Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu
Lần Đầu Hẹn Hò?
Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm sao băng rơi, Trần Du Chinh ngồi trên tảng đá, gương mặt nghiêm túc hướng về bầu trời, thì thầm một điều ước kỳ lạ.
Nói xong, anh quay sang nhìn Dư Nặc.
Cô ngây người, mặt đỏ bừng rồi lại trắng bệch.
Sao lại có người trơ trẽn đến thế này… Dường như hoàn toàn chẳng biết thế nào là ngượng ngùng.
Trên khuôn mặt tuấn tú của Trần Du Chinh lại là vẻ bình tĩnh đến mức chân thành. Anh khẽ cười, thậm chí còn hỏi: “Em nghĩ ông trời có nghe thấy điều ước của anh không?”
Dư Nặc nghẹn họng hồi lâu, cuối cùng buông một câu: “Anh đi hỏi sao băng mà xem.”
Sau khi xuống núi, Dư Nặc lên xe. Cô cúi đầu cài dây an toàn ở ghế phụ, chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi: “À đúng rồi, sao anh đổi xe vậy?”
Trần Du Chinh im lặng một lúc mới trả lời: “Xe cũ, anh không lái được nữa.”
Hôm qua chẳng phải vẫn lái bình thường sao…
Dư Nặc hỏi: “Sao thế? Xe hỏng chỗ nào à?”
“Vừa ngồi xuống, trong đầu anh toàn nghĩ đến mấy cảnh phải che mờ khi lên hình.” Trần Du Chinh thở dài: “Anh sợ gây tai nạn.”
Dư Nặc lập tức im bặt.
...
Xem sao băng xong, đã gần hai, ba giờ sáng. Dư Nặc rửa mặt qua loa rồi lăn lên giường, đặt báo thức.
Tuy nhiên hôm sau cô vẫn ngủ quên.
Dư Qua gõ cửa gọi cô dậy ăn cơm mấy lần.
Dư Nặc mệt lả, mí mắt như dán chặt bằng keo 502. Cô nằm ì thêm năm phút, rồi mới vật vã kéo chăn xuống giường. Khi ra bàn ăn, cô xoa xoa mắt bằng mu bàn tay, thấy trên bàn đã để sẵn đồ ăn mua ngoài.
Cô kéo ghế ngồi xuống, ngáp dài, giọng còn ngái ngủ: “Xin lỗi anh, hôm nay em dậy trễ quá, không kịp nấu cơm.”
Dư Qua hỏi: “Hôm qua em về mấy giờ?”
Cô mơ màng gật đầu: “Ừm.”
“Ừm cái gì mà ừm, anh hỏi em về mấy giờ?”
Dư Nặc mất mấy giây mới hiểu, hé mắt trả lời: “Khoảng hai, ba giờ gì đó.”
Thấy cô bốc đũa ăn cơm, Dư Qua đột nhiên hỏi: “Cổ em bị gì thế?”
Dư Nặc khựng lại, chậm rãi đưa tay sờ lên cổ, đầu óc bỗng tỉnh táo hơn phân nửa: “Cổ em… sao ạ?”
Dư Qua nhíu mày: “Em bị dị ứng à?”
Ký ức đêm qua ùa về, Dư Nặc lắp bắp, cố giữ bình tĩnh: “Hôm qua em đi xem sao băng trên núi, chắc bị muỗi cắn thôi.”
Dư Qua “ừm” một tiếng, cúi đầu, không hỏi thêm.
Hai người ăn uống trong im lặng. Dư Nặc ngồi đối diện Dư Qua, thỉnh thoảng liếc nhìn sắc mặt anh, chẳng nuốt trôi được gì.
Dư Qua cảm thấy có điều bất thường, ngẩng đầu nhìn cô. Cô lập tức cúi gằm, giả vờ tập trung ăn. Trong lòng cô trăn trở, không biết có nên thú nhận với anh hay không.
Cô đã giấu anh quá lâu, cảm giác tội lỗi ngày một lớn. Mỗi lời nói dối đều phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy, không biết đến lúc nào sẽ bị vỡ lở. Nhưng nếu giờ đây nói ra hết, Dư Nặc cũng chẳng dám chắc chuyện sẽ đi về đâu.
