Làm Càn Sủng Nịch
Chương 11: Ngưỡng mộ
Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Kính Thâm trả lời đầy ẩn ý, nhưng Lương Tri lại không hề nhận ra. Sau khi mất trí nhớ, Lương Tri trở nên có chút ngây thơ, thấy hắn cũng có hứng thú, cô như được tiếp thêm động lực, đôi mắt hạnh cong cong cười với hắn, rồi xoay người định chạy xuống phòng bếp.
Phó Kính Thâm không đợi cô kịp chạy đi, hắn đã nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô. Lương Tri thoáng sửng sốt, cô cẩn thận quay đầu lại, nhìn vào mắt Phó Kính Thâm.
"Uống hết sữa bò trước, mẹ Lâm vừa làm nóng cho em rồi."
Phó Kính Thâm vẫn luôn quan tâm cô từng li từng tí. Dạ dày của Lương Tri không tốt, nếu không ăn sáng sẽ bị đau dạ dày, từ trước đến nay Phó Kính Thâm không muốn thấy cô khó chịu, một ngày ba bữa của Lương Tri đều do Phó Kính Thâm lo liệu.
Vẻ mặt hắn như không cho phép từ chối. Lương Tri định đưa tay nhận lấy, liền thấy hắn nghiêng ly sữa sang một bên, trực tiếp đưa đến sát miệng Lương Tri.
Lương Tri cẩn thận nhìn hắn, người đàn ông này trong lòng cô vừa tò mò vừa có chút e dè. Khi thấy khóe miệng hắn cong lên, hứng thú nhìn mình, tim cô lại bất giác đập mạnh hơn, ngoan ngoãn uống cạn ly sữa.
Lương Tri ngẩng đầu, một vệt sữa trắng ngà dính quanh môi. Theo thói quen, cô vươn lưỡi liếm nhẹ, lộ ra hai núm đồng tiền, trông vô cùng đáng yêu.
Hầu kết Phó Kính Thâm khẽ động, thản nhiên đặt ly xuống bàn.
"Em xuống phòng bếp trước." Lương Tri uống xong sữa bò, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ, không quên việc làm bữa sáng cho hắn.
Tiểu cô nương mặc một bộ váy liền màu trắng mới thay, đôi chân dài mảnh mai lộ ra, bước chân nhanh nhẹn chạy xuống bếp.
Trong không khí mang theo một mùi hương ngọt ngào của thiếu nữ.
Đôi mắt Phó Kính Thâm sâu thẳm, hắn đứng dậy đi theo. Vừa xuống đến bếp liền thấy Lương Tri ngơ ngác đứng trước mớ nguyên liệu.
Người đàn ông lười biếng dựa vào khung cửa, vẻ mặt dịu dàng nhìn cô, không quấy rầy, để mặc cô muốn làm gì thì làm.
Từ khi Lương Tri gả cho hắn đến nay, đã quen được nuông chiều. Lúc Phó Kính Thâm không có ở nhà, mẹ Lâm sẽ nấu cơm, còn lại những lúc Phó Kính Thâm ở nhà đều tự tay nấu cơm cho Lương Tri, không để cô đụng đến bếp núc lần nào.
Ba năm nay Lương Tri không vào bếp, bây giờ nhìn nồi niêu trước mắt, trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng.
Cô cúi đầu nhìn chiếc váy trắng của mình, hình như vừa nhớ ra điều gì đó, nhìn quanh tìm một cái tạp dề. Đây là tạp dề mẹ Lâm thường dùng, Lương Tri mặc lên người vừa to vừa rộng, trông thật buồn cười, loay hoay nửa ngày vẫn chưa cột được dây tạp dề sau lưng.
Lương Tri xoay người nhìn người đàn ông đang đứng tựa cửa, cắn môi do dự một lát, đỏ mặt, bước đến trước mặt Phó Kính Thâm, xoay lưng đối diện với hắn, nhẹ giọng nói: "Em không cột được...."
Phó Kính Thâm cười khẽ đầy bất lực một tiếng, đưa tay cầm lấy sợi dây, vô ý đụng phải ngón tay thon dài của cô. Thiếu nữ khẽ rụt tay, mặt lại đỏ lên.
Dáng người của Lương Tri rất đẹp. Tuy rằng cô không hài lòng với bản thân, nhưng trong mắt Phó Kính Thâm, vòng eo nhỏ của Lương Tri vẫn chỉ vừa một vòng tay. Ngay cả khi mặc tạp dề, vẫn không thể che giấu được vẻ mềm mại của cô.
Phó Kính Thâm trong chớp mắt đã cột xong tạp dề. Lương Tri cảm ơn hắn, nhanh như chớp chạy đến bên cạnh mẹ Lâm, giúp rửa rau củ. Cô tìm được vài trái cà chua, cân nhắc, rồi xoay người hỏi Phó Kính Thâm:
"Chúng ta làm mì trứng cà chua nhé?"
