Làm Càn Sủng Nịch
Chương 16: Khao khát chiếm hữu
Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 16 đến hết thuộc về bản dịch của wattpad Vườn Đào Nho Nhỏ
Editor: Đào
Beta: Đào
"Tình cảm vợ chồng."
Hai má Lương Tri đỏ bừng, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ, cô cúi đầu không dám nhìn người đàn ông bên cạnh, nhưng cô biết anh đang nhìn cô.
Trong suốt mười tám năm ký ức, cô chưa từng yêu đương với ai bao giờ. Từ nhỏ cô đã ngoan ngoãn, hiểu chuyện, trong lòng chỉ có ý nghĩ duy nhất là phải chăm chỉ học tập, chớ nói là chồng, ngay cả bạn trai cô cũng chưa từng có.
Những rung động đặc biệt thường nảy sinh ở tuổi dậy thì dường như cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Từ ngày xuất viện đến giờ, Lương Tri biết Phó Kính Thâm rất mực chăm sóc mình, cũng biết người đàn ông này là chồng cô, nhưng cô vẫn còn khá xa lạ với khái niệm "tình cảm vợ chồng".
Cô đã quên mất anh, và dường như vì sự rụt rè cùng nhút nhát của bản thân, Lương Tri trong tiềm thức không dám nghĩ đến mối quan hệ thân mật giữa hai người.
Nhưng hôm nay anh đề nghị đi chơi để bồi đắp tình cảm, cô đương nhiên không thể từ chối, dù sao đây cũng là chồng cô.
Lương Tri cúi đầu suy nghĩ một lát, khi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nóng rực của Phó Kính Thâm, trái tim cô đập thình thịch không ngừng.
Với ký ức chỉ vỏn vẹn mười tám năm, cô vẫn còn ngây thơ trong chuyện tình cảm, chưa từng yêu đương, thậm chí còn chưa từng thích ai, nên căn bản không biết mình thích kiểu đàn ông như thế nào. Suy đi nghĩ lại vẫn không rõ, cô dứt khoát không nghĩ nữa, cứ để Phó Kính Thâm quyết định mọi chuyện là được.
Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, xấu hổ nhìn anh, bàn tay nhỏ vì căng thẳng mà nắm chặt làn váy, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Phó Kính Thâm bị ánh mắt cô nhìn đến mức lòng rối bời, khóe môi không tự chủ cong lên.
Lương Tri gật gật đầu. Bàn tay nhỏ nhắn của cô được Phó Kính Thâm nắm lấy, đây là lần đầu tiên cô nắm tay người khác giới, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền đến khiến lưng cô cứng đờ, vẻ mặt có chút mất tự nhiên.
Cô đang rất căng thẳng.
Người đàn ông bên cạnh dường như chỉ liếc mắt đã có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh nắm tay cô bóp nhẹ vài cái, trầm giọng nói: "Phó phu nhân, cứ thoải mái đi, đừng căng thẳng."
"Dạ..." Cô ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt long lanh ngập nước. Phó Kính Thâm nói gì cô cũng nghe theo, thật sự ngoan ngoãn đến mức khiến người ta yêu thương.
Phó Kính Thâm không nhịn được bật cười thành tiếng. Làm gì có ai bị trêu chọc lại thành thật thừa nhận như vậy chứ? Lương Tri của anh đúng là ngốc nghếch, nhưng cũng đáng yêu vô cùng.
Tiếng cười của anh vang vọng khắp căn phòng, không khỏi khiến lòng Lương Tri có chút ngứa ngáy.
Bên ngoài đồn đại rằng bên cạnh Phó Kính Thâm không có bất kỳ người phụ nữ nào. Một người đàn ông như vậy, nếu ai có thể chiếm được lòng anh thì nửa đời sau sẽ sống trong nhung lụa, không cần lo nghĩ. Nhưng không ai biết rằng, Phó thiếu năm nay 28 tuổi, đã sống những năm tháng tiêu sái, phóng khoáng, nhưng từ đầu đến cuối chỉ sủng ái Lương Tri, vừa yêu cô liền muốn cưới cô về nhà.
