Kỵ Sĩ Trong Mơ
Chương 8: R08, I02, E04
Kỵ Sĩ Trong Mơ thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đến giờ cuộc họp bắt đầu, Hướng Phi Hành bỗng nghĩ ra một cách không mấy hay ho. Tuy cách này hơi “dơ” nhưng được cái có thể chuyển nguy thành an.
Sau khi mời Khương Hữu Hạ ra khỏi phòng họp, bố mẹ Hướng Phi Hành đều khá bất mãn nhưng anh vờ như không thấy.
Anh không chuẩn bị bài phát biểu, chỉ nói qua loa vài câu rồi kết thúc.
“Chỉ có thế thôi sao?” Bố anh hỏi, “Hữu Hạ còn nói nhiều hơn con.”
Nửa bài phát biểu sau của Khương Hữu Hạ nghe là biết do AI viết, nhưng Hướng Phi Hành lười đôi co với họ: “Trong nhà có một người chịu nể mặt bố mẹ là đủ rồi.”
Bố mẹ anh suy nghĩ vài giây, sau đó mẹ anh lên tiếng: “Tại sao ban nãy Hữu Hạ nói về kế hoạch năm sau lại chỉ toàn ở thành phố Giang vậy? Nó không theo con về đây à? Hai đứa định sống riêng sao?”
“Nếu là vấn đề này thì bố đã xem qua một vài nghiên cứu và thống kê rồi, xác suất chia tay khi yêu xa rất cao.” Bố anh đưa ra ý kiến.
Do hiện đang sống chung một mái nhà với bố mẹ nên anh không tiện thoát khỏi cuộc họp ngay, anh chỉnh cuộc họp sang chế độ tắt âm rồi soạn một tin nhắn dò hỏi cho Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ trả lời rất nhanh, không có vẻ gì là giận dỗi, nói mình chuẩn bị sang nhà anh họ phụ làm cơm tất niên.
Thấy cậu tạm thời có vẻ không nghi ngờ gì, Hướng Phi Hành yên tâm hơn chút.
Dù có tạm gác lại những mâu thuẫn nảy sinh khi ở chung với bố mẹ, đối với Hướng Phi Hành, việc về thủ đô ăn Tết cũng là một trong số ít chuyện khiến anh trăn trở, vì nó gợi lại những ký ức không vui mà anh không muốn nhớ lại.
Những ký ức đó anh chưa từng kể cho Khương Hữu Hạ nghe, vì nó quá chi tiết, đến mức anh chẳng biết phải bắt đầu kể từ đâu.
Trái ngược với Khương Hữu Hạ, trí nhớ của Hướng Phi Hành tốt đến độ anh chẳng thể nào quên được từng dịp Tết trong quá khứ.
Sớm nhất là một năm trước khi hai đứa em chào đời, bố mẹ dẫn anh về quê bố đón Tết, đó là một thủ phủ nằm gần phía Bắc hơn cả thủ đô.
Vì không muốn suốt ngày phải biểu diễn piano cho các cô dì chú bác xem mà Hướng Phi Hành bị mắng. Đêm giao thừa, bố mẹ ép anh phải ngồi xuống ghế đánh đàn, nhưng anh nhất quyết không đặt tay lên phím đàn, làm bố mẹ anh bẽ mặt.
Bố anh nổi cơn thịnh nộ, phạt anh đứng ngoài cửa, và anh cũng đứng lì ở đó.
Hôm đó tuyết rơi dày đặc, ngoài cửa nhà ông nội có một hành lang kính kín mít, tuyết không rơi vào được, nhưng cũng không có hơi ấm. Thế là anh đứng im ở đó.
Cô dì chú bác cười nói đi ra gọi anh vào nhà nhưng anh nhất quyết không vào. Mãi cho đến khi ông bà nội thấy khó chịu mới lôi anh vào nhà.
Sau khi vào nhà, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Họ cười xòa, nói không biết tính Phi Hành giống ai vậy chứ.
“Chẳng biết giống ai nữa,” bố anh nói, “bố mẹ nó đây ai cũng khôn khéo cả.”
Bố anh có địa vị rất cao trong nhà, không ai dám cãi lời, chỉ có bà nội lên tiếng: “Nó vẫn còn là trẻ con, có gì thì dạy dỗ nhẹ nhàng là được rồi.”