Cô nhớ là, món này hình như cũng không quá khó.
Thiếu nữ ngồi xổm dưới đất, thân hình nhỏ nhắn đến không ngờ. Cô ngẩng đầu, hai mắt đầy mong chờ nhìn hắn. Sự lạnh lẽo trong lòng Phó Kính Thâm dường như ngay lập tức bị cô lấp đầy. Dường như lúc này, bất kể cô muốn hắn làm gì, hắn cũng có thể bất chấp mà làm cho bằng được.
Phó Kính Thâm gật đầu, giọng nói trầm ấm đầy từ tính "Ừ" một tiếng, gì cũng được, miễn là cô làm.
Lương Tri cầm lấy một ít hành lá, rửa sạch nguyên liệu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Phó Kính Thâm cũng nghiêm túc đứng xem.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên thềm nhà, bao phủ nơi Lương Tri đang đứng. Cô đứng ở đó, dịu dàng xinh đẹp, ngoan ngoãn nấu cơm cho hắn, hỏi hắn muốn ăn cái gì, như một giấc mộng. Trái tim Phó Kính Thâm như bị giằng xé, cảnh tượng trước mắt thật như giấc mộng, và hắn sợ giấc mộng này sẽ tan biến.
Hoàn hồn, Lương Tri đã rửa sạch nguyên liệu, tay cầm dao, vụng về cắt cà chua.
Cà chua tròn xoe nghịch ngợm. Lương Tri cắt mãi, chau mày, trông như đang đánh trận, lại tiếp tục cắt cà chua.
Trong ký ức của cô, năm mười tám tuổi cô vẫn tự mình xuống bếp, nhưng mấy trái cà chua này lại không nghe lời, lăn qua lăn lại. Bị Lương Tri bắt lại, mấy lần như vậy, Lương Tri thật ghét bản thân mình, sao có thể mới vài năm mà lại vụng về đến thế.
Ba năm nay, Phó Kính Thâm hy vọng nhất chính là có thể hằng ngày yêu thương, chiều chuộng tiểu tiên nữ này, khiến cô toàn tâm toàn ý ở bên hắn, mãi mãi không muốn rời đi.
Thiếu nữ cầm dao cắt bừa bãi, cắt mãi đến mỏi tay, đặt dao sang một bên, nghỉ một chút. Phó Kính Thâm vừa bực mình vừa buồn cười, khóe miệng cong lên đầy bất lực, khẽ lắc đầu, bước đến bên cạnh, lấy con dao từ tay cô, cắt hết cà chua, xếp gọn gàng trên thớt.
"Còn muốn cắt cái gì nữa không?" Hắn dịu dàng hỏi.
Lương Tri nhìn số cà chua vừa lăn lóc lúc nãy, giờ đã nằm ngay ngắn, thẳng hàng trên thớt, nhất thời kinh ngạc vô cùng. Vừa nhìn qua đã biết không phải người lần đầu tiên vào bếp, nhưng cô không thể tưởng được, Phó Kính Thâm làm mưa làm gió trên thương trường, được các báo cáo tài chính ca ngợi không ngớt, khó lòng tưởng tượng được hắn lại là kiểu đàn ông tự mình vào bếp.
Cô ngoan ngoãn đưa hành lá cho hắn. Phó Kính Thâm nhận lấy, động tác thuần thục, cắt đều tăm tắp, không hề có nửa lời oán trách.
"Anh muốn nấu cơm sao?", cô không nhịn được mở miệng hỏi.
"Ừ, xem như biết một chút."
Lương Tri nhìn hắn, người đàn ông này cái gì cũng biết, không giống cô, vốn dĩ đã không thông minh, bây giờ còn bị mất trí nhớ. Lương Tri sùng bái nhìn hắn, hai mắt sáng rực.
Ánh mắt sùng bái lộ liễu như vậy chính là muốn lấy lòng hắn, tâm trạng Phó Kính Thâm cũng tốt lên không ít.
Lương Tri lấy mì sợi từ trong chén ra. Phó Kính Thâm đứng ở một bên, sợ cô không làm được, giúp cô bật bếp lên, nấu nước sôi, lại nhận lấy mì sợi từ tay Lương Tri bỏ vào nồi nước.
Chờ đến khi mì chín, Lương Tri cuối cùng cũng bớt căng thẳng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, thật đáng yêu. Phó Kính Thâm đứng bên cạnh nhìn cô, khẽ cười một tiếng.
Lương Tri ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt hơi ửng hồng. Cô biết hắn chắc chắn là đang cười nhạo mình, nhưng mà mình vụng về như vậy, bị cười cũng đúng.
Cô mím môi, chăm chú nhìn lớp hơi nước trắng trên nắp nồi. Bọt khí trong nồi sủi bọt ùng ục, tạo thành âm thanh "lộc cộc lộc cộc". Lương Tri muốn đưa tay mở ra nhìn xem, nhưng chưa kịp chạm vào, Phó Kính Thâm đã ngăn lại.
