Chương 24: Cốt Truyện Đoàn Sủng Bị Biến Chất

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 24: Cốt Truyện Đoàn Sủng Bị Biến Chất

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

【Tít… phát hiện cốt truyện đã được điều chỉnh!】
【Độ lệch của cốt truyện hiện tại: 36.1%】
【Độ thỏa mãn của nhân vật chính -15, độ thỏa mãn hiện tại: 65.】
Tạ Vân Hiết vừa dắt Tiểu Tùng Hùng đi vào bệnh viện thú y thì nhận được thông báo liên tiếp từ hệ thống.
Giọng hệ thống không giấu nổi vẻ vui mừng: 【Cốt truyện được điều chỉnh rồi! Chúng ta được cứu rồi!】
Tạ Vân Hiết thắc mắc nhướng mày: “Nhưng ta còn chưa kịp làm gì cả mà.”
Dường như hệ thống cũng không ngạc nhiên gì về điều này: 【Chắc là thế giới tự động điều chỉnh cốt truyện. Cốt truyện chính là nền tảng vận hành của thế giới, không dễ sụp đổ hoàn toàn đến thế.】
“Còn có chuyện này nữa à,” Tạ Vân Hiết ra vẻ đăm chiêu: “Vậy ngươi còn gọi ta đến đây đi theo cốt truyện làm gì, cứ chờ thế giới tự động điều chỉnh là được rồi chứ?”
【Sao có thể giống nhau được!】 Hệ thống nói với nỗi canh cánh trong lòng: 【Tuy cốt truyện có thể tự động điều chỉnh, nhưng nó chỉ quan tâm đến kết quả, chứ không quan tâm đến quá trình!】
“Ý gì vậy? Ta không hiểu.”
【Lấy ví dụ nhé, chẳng hạn như nhân vật chính phải đánh bại phản diện trong một phân cảnh nào đó, nhưng vì cốt truyện bị lệch nên cậu ta bị thương quá nặng, không những không thể đánh bại phản diện mà thậm chí còn sắp bị phản diện phản công giết chết, vậy phải làm sao? Nhân vật chính không thể chết ngay được đúng không?】
【Những lúc như thế này, nếu ký chủ không kịp thời xuất hiện để cứu nhân vật chính, cốt truyện sẽ tự động điều chỉnh. Kết quả cuối cùng có thể là nhân vật chính phá vỡ thiết lập nhân vật, cầu xin hoặc bán thân cho phản diện, dùng cách đó để đạt được kết cục sống sót – đại khái là vậy, anh hiểu chưa?】
Tạ Vân Hiết đã hiểu, ý là tự động điều chỉnh chỉ quan tâm đến việc sửa cốt truyện, hoàn toàn không để ý đến việc có hợp lý hay thiết lập nhân vật có bị phá vỡ hay không.
Dù cho có tạm thời điều chỉnh được một đoạn cốt truyện, thì hình tượng và logic đã sụp đổ cũng sẽ gài mìn cho các tình tiết sau này.
Hệ thống thở dài: 【Anh xem này, tuy bây giờ cốt truyện đã quay về 36.1%, nhưng điểm thỏa mãn lại giảm, chứng tỏ nhân vật chính đã bị ép làm một số chuyện phá vỡ thiết lập nhân vật rồi…】
Tạ Vân Hiết bắt đầu tò mò, rốt cuộc Yến An đã làm chuyện gì phá vỡ hình tượng mà lại bị giảm 15 điểm thỏa mãn của nhân vật chính trong một lúc như vậy?
Nhưng bây giờ, việc tiêm vắc-xin cho Tiểu Tùng Hùng vẫn quan trọng hơn.
Tạ Vân Hiết cúi đầu nhìn Tiểu Tùng Hùng dưới đất, Tiểu Tùng Hùng rõ ràng vẫn nhận ra bệnh viện thú y này, vừa vào cửa đã bắt đầu chùn bước, sống chết không chịu đi tiếp.
