Chương 53: Hóa Giải Hiểu Lầm

Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong

Chương 53: Hóa Giải Hiểu Lầm

Lại Gặp Ánh Trăng – Thất Nguyệt Thanh Phong thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai mươi bốn giờ trước đó—
Sau khi Thẩm Diêm Tu nhận được điện thoại của anh họ, giọng anh họ vô cùng nghiêm trọng, đồng thời nhanh chóng gửi tất cả các báo cáo xét nghiệm của Lục Kỳ Miên từ bệnh viện cho anh.
Ngay khi có kết quả, Tống Tùng Nguyên vừa gửi báo cáo cho Thẩm Diêm Tu, vừa liên hệ với chuyên gia khoa huyết học.
Màn hình điện thoại sáng lên, từng trang báo cáo xét nghiệm liên tiếp hiện ra.
Thẩm Diêm Tu không thể tin nổi, ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, mỗi lần lật sang một trang, trái tim anh lại trĩu nặng thêm một chút, lông mày cũng nhíu chặt hơn.
Giọng của Tống Tùng Nguyên tiếp tục truyền đến từ trong ống nghe, “Cậu ấy tổng cộng đã kiểm tra hai lần, lần đầu tiên là hơn một tháng trước, một lần là… hai ngày trước.”
Anh dừng lại một chút, giọng nói bất giác trầm xuống, “Lượng bạch cầu của cậu ấy hơn một tháng trước vẫn nằm trong ngưỡng kiểm soát, có lẽ là do đã hóa trị một lần ở nước M. Nhưng dữ liệu gần đây nhất cho thấy chỉ số viêm đã tăng cao rõ rệt…”
Các khớp ngón tay Thẩm Diêm Tu cầm điện thoại trắng bệch, ký ức ùa về như thủy triều—
Lúc Lục Kỳ Miên mới về nước, Thẩm Diêm Tu sợ cậu bỏ đi, đã đặt ra quy tắc: nếu Lục Kỳ Miên ở lại đây thì phải tuân thủ giờ giới nghiêm.
Sau đó, Trâu Thành Nghị đã hẹn Lục Kỳ Miên ra ngoài ăn một bữa.
Vì Lục Kỳ Miên về muộn, Thẩm Diêm Tu đã nổi trận lôi đình.
Đến giờ anh vẫn nhớ, trong cơn thịnh nộ, anh đã nhốt Lục Kỳ Miên ở ngoài cửa.
Sau ngày hôm đó, anh dần dần phát hiện, Lục Kỳ Miên thực ra rất ít khi ra ngoài.
Hơn nữa cũng không có giao tiếp xã hội gì, lúc mình không có ở nhà, Lục Kỳ Miên cả ngày chỉ ở trong phòng vẽ vời.
Ban đầu, anh đặt ra quy tắc đó là vì xa cách quá nhiều năm, không nắm bắt được tính cách hiện tại của Lục Kỳ Miên, nên mới hạn chế thời gian và phạm vi hoạt động của cậu.
Sau này ở chung lâu, anh phát hiện Lục Kỳ Miên không hay ra ngoài, sợ cậu cứ như vậy sẽ bức bối, liền đưa Lục Kỳ Miên cùng đến công ty, thậm chí còn đang tính toán đợi bận xong khoảng thời gian này sẽ đưa cậu đi nghỉ mát.
Số lần Lục Kỳ Miên một mình ra ngoài chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thẩm Diêm Tu ước tính thời gian, ngày đầu tiên Lục Kỳ Miên đến bệnh viện chính là ngày cậu báo với anh là đi mua vitamin và canxi…
Lúc đó cậu đã nói dối Thẩm Diêm Tu, nói rằng mình đến bệnh viện gần nhà, rồi lại nói rằng cậu đang đi dạo ở công viên gần đó.
Thẩm Diêm Tu không hề nghi ngờ.
Nhưng lúc đó Lục Kỳ Miên rõ ràng đã nhắc đến bệnh viện…
Anh từ sớm đã biết Lục Kỳ Miên sợ đến bệnh viện.
Nếu lúc đó anh quan tâm đến cậu nhiều hơn một chút, kiên quyết đi cùng cậu, hoặc tệ nhất là sắp xếp người đi cùng cậu, nói không chừng lúc đó đã biết được bệnh tình của Lục Kỳ Miên.
