Làm Càn Sủng Nịch
Chương 12: Giam cầm
Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Trà Dâu
Phó Kính Thâm đã ăn sạch đĩa mì trứng cà chua. Hắn thực ra không đói, cũng không đặc biệt thích món ăn nào. Những người như hắn, luôn bị vô số ánh mắt dòm ngó, sẽ không dễ dàng bộc lộ sở thích cá nhân. Nhưng vì Lương Tri đã đích thân xuống bếp làm món mì này cho hắn, dù chỉ là món ăn đạm bạc, hắn vẫn vô cùng trân trọng bữa ăn cô làm.
Phó Kính Thâm là người luôn giữ thể diện, ngay cả khi ăn uống cũng thanh lịch, chỉnh tề. Bộ vest được tùy ý khoác lên lưng ghế phía sau, hắn cởi cúc tay áo sơ mi, xắn tay áo lên gần khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc, đường nét vô cùng nam tính.
Đôi tay Phó Kính Thâm cầm đũa thon dài, khớp xương rõ ràng, động tác ung dung, thong thả, dường như mỗi cử động khi ăn đều hóa thành một tác phẩm nghệ thuật.
Lương Tri ngồi ở phía đối diện lặng lẽ nhìn hắn, nhưng mỗi lần Phó Kính Thâm vừa ngẩng đầu, cô lại vội vàng cúi đầu, hệt như kẻ trộm chột dạ.
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad Trà Dâu chính thức, các trang web còn lại đều là ăn cắp.
Khi Phó Kính Thâm đi làm, Lương Tri còn ra tận cửa tiễn hắn, mãi đến khi xe Phó Kính Thâm khuất bóng mới quay vào nhà.
Xe chạy một đoạn ngắn, Phó Kính Thâm vẫn không ngừng nhìn cô gái nhỏ mặc váy trắng dịu dàng tiễn hắn qua gương chiếu hậu. Cô mặc một chiếc váy trắng, sau khi tiễn hắn, cô lại chạy đến chiếc xích đu, ôm truyện tranh và gấu bông, thoải mái đọc sách, chiếc váy cũng đung đưa theo nhịp xích đu. Hình ảnh đẹp như vậy, Phó Kính Thâm lại không kìm lòng được, dừng xe ở chỗ ngoặt của hoa viên, ngây người ngắm nhìn.
Giờ phút này Lương Tri vô cùng giống một người vợ hiền ngoan tiễn chồng ra cửa, dịu dàng, ôn hòa, khiến Phó Kính Thâm trong lòng ngứa ngáy khôn nguôi, nhìn đến ngẩn ngơ.
Sau một lúc lâu, thiếu nữ ngồi trên xích đu cầm quyển truyện dày đứng dậy, ôm cuốn truyện tranh và chú gấu bông Tiểu Hùng vào lòng, chạy một mạch vào nhà.
Phó Kính Thâm vừa rời đi chưa lâu, chén đũa trên bàn ăn đã được mẹ Lâm dọn dẹp sạch sẽ.
Khi Phó Kính Thâm ở nhà, mẹ Lâm luôn biết điều lảng tránh, để họ có không gian riêng tư, nhưng chờ đến khi hắn vừa đi, bà lại xuất hiện, chăm sóc Lương Tri chu đáo thay Phó Kính Thâm.
Lương Tri chạy vào nhà, cười rạng rỡ với mẹ Lâm, rồi lại định chạy lên lầu bắt đầu kế hoạch giảm cân.
Nhưng vừa bước vào đến cửa liền thoáng nhìn thấy áo khoác ngoài của Phó Kính Thâm vẫn nằm trên lưng ghế như cũ, hình như là đã quên mang đi rồi.
Lương Tri do dự một lát, ngay lúc vừa vươn tay định cầm lấy chiếc áo khoác, mẹ Lâm cũng vừa từ phòng bếp đi ra.
Lương Tri đột nhiên có chút hoảng, lắp bắp nói: "Phó, Phó tiên sinh hình như đã quên mang áo khoác vest đi rồi..." Cô cũng không biết vì sao vừa mới chạm vào áo khoác của Phó Kính Thâm, thấy mẹ Lâm liền giải thích lắp bắp như kẻ trộm bị bắt quả tang, mặt cô lại ửng hồng.
Mẹ Lâm nhìn thấy vẻ luống cuống của cô, cũng không nỡ trêu chọc, khuôn mặt bà vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng: "Tiên sinh có lẽ có nhiều việc cần giải quyết, đi vội nên để quên rồi."
"Vậy tôi mang chiếc áo khoác này về phòng trước được không ạ? Để ở đây không tiện lắm..." Lương Tri thật cẩn thận dò hỏi, trong tay còn nắm chặt áo khoác của Phó Kính Thâm, gương mặt nóng bừng, ửng hồng, vẻ thẹn thùng hệt như cô nữ sinh đang yêu sớm bị phụ huynh bắt gặp, ra sức giãy giụa chết cũng không chịu thừa nhận.
