Chương 15: Phòng nghỉ

Làm Càn Sủng Nịch

Chương 15: Phòng nghỉ

Làm Càn Sủng Nịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Kính Thâm vừa bước ra khỏi phòng họp, vội vàng hỏi: “Cô ấy đến bao lâu rồi?”
Từ Cải đi theo, nghĩ ngợi một lát, vẫn nói thật: “Hơn nửa giờ.”
Phó Kính Thâm nhướng mày nhìn Từ Cải, vẻ mặt lạnh lùng, rõ ràng là đang trách móc.
Từ Cải nuốt nước miếng, chột dạ bổ sung thêm: “Phu nhân nói không muốn làm phiền cuộc họp của ngài, bảo tôi đừng nói gì…”
Phó Kính Thâm không làm khó Từ Cải, nghĩ đến Lương Tri một mình ngồi chờ anh trong văn phòng, trong khi anh lại lãng phí thời gian quý báu để ở bên cô, ngồi nghe báo cáo từ đám người vô dụng kia. Anh nhíu mày, trong lòng đầy phiền muộn. Khi đến cửa văn phòng, anh trầm giọng dặn dò: “Sau này nếu phu nhân đến, bất kể có việc gì, phải thông báo cho tôi ngay lập tức.”
Mặc dù chính anh cũng không rõ liệu Lương Tri còn chủ động đến đây nữa hay không, nhưng lần này cô đến là do anh đã bỏ ra chút tâm tư để lừa cô đến đây.
“Vâng.” Từ Cải chỉ có thể nghe theo.
Phó Kính Thâm đẩy cửa đi vào, đã thấy Lương Tri với thân hình nhỏ bé đang ngồi co ro đáng thương trong góc chiếc sô pha lớn.
Cô ôm gối trước ngực, đầu khẽ nghiêng sang một bên, chiếc váy lụa màu xám nhạt mềm mại, tươi mát đang xộc xệch trên ghế.
Dù trên người mặc váy lụa màu lạnh, nhưng quanh cô lại tỏa ra sự ấm áp, khiến văn phòng lạnh lẽo của Phó Kính Thâm thêm không ít sức sống.
Người đàn ông khẽ khàng đóng cửa văn phòng, bước chân anh chậm rãi, động tác nhẹ nhàng, sợ làm phiền tiểu mỹ nhân đang ngủ trên sô pha.
Anh thong thả ung dung đi đến bên cạnh Lương Tri, bóng dáng cao lớn của anh bao phủ cả người cô.
Khi Từ Cải đưa cô vào và để cô lại một mình trong văn phòng, cô đã cởi chiếc áo choàng chống nắng mặc lúc ra ngoài. Chiếc áo choàng mỏng giờ đang nằm vắt vẻo trên sô pha bên cạnh, để lộ cánh tay mảnh khảnh trắng nõn.
Phó Kính Thâm thất thần nhìn một lát, khóe môi cong lên.
Anh nhẹ nhàng rút chiếc gối đã bị Lương Tri ôm đến biến dạng ra, trên gối vẫn còn vương vấn mùi hương của cô. Phó Kính Thâm cúi người đến gần, một tay duỗi ra sau lưng cô, định ôm tiểu mỹ nhân đang ngủ say vào phòng nghỉ.
Nhưng khi lòng bàn tay vừa chạm được tấm lưng trần mềm mại, mịn màng của cô, thân thể Phó Kính Thâm chợt cứng lại. Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay lan tỏa khắp tim anh, người đàn ông ngừng thở, như thể đang chạm vào một bảo vật vô giá.
Lông mi cong vút mềm mại của thiếu nữ đang ngủ say che trước mắt, hơi thở đều đều thoang thoảng mùi sữa.