Bố anh vẫn còn nóng giận, cười khẩy: “Con thấy chưa chắc đâu.”
Trước khi Hướng Phi Hành hoàn toàn tự lập, bố mẹ anh luôn thích nhắc đi nhắc lại chuyện này.
Về sau, vào những bữa cơm với bạn hữu hay trong những đêm giao thừa khác, bọn họ luôn nhắc lại chuyện này, tiện thể nói với những người có mặt rằng anh từng là con một nên cứng đầu, nóng nảy, không nghe lời như hai đứa em của anh bây giờ, rồi khuyên mọi người nên sinh thêm vài đứa nữa.
Bạn bè thân thiết chịu qua lại với bố mẹ ít nhiều cũng dựa dẫm vào họ về mặt sinh hoạt hoặc kinh tế, nên buộc phải nịnh nọt. Họ nghe hết lần này tới lần khác và lần nào cũng theo ý bố mẹ anh, nói “Phi Hành lì thật”.
Những đứa trẻ vẫn còn dựa dẫm vào bố mẹ thì không có quyền bướng bỉnh. Sự cứng đầu và lòng tự tôn cao rồi cũng chỉ trở thành đề tài mua vui, chuyện phiếm của người lớn trong những buổi trà dư tửu hậu mà thôi.
Hướng Phi Hành có tư duy nhạy bén và học hỏi nhanh, anh hiểu được chân lý này nên học cách bỏ ngoài tai những lời mỉa mai và công kích của bố mẹ.
Hai đứa em sinh đôi từ sau khi có suy nghĩ riêng thì cũng thường nhân lúc bố mẹ lơ là mà chạy đến bên anh, nói xấu bố mẹ để an ủi anh.
Cấp ba rồi đến đại học, Hướng Phi Hành độc lập sớm hơn bạn bè cùng trang lứa, chẳng bao lâu sau đã không cần bố mẹ hỗ trợ kinh tế nữa, giành được thứ quyền năng mang tên “không cần vâng lời”.
Từ sau khi không còn quản thúc được anh, thái độ của bố mẹ cũng dần dần thay đổi, từ khinh thường, kiểm soát chuyển sang thờ ơ, cứ như nỗi nhục nhã trước kia chưa từng tồn tại.
Hai cái Tết khi đi học nghiên cứu sinh, bố mẹ nói muốn cho anh tiền vé máy bay về nhà nhưng anh không nhận và cũng không về nhà. Năm đầu anh đón Tết cùng bạn, năm thứ hai thì đón Tết ở nhà trọ.
Trong mắt người ngoài, việc đón Tết một mình nhìn có vẻ rất cô độc, nhưng anh thì không buồn chút nào. Anh không phải người đa sầu đa cảm, lý trí chiếm phần lớn trong tính cách của anh. Khi đó có rất nhiều bài tập và công việc cần anh hoàn thành, bận đến độ anh còn chẳng nhớ lúc đó là năm mới.
Còn bây giờ, nếu có thể chỉ định đối tượng đón giao thừa cùng mình, Hướng Phi Hành chỉ muốn có duy nhất một người.
Niềm đam mê với lễ hội truyền thống của người này được thể hiện qua việc em bắt đầu đan quà Tết cho bạn bè, người thân sớm tận hai tháng.
Còn cả việc em rất coi trọng những chi tiết trang trí màu đỏ cho căn nhà, chẳng hạn như hai nút thắt kiểu Hoa treo trên đầu giường, cặp câu đối Tết được dán ngay ngắn trước cửa, hay việc tổng vệ sinh nhà cửa trước khi về quê.
Chính những điều này đã thêm hương vị sặc sỡ và tươi vui cho cuộc sống, cũng khiến năm mới của Hướng Phi Hành thêm ý nghĩa, điều hoàn toàn không có trong quá khứ của anh.
Nhưng người ấy lại quá thích về quê ăn Tết, đã đi thì có gọi cách mấy cũng không chịu về. Một năm chỉ có một cái Tết, Hướng Phi Hành không có quyền can thiệp. Chính anh cũng không nỡ để hai đứa em một mình đối mặt với bố mẹ, cũng đã hòa giải với những ký ức không đẹp thời thơ ấu, nên cuối cùng vẫn chọn tuân thủ lễ giáo mà về thủ đô đón Tết.