Và ba ngày trước, từng cảnh tượng lúc Lục Kỳ Miên phát sốt lại hiện về trong đầu anh.
Thẩm Diêm Tu vì công việc, đã không ở bên cậu. Tối đó anh biết Lục Kỳ Miên đã nói dối.
Nếu lúc đó Thẩm Diêm Tu đi điều tra nguyên nhân thực sự cậu đến Bệnh viện Số 6 thành phố.
Nếu lúc đó anh kiên nhẫn truy hỏi thêm một lúc, Lục Kỳ Miên không giỏi nói dối, có phải đã chịu nói ra sự thật rồi không?
Thực ra đã có manh mối từ sớm.
Rõ ràng chính anh cũng đã nhận ra.
Lục Kỳ Miên quay về bên cạnh anh mới hơn ba tháng, nhưng đã phát sốt, sinh bệnh mấy lần.
Không phải vì thay đổi mùa, cũng không phải vì dị ứng do không hợp khí hậu.
Là do giảm bạch cầu, dẫn đến nhiễm trùng, cũng như phản ứng phụ của thuốc sau hóa trị.
Cậu ngủ không ngon là vì cơ thể không khỏe và áp lực tâm lý quá lớn.
Lẽ ra anh phải biết từ sớm, lẽ ra anh phải phát hiện ra điều này từ sớm…
Thời cấp ba, Lục Kỳ Miên tuy cũng gầy, thể chất cũng không tốt lắm, nhưng cũng không đến mức như bây giờ.
Nhưng Thẩm Diêm Tu chưa từng nghĩ đến khía cạnh này, chỉ cho rằng đó là do thói quen sinh hoạt không tốt, chăm sóc một thời gian sẽ khỏi.
Ngày đầu tiên gặp Lục Kỳ Miên, nhìn thấy vết kim và vết bầm trên cánh tay cậu, anh còn lầm tưởng cậu ở nước ngoài đã dính vào thói hư tật xấu.
Thẩm Diêm Tu chỉ nhớ lúc đó thái độ của anh rất tệ, đã nói những lời rất khó nghe.
Sau này, Lục Kỳ Miên phát sốt, dị ứng, ngủ rất kém. Thẩm Diêm Tu đã phát hiện vấn đề, anh nói muốn đưa Lục Kỳ Miên đi khám sức khỏe.
Đêm đó Lục Kỳ Miên nép trong lòng anh, cúi đầu, cẩn thận hỏi: “Thẩm Diêm Tu, nếu tôi bị bệnh thì sao?”
Thẩm Diêm Tu lúc đó nhắm mắt nói: “Bị bệnh thì chữa, không bệnh thì phòng.”
Anh trả lời quá dễ dàng. Nếu cẩn thận một chút, có phải anh đã phát hiện ra Lục Kỳ Miên không phải là đa sầu đa cảm không?
— Mà là cậu thật sự bị bệnh.
Nhưng lần khám sức khỏe đó, lại vì chuyện gia đình của Lục Kỳ Miên mà bị trì hoãn.
Giọng điệu và ánh mắt của Lục Kỳ Miên lúc đó, đến giờ anh vẫn còn nhớ.
Lục Kỳ Miên đang cứng đờ tại chỗ đã nở một nụ cười gượng gạo, nhẹ bẫng nói: “Không cần đâu, chỉ là hơi dị ứng… Anh có việc bận, vậy thì để lần sau nhé.”
Lúc đó trong lòng cậu chắc hẳn rất thất vọng, phải không?
Có lẽ nội tâm cậu đã giằng xé rất lâu, mới đồng ý đi bệnh viện khi Thẩm Diêm Tu đề nghị khám sức khỏe.
Nhưng cuối cùng Thẩm Diêm Tu lại cho cậu leo cây.
Rõ ràng có rất nhiều cơ hội bày ra trước mắt, nhưng Thẩm Diêm Tu đều không nắm bắt được.
Người khác đều khen anh thông minh, nhưng thực tế, anh chỉ là một tên ngốc, ngay cả người mình yêu bị bệnh cũng không phát hiện ra.
