Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu
Mối tình chớp nhoáng
Là Nhịp Tim Nói Dối - Tức Tức Đích Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dư Nặc ngẫm nghĩ một hồi.
Sau một lúc suy ngẫm, cuối cùng cô cũng đoán ra Trần Du Chinh đang nói đến chuyện gì.
Chắc là lần ở Starbucks ấy.
Lần Dư Nặc bị trật chân ấy, Trần Du Chnh đã đưa cô đến bệnh viện. Cô không muốn mắc nợ anh nên mời anh ăn cơm. Đúng lúc ấy, Will chính là người lái xe chở cô. Nhưng từ trước tới giờ, cô và Trần Du Chinh vẫn chưa thân thiết là mấy.
Dư Nặc khẽ bật cười.
Thỉnh thoảng Trần Du Chinh quả thật rất nhỏ nhen... Thậm chí còn ghen tị vì vài chuyện xưa cũ.
...
Lễ xuất quân thường chỉ là theo trình tự sẵn có, các đội lần lượt lên sân khấu, để lại không khí trang trọng và cũng là cơ hội cho fan gặp thần tượng của mình.
Khi buổi lễ kết thúc, đã gần sáu giờ chiều.
Người của OG vừa rời sân khấu thì lập tức bị đám đông fan vây quanh. Dư Qua đeo khẩu trang, vốn đi ở cuối đoàn, nói chuyện nhỏ giọng với Dư Nặc về việc vài ngày nữa sẽ đi thăm mộ bà.
Bỗng nhiên, những fan nữ phát hiện ra anh, lập tức hét lên rồi ào đến.
Bảo vệ chỉ có vài người, không thể lo mọi phía. Sau OG, các thành viên TG cũng lần lượt bước ra, khiến fan từ khu vực khác ùn ùn kéo đến. Bảo vệ bất lực, chỉ có thể hô hào nhưng chẳng thể nào kiểm soát được tình hình hỗn loạn.
Dư Nặc đứng sát bên cạnh Dư Qua, bị vài người giẫm lên chân. Đám đông đông đến mức cô định bước ra trước chờ nhưng di chuyển khó khăn. Khi sắp thoát khỏi vòng vây, cô bất ngờ bị một fan nữ đẩy ngã, loạng choạng.
Dư Qua để tâm đến cô, vội vàng đưa tay xuyên qua đám đông kéo Dư Nặc nhưng vẫn muộn một chút.
Bên cạnh đúng lúc có vài người của TG.
Trần Du Chnh đã chú ý đến Dư Nặc từ lâu, ánh mắt luôn dõi theo cô. Anh lơ đãng đối phó với fan, cầm bút ký tặng vài người.
Bảo vệ vất vả tách fan khỏi các tuyển thủ TG.
Dư Nặc loạng choạng chen ra khỏi đám đông, suýt ngã thì được người đỡ.
Trần Du Chnh quay sang cậu fan nam định chụp ảnh chung, nói: “Anh bạn, tránh ra chút, đừng giẫm lên cô ấy.”
Dư Nặc dựa vào người Trần Du Chnh đứng vững.
Tư thế của họ quá thân mật, mấy fan nữ gần đó đều ngơ ngác, nhìn nhau ngỡ ngàng.
Ngay lúc ấy, Dư Qua cũng thoát khỏi đám đông, nhìn cô rồi hỏi: “Em không sao chứ?”
“Không sao.”
Ánh mắt Dư Qua lướt qua hai người, thấy tay Trần Du Chnh vẫn còn đặt trên eo Dư Nặc. Dư Qua không chịu nổi, hỏi: “Cậu có vấn đề gì à?”
Không khí chùng xuống chốc lát, Trần Du Chnh khẽ cười, buông Dư Nặc ra, nhún vai: “Không có gì nữa.”
Dư Qua kéo tay Dư Nặc, dẫn cô rời đi.
Nhìn bóng hai người lên xe, Killer thở dài, khoác vai Trần Du Chnh, ghé tai anh thì thầm: “Chinh à, cậu xem ông anh vợ này của mình kìa, hung dữ quá! Sau này cậu theo đuổi được em gái nhà người ta thì con đường phía trước còn xa lắm! Cửa nhà họ Dư này, chắc cậu vào không nổi đâu!”
Ultraman đứng bên cười nhạo: “Trần Du Chnh, đến lúc đó thử quỳ trước cửa nhà Dư Qua ba ngày ba đêm xem anh ta có cho cậu vào không.”