Cả nhà ăn tất niên kiểu Trung Hoa tại một phòng riêng trong một khách sạn năm sao, có gia đình của hai người bác cũng tham gia.
Hướng Phi Hành ăn không mấy tập trung, cầm điện thoại gửi tin nhắn chúc Tết cho các nhà đầu tư quan trọng, cả buổi không nói năng gì với người lớn. Chắc bố mẹ sợ anh đứng dậy bỏ đi nên cũng chẳng dám động đến.
Sau bữa cơm, bác cả rủ cả nhà đến câu lạc bộ để tăng hai nhưng Hướng Phi Hành từ chối, một mình lái xe về nhà.
Đêm giao thừa ở thủ đô gió lạnh thấu xương, tuyết nhẹ lất phất.
Một nhân viên đỗ xe trẻ tuổi vẫn làm việc trong dịp Tết lái xe của Hướng Phi Hành đến trước cửa xoay. Anh nhận lấy chìa khóa xe, nhét cho cậu ta vài tờ tiền mặt còn thừa hồi sáng lúc chuẩn bị bao lì xì xem như tiền boa, nói “Cảm ơn” và “Chúc mừng năm mới”.
Khách sạn cách nhà anh khoảng hai mươi phút đi xe, trên đường về, anh bật danh sách nhạc mà Khương Hữu Hạ đã tạo trong điện thoại. Đây là những bài mà họ thường mở trên đường đi hẹn hò ở thành phố Giang. Vì Hướng Phi Hành không thích nghe nhạc, nên nếu muốn mở nhạc thì họ chỉ nghe trong danh sách này thôi.
Tuyết rơi ngày càng dày, Hướng Phi Hành lái chậm lại. Xuống khỏi cầu vượt, anh thấy ánh đèn vàng chiếu rọi lên những hạt tuyết lững lờ và những băng rôn năm mới phía dưới.
Trên những màn hình LED chưa tắt là dòng chữ chúc mừng năm mới nền đỏ chữ vàng, tất cả cửa hàng đều đã đóng cửa.
Khi mọi xô bồ của thế giới ngoài kia lắng xuống, cũng là lúc hơi ấm và sự rộn ràng trong mỗi gia đình nhỏ chuẩn bị thăng hoa.
Ai có nhà để về thì tận hưởng khoảnh khắc đoàn viên, người chưa tìm được chốn nương thân thì sẽ dần mất liên lạc với thế giới này, phiêu bạt tới một nơi cô tịch vắng bóng người.
Mãi cho đến khi đỗ xe trước thềm nhà, nhận được video Khương Hữu Hạ gửi, nhìn thấy Khương Hữu Hạ nói [Ông xã xem kìa, có người bắn pháo hoa], Hướng Phi Hành mới thu được tín hiệu và được gạch tên khỏi nhóm người “vô gia cư”.
Quả thật Hướng Phi Hành rất nhớ Khương Hữu Hạ, nhớ đến cồn cào ruột gan, nhớ đến nỗi đứng ngồi không yên.
Nhưng nếu anh để nỗi nhớ của mình tuôn trào vào những phút cuối của giao thừa, vào lúc Khương Hữu Hạ đang sum họp bên gia đình, thì không hay chút nào. Anh đành ngồi trên chiếc xe vẫn chưa tắt máy, mở video Khương Hữu Hạ gửi ra xem.
Video được quay trong đêm nên hình ảnh không quá rõ nét, gửi tới còn bị nén dung lượng. Những đốm sáng chớp tắt trong màn đêm có lẽ chính là pháo hoa mà Khương Hữu Hạ nói.
Chỉnh âm lượng lớn hơn, Hướng Phi Hành nghe thấy tạp âm “bụp bụp” và “đôm đốp” xen lẫn với tiếng nói chuyện của mọi người, duy chỉ không có giọng của Khương Hữu Hạ.
Anh trả lời tin nhắn để ngầm nhắc nhở Khương Hữu Hạ mau về phòng gọi điện thoại với anh, như vậy hai người mới có thời gian riêng bên nhau. Nhưng Khương Hữu Hạ không hiểu được ý anh, lại lần nữa rủ anh đến trấn Hòa Bình.
Anh rất nhớ Khương Hữu Hạ, nhưng lý trí vẫn còn nên anh không đồng ý.