Khi đôi tay người đàn ông bế cô lên từ sô pha, có lẽ cảm giác được sự mất trọng lực, thiếu nữ trong ngực giật mình một cái. Bàn tay nhỏ mơ mơ màng màng níu lấy chiếc áo sơ mi phẳng phiu của Phó Kính Thâm, sợ mình sẽ ngã xuống, theo bản năng còn vô thức cọ vào lồng ngực anh.
Sự bực tức của Phó Kính Thâm đối với đám người kia lập tức tiêu tan hoàn toàn, trong lòng anh giờ đây chỉ còn sự dịu dàng.
Hai tay anh ôm chặt cô trong ngực, lông mi của Lương Tri hơi run rẩy, nửa tỉnh nửa mơ mở mắt ra. Nhưng nhìn dáng vẻ ngơ ngác kia, hình như cô vẫn chưa tỉnh hẳn.
Giọng nói của Phó Kính Thâm nhẹ nhàng hơn rất nhiều, khóe môi khẽ cong, trêu chọc cô: “Nhóc con nào mà to gan vậy, dám ngủ gà ngủ gật trong văn phòng Phó tổng?”
Lương Tri hiển nhiên chưa phản ứng kịp, chỉ cảm thấy một hơi thở dễ chịu bao quanh, giọng nói này cũng có phần quen thuộc. Tiểu cô nương ngây thơ khẽ cong khóe miệng, từ khoang mũi phát ra một tiếng ‘Ưm…’ vẫn còn ngái ngủ.
Phó Kính Thâm cười khẽ, bàn tay to lớn ôm cô, bế cô đi về phía cầu thang dẫn lên phòng nghỉ thông với văn phòng.
Đi được vài bước, anh lại nghe thấy tiếng rầu rĩ của tiểu thiếu nữ trong ngực, đã tỉnh táo hơn nhiều so với lúc nãy: “Phó tiên sinh…?”
“Ừ.” Phó Kính Thâm cúi đầu nhìn cô, đáy mắt mỉm cười: “Còn buồn ngủ nữa không?”
Lương Tri theo phản xạ gật đầu lia lịa, sau đó nhớ tới nhiệm vụ của mình đến đây là đưa âu phục cho Phó Kính Thâm, đâu thể muốn ngủ là ngủ được. Sau một lúc lại lắc đầu, mái tóc rối tung cọ vào ngực Phó Kính Thâm, có chút ngứa ngáy.
Lúc này cô mới ý thức được mình đang ở trong ngực người đàn ông. Tiểu cô nương vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, cựa quậy muốn xuống đất, nhưng hiển nhiên Phó Kính Thâm không cho cô cơ hội, bàn tay to lớn ôm cô càng chặt hơn.
“Mệt thì ngủ thêm một lát đi.” Phó Kính Thâm ôm cô vào phòng nghỉ trên lầu, mở cửa đi vào. Rèm cửa dày nặng che kín ánh sáng chưa được kéo ra, bên trong tối om, rất thích hợp để ngủ một giấc.
Thân thể vừa chạm vào chiếc giường lớn mềm mại, cơn buồn ngủ của Lương Tri lại ập đến. Nhưng lờ mờ nhớ được mục đích đến của mình, cô cố gắng mở mắt nhìn anh, nhỏ giọng nói một cách mềm mại: “Em mang âu phục của anh đến, để trên sô pha rồi.”
Phó Kính Thâm giúp cô chỉnh lại góc chăn, dừng tay lại một chút, cúi người đến gần cô, giọng nói trầm ấm đầy từ tính: “Cảm ơn Phó phu nhân.”
“Vâng…” Lương Tri mềm mại nằm ườn trên giường, khóe miệng khẽ cong, cười cười mặc cho Phó Kính Thâm chăm sóc. Cô bây giờ rất tin tưởng anh, khi có anh bên cạnh, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác an toàn không thể giải thích được. Dường như nhớ tới điều gì, cô vươn bàn tay nhỏ mềm mại đang giấu trong chăn ra, nhẹ nhàng kéo kéo cổ tay áo Phó Kính Thâm.
