Chương 10: Vòng eo

Làm Càn Sủng Nịch

Chương 10: Vòng eo

Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thoáng cái đã đến tháng Bảy.
Lương Tri là diễn viên, tranh thủ kỳ nghỉ hè và nghỉ đông để tham gia nhiều sự kiện điện ảnh. Có những lúc, cô ở đoàn phim còn nhiều hơn ở lớp học.
Những người bạn cùng giới với Lương Tri, cũng nhân dịp nghỉ lễ đến ít nhất hai, ba đoàn làm phim xin vào vai quần chúng để học hỏi kinh nghiệm. Thế nhưng, Thành Tiểu Sương – người bạn thân nhất của cô – vẫn cứ chật vật mãi ở các đoàn phim, rốt cuộc vẫn chưa xin được vai nào.
Nhan sắc của Thành Tiểu Sương không được đánh giá cao. Cô không sở hữu ngũ quan tinh xảo như Lương Tri. Giữa những cô gái bình thường, Thành Tiểu Sương cũng có chút nổi bật, nhưng khi đứng giữa dàn mỹ nữ hội tụ của giới giải trí, cô lập tức trở nên tầm thường.
Trong lần họp lớp năm ấy, Thành Tiểu Sương cao hứng uống mấy ly, tối đến ngủ liền không may ngã từ giường tầng ký túc xá xuống, bị gãy tay. Vết thương này không hề nhẹ. Thành Tiểu Sương vốn có tính cách hoạt bát đáng yêu nên quan hệ với mọi người rất tốt, không ít bạn học đã mang quà đến thăm hỏi bệnh tình của cô.
Các bạn học đều có ý tốt, nhưng Thành Tiểu Sương “nhờ” mấy thứ đồ bổ đó mà từ một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn chẳng mấy chốc biến thành “quả bóng bay”, từ 50kg tăng vọt lên 65kg.
Đối với sinh hoạt hằng ngày thì đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng tăng hơn 10kg, kể từ đó, con đường trở thành diễn viên của Thành Tiểu Sương trở nên khó khăn hơn hẳn.
Thành Tiểu Sương cũng muốn giảm béo, nhưng tác dụng của đồ tẩm bổ quá mạnh mẽ. Dù mỗi ngày đều cố gắng chạy bộ, ăn kiêng, nhưng thể trọng giảm đi cực kỳ ít ỏi.
Cũng may Thành Tiểu Sương tính cách rộng rãi, không tự ti cũng không nhụt chí. Cô chật vật chạy hết đoàn phim này đến đoàn phim khác mà không than thở nửa lời. Trùng hợp có một đoàn phim đang tìm diễn viên cho vai cô gái béo, Thành Tiểu Sương may mắn được chọn, vô cùng hưng phấn, mỗi ngày đều tích cực làm việc, học hỏi.
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad Trà Dâu chính thức, những trang web còn lại đều là ăn cắp.
Bộ phim mà Thành Tiểu Sương được tuyển chọn quay ở một nơi rất xa thành phố, không có phương tiện giao thông đi lại với nội thành. Một nơi như thế làm người ta liên tưởng đến không ít câu chuyện rợn người. Thế nhưng, đối với lá gan to của Thành Tiểu Sương, những chuyện xưa kỳ quái đương nhiên không có gì ghê gớm. Thành Tiểu Sương rất thích nghe, nghe xong liền gọi điện kể lại với cô bạn khuê mật của mình.
Thế nên, nhiều ngày qua, cứ đến đêm là Lương Tri lại được nghe Thành Tiểu Sương kể đủ các loại chuyện ma quái rợn người.
Thế nhưng, lá gan của Lương Tri lại không được lớn như Thành Tiểu Sương. Mặc dù trong lòng rất tò mò, nhưng từ nhỏ cô sợ nhất chính là quỷ. Mỗi khi nghe xong, cô liền bắt đầu run rẩy.
Biệt thự to như vậy, Phó Kính Thâm lại không về nhà, ngay cả một người bên cạnh bầu bạn cô cũng không có, khiến cô cảm thấy rất trống trải.
Vì thế cô có thói quen mở cửa sổ, hít hà mùi đàn hương thoang thoảng bay vào phòng. Trước khi ngủ, cô sẽ tự giác đóng cửa sổ, kéo rèm kín mít, xong xuôi sẽ chui vào trong chăn, trùm kín từ đầu đến chân không lọt một khe hở, cứ như vậy ngủ đến sáng hôm sau.