Anh không muốn đi tìm Khương Hữu Hạ không chỉ vì trấn Hòa Bình và làng Thụ Phong quá xa xôi hẻo lánh, mà còn vì anh sợ mình không có chỗ đứng ở đó.
Anh từng gặp Khương Kim Bảo một lần, tính cách hai người không hợp nhau. Tuy anh không rõ nếp sống của dân làng Thụ Phong, không biết tính cách của những người khác có giống Khương Kim Bảo hay không, nhưng theo phán đoán của anh thì chắc chẳng khác biệt gì mấy.
Dẫu anh có cất công tới bên Khương Hữu Hạ thì anh cũng có thể sẽ không được mọi người hoan nghênh.
Hướng Phi Hành không thích cảm giác bất định, càng không thích rủi ro mình không thể kiểm soát tình hình trước mặt Khương Hữu Hạ. Điều này rất dễ ảnh hưởng tới hình tượng của mình trong lòng em, ảnh hưởng tới nhận thức và sự sùng bái em dành cho mình.
Sau khi khéo léo từ chối, Hướng Phi Hành thấy có vẻ Khương Hữu Hạ không được vui, cũng may em vẫn nhận tiền lì xì. Chuyện này xem như đã qua.
Đợi đến khi Khương Hữu Hạ về thành phố, chắc chắn anh sẽ bù đắp thật thỏa đáng.
Về lại phòng mình, Hướng Phi Hành trả lời thêm vài tin nhắn chúc Tết của người khác và nói với Khương Hữu Hạ: [Về phòng thì báo anh.]
Mãi sau Khương Hữu Hạ mới trả lời là [Dạ], không thêm “ông xã”.
Trong lòng Hướng Phi Hành cồn lên một chút phiền muộn mơ hồ, cuối cùng anh cũng biết lý do mà Khương Hữu Hạ thi thoảng lại đi lắc chiếc lục lạc kia.
Anh đi lấy chiếc hộp trong túi hành lý, mở hộp lấy chiếc lục lạc ra, đặt trong tay nhìn ngắm kỹ càng.
Chiếc lục lạc màu đen, bên trên có một vài dấu vết đậm nhạt. Không biết nhà thiết kế nào đã vẽ chàng kỵ sĩ cầm bảo kiếm cưỡi chiến mã này, lắc lên nghe lách cách tẻ ngắt.
Hướng Phi Hành ở một mình chán chường, lại mắc bệnh nghề nghiệp, thử tra cứu nhãn dán ngoài vỏ hộp. Công ty chế tạo chiếc lục lạc này chủ yếu kinh doanh mặt hàng trang trí nội thất, có lẽ vì làm ăn thua lỗ nên đã giải thể hai tháng trước. Điều này khiến anh phải cảm thán, có lẽ Khương Hữu Hạ là một trong số ít những người thật sự mua chiếc lục lạc này.
Anh không định tiếp tục làm việc vào đêm giao thừa, vì không có việc gấp nào cần anh phải hoàn thành trong những ngày này nên nhất thời anh không nghĩ ra việc gì khác để làm, đành phải đi tắm.
Khi về lại giường, anh cầm điện thoại lên thì chỉ nhận được tin nhắn cầu cứu của em trai. Nó bảo sớm biết thế thì đã mặt dày về nhà với anh, ít ra còn được cùng anh chơi máy game mà anh mới tặng.
Khương Hữu Hạ vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Hướng Phi Hành không kìm được mà nghĩ, không biết Khương Hữu Hạ đang xem những loại pháo hoa nào mà anh chưa từng thấy, đang chơi gì với người thân, bạn bè ở nơi anh chưa từng đặt chân, ăn những món gì mà anh chưa từng nếm thử, và em đang trò chuyện vui vẻ cùng với những ai.
Hướng Phi Hành biết Khương Hữu Hạ rất yêu mình, cũng thường nói lời đường mật với mình. Khi hai người cùng ở thành phố Giang, Khương Hữu Hạ rất dựa dẫm vào anh, cứ như không thể rời khỏi anh một khắc nào. Hai người ở bên nhau tạo ra một gia đình đầm ấm, vững chãi.