Thế nhưng anh hơn cô sáu tuổi, so với cô gái nhỏ đơn thuần, ngây thơ, Phó Kính Thâm đương nhiên là một con cáo già lõi đời. Đối với cô gái mất trí nhớ trước mặt, anh không chỉ đơn thuần muốn yêu đương trong sáng, mà đương nhiên còn muốn làm những chuyện "cần làm", muốn nhìn gò má trắng nõn kia vì anh mà ửng hồng e lệ. Lúc như vậy, cô thật sự đáng yêu đến chết!
Người đàn ông nhìn cô chằm chằm. Khuôn mặt cô còn không lớn bằng bàn tay anh, trắng nõn mịn màng. Anh không nhịn được cúi đầu, cong môi, trong lòng đặc biệt rung động.
Vì hôm nay Lương Tri đến nên cuộc họp kết thúc sớm. Trước đây, dù cuộc họp có kết thúc thì Phó Kính Thâm vẫn còn rất nhiều việc phải làm, ở vị trí như anh, đối với những thương nhân như họ thì thời gian là tiền bạc. Nhưng hôm nay, Phó Kính Thâm vì muốn bồi dưỡng tình cảm với phu nhân nên đã tự cho phép mình nghỉ ngơi một ngày.
Khi anh nắm tay Lương Tri bước ra khỏi văn phòng, nhân viên bên ngoài vẫn chưa tan làm. Chiếc khẩu trang rộng che khuất hoàn toàn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, thế nhưng dù chỉ để lộ đôi mắt hạnh xinh đẹp kia cũng đủ khiến người ta vô cùng kinh diễm.
Nhưng điều thu hút sự chú ý của mọi người hơn cả là Phó thiếu – người luôn lạnh lùng, không có chút nhân tính nào – đang tay trong tay với người phụ nữ bí ẩn kia.
Lúc nãy khi cô bước ra ngoài, Lương Tri chỉ lo lắng, thẹn thùng và căng thẳng. Sau khi đeo khẩu trang, cô hoàn toàn quên mất chiếc áo khoác mỏng của mình. Tấm lưng xinh đẹp cùng làn da trắng nõn, xương bướm mềm mại, phảng phất chút gợi cảm. Hai người đi qua tường kính trong suốt ngoài hành lang, một đám người trong phòng thư ký lặng lẽ liếc mắt nhìn, không nhịn được hít một hơi.
Người phụ nữ của Phó thiếu thật sự rất đẹp, dù chỉ nhìn thấy tấm lưng.
Toàn bộ văn phòng thư ký đều là những phụ nữ giỏi giang, có năng lực. Nhưng cho dù họ đều là phụ nữ, tính chiếm hữu mạnh mẽ của Phó Kính Thâm vẫn không thể tha thứ cho bất kỳ ai "xâm phạm" đến bảo bối của anh, dù là phụ nữ cũng không được nhìn ngắm.
Phó Kính Thâm ngoảnh đầu lại, nét nhu hòa trên gương mặt anh lập tức biến thành vẻ nguy hiểm như thường lệ. Ánh mắt lạnh lẽo tựa như vô số con dao băng "vèo vèo vèo" bay ra từ đôi mắt kia. Mấy người phụ nữ trong phòng thư ký sợ tới mức không dám hít thở, chỉ thấy Phó tiên sinh trước nay vẫn luôn thô bạo bỗng bước chậm lại, nghiêng người che tấm lưng của Lương Tri. Tấm lưng mịn màng của cô gái ngay lập tức bị người đàn ông che khuất.
Anh dùng một tay cởi áo khoác. Tấm lưng săn chắc, được rèn luyện kỹ càng của người đàn ông lộ ra. Chiếc áo sơ mi căng lên bao quanh cánh tay to lớn. Khoảnh khắc tiếp theo, chiếc áo khoác rộng ôm lấy bờ vai yếu ớt của cô gái. Khi hơi ấm chạm vào làn da cô, Lương Tri sửng sốt ngẩng đầu nhìn anh.