Trần Du Chnh hất tay hai người ra, cáu kỉnh nói: "Đi xa chút.”
...
Tới khách sạn ăn tối, Dư Nặc vẫn ngồi chung bàn với các thành viên đội OG.
TG ngồi bàn bên cạnh, khoảng cách khá gần, đến tiếng ồn ào của Ultraman và Killer khi chơi game cũng nghe rõ mồn một.
A Văn than thở: “Haiz, giới trẻ bây giờ đúng là tràn đầy sức sống.”
Dư Nặc ăn ít, mới vài miếng đã thấy no. Ánh mắt vô thức lướt qua bàn bên, đúng lúc thấy Trần Du Chnh đứng dậy. Cô khẽ nghiêng đầu, lén dõi theo bóng lưng anh một đoạn.
Một lúc sau, điện thoại trên bàn rung lên. Cô lén cầm lên xem, Trần Du Chnh gửi một tấm ảnh đến.
Conquer: “Qua đây.”
Dư Nặc: "?"
Conquer: “Lén lút hẹn hò.”
Dư Nặc: “Em đang ngồi với anh trai mà…”
Conquer: “?”
Trần Du Chnh gửi liền ba bốn sticker chấm hỏi, tỏ rõ sự bất mãn.
Dư Nặc khẽ mỉm cười, cất điện thoại đi, rồi nhỏ giọng nói với Dư Qua: “Anh, em đi vệ sinh một lát.”
Dư Qua khẽ “ừ” một tiếng.
Từ xa, Dư Nặc đã thấy Trần Du Chnh đứng ở khúc cua hành lang. Thảm trải sàn trong khách sạn có tác dụng giảm tiếng động, cô nhẹ nhàng bước đến, dừng trước mặt anh, rồi bất chợt giơ tay đập mạnh lên vai anh một cái: “Trần Du Chnh!”
Trần Du Chnh quay đầu lại.
Dư Nặc cười rạng rỡ: “Sao hả, bị em dọa sợ chưa?”
Anh lùi về sau hai bước, tựa vào tường, giọng điệu uể oải: “Không có.”
Lúc nãy trên bàn ăn, anh bị Ultraman và Killer ép uống hơn nửa ly rượu trắng, bây giờ hơi men đã ngấm lên đầu, khiến sắc mặt anh trông dịu dàng hơn. Nhưng tửu lượng anh khá tốt, không hề say, chỉ là muốn gặp cô mà thôi.
Trần Du Chnh nhìn cô một lúc, rồi nói: “Cái áo này của em, nhìn chói mắt quá.”
Dư Nặc: “?”
“Quay người lại.”
Dư Nặc không biết anh định làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn xoay người: “Sao thế?”
Anh nheo mắt, đọc hàng chữ in trên lưng áo cô: “Love, Fish, Forever?”
Cô quay lại, giải thích: “Đây là áo cổ vũ của anh trai em.”
“Anh hơi ghen tị.”
Dư Nặc: “Ghen tị cái gì?”
Trần Du Chnh vẫn dựa vào tường, hàng mi dài cụp xuống: “Bạn gái anh mặc áo cổ vũ của người đàn ông khác ngay trước mặt anh, chuyện này mà chấp nhận được à?”
Dư Nặc nhẹ nhàng nói: “Đây không phải người đàn ông khác, đây là anh trai em mà.”
“Anh trai em không phải đàn ông chắc?”
Dư Nặc bị logic ngang ngược của anh làm cạn lời.
Trần Du Chnh tiếp tục gây sự: “Không chỉ ghen tị, anh còn hơi tức giận nữa.”
Dư Nặc có chút bất đắc dĩ.
Anh trưng ra bộ dạng không thể thương lượng: "Em nghĩ cách đi, làm sao để anh hết giận."
Dư Nặc chiều theo anh, nghĩ ngợi một lúc rồi đề nghị: 'Hay là, để hôm khác em mời anh một bữa nhé?'"
Trần Du Chnh nhướng mày: “Em coi anh là ăn mày à, định dùng một bữa cơm để đuổi anh?”
Dư Nặc bật cười, chọc nhẹ vào cánh tay anh: “Vậy anh nói điều kiện đi.”
Trần Du Chnh khẽ cụp mắt, nhìn cô từ trên xuống, nhưng cằm lại hất cao, cố ý giữ dáng vẻ lạnh lùng: “Hôn anh.”