Thế nhưng, ở biệt thự đối diện, mỗi đêm vẫn luôn có một nam nhân tựa cửa vừa hút thuốc vừa nhìn căn phòng của Lương Tri. Liên tiếp nhiều đêm như vậy, hắn đều thức trắng đến hừng đông, bên chân đầy tàn thuốc.
Hắn cứ đơn độc như vậy tưởng tượng bóng hình cô.
__________
Có thể nói, Phó Kính Thâm đã dồn hết tâm tư vào Lương Tri, nắm bắt từng sở thích của cô. Mẹ Lâm bên cạnh cũng chính là do hắn an bài.
Lương Tri xuất viện đã lâu, rất nhiều chuyện đều không nhớ, cần một khoảng thời gian để thích ứng. Vì vậy, Phó Kính Thâm mới an tâm để cô ở nhà.
Lương Tri từ nhỏ đã không có mẹ. Mẹ Lâm chăm sóc cô cẩn thận tỉ mỉ, giống như mẹ ruột của cô vậy.
Tay nghề của bà rất tốt, mỗi lần nấu ăn đều khiến Lương Tri ngưỡng mộ không thôi.
Mẹ Lâm nói, đây đều là phân phó của Phó tiên sinh. Phó Kính Thâm tuy rằng không trở về biệt thự, nhưng mỗi ngày ít nhất ba lần đều đặn gọi về nhà hỏi tình hình của Lương Tri. Hắn là một ông xã rất quan tâm cô. Lương Tri thuận miệng khen một con gấu bông trên tivi, Phó Kính Thâm liền tự mình chọn cho cô một con mới, làm sạch khử trùng, đưa đến tận tay cô.
Sống trong nhung lụa không những khiến người ta sa đọa, mà còn có thể làm người ta béo phì.
Sau mấy ngày tự lừa dối bản thân, Lương Tri rốt cuộc cũng chịu nhìn thẳng vào vấn đề. Cô cảm thấy hình như mình béo lên không ít rồi, từ bàn tay đến khuôn mặt đều mượt mà hơn rất nhiều.
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad Trà Dâu chính thức, những trang web còn lại đều là ăn cắp.
Đêm qua, Lương Tri nửa mê nửa tỉnh nằm mơ thấy mình biến thành một đại mập mạp. Thiếu nữ tuổi này đều rất sợ tăng cân, đặc biệt là sinh viên hệ biểu diễn càng thêm chú trọng vẻ bề ngoài. Lương Tri bị giấc mơ dọa tỉnh, ôm chăn cùng với gấu bông Phó Kính Thâm đưa, sững sờ, bộ dáng đáng thương.
Lương Tri cúi đầu nhìn bản thân, xỏ dép lê lộc cộc chạy xuống lầu.
Khi Lương Tri xuống lầu, mẹ Lâm đang chuẩn bị bữa sáng. Thấy cô đã dậy, áo ngủ thỏ con vẫn chưa thay, bà liền buông ly sữa bò nóng trong tay xuống, cười với cô:
"Phu nhân tỉnh rồi! Rửa mặt một chút là có đồ ăn ngay."
Lương Tri ngoan ngoãn gật đầu, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, chạy từ cầu thang xuống phòng bếp, nhẹ nhàng hỏi: "Mẹ Lâm, có phải tôi béo lên một ít rồi hay không?"
Dáng người và cân nặng từ trước đến nay luôn là hai chuyện nhạy cảm nhất đối với phụ nữ. Tiểu cô nương hỏi xong trên mặt còn mang theo chút thẹn thùng.
Mẹ Lâm sững người, nhìn cô một chút, rồi lắc đầu: "Làm sao có thể, phu nhân mượt mà xinh đẹp như vậy mà."
Thế nhưng, lời này vào tai Lương Tri, lại giống như lời trêu chọc của tiểu tử hàng xóm lúc nhỏ: "Tiểu nha đầu được nuôi trắng trẻo mập mạp, thật xinh xắn."
Giờ phút này, nghe được hai từ "mượt mà", khuôn mặt nhỏ của cô có một chút ủy khuất, xoay người lộc cộc chạy về phòng.
Nhưng cô vừa lên phòng được một lúc, Phó Kính Thâm liền trở về biệt thự.
Sau khi cô mất trí nhớ, đây là lần đầu tiên Phó Kính Thâm về nhà. Thế nhưng, hắn bước vào lại không nhìn thấy tiểu nha đầu hoạt bát, suốt ngày chạy tới chạy lui trong biệt thự như lời mẹ Lâm. Nam nhân thất vọng, nhưng theo thói quen vẫn kìm nén cảm xúc của bản thân, che giấu sự mất mát trên khuôn mặt.