Người đàn ông không giải thích một lời, bàn tay to lớn bá đạo kéo cô lại gần, mỗi một động tác đều như đang tuyên bố chủ quyền.
Mấy người phụ nữ trong văn phòng nhìn nhau, ngầm hiểu ý: "Nhìn xem, đúng là dục vọng chiếm hữu của Phó thiếu mà."
Đến khi hai người vào thang máy, phòng thư ký vốn yên tĩnh lại bắt đầu nhỏ tiếng nghị luận.
"Thật đáng sợ, đúng là bảo bối tâm can mà, nhìn Phó thiếu như thể hận không thể nhét cô ấy vào túi mang theo."
"Còn gì nữa? Ngay cả phụ nữ trung niên như chúng ta cũng không được nhìn thêm lần thứ hai."
"Nói gì thì nói, nếu tôi là một người đàn ông, bên cạnh có một vưu vật như vậy, đương nhiên là muốn cất giấu trong nhà, không cho ai nhìn rồi."
Những người khác gật đầu đồng ý.
Đã hơn năm giờ chiều, Phó Kính Thâm lo cô đói nên đưa cô đi ăn tối trước.
Bữa tối hoàn toàn dựa trên khẩu vị yêu thích trước đây của Lương Tri. Cô thích đồ ngọt, gọi món tráng miệng còn nhiều hơn cả món chính. Phó Kính Thâm lo lắng dạ dày cô không tốt, cau mày ép cô ăn thêm một ít, ăn no rồi mới cho cô ăn đồ ngọt.
Sau đó, dưới ánh mắt ngượng ngùng ngạc nhiên của cô, anh tự nhiên quét sạch nửa bát nhỏ đồ ăn cô còn thừa.
"Ăn xong muốn đi đâu chơi?" Phó Kính Thâm lười biếng dựa vào ghế, chậm rãi rút ra hai tờ giấy ăn đưa cho cô, chờ cô ăn xong món tráng miệng, vẻ mặt mười phần kiên nhẫn.
Tay Lương Tri cầm thìa kem dừng lại, suy nghĩ trong chốc lát rồi mới ngẩng đầu nhìn anh: "Em không biết..."
"Chưa từng hẹn hò sao?" Khóe môi người đàn ông nhếch lên.
Thật ra, khi mới yêu Lương Tri, anh đã xem kỹ lý lịch của cô, chi tiết đến mức anh còn biết điểm kiểm tra hàng tháng hồi tiểu học. Anh biết Lương Tri chưa từng quen biết người đàn ông nào trước anh, cô ngoan ngoãn như một tờ giấy trắng. Nhưng hiện tại hai người ở chung cực kỳ hòa hợp, anh luôn hy vọng chính miệng cô nói ra những điều về quá khứ đó.
Lương Tri chớp chớp mắt nhìn anh, lắp bắp nói, thìa bạc trong tay đặt lại trên đĩa, hai tay để trên đầu gối, giống như một học sinh tiểu học đang bị giáo viên tra hỏi, nghiêm túc đáp: "Chưa ạ, em chưa từng yêu ai."
"Chưa từng yêu sao?" Người đàn ông nghiền ngẫm nhướng mày, ánh mắt nhìn cô nóng bỏng.
Lương Tri gật đầu, sợ anh không tin: "Chủ nhiệm lớp em rất hung dữ, không cho phép yêu sớm." Những lời cô nói là sự thật. Phó Kính Thâm chẳng qua là thuận miệng hỏi một chút, nhưng nhìn cô nghiêm túc như vậy, anh không khỏi bật cười.
Thầy chủ nhiệm nói đúng, thầy chủ nhiệm dạy rất tốt, Phó thiếu thật muốn tặng cho chủ nhiệm một bao lì xì thật lớn.
"Chúng ta... chúng ta trước đây như thế nào?" Cô ngại ngùng hỏi. Cô không nhớ, Phó Kính Thâm hẳn vẫn còn chút ấn tượng chứ.
"Như thế nào là như thế nào?" Người đàn ông nhìn cô, tự nhiên nuốt nước bọt, yết hầu lên xuống.