Hơn nữa, vì tính cách ngây ngô, hiền lành, Khương Hữu Hạ không dễ bị tổn thương bởi sự khắt khe thất thường của anh, cũng không nảy sinh kiểu tự tôn như những người khác, kiểu tự tôn quyết không nhượng bộ khi đứng trước một chuyện nào đó. Em luôn luôn mở rộng cánh cửa lòng mình với một tâm hồn lạc quan.
Nhưng cứ tới thời khắc chia ly, sự chậm hiểu của em tuy vô hại nhưng lại vô tình gây tổn thương anh, phủ một lớp bóng mờ lên những hồi ức tươi đẹp giữa hai người.
Không biết bao giờ Khương Hữu Hạ mới chơi chán ở quê, nhớ tới mái nhà và ông xã đang chờ em ở thành phố Giang, rồi sớm ngày lên xe khách rồi chuyển sang tàu cao tốc trở về.
Cả thế giới đều đang đón Tết, Hướng Phi Hành cảm thấy quá nhàm chán, cuối cùng vẫn mở laptop lên đọc vài bản báo cáo ngành. Đọc tới gần mười hai giờ, màn hình điện thoại liên tục sáng lên, rất nhiều tin nhắn chúc Tết được gửi tới nhưng không có tin mà anh đang đợi.
Cuối cùng, anh mở thư mục lưu trữ, mở tin nhắn thoại mà Khương Hữu Hạ gửi cho anh. Khương Hữu Hạ nói bằng giọng mơ màng “Xin lỗi em nói nhầm, chúc ông xã lễ Tình nhân vui vẻ. Em yêu anh”. Anh lại nghe thêm một lần nữa.
Hôm lễ Tình nhân anh có nói với Khương Hữu Hạ là em đã tặng quà rồi, nhưng anh chưa nói đó là gì. Khi đó anh đã nghĩ sẵn đáp án, định nói đó là tin nhắn thoại thứ hai của em vào buổi sáng. Nhưng Khương Hữu Hạ không hỏi nên anh chưa có cơ hội nói ra.
Một lát sau, Hướng Phi Hành nằm mơ. Cảnh tượng trong mơ không còn là cùng Khương Hữu Hạ ở trong lớp học kia nữa, mà anh mơ thấy mình đang ngồi trên một chiếc xe buýt.
Đó là một ngày vô cùng oi ả, trên xe chưa kín chỗ, những hành khách xung quanh ngồi rải rác mỗi nơi, anh không thể nhìn rõ gương mặt từng người.
Đây là đặc trưng riêng của giấc mơ, vì thế Hướng Phi Hành biết rõ mình đang mơ, thậm chí còn nghi ngờ trong phòng quá ấm áp nên mới khiến anh một lần nữa mơ thấy mùa hè.
Anh ngồi ở vị trí ghế đôi hàng sau, sát lối đi, nóng đến nỗi mồ hôi đầm đìa.
Quay đầu sang bên cạnh, anh nhìn thấy Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ vẫn mang dáng vẻ mười lăm, mười sáu tuổi, em đang ngó đồng ruộng bên ngoài cửa sổ.
Lần này em đã đổi sang một chiếc áo thun mỏng màu xám, trông mới hơn chiếc màu trắng kia.
Cửa sổ xe mở toang, gió nóng thổi thẳng vào, thổi rung rinh mái tóc ngắn và rèm mi em, áo thun cũng phập phồng nhè nhẹ.
Phát giác chủ nhân của thân xác mà Hướng Phi Hành nhập vào đang nhìn mình, Khương Hữu Hạ ngoái mặt lại, nở nụ cười với anh: “Anh nhìn gì thế?”
Hướng Phi Hành cảm nhận được mình lắc đầu, Khương Hữu Hạ giơ tay lên quạt gió cho anh, hỏi: “Anh có nóng không? Mát hơn chút nào chưa?”
Hướng Phi Hành cảm giác được mình không hề nhúc nhích, cũng chẳng mở miệng nói câu gì. Khương Hữu Hạ tò mò chạm tay lên mặt anh, bảo “Mồ hôi mồ kê, anh không ngứa hả?”, sau đó vươn tay ra một cách tự nhiên, lau mồ hôi dính trên ngón tay mình lên áo thun của anh, còn lau đi lau lại mấy lần. Em bảo: “Xin lỗi, cho em lau chút nhé. Em thích sạch sẽ.”