Mẹ Lâm khi nhìn thấy Phó Kính Thâm thì có chút kinh ngạc: "Tiên sinh đã về?"
"Ừ." Môi mỏng của Phó Kính Thâm khẽ nhếch, ánh mắt kín đáo đảo quanh một vòng, trầm giọng hỏi: "Phu nhân đâu?"
"Đã lên lầu, chắc là vừa nãy tôi nói sai gì đó, phu nhân cho rằng mình béo lên, ủy khuất trốn ở chỗ nào rồi."
Phó Kính Thâm nhíu mày, đi thẳng lên phòng ngủ.
Hắn biết hầu như vào giờ này cô thường nhốt mình trong phòng. Nhưng cửa phòng ngủ chính chỉ khép hờ, Phó Kính Thâm vừa đẩy cửa vào, lập tức nhìn thấy tiểu cô nương ngốc nghếch ngồi một góc.
Một tay của Phó Kính Thâm còn vịn trên then cửa, ánh mắt tối lại, trái tim trong lồng ngực đập càng lúc càng mãnh liệt.
Đập vào mắt hắn là một thiếu nữ mặc áo ngủ thỏ con lông xù, hai tai rũ ở sau lưng. Ống quần vì quá dài mà xếp ở gót chân, thoạt nhìn cả người cô càng thêm nhỏ bé.
Lúc hắn đẩy cửa ra, Lương Tri đang ngồi trước gương, hai tay mảnh khảnh nắm lấy vạt áo ngủ kéo lên đến ngực, lộ ra vòng eo mềm mịn trắng nõn. Lương Tri đưa tay nhéo nhéo bụng, nhíu mày, bộ dáng mặt ủ mày ê.
Thế nhưng, cô còn chưa kịp thương cảm bản thân thì nam nhân đã không một tiếng động bước vào. Lương Tri lập tức hoảng sợ, chạy ào lên giường, kéo chăn quấn kín mít, mặt đỏ như than hồng, nhắm chặt hai mắt.
Nam nhân ho nhẹ một tiếng. Thiếu nữ trên giường lại lập tức trốn sâu thêm một chút vào trong chăn. Sự ái muội trong mắt Phó Kính Thâm càng không che giấu, tâm tình hắn liền tốt lên, giọng nói trầm thấp lại ôn hòa: "Xuống lầu ăn sáng."
"Vâng..." Thiếu nữ trong chăn rầu rĩ đáp lại một tiếng.
Lương Tri đỏ bừng cả mặt, thật sự không có mặt mũi để gặp người.
Xuống phòng ăn, đối mặt với Phó Kính Thâm, Lương Tri kìm nén bản thân không cho phép nhớ lại hình ảnh vừa rồi. Thấy hắn ngồi ở trước bàn ăn, Lương Tri nhẹ giọng hỏi: "Phó tiên sinh hôm nay không đi làm sao?"
Nam nhân cười khẽ: "Anh là ông chủ, những chuyện không quá quan trọng có thể phân phó nhân viên làm, về nhà trông em."
Ánh mắt Phó Kính Thâm lúc nhìn Lương Tri nóng rực, khuôn mặt cô như bị thiêu nóng. Không hiểu vì sao khi nghe hắn nói "về nhà trông em", trong lòng lại sinh ra cảm giác ấm áp.
"Đến đây ăn sáng trước đi." Phó Kính Thâm sợ cô đói bụng, làm hỏng dạ dày nên nôn nóng thúc giục.
Lương Tri có chút ngần ngại, nhìn bữa sáng mẹ Lâm đã chuẩn bị trên bàn. Cô đột nhiên nhớ tới lúc trước mình đã hứa làm cho hắn một bữa ăn. Khó khăn lắm Phó Kính Thâm mới về nhà, Lương Tri do dự một chút, nhẹ nhàng hỏi: "Hay là, để em làm bữa sáng nhé?"
"Em làm cho anh làm?"
Đôi mắt hạnh của Lương Tri phát sáng lấp lánh, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Phó Kính Thâm nhận ra hình như mình đã hiểu sai ý, khóe miệng cong cong. Nhưng dù sao lưu manh vẫn là lưu manh, hắn từ trước đến nay không phải người tốt, đã đâm lao thì phải theo lao, chiếm tiện nghi của tiểu nha đầu, lời nói có chút ý vị: "Được, em cho anh làm."