"Nóng." Hắn nắm chặt bàn tay vội vàng của Lương Tri, một tay khác mở nắp. Hơi nước tỏa ra, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Tri ửng hồng như máu.
Phó Kính Thâm nhìn cô một cái, khóe môi khẽ cong lên: "Đã có thể ăn được rồi."
"Như vậy là được sao?" Lương Tri vội vàng đặt một cái chén đã chuẩn bị sẵn sang bên cạnh.
"Ừ." Hắn đáp một tiếng, sợ cô bị bỏng, không để cô kịp đưa tay, Phó Kính Thâm liền thuần thục vớt mì ra chén, giọng điệu cưng chiều nói, "Rắc hành lá lên đi."
Lương Tri ngoan ngoãn gật đầu làm theo. Đến lúc trở lại bàn ăn Lương Tri mới nhớ ra, rõ ràng mình mới là người muốn nấu cơm cho hắn, cuối cùng chỉ rửa vài quả cà chua và rắc hành lá, còn lại tất cả đều là một tay Phó Kính Thâm lo liệu.
Nhưng mà thế nào cũng được, bây giờ cô chỉ muốn nếm thử món mì của Phó Kính Thâm làm mà thôi. Lương Tri hai mắt mong đợi nhìn hắn: "Thế nào?"
Phó Kính Thâm nếm một chút, gật đầu: "Tay nghề của Phó phu nhân quả thực rất tốt."
Khuôn mặt nhỏ của Lương Tri nóng bừng, vì một câu "Phó phu nhân" kia mà đỏ bừng cả khuôn mặt, giả vờ lơ đễnh hỏi: "Anh vẫn thường tự nấu cơm như vậy sao?"
Phó Kính Thâm thoạt nhìn không giống mẫu đàn ông sẽ tự mình xuống bếp đâu.
Phó Kính Thâm cúi đầu húp một muỗng canh, thản nhiên "Ừ" một tiếng.
Thật ra không phải, từ nhỏ đến lớn, hắn sinh ra đã ngậm thìa vàng, những việc như vậy đương nhiên sẽ không đến lượt hắn động tay vào. Hắn cũng không thích nấu ăn, nhưng mà từ khi cưới Lương Tri, bất kể là chuyện gì hắn cũng muốn tự tay làm.
Biết dạ dày của cô không tốt, Phó Kính Thâm tìm riêng cho cô một chuyên gia dinh dưỡng. Toàn bộ tài nấu nướng hoàn toàn là vì cô mà luyện thành. Tuy rằng cô chưa bao giờ khen hắn, nhưng Phó Kính Thâm có thể nhận ra, cô vẫn rất hưởng thụ.
Chỉ cần cô thích, hắn đều nguyện ý làm.
Lương Tri ngồi đối diện Phó Kính Thâm, hai tay chống cằm nhìn hắn ăn, nghĩ đến mình vụng về, không nhịn được khen hắn: "Anh thật giỏi quá đi."
Có người đàn ông nào lại không muốn nghe người mình yêu nói câu đó chứ? Phó Kính Thâm cũng không ngoại lệ, nhướng mày, khóe miệng cong lên, cười đầy ẩn ý: "Anh còn có thể lợi hại hơn như thế rất nhiều có biết không?"
"Hả?" Lương Tri không hiểu ý tứ của hắn, đôi mắt sạch sẽ đơn thuần.
Phó Kính Thâm khẽ thở dài một tiếng, cười lắc đầu, "Nếm thử đi? Đây là tự tay em nấu đấy."
Nhưng mà buổi sáng Lương Tri vừa mới hạ quyết tâm giảm cân, giờ phút này tất nhiên không cho phép bản thân lại tham ăn, huống chi là... dùng chung đũa với hắn.
Phó Kính Thâm nhíu mày, như vừa nghĩ ra điều gì đó, trong đầu đều là hình ảnh ở trên lầu lúc nãy, vòng eo trắng nõn, mềm mại của Lương Tri, cười như không cười nhìn cô: "Không mập." Cô không biết thân hình đó của cô có bao nhiêu phần quyến rũ sao?
Lương Tri sửng sốt một chút, giây tiếp theo mới hiểu được lời hắn. Từ sáng đến giờ cô vẫn tự an ủi bản thân, lúc cô thay đồ chắc Phó Kính Thâm không kịp nhìn thấy gì đâu, nhưng nhìn người đàn ông với ý cười vẫn còn vương trong đáy mắt, nhất định hắn đã thấy hết rồi!!!!
Lương Tri đỏ mặt, hai tay trắng nõn bưng lấy mặt, xấu hổ đến muốn độn thổ.
"Thật sự không mập." Bảo bối của anh làm sao có thể mập.
Lương Tri xấu hổ muốn khóc: "Không cho anh nói nữa!!!"