Dư Nặc: “…”
"Dư Nặc thấp hơn anh một cái đầu, hôm nay lại còn đi giày bệt. Cô nhón chân, cố gắng lắm mới chạm được vào vai anh. Trần Du Chnh thì như cố tình làm khó cô, chẳng buồn nhúc nhích, cũng không hề cúi xuống để vừa chiều cao với cô.
Dư Nặc hơi ủ rũ nói: "Anh cao quá, em hôn không tới.”
Trần Du Chnh vẫn giữ vẻ cao ngạo: “Tự nghĩ cách đi.”
Dư Nặc khẽ nhảy lên, nhanh chóng hôn một cái vào cằm anh rồi lùi lại: “Hôn rồi, được chưa?”
“Em nghĩ sao?”
Trần Du Chnh cuối cùng cũng vươn tay, ôm eo kéo cô sát vào người mình, mạnh mẽ ép cô vào góc tường, cúi đầu tìm đến môi cô.
Nhà vệ sinh chỗ này người qua lại rất nhiều, nếu có ai tình cờ nhìn thấy cảnh này thì sao? Dư Nặc chìm đắm trong nụ hôn mang theo hơi rượu của anh, nhưng bỗng nhiên bừng tỉnh, đẩy nhẹ anh ra: “Đợi đã, lỡ có người nhìn thấy thì sao?”
Trần Du Chnh ôm cô trong lòng, cằm tựa lên vai cô, hơi thở nóng rực phả ra: “Nhìn thì nhìn thôi, anh ôm bạn gái của mình cũng phạm pháp chắc?”
Dư Nặc nhận ra anh đang có chút giận dỗi, cô cũng không rõ lý do là gì, chỉ có thể vỗ nhẹ lên vai anh như đang dỗ dành: “Anh không vui à?”
“Ừ, hôm nay em cứ đi theo anh trai em suốt, lúc nãy còn cười cười nói nói với cái tên đầu mào gà kia nữa.”
“Trúng số còn chưa thấy em vui đến thế.”
Dư Nặc cố lục lại trí nhớ nhưng thật sự không nhớ mình đã vui đến mức đó bao giờ.
Nhưng nghĩ đến cách Trần Du Chnh gọi Will, cô lại cảm thấy buồn cười. Có điều, lúc này anh đang nghiêm túc chỉ trích cô, Dư Nặc không dám cười, chỉ có thể dỗ dành anh: "Chắc là do em gặp anh nên mới vui đấy.”
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc nhưng lạnh đến mức có thể đóng băng không khí vang lên từ phía sau: “Dư, Nặc?”
Dư Nặc cứng đờ cả người, cảm giác như có một tia sét xé toạc cơn mơ màng trong đầu cô.
Cô theo phản xạ đẩy mạnh Trần Du Chnh ra, thoát khỏi vòng tay anh, quay đầu lại.
Đây có lẽ là khoảnh khắc khó xử nhất trong cả cuộc đời Dư Nặc, không có gì sánh bằng.
Dư Qua, A Văn và Will đứng cách đó hai bước, nhìn chằm chằm vào hai người họ.
A Văn lúc đầu còn nghi ngờ, nhưng khi nhìn rõ cô gái trong lòng Trần Du Chnh thật sự là Dư Nặc, anh ấy sững sờ, hơi men trong người cũng bay sạch: “Hai người… đang làm gì thế?”
Will lùi lại hai bước, vẻ mặt hoảng hốt lẩm bẩm: “Đệch, áo bông nhỏ bị rách mất rồi…”
Dư Qua hít sâu một hơi, ánh mắt quét qua dấu vết mờ nhạt trên cổ Dư Nặc, sau đó dừng lại trên người Trần Du Chnh, gằn từng chữ một: "Em đừng nói với anh, cậu ta chính là "con muỗi" trên núi đấy."
Dư Nặc: “…”
Dư Nặc vô thức nắm chặt mép váy, chẳng thể suy nghĩ, càng không biết nên nói gì lúc này.
Ba phút im lặng kéo dài trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Trần Du Chnh nhếch môi, chỉnh lại quần áo, sau đó thản nhiên đứng thẳng. Anh bước lên một bước, ung dung khoác tay lên vai Dư Nặc.
Dư Qua nhìn chằm chằm anh, gân xanh trên trán giật giật, dường như đang cố gắng kìm nén cơn giận.
"Nói ra thì chắc mọi người đều thấy hơi ngượng nhỉ." Trần Du Chnh hắng giọng, giọng điệu thản nhiên: "Nhưng mà, chuyện chính là như những gì vừa xảy ra."