Lông mày người đàn ông giương lên, hiểu ý, cúi đầu đưa tai đến gần, nghe thấy cô nhẹ giọng nói: “Phó tiên sinh, em mua trà sữa rồi, trên bàn trà trong văn phòng có một ly cho anh đấy.”
Cô vẫn đang khép hờ đôi mắt, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến người ta phát run. Phó Kính Thâm nhịn không được duỗi tay nhéo nhẹ khuôn mặt mềm mại của cô, sau một lúc bật cười thành tiếng: “Cảm ơn bảo bối.”
Nhưng hình như Lương Tri không nghe rõ hai tiếng “Bảo bối” đó của anh. Tiểu cô nương cuộn chặt trong chăn, không phản ứng.
Phó Kính Thâm đứng ở mép giường nhìn cô một lúc lâu, nhỏ giọng nói: “Em ngủ ngon nhé, anh xong việc sẽ đưa em đi ăn cơm, được không?”
Nhóc con trên giường hơi cựa quậy một chút, nhưng không trả lời. Một lát sau tự nhiên xoay người, tìm được tư thế nằm nghiêng thoải mái rồi lại yên tĩnh ngủ tiếp.
Chiếc chăn vừa được Phó Kính Thâm chỉnh lại giờ đã rối tung, để lộ tấm lưng trần trắng nõn mịn màng của Lương Tri. Ánh mắt người đàn ông phía sau tối sầm, đứng yên hồi lâu.
Hầu kết anh giật giật, nhẹ giọng hỏi thử: “Tri Tri?”
“Ưm…” Xem ra tiểu nữ nhân trên giường đã ngủ say rồi.
Anh cuối cùng cũng không kiềm chế được, đến bên cạnh cô, bàn tay to lớn xoa dọc sống lưng mềm mại của cô. Cánh môi hơi lạnh dán lên chiếc cổ mềm mại của cô. Lúc nãy cô uống trà sữa, bây giờ vẫn còn vương vấn hương thơm ngọt ngào. Người đàn ông không nhịn được hôn lên chỗ mềm mại đó, thấp giọng lẩm bẩm: “Tri Tri, Tri Tri? Anh yêu em…”
Thiếu nữ không phản ứng. Sau một lát, Phó Kính Thâm mới rời khỏi giường, giúp cô chỉnh lại chăn cho cô một lần nữa. Tiểu nữ nhân trên giường vẫn không hay biết gì.
Thật lâu sau, Phó Kính Thâm trở về phòng họp.
Mấy vị giám đốc đều phát hiện, Phó tổng trước nay luôn chỉnh tề, giờ đây bộ âu phục và áo sơ mi lại có chút nhăn nhúm. Khuôn mặt lạnh lùng không còn nghiêm túc như vừa rồi, tâm trạng không hiểu sao lại tốt lên, đúng như lời Chu thiếu nói.
Trên tay còn mang theo ly trà sữa đã uống một phần ba.
Trên bàn trà trong văn phòng có hai ly, một ly còn chưa mở, chính là ly Lương Tri nói để dành cho anh. Nhưng anh lại cầm ly đã cắm sẵn ống hút uống mấy ngụm, giống như… mùi hương ngọt ngào trên người Lương Tri ban nãy.
Thật thần kỳ, quá đỗi thần kỳ.
Nhóm giám đốc tranh thủ, chớp lấy thời điểm Phó Kính Thâm đang có tâm trạng tốt, vội vã đến báo cáo công việc của mình.
Người đàn ông lúc này không còn trêu chọc như lúc trước, chỉ thỉnh thoảng phát biểu ý kiến của mình. Khi gặp những thiếu sót cần làm lại, anh cũng không hề tức giận, không chút để ý cầm ly trà sữa lên uống mấy ngụm, dường như không có tâm trí để đối phó với bọn họ.
Lần thứ ba Phó Kính Thâm nhìn đồng hồ, mọi người trong phòng cũng đã báo cáo xong.