Trong tình trạng không rõ sự thật, anh đã nói với Lục Kỳ Miên: “Tôi không có sức lực, cũng không có thời gian để chăm sóc một bệnh nhân không nghe lời.”
Lúc đó Lục Kỳ Miên đã nghĩ gì?
Cậu có phải rất thất vọng không? Có phải vì lý do này mà không dám ở lại bên cạnh anh, chán nản thoái chí quay về nước M?
Anh thậm chí, lúc Lục Kỳ Miên đường cùng, khó khăn mở miệng mượn tiền anh, đã dùng giọng điệu gần như sỉ nhục để mỉa mai cậu: “Cậu nghĩ mình đáng giá hai mươi vạn sao?”
Lúc đó Lục Kỳ Miên đã nghĩ gì?
Rốt cuộc cậu đã dùng lý do gì để thuyết phục chính mình, mới có thể sau khi Thẩm Diêm Tu nói những lời độc địa như vậy, ngày hôm sau vẫn giả vờ như không có chuyện gì mà dậy làm bữa sáng cho Thẩm Diêm Tu, và nhỏ nhẹ giải thích với anh:
“Nếu mọi việc thuận lợi, tôi có thể hai tháng nữa sẽ quay về.”
“Tôi không lừa anh, đến lúc đó trở về, tôi sẽ không bao giờ đi nữa.”
Thực ra trong lòng cậu rất sợ hãi, đúng không?
Cậu nhất định cũng rất để tâm đến những lời anh đã nói, mới có thể lúc anh xuất hiện, dùng giọng điệu thoải mái nói rằng mình chỉ bị một chút bệnh.
Câu “Tôi không có sức lực để chăm sóc một bệnh nhân không nghe lời” Lục Kỳ Miên thật sự đã nghe lọt tai.
Cậu rất khẩn thiết xin lỗi anh, nói rằng cậu đã bán đồng hồ, nếu khỏi bệnh, sau này sẽ kiếm tiền mua một chiếc tốt hơn trả lại cho anh…
Những lời anh nói trong cơn tức giận, Lục Kỳ Miên đều đã nghe vào, cậu nhất định rất để tâm. Những lời này nhất định đã giày vò cậu lặp đi lặp lại rất nhiều lần…
Lòng Thẩm Diêm Tu đau như dao cắt, dây leo của sự hối hận quấn chặt lấy trái tim anh, siết đến mức anh không thở nổi.
Trong phòng bệnh, máy theo dõi điện tim phát ra tiếng “tít tít” đều đặn. Cơn mưa thu đập vào cửa kính, như vô số lời tố cáo nhỏ bé.
Anh vỗ về lưng Lục Kỳ Miên, qua lớp áo bệnh nhân cũng có thể cảm nhận được những đốt sống lưng nhô ra của cậu.
Anh nghe thấy Lục Kỳ Miên nức nở một tiếng, đau khổ nói: “Tôi về nước không phải muốn tiền của anh, tôi chỉ muốn gặp lại anh một lần.”
“Tôi quá tham lam, gặp được anh rồi, lại không nỡ rời đi, muốn ở lại lâu hơn một chút.”
“Tôi không định dùng tiền của anh để chữa bệnh, tôi có tiết kiệm tiền.”
Hơi thở của cậu gấp gáp và không ổn định, như muốn trút hết tất cả cảm xúc tích tụ trong những ngày qua.
“Chữa bệnh ở nước M quá đắt, không tìm được tủy phù hợp, cho nên tôi mới phải hóa trị.”
“Trâu Thành Nghị nói đám cưới của cậu ấy anh sẽ đến, tôi… tôi chỉ muốn gặp anh một lần. Tôi còn nghĩ trong nước đông người, nói không chừng trong kho tủy có người phù hợp với tôi, tôi thực ra có tiết kiệm tiền…”
Thẩm Diêm Tu dịu dàng đáp lại: “Anh biết, anh biết mà!”
“Tiền của tôi đã mua quà cho người nhà anh rồi.”
Những món quà Lục Kỳ Miên mua khi đến nhà Thẩm Diêm Tu, cộng lại đã tốn gần sáu con số.
