Mồi Câu Đắt Giá

Ký Sự Ánh Sáng Phù Du Chốn Đông Cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta dõi theo bóng lưng hắn khuất dần, khẽ đưa tay lau khóe mắt.
Hừ... Ta đâu có ngốc đến mức dâng hết mọi con bài tẩy của mình ra thật.
Danh sách giao cho hắn, mười phần thì tám chín đều là những mối quan hệ nhỏ nhặt, chẳng đáng kể.
Còn vài mối tạm coi là được, thì cũng là ta đã sớm sắp đặt để đánh lạc hướng hắn.
Điều ta muốn, chưa bao giờ là nhờ đám người kia giúp hắn xoay chuyển tình thế.
Mà là khiến hắn tin chắc rằng ta, Khổng Tĩnh Lan, đã giao hết mọi thứ cho hắn, không hề giữ lại điều gì.
Càng phải để hắn tin rằng, chỉ cần hắn chịu quay đầu, thì đại thụ Khổng thị, vốn đã trầm lặng suốt bao năm qua, sẵn sàng vươn mình lần nữa vì hắn.
Đó mới là mồi câu có thể khiến hắn thật sự động lòng.
Nhị muội của Thái hậu gả cho nhà họ Phùng, một thế gia có công trong quân đội, uy tín cao trong quân đội.
Tam muội lại là dâu nhà họ Phàn, một gia tộc thanh lưu lâu đời, môn sinh trải khắp triều đình.
Còn nhà họ Từ ở Tất Châu, tuy bề ngoài ở xa kinh thành, nhưng nhờ việc vận chuyển lương thực mà ở phương Nam lại nắm giữ không ít tài lực và các mối quan hệ.
Những thế lực này, bình thường phân tán, không đáng chú ý.
Nhưng nếu nhân danh chiêu bài “Thanh quân trắc, bảo hộ chính thống” mà khởi binh, dựa vào việc điều động thuyền vận, âm thầm tập hợp tinh binh về vùng Kinh Kỳ… thì khi đối đầu với những thế lực hung hiểm kia, thắng bại còn khó nói? Nếu việc thành, kẻ có công hộ giá sẽ được khôi phục chức vị, thăng quan tiến chức.
Hai tiểu thư năm đó bị liên lụy, cũng có thể đường đường chính chính mà đón về.
Còn Khổng Tĩnh Lan ta thân là chi thứ nhà họ Khổng, ngồi lên ngôi hoàng hậu, vừa không quá chói mắt, lại vừa có thể cân bằng thế lực các bên.
Quả thực là vẹn toàn mọi mặt.
Nhưng những lời này, tuyệt đối không thể do ta nói ra.
Bởi nam nhân, không thích nữ nhân quá ngu ngốc để làm vướng chân hắn.
Càng không thích nữ nhân quá thông minh, lấn át hào quang của hắn.
Đặc biệt là trong chuyện tranh đoạt thiên hạ như thế này.
Hắn cần chính là một người tri kỷ dịu dàng, thấu hiểu, có thể giúp hắn một chút, nhưng tuyệt đối trung thành không đổi lòng.
Vậy nên người hiến kế, tuyệt đối không thể là ta.
Phải là người mà hắn tin tưởng nhất, khéo léo nhắc nhở, rồi để chính hắn tự mình “ngộ ra”.
Tỷ như, mấy năm gần đây bên cạnh hắn có vị Triệu tiên sinh rất được trọng dụng.
Người này đỗ tú tài năm Bình Nghiệp thứ mười lăm, xuất thân nghèo khó, chức quan còn bị người khác đoạt mất.
Khi rơi vào cảnh sa sút, phụ thân ta từng ra tay giúp đỡ.
Quân cờ này, ngay cả Thái hậu cũng không biết.
Ngày tháng càng lúc càng căng thẳng.
Thái hậu lấy cớ bệnh tật không xuất hiện, ta cũng yên vị ở lại Tẩy Ngọc Hiên, không còn bước chân ra ngoài.