Đắn đo hồi lâu, cô vẫn quyết định chờ thêm một thời gian, đợi đúng thời điểm mới tâm sự với Dư Qua.
Dù sao thì… anh ấy cũng đã biết cô thích Trần Du Chinh, ít nhất cũng có chút thời gian để chuẩn bị tinh thần.
Ăn xong, hai người cùng dọn dẹp hộp cơm. Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Dư Nặc chạy ra mở.
Anh giao hàng kiểm tra số nhà, lấy ra một kiện hàng: “Fish?”
Dư Nặc: “Ừ, là tôi.”
“Đọc bốn số cuối số điện thoại giúp tôi.”
Cô đọc số điện thoại của Dư Qua, nhận gói hàng. Mỏng dẹp, không biết là gì. Cô đóng cửa, gọi lớn: “Anh, có bưu kiện, em nhận giúp anh rồi!”
Dư Qua bước ra.
Dư Nặc đưa cho anh: “Cái gì thế ạ?”
Dư Qua nhìn chằm chằm vào bưu kiện, ban đầu là vẻ nghi hoặc, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, khuôn mặt hơi gượng. Anh hắng giọng, cố tỏ ra tự nhiên: “Của em đấy, cầm đi.”
Dư Nặc ngạc nhiên: “Của em?”
Dư Qua “ừm” một tiếng, quay người nhanh chóng trở về phòng.
Dư Nặc đứng ngơ ngác, xé nhẹ lớp bao bì. Bên trong còn một lớp màng nhựa.
Hình như là… một chiếc áo?
Cô tiện tay ném bao bì vào thùng rác, rồi mở rộng chiếc áo ra.
Mặt trước in hình con cá – logo do fan của Dư Qua thiết kế.
Cô lật áo ra phía sau, thấy dòng chữ tiếng Anh, chợt sững người. Hai giây sau, Dư Nặc liếc nhìn cánh cửa phòng đang khép kín của Dư Qua, khẽ mỉm cười.
...
Sau vài ngày nghỉ ngơi, trận cuối vòng loại cũng khép lại. Dựa trên tổng điểm mùa xuân, danh sách các đội tuyển tham dự chung kết đã được xác định. Buổi lễ xuất quân của ba đội LPL diễn ra vào chiều, tối đến còn có tiệc rượu.
Dư Qua trả lời vài tin nhắn, thay đồng phục đội trong phòng.
Dư Nặc ngồi xếp bằng trên sofa, đang xem tài liệu học tập.
Dư Qua dừng bước: “Hôm nay em đi với anh không?”
“Lễ xuất quân của anh à? Em xem livestream là được rồi.”
“Tối nay em định ở nhà ăn một mình à?”
Dư Nặc suy nghĩ một chút, thấy kỳ thi còn xa, dạo này cũng rảnh rỗi, liền bật dậy khỏi sofa: “Vậy em đi với anh!”
Cô chạy ra ban công, kéo cửa kính, dùng cây phơi đồ lấy chiếc áo thun vừa giặt hôm qua xuống.
Dư Qua nhìn bộ đồ trên tay cô: “Em làm gì thế?”
Dư Nặc khẽ cười: “Hôm nay em mặc cái này.”
Dư Qua đứng ngoài đợi cô thay đồ.
Dư Nặc buộc tóc đuôi ngựa, cố ý phối thêm chiếc váy kẻ sọc xanh lam, cùng tông với chú cá in trên áo.
Cô bỏ điện thoại, nước hoa và dây sạc vào túi, kiểm tra kỹ lưỡng, chắc chắn không quên gì mới bước ra ngoài.
Ánh mắt Dư Qua dừng lại trên bộ đồ cô đang mặc.
Dư Nặc cũng cúi nhìn mình, vui vẻ hỏi: “Anh ơi, em mặc thế này có đẹp không?”
Dư Qua quay mặt đi, hơi lúng túng: “Cũng được.”
Khi gặp các thành viên OG, A Văn là người đầu tiên phát hiện chiếc áo của Dư Nặc có gì đó kỳ lạ. Anh trợn mắt, chỉ vào dòng chữ phía sau lưng cô: “Love Fish Forever?? Cái quái gì đây?”
Dư Nặc nghiêm túc: “Đây là áo cổ vũ của anh trai em.”