Như thế nào ư? Thường xuyên "nói chuyện" trên giường. Nhưng tất nhiên anh không thể nói với cô như vậy. Anh nhìn cô duỗi tay định cầm ly kem, liền trực tiếp đưa tay ra giữ tay cô, nhọc lòng nói: "Không được ăn cái này, quá lạnh."
Nếu anh nhớ không lầm thì kỳ kinh nguyệt của cô sắp tới.
Nhiều ngày qua Lương Tri được chiều chuộng đến quen rồi, muốn gì thì làm nấy. Bây giờ thình lình bị người ta cau mày phê bình, lập tức có chút không phản ứng kịp, cô theo bản năng bĩu môi, dáng vẻ thoạt nhìn đáng thương vô cùng.
Trái tim Phó Kính Thâm nháy mắt bị hòa tan. Anh cũng chưa nói gì nặng lời, sao cô đã ủy khuất rồi? Người đàn ông lập tức thả lỏng đôi lông mày đang nhíu chặt, giọng nói thêm vài phần nhu hòa: "Thích ăn cũng không thể ăn nhiều, kỳ kinh nguyệt của em sắp tới, đến lúc đó đau bụng lại khóc. Nghe lời, ngoan."
Anh còn nói thêm từ "ngoan" khiến mặt Lương Tri nóng bừng như bị thiêu. Anh sao lại đem chuyện kỳ kinh nguyệt của con gái nhà người ta nói ra bên ngoài thế này chứ? Lương Tri xấu hổ không dám nhìn anh, nhưng cũng biết anh có ý tốt nên cô ngoan ngoãn gật gật đầu.
Cô nghe lời là được rồi.
"Lát nữa chúng ta đi dạo phố nhé? Ba năm qua Càn thị đã thay đổi rất nhiều."
Lương Tri gật gật đầu.
Dường như Lương Tri nhớ ra điều gì đó, cô do dự một lát rồi nhắc nhở anh: "Em nhớ là các bạn em khi hẹn hò đều sẽ cùng bạn trai đi xem phim..."
Cô càng nói càng nhỏ, âm thanh như muỗi kêu, nhưng Phó Kính Thâm vẫn nghe thấy rõ.
Từ "bạn trai" phát ra từ miệng cô khiến cả thể xác lẫn tinh thần anh đều cảm thấy thoải mái.
"Em muốn đi thì anh sẽ đưa em đi. Những gì người phụ nữ khác có, em đều sẽ có."
Lương Tri nghe xong lời âu yếm của anh, mặt đỏ như máu, ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Người đàn ông khẽ cười một tiếng, tiếp tục hỏi: "Em muốn xem phim gì?"
Cô suy nghĩ một hồi lâu, mãi mới nhớ rõ tên bộ phim. Trong ấn tượng của cô, bộ phim này đang rất hot: "[89 hào phòng dâng tặng lễ vật]?" Giọng nói của cô mang theo chút mơ hồ, cô không biết sở thích của anh, không biết anh có nguyện ý xem cùng cô không.
Phó Kính Thâm quả nhiên không nói gì, Lương Tri căng thẳng, định đổi sang bộ khác. Nhưng cô chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy anh chậm rãi nói: "Phim kinh dị?"
"Hình như là vậy..."
"Em có gan xem sao?"
Lời này của anh là đang nói cô nhát gan. Lương Tri nhìn anh, nhu thuận nói: "Không phải là còn có anh xem cùng em sao?"
Cô vừa nói ra, Phó Kính Thâm lập tức ngẩn người. Câu này của cô thật sự đã lấy được lòng anh.
"Được." Anh cong môi.
Tốt lắm, thật sự rất tốt.
Thế nhưng Lương Tri không biết, [89 hào phòng dâng tặng lễ vật] không chỉ là một bộ phim kinh dị mà trong phim còn có cảnh nóng. Phó Kính Thâm nhìn cô, đáy mắt toàn là ý cười. Cô gái nhỏ ngây thơ đến mức khiến cho người ta đau lòng.
"Phó phu nhân muốn xem phim, anh đương nhiên sẽ phụng bồi."
Hết chương 16