“Sắp đến nơi rồi,” Khương Hữu Hạ lại trấn an, “đến nơi em sẽ đi lấy khăn giấy lau mồ hôi cho anh.”
Sau đó, giấc chiêm bao này kết thúc, cảnh tượng chuyển sang lúc bọn họ ở nhà xem một bộ phim kinh dị trên tivi. Đây là chuyện xảy ra khi Khương Hữu Hạ mới dọn tới sống chung với anh không lâu.
Bọn họ bắt gặp cảnh kinh dị xuất hiện trong phim, Hướng Phi Hành thấy Khương Hữu Hạ xem đắm đuối nên nổi ý định dọa cậu, thế là anh bất ngờ chụp lấy tay cậu chặt cứng.
Ban đầu Khương Hữu Hạ cũng giật mình một phen, sau đó vừa cười vừa đòi rút tay ra. Hướng Phi Hành bèn đè cậu xuống sofa, Khương Hữu Hạ đẩy anh, nói “Anh đừng làm ồn em, em chưa coi xong mà”. Hướng Phi Hành hỏi cậu nói vậy là có ý gì, “Ông xã quan trọng hay xem phim quan trọng?”
Khương Hữu Hạ nghĩ một lát, tuy khó xử nhưng vẫn kiên định trả lời “Ông xã quan trọng hơn”.
Ý định ban đầu của Hướng Phi Hành vốn chỉ là đùa giỡn, nhưng lần đầu tiên nghe cậu gọi như vậy không hiểu sao lại thấy nóng bừng tai, bèn buông Khương Hữu Hạ ra.
Khương Hữu Hạ xem phim được một lúc thì chán, không còn tập trung xem nữa, chủ động rướn sang hôn lên má anh.
Khi Hướng Phi Hành tỉnh giấc thì đã là mười giờ sáng, hiếm khi anh ngủ được lâu như vậy nên có phần kinh ngạc.
Giấc mơ đêm qua đã nhạt nhòa dần trong tâm trí. Anh chỉ còn nhớ môi hôn của Khương Hữu Hạ chạm lên má mình rồi dời đến khóe miệng mình.
Nhớ tới lời hẹn tối qua, anh cầm điện thoại lên, thấy Khương Hữu Hạ gửi rất nhiều tin nhắn tới.
Mười hai giờ rưỡi đêm, em nhắn [Ông xã ơi em về phòng rồi], [Sao anh bơ em, anh giận à]. Rồi em gọi sang ba cuộc, lại nhắn tiếp [Anh ngủ thật rồi sao?], cuối cùng em gọi thêm một cuộc nữa rồi mới nói [Anh ngủ ngon].
Tám giờ rưỡi sáng, Khương Hữu Hạ lại nhắn [Bố lôi đầu em dậy sang nhà bà ngoại chúc Tết, buồn ngủ quá đi.]
Hướng Phi Hành khá hài lòng với những cuộc gọi nhỡ và hàng đống tin nhắn chưa đọc này. Anh gọi lại cho Khương Hữu Hạ, hình như em ngần ngừ một lúc mới bắt máy, nói: “Chúc mừng năm mới.”
Quả nhiên, đầu dây bên kia lại vọng ra tiếng bốc bài quen thuộc.
“Chúc mừng năm mới nhé bạn thân, anh gọi tới chúc Tết đây.” Hướng Phi Hành không còn để bụng thân phận này nữa, chỉ thấy hài hước.
Khương Hữu Hạ “Ấy cha” một tiếng, có người lên tiếng: “Đánh đã dở rồi vừa chơi vừa nghe điện thoại, chúc Tết xong thì cúp máy đi.” Nghe có vẻ là giọng của Khương Kim Bảo.
“Vậy anh không quấy rầy em nữa, chơi xong thì gọi lại cho anh.” Hướng Phi Hành phóng khoáng nói. Bỗng, anh nghe thấy tiếng Khương Kim Bảo trách cứ: “Kìa Bự, muốn đánh thì em tự đánh đi, chỉ bài cho Khương Hữu Hạ làm gì?”
Hướng Phi Hành chưa kịp phản ứng thì ngay sau đó Khương Hữu Hạ đã “Ừm, ừm”, bảo “Em biết rồi” và cúp máy.
Tác giả:
Khương Hữu Hạ, chồng em sắp tới bên em rồi!