Mọi người đang chờ quyết định cuối cùng của anh, nào ngờ Phó Kính Thâm không hề nhìn đến họ, trầm giọng nói: “Trở về đi, về nhà ăn cơm sớm một chút.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, vị “tổng tài mặt lạnh” đã bước ra khỏi phòng họp. Trước khi đi, còn không quên mang theo ly trà sữa gần uống hết.
Chu Tĩnh Hàng hứa hẹn dẫn mọi người đi ăn cơm, cười cà lơ phất phơ: “Này này này, mọi người theo tôi, bổn thiếu gia bao hết Tiểu Dạ Loan tối nay. Đừng ngẩn người ra nữa, không nghe Phó tổng bảo mọi người về ăn cơm sao? Thế nào, còn muốn tăng ca à?”
Mọi người lập tức thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng rời đi.
Trong lòng Phó Kính Thâm đầy lo lắng, Lương Tri còn đang ngủ trong phòng anh, không biết giờ này đã tỉnh chưa. Nếu tỉnh rồi chắc hẳn giờ đang rất đói, sao anh có thể để cô đói được? Anh lại lo lắng có khi cô tỉnh dậy đã về biệt thự trước rồi, bởi vậy anh vội vàng kết thúc cuộc họp để đi tìm cô.
Lúc Phó Kính Thâm về đến văn phòng, vừa vặn gặp Lương Tri đang từ phòng nghỉ bước xuống. Bàn tay nhỏ xoa xoa đôi mắt thì thấy anh đẩy cửa bước vào, tiểu cô nương khựng lại một chút, e lệ nhìn anh, ngượng ngùng không dám cử động.
Bộ váy trên người thiếu nữ có chút lộn xộn do vùi mình trong chăn, trông thật lười biếng. Phó Kính Thâm đến gần cô, khóe miệng khẽ cong: “Dậy rồi sao?”
Lương Tri ngẩng khuôn mặt vẫn còn buồn ngủ nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu.
Cô chậm rãi bước xuống cầu thang, Phó Kính Thâm tiện tay đặt ly trà sữa trở lại trên bàn.
Lương Tri lập tức phát hiện ly trà sữa chưa mở nằm yên lặng trên bàn, còn ly của mình lại bị Phó Kính Thâm uống cạn. Ánh mắt cô kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía Phó Kính Thâm, đôi mắt hạnh xinh đẹp ánh lên vẻ ngượng ngùng: “Phó tiên sinh…”
“Làm sao vậy?”
“Ly đó em đã uống rồi…” Cô cho rằng anh không biết, còn định giải thích.
Nhưng Phó Kính Thâm không hề kinh ngạc chút nào, cười cười, vẻ mặt đầy ẩn ý nhìn cô: “Ừ, mùi vị không tệ, rất ngọt.”
Lương Tri cúi đầu, gương mặt nóng bừng lên, không biết phải làm thế nào.
Người đàn ông cười khẽ một lát, dịu dàng hỏi cô: “Có đói bụng không?”
Lương Tri sửng sốt trong chốc lát, sau đó cười cười: “Vẫn chưa đói lắm.”
“Đưa em đi ăn nhé?”
“Dạ?”
Phó Kính Thâm tiện tay ném áo khoác ngoài đang vắt trên khuỷu tay lên sô pha, đi đến dắt tay cô, ghé sát tai cô cười xấu xa: “Đưa em đi hẹn hò.”
“……” Nhịp tim Lương Tri lập tức nhảy dựng lên.
Phó Kính Thâm thấy cô đỏ mặt, biết cô da mặt mỏng, còn cười trêu chọc cô: “Không muốn?”
Lương Tri ngửa đầu nhìn anh một cái rồi nhanh chóng dời mắt.
Nghe thấy người đàn ông bên cạnh chậm rãi nói: “Phó phu nhân quên tôi mất rồi, phải đưa phu nhân đi bồi đắp tình cảm vợ chồng thôi.”