Will nhịn cười một lúc, cuối cùng bật lên: “Em gái à, em đúng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của Dư Qua thật rồi.”
Dư Qua chẳng buồn để ý đến mấy lời trêu chọc.
Phòng nghỉ là căn phòng lớn do ban tổ chức chuẩn bị. OG đến sớm nhất. Những người khác còn đang trang điểm. Will rảnh rỗi, sang ngồi ghế sofa trò chuyện với Dư Nặc.
Lúc này, thành viên hai đội còn lại lần lượt bước vào.
Trần Du Chinh đang nói chuyện với Killer, đội mũ bóng chày, tầm nhìn hơi bị che. Killer tinh mắt, liếc quanh phòng rồi thúc nhẹ vào cánh tay Trần Du Chinh: “Dư Nặc kìa, nhìn đi!”
Ánh mắt Trần Du Chinh thoáng lướt qua.
Will ngồi cạnh Dư Nặc, cũng quay đầu theo hướng cô nhìn, vừa vặn chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm kia. Anh và Trần Du Chinh chỉ mới quen sơ, chưa từng nói chuyện nhiều.
Họ nhìn nhau giữa dòng người qua lại, Will là người đầu tiên dời mắt.
Anh cảm thấy kỳ lạ, cố nhớ lại xem mình có làm gì sai không? Sao vừa nãy tên kia nhìn mình đầy địch ý vậy?
Thấy Dư Nặc khẽ cười với Trần Du Chinh, Will hỏi: “Em gái à, em với Conquer thân lắm hả?”
Dư Nặc: “Cũng bình thường thôi ạ.”
Will “ồ” một tiếng, lại hỏi: “Vậy lúc em làm ở TG, có ai bắt nạt em không?”
“Không có, sao anh lại hỏi vậy?”
“Chỉ là… cái tên Conquer đó.” Will do dự: “Cái này khó nói lắm… Em hiểu ý anh chứ? Hồi trước anh từng đấu giao hữu với cậu ta trên Trạm Cá, chẳng làm gì cả, vậy mà cậu ta cứ điên cuồng khiêu khích. Anh nghĩ có lẽ vì cậu ta đặc biệt ghét anh trai em, nên mới đối xử khắc nghiệt với người của OG.”
Dư Nặc: “…”
Cô chần chừ rồi hỏi: “Có thể không phải vậy? Hay là hai người từng có chuyện gì chưa vui?”
Will thản nhiên: “Anh với cậu ta thì có thể có chuyện gì chứ?”
Lúc này, điện thoại Dư Nặc rung lên tin nhắn.
Conquer: “Em đến mà không báo trước?”
Dư Nặc: “Em quyết định phút chót, chưa kịp nhắn anh.”
Conquer: “Giờ em đã có bạn trai rồi, nhớ giữ khoảng cách với người khác phái.”
Đọc xong, Dư Nặc ngẩng đầu tìm Trần Du Chinh.
Anh đang ngồi trước gương, nhân viên cúi người chỉnh tóc cho anh.
Qua tấm gương, Trần Du Chinh cúi mắt, chậm rãi gõ tin nhắn.
Conquer: “Đừng nói chuyện với cái tên đầu mào gà đó.”
Đầu mào gà?
Dư Nặc ngơ ngác, mãi đến khi nhìn thấy kiểu tóc của Will bên cạnh.
Tóc Will hơi ngắn, hai bên cạo sát. Hôm nay stylist lại vuốt toàn bộ phần tóc giữa lên bằng keo, trông đúng thật như một cái mào gà.
Dư Nặc bật cười vì câu nói “thâm độc” của Trần Du Chinh.
Conquer: “Anh ghét cái tên đó lâu rồi.”
Dư Nặc vừa mới nghe Will kể về “tội ác” của Trần Du Chinh, giờ lại nhận được “lời cảnh cáo” từ chính người đó. Cô ngơ ngẩn: “Anh ấy làm gì cơ?”
Conquer: “Lần đầu hẹn hò với anh, em còn dẫn theo cả hắn, là cố tình chọc tức anh à?”
Lần đầu hẹn hò?
Bọn họ hẹn hò kiểu gì mà lại lôi cả Will theo từ lúc nào?