Chỉ còn những phong thư được Hà cô cô chuyển vào mỗi ngày, và những mệnh lệnh do ta khoanh tròn rồi gửi đi.
Trời u ám nặng nề, trong cung tĩnh lặng đến mức khiến người ta bất giác thấy bất an.
Đêm ấy, ánh trăng bị tầng mây dày đặc che lấp.
Gần Thái Cực cung bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Có người la hét, có người chạy, có tiếng binh khí rút khỏi vỏ, đao kiếm vung lên, máu tươi văng tung tóe.
Xuân Lâm hấp tấp chạy vào:
"Chủ tử! Thái Cực cung đã bị người của Lưu gia bao vây. Hôm nay thái giám mang thuốc vào mãi chưa thấy quay ra. E rằng Thánh thượng đã…"
Ta không dừng tay viết, nhưng nắm bút chặt hơn một chút.
"Giấu tin không báo tang sao? Ra tay nhanh thật. Chứng tỏ đám cấm vệ quân kia cũng bị bọn họ thu phục được không ít rồi."
Lời vừa dứt, cửa phòng liền bị thô bạo đẩy tung.
Lưu quý phi mặc y phục lộng lẫy, được cung nữ dìu đỡ, chậm rãi bước vào.
"Đã không ra được, thì cũng chẳng cần ra nữa."
"Ở lại đây, cùng bản cung xem thử, hoàng nhi của bản cung làm thế nào một bước lên ngôi, thống trị thiên hạ."
Ta đặt bút xuống: "Không biết quý phi có gì chỉ giáo?"
Lưu quý phi nhìn thẳng ta:
"Nói đi, Thái hậu hiện đang ở đâu? Nếu ngươi chịu nói, sau này bản cung bảo hoàng nhi phong cho ngươi một danh vị thấp, vẫn còn hơn là mất mạng!"
Ta cố giữ vẻ bình tĩnh trên mặt, nhưng từng chút một đã dần vỡ vụn:
"Ngươi có ý gì? Thái hậu chẳng phải vẫn đang dưỡng bệnh trong Thọ Khang cung sao?"
Ánh mắt ta từ bình tĩnh chuyển sang hoảng hốt, rồi dần phẫn nộ, tất cả đều bị nàng ta nhìn rõ.
Lưu quý phi cười lạnh: “Đồ ngu ngốc! Thọ Khang cung sớm đã trống không rồi! Cái gì mà Khổng thị trăm năm vinh hiển, cái gì mà tâm can của Thái hậu, chẳng qua cũng chỉ là quân cờ bị bà ta dùng xong liền tiện tay ném ra chắn họa mà thôi!”
Nàng không thèm liếc nhìn ta nữa, phất tay ra hiệu cho thị vệ:
"Đưa tất cả bọn chúng tới tẩm điện phía tây, nhốt chung với đám phi tần kia. Một kẻ cũng không được để thoát!"
Khi ta bị áp giải tới một gian điện nhỏ phía tây, đã có không ít phi tần và công chúa bị nhốt sẵn ở đó từ trước.
Cửa điện bị khóa trái từ bên ngoài, chỉ còn vài tên thị vệ cao lớn canh giữ.
Ta tìm một góc khuất tầm mắt, dựa lưng vào tường ngồi xuống.
Tiếng nức nở khẽ khàng vang lên khắp điện.
Thời gian trôi chậm đến kỳ lạ, tiếng chém giết bên ngoài càng lúc càng gần.
Ánh lửa xuyên qua song cửa, lúc sáng lúc tối, trong đêm sâu vang vọng tiếng hò hét rung chuyển trời đất.
Các nữ quyến trong điện ôm chặt lấy nhau, đến tiếng khóc cũng không dám phát ra.
Từ phía chân trời le lói ánh sáng bạc đầu tiên, tiếng đao binh dần im bặt, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng nặc lan khắp không gian.