Lục Kỳ Miên vùi đầu vào vai anh, nước mắt ấm nóng thấm ướt vai Thẩm Diêm Tu: “Số tiền còn lại của tôi, và tiền nhuận bút chưa nhận, cũng có thể đủ để tôi ở trong nước vừa hóa trị, vừa chờ đợi.”
“Nhưng tôi sợ lắm…”
“Tôi không muốn kéo dài nữa, tôi sợ cứ đợi mãi không được, mà bỏ lỡ thời gian điều trị, nên mới bán đồng hồ…”
“Không sao.” Giọng Thẩm Diêm Tu cũng đang run rẩy. “Không sao đâu Miên Miên, đồng hồ vốn là tặng cho em, bán đi cũng không sao. Nếu em thích, anh có thể mua cho em nhiều hơn.”
“Em không cần phải xin lỗi.” Thẩm Diêm Tu cả ngày không ngủ, dưới mắt anh hiện lên một quầng thâm nhàn nhạt, giọng nói khàn đến mức không ra tiếng.
“Người phải xin lỗi là anh, không nên nổi giận với em, cũng không nên nói những lời đó.”
Nếu là Lục Kỳ Miên của tuổi 18, cậu nhất định sẽ không lựa chọn giấu giếm. Cậu sẽ nhân lúc Thẩm Diêm Tu tỏ thái độ, dùng giọng điệu gần như làm nũng để chỉ vào anh tố cáo: “Thẩm Diêm Tu, anh đối xử với em như vậy, có phải không thích em nữa không?”
Họ đã xa nhau quá lâu, Lục Kỳ Miên những năm nay như biến thành một người khác. Cậu nhạy cảm, tự ti, lúc xảy ra mâu thuẫn với Thẩm Diêm Tu, chỉ biết sợ hãi mà căng thẳng xin lỗi.
Nếu thời gian có một tấm gương, Thẩm Diêm Tu ở đầu bên kia mặc đồng phục học sinh đã bạc màu, đẩy chiếc xe đạp cũ kỹ, nhìn thấy Lục Kỳ Miên bây giờ, có phải cũng sẽ nói một câu: “Thẩm Diêm Tu, anh đối xử với em ấy như vậy, có phải đã quên lúc đầu từng nói sẽ luôn đối tốt với em ấy không?”
Bởi vì anh không cho cậu đủ cảm giác an toàn, cho nên Lục Kỳ Miên mới không dám nói ra sự thật, mà lựa chọn một mình chịu đựng.
Trái tim anh dường như bị lưỡi dao sắc cắt qua, ngay cả hít thở cũng đau.
Thẩm Diêm Tu run rẩy nâng khuôn mặt đẫm lệ của Lục Kỳ Miên, nhẹ nhàng hôn lên giọt lệ nơi khóe mắt cậu.
“Xin lỗi, đã nói rất nhiều lời khiến em đau lòng.”
“Cảm ơn em đã không từ bỏ chính mình.”
“Cảm ơn em đã chịu quay về gặp anh một lần.”
“Em không cần phải sợ, cho dù sau này xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên cạnh em.”
Có lẽ là vì đè nén quá lâu, cảm xúc không ổn định khiến nước mắt Lục Kỳ Miên càng rơi càng dữ dội.
Thẩm Diêm Tu cứ thế ôm cậu, kiên nhẫn dỗ dành.
Mãi cho đến khi Lục Kỳ Miên cuối cùng cũng khóc mệt, Thẩm Diêm Tu mới cẩn thận đỡ cậu nằm xuống.
Anh chạm vào mí mắt sưng đỏ của Lục Kỳ Miên, dịu dàng hỏi: “Anh cần phải nói chuyện với bác sĩ điều trị của em, em có thể ở một mình một lát không? Anh sẽ quay về ngay.”
Hốc mắt Lục Kỳ Miên đỏ hoe, bất an nhìn anh.
Thẩm Diêm Tu đắp lại chăn cho cậu, giọng dịu dàng: “Anh biết em đang nghĩ gì, đây không phải là mơ, anh là thật.”
Anh mở đồng hồ bấm giờ trên điện thoại của Lục Kỳ Miên: “Không quá nửa tiếng, anh sẽ quay về.”
Lúc này Lục Kỳ Miên mới gật đầu.