Mẹ Lâm cười cười: "Tùy phu nhân quyết định thôi, không sao."
Lương Tri ngoan ngoãn gật gật đầu, ôm bộ vest của Phó Kính Thâm vào lòng, mặc kệ có thể làm nhăn áo, nhanh như chớp chạy lên lầu.
Mẹ Lâm ở phía sau nhẹ nhàng cười.
Phu nhân như vậy vừa ngốc nghếch lại đáng yêu.
Truyện chỉ được đăng tải tại wattpad Trà Dâu chính thức, các trang web còn lại đều là ăn cắp.
Khi Lương Tri chạy vào phòng, cô thở hổn hển tựa lưng vào cửa, nhìn chiếc áo khoác của Phó Kính Thâm đã bị cô làm nhăn. Đó là hàng thủ công tinh xảo, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ, chiếc áo còn phảng phất mùi hương thoang thoảng, là mùi hương quen thuộc của Phó Kính Thâm.
Phó Kính Thâm thực ra không hề đến công ty, hôm nay vốn đã xử lý xong công việc, định ở nhà với Lương Tri nhưng cuối cùng lại sợ bản thân không thể kìm chế, nên vẫn không nán lại biệt thự lâu.
Phó Kính Thâm lái xe vòng qua con đường phía sau hoa viên, đi thẳng, lại trở về căn biệt thự bí mật kia, lên tầng hai. Dưới đất chỉ toàn tàn thuốc mà hắn đã hút suốt đêm.
Hôm nay tâm trạng Phó Kính Thâm vô cùng tốt nên chỉ nằm trên ghế ban công, cũng không hút thuốc.
Người đàn ông híp mắt nhìn về phía phòng ngủ chính đối diện, tự mình mỉm cười.
Từ vị trí này, tầm nhìn của hắn rất rộng, có thể trực tiếp nhìn thẳng vào phòng ngủ chính. Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào phòng, bảo bối nhỏ của hắn đang đi chân trần qua lại.
Lương Tri từ dưới lầu trở về phòng ngủ, vừa vào cửa liền đi vào phòng quần áo.
Lúc cô trở ra, chiếc váy trắng ban nãy đã được thay bằng áo ba lỗ màu đen và quần thể thao. Chiếc quần thể thao này lại rất ngắn, vừa đủ che đi những phần nhạy cảm, để lộ đôi chân trắng nõn nà. Vừa nãy còn là hình ảnh ngoan ngoãn, dịu dàng, giờ đây lại tăng thêm vài phần gợi cảm.
Áo ba lỗ này chỉ dài đến hông, vận động vừa mát mẻ vừa dễ chịu.
Nhưng màu đen này lại càng làm nổi bật làn da trắng của Lương Tri. Ánh nắng chiếu thẳng vào phòng, ôm ấp lấy làn da của Lương Tri, tạo nên một cảnh tượng đẹp đến kinh người.
Phó Kính Thâm ngồi ở biệt thự đối diện nhìn cô gái nhỏ trước mặt co duỗi tay chân.
Cô khi thì nâng đôi tay thon dài, khi thì uốn cong cẳng chân trắng nõn. Thời điểm cúi người, vòng ngực nhỏ hơi nhô lên, để lộ phần da thịt bên hông. Phó Kính Thâm ở cách đó không xa nhìn thấy cảnh này lại cảm thấy "nóng" như phát sốt.
Ba năm kết hôn, Lương Tri đối với chuyện chăn gối lúc nào cũng đầy chán ghét, nước mắt ngắn nước mắt dài cầu xin hắn nhẹ nhàng một chút, chậm rãi một chút. Vậy mà giờ đây cô lại có thể quên hết mọi chuyện, thoải mái tươi cười.
Phó Kính Thâm khó rời mắt, lồng ngực khô nóng. Hắn hít sâu một hơi, bàn tay theo thói quen đưa vào túi tìm thuốc lá.
Nhưng bàn tay đưa vào khoảng không, mãi một lúc sau mới chợt nhớ ra, lúc nãy đã cố tình để lại áo khoác ở phòng ăn, lấy cớ để quay về nhà nhìn cô thêm một lát.
Cho nên Phó Kính Thâm lại quay về nhà.
Cô gái nhỏ Lương Tri đang tập yoga trong phòng. Lương Tri không thường vận động, vì thế nhịp điệu đương nhiên không theo kịp video, nhưng cô nàng vẫn cố gắng học theo, dáng vẻ vừa vụng về vừa đáng yêu, khiến Phó Kính Thâm trong lòng một phen ngứa ngáy.
