắn thì các nhà khác cũng đồng loạt bắn theo. Khương Hữu Hạ rửa bát xong đi ra ngoài xem, thấy rất nhiều em bé được người lớn bồng trên tay đứng dưới hiên nhà ngắm pháo hoa. Mấy đứa lớn hơn thì đứng ở cửa sổ tầng hai chơi pháo cầm tay, những chùm pháo hoa nho nhỏ nối tiếp nhau nổ đôm đốp.
Một đường chân trời được tạo tác từ dàn pháo hoa to nhỏ nối tiếp nhau xuất hiện giữa màn đêm rộng lớn.
Khoảnh khắc đó, Khương Hữu Hạ rất muốn gọi video cho Hướng Phi Hành để anh cũng được nhìn ngắm thế giới của cậu.
Tuy Hướng Phi Hành không muốn đến, quả thật làng của cậu nằm ở nơi heo hút, hơn nữa ở đây cũng rét hơn thành phố, chắc chắn anh sống không quen. Nhưng ngôi làng đã nuôi lớn Khương Hữu Hạ vẫn có rất nhiều thứ mà người thành phố cả đời cũng không thể chứng kiến. Ai đến đây rồi cũng sẽ được mở rộng chân trời tri thức.
Những mảnh bao bì ni lông thực phẩm nhỏ màu trắng đục thỉnh thoảng ló mặt trên lớp đất, những cánh đồng trải dài, những cây sam cao lớn hai bên đường làng và những chùm pháo hoa được mọi người đốt lên vào đêm giao thừa hay ngày mùng bốn Tết đón Thần Tài. Đó đều là những thứ Khương Hữu Hạ muốn chia sẻ với anh, chứ không chỉ là cây ngô đồng và cảnh đường phố ở thành phố Giang.
Nhưng xung quanh đang có rất nhiều người, Khương Hữu Hạ không thể gọi điện thoại cho anh, đành phải quay phim lại, soạn một hai câu tin nhắn rồi gửi cho anh: [Ông xã, anh xem, có người bắn pháo hoa nè.]
[Anh trai em cũng mua pháo về,] cậu nói với Hướng Phi Hành, [nhưng anh ấy đợi đến không giờ mới bắn. Anh ấy nói pháo hoa anh ấy mua là “Trăm chim chầu phượng”, tận 800 tệ, nhân vật chính phải xuất hiện cuối cùng.]
Hướng Phi Hành khen [Đẹp lắm], rồi hỏi: [Không giờ em định xem pháo hoa à? Anh tưởng giờ đó em đã về phòng dùng máy sưởi rồi chứ.]
[Em đợi bắn pháo hoa xong mới về nhà.]
Không xem “Trăm chim chầu phượng”, Khương Kim Bảo sẽ giận cậu luôn đó.
Khương Hữu Hạ cũng không dám nói Hướng Phi Hành biết máy sưởi mà anh tặng làm nhà cậu sập cầu dao điện.
Thấy Hướng Phi Hành “đang nhập” cả buổi trời nhưng cuối cùng chỉ gửi đúng một chữ [Ừm]. Khương Hữu Hạ không cầm lòng được, mập mờ rủ rê: [Ông xã ơi, anh thật sự không muốn đến làng bọn em chơi hả? Mùng ba anh về nhà một mình chán lắm. Nếu anh đến đây, em sẽ bảo anh hai lái xe đến bến xe trên trấn đón anh. Như vậy anh chỉ cần đi tàu cao tốc rồi đi xe khách đến bến xe trấn Hòa Bình thôi.]
Hướng Phi Hành nói: [Muốn thì cũng muốn, nhưng anh còn công việc.]
Khương Hữu Hạ lại thất bại rồi.
Lúc này, Khương Kim Bảo say túy lúy ghé sang. Tuy không biết nội tình nhưng anh vẫn mỉa mai, đổ thêm dầu vào lửa: “Út Cưng, người thành phố đón giao thừa thế nào nhỉ? Ăn bữa cơm nguội ngắt trong một nhà hàng lạnh lẽo à? Thế thì sao vui bằng chỗ chúng ta được.”
Khương Hữu Hạ chẳng hơi sức đâu đấu võ mồm với anh, trốn sang chỗ cháu gái đang đứng bịt tai để tiếp tục xem pháo hoa.
Lát sau, chị chủ tiệm phát lì xì trong nhóm công việc, Khương Hữu Hạ giật được mấy cái liền. Đột nhiên chồng cậu cũng gửi cậu một khoản lì xì siêu dày, nói đó là phí giao hàng để “gửi” Khương Hữu Hạ từ dưới quê lên thành phố, vì công việc quá bận nên không thể đích thân đến đón cậu về.
Khương Hữu Hạ không muốn nhận cho lắm, nhưng sợ chồng cậu không vui nên đành phải nhận.
Trước không giờ, Khương Hữu Hạ có ước vài điều. Một là cậu có thể hoàn toàn tự lập, để bố mẹ và hai anh chị yên tâm. Hai là được chủ tiệm trọng dụng hơn, được bố mẹ Hướng Phi Hành coi trọng hơn. Ba là chăm sóc tốt gia đình nhỏ của hai người ở thành phố Giang, sống những ngày hạnh phúc hơn nữa.