Động tác của cô không mềm mại, còn có phần buồn cười, nhưng Phó Kính Thâm lại cố tình xem đến mê mẩn. Phó Kính Thâm như bị mê hoặc, trong lòng bắt đầu ảo tưởng cuộc sống hạnh phúc sau này cùng cô, thật giống một tên biến thái vô liêm sỉ.
Lương Tri vận động nửa giờ, trên áo lấm tấm một lớp mồ hôi, khuôn mặt ửng hồng.
Thời điểm Thành Tiểu Sương gọi video tới, Lương Tri đang mệt mỏi tựa vào thảm yoga. Vừa kết nối xong, màn hình lập tức hiện lên khuôn mặt Thành Tiểu Sương đang cười khúc khích.
"Tri Tri!!" Thành Tiểu Sương ôm nửa trái dưa hấu, cầm muỗng ăn đến vui vẻ. Bối cảnh vẫn là căn nhà ngoại ô cũ nát. Bộ phim Thành Tiểu Sương đang đóng còn chưa kết thúc, mấy ngày nay cô ấy luôn phải ở phim trường. Hôm nay rảnh rỗi chạy về khách sạn bật điều hòa ăn dưa hấu cho đỡ thèm.
Lương Tri cười ngọt ngào, Thành Tiểu Sương lập tức bị nụ cười của nàng làm cho tan chảy: "Woa, Tri Tri, cậu cười đẹp quá, không hổ là mối tình đầu quốc dân, ai nhìn cũng loạn nhịp tim!"
Miệng Thành Tiểu Sương nhai dưa hấu, nhìn Lương Tri đang mặc áo ba lỗ, thuận miệng hỏi: "Tri Tri, cậu ở đâu vậy?"
"Ở nhà đó." Giọng nói Lương Tri mềm mại, nghe thật dịu dàng.
"Sao chảy nhiều mồ hôi như vậy?"
"Mình vừa vận động một chút, chính là đoạn video cậu gửi đó."
"Trời ạ, cậu thật sự muốn giảm cân sao? Dáng người của cậu đã đẹp như vậy rồi, chừa đường sống cho bọn mập mạp chúng tớ với chứ!!"
Lương Tri híp mắt, dịu dàng nói: "Không sao, cậu có thể giảm cân được mà."
"Để mình xem nào, cậu mặc áo thể thao thế này thật đẹp, à không, mặt cũng đẹp nữa. Cậu đó, chính là không có ý thức làm đẹp. Dáng người đẹp như vậy cũng không thèm trang điểm cho bản thân, cả ngày nếu không ra ngoài thì chỉ toàn mặc đồ ngủ."
"Đồ ngủ mới thoải mái."
Lương Tri chỉ cần không ra khỏi cửa, từ trước đến nay đều thích mặc đồ ngủ. Thành Tiểu Sương nhiều khi đều cảm thán, nếu có được khuôn mặt và dáng người như Lương Tri, hận không thể mặc lễ phục dạ hội gợi cảm suốt 24 giờ, còn Lương Tri lại cứ "kết thân" với đồ ngủ, thật sự quá lãng phí.
Lương Tri cảm thấy ở nhà vẫn là nên mặc đồ ngủ thoải mái, muốn nằm thì nằm, muốn ngồi thì ngồi, tự do tự tại.
"Lát nữa mình đi tắm nhất định lại mặc đồ ngủ, cho cậu tha hồ tức." Lương Tri cười phá lên.
Lương Tri đứng dậy đi vào phòng quần áo, đi qua đi lại vài vòng cũng không tìm được bộ đồ ngủ sáng nay vừa thay ra.
Cô tự lẩm bẩm: "Mình nhớ rõ ràng đã thay quần áo ở đây mà. Không thể nhớ sai được, không thể nhớ sai được..."
Lương Tri vừa đi vừa vươn tay tìm khắp nơi, vẫn không tìm được bộ đồ ngủ thỏ trắng.
"Làm sao vậy Tri Tri?" Thành Tiểu Sương thấy Lương Tri đi qua đi lại, trong miệng còn lẩm bẩm, tò mò hỏi.
"Mình không tìm được bộ đồ ngủ sáng nay vừa thay ra, không biết rốt cuộc đã để ở đâu..." Lương Tri vừa trả lời Thành Tiểu Sương vừa đi tìm khắp phòng ngủ.
Thành Tiểu Sương một bên thưởng thức vẻ ngớ ngẩn của đại mỹ nhân, một bên gặm dưa hấu của mình. Từ khi Lương Tri bị tai nạn, việc ngây ngốc như vậy đã trở thành chuyện bình thường rồi. Thành Tiểu Sương cười cười, cảm thấy Lương Tri ngốc nghếch thật quá đáng yêu.
"Nhìn đi nhìn đi, ông trời cũng không thích cậu mặc đồ ngủ nên chắc chắn đã giấu đi rồi."
Lương Tri bị cô nàng chọc cười, dịu dàng nói: "Mình xuống lầu tìm xem, đợi mình một chút nha."