“Xì, đồ chó nhát gan.” Minh Di không có ở đây, Tạ Vân Hiết tự do chế giễu Tiểu Tùng Hùng, dứt khoát cúi người bế chú chó lên và đi thẳng vào phòng khám.
Tiểu Tùng Hùng tức giận kêu gâu gâu, quay đầu cắn cà vạt của Tạ Vân Hiết, nhưng cuối cùng vẫn bị anh đành lòng gỡ ra khỏi cà vạt và giao cho bác sĩ.
Sợ Minh Di lo lắng, Tạ Vân Hiết còn quay video Tiểu Tùng Hùng tiêm vắc-xin gửi cho cậu.
Sau khi tiêm xong cần ở lại quan sát nửa tiếng, Tạ Vân Hiết ngồi trong phòng chờ dành riêng cho khách VIP, vừa chờ hết thời gian quan sát, vừa tiện tay tìm kiếm thông tin.
Hashtag #Yến An bác bỏ tin đồn# đang đứng đầu ngay trên hashtag #Nghi Vấn Yến An Rút Khỏi Đoàn Phim Lạc Trần Truyện#.
Ồ, cậu ta lại quay về đoàn phim rồi sao?
Tạ Vân Hiết xoa cằm, nhà họ Yến vì sợ hãi quyền thế của nhà họ Tạ nên chắc sẽ không giúp Yến An nữa. Ngoài nhà họ Yến ra, còn ai có thể giúp cậu ta quay lại đoàn phim?
Không lẽ là nhân vật công chính ngầm ra tay giúp đỡ?
Nhưng vấn đề là, bây giờ vẫn chưa đến thời điểm nhân vật công chính Lục Nghệ Phong chính thức xuất hiện.
Trong cốt truyện gốc, lần đầu tiên nhân vật công chính Lục Nghệ Phong xuất hiện là trong buổi lễ trưởng thành của Yến An. Sau khi say rượu, Yến An đi nhầm vào phòng của Lục Nghệ Phong, rồi mơ màng hôn hắn ta.
Sau đó, Lục Nghệ Phong vẫn luôn âm thầm theo dõi Yến An, mãi cho đến khi cậu ta gặp rắc rối trong tiệc mừng công sau khi quay xong «Lạc Trần Truyện» thì mới bất ngờ xuất hiện giải vây.
Tạ Vân Hiết rất khó quên đoạn cốt truyện này, vì sau khi cặp đôi điên khùng này hôn nhau xong, đang chuẩn bị tiến đến bước tiếp theo thì bị Minh Di đến tìm và cắt ngang.
Minh Di và Yến An sinh cùng một ngày. Hôm đó đáng lẽ cũng là lễ trưởng thành của Minh Di, nhưng nhân vật chính duy nhất của cả buổi tiệc chỉ là Yến An. Thậm chí sau khi Yến An rời đi, Minh Di còn bị bố mẹ bắt đi tìm cậu ta về.
Minh Di tình cờ bắt gặp như vậy, Yến An lập tức cho rằng Minh Di cố ý sắp đặt bẫy hãm hại mình, cố nén khó chịu và cãi nhau với Minh Di.
Lục Nghệ Phong thì vì bị phá hỏng chuyện tốt nên trong lòng không vui, vì vậy hiếm khi ra tay can thiệp vào chuyện không đâu này, gọi điện cho quản lý khách sạn để xem lại camera giám sát.
Nhưng tối hôm đó Yến An đã uống không ít rượu do nhân viên phục vụ mang tới, không có bằng chứng trực tiếp nào chứng minh Minh Di đã bỏ thuốc.
Thế nhưng sự xuất hiện của Minh Di thực sự quá trùng hợp, khiến người ta không thể không nghi ngờ.
Kết quả xử lý cuối cùng là Minh Di bị người của Lục Nghệ Phong nhốt vào một căn phòng, vừa là cảnh cáo, vừa là hình phạt nhẹ để răn đe. Còn Yến An thì được Lục Nghệ Phong đưa đến bệnh viện để rửa ruột.
Đến đây, công thụ chính đã thuận lợi hoàn thành một màn ngược tra, thúc đẩy tình cảm, đặt nền móng cho cuộc gặp gỡ sau này.
Nhưng sau khi xem xong đoạn cốt truyện này, Tạ Vân Hiết chỉ muốn nói, cặp đôi điên khùng này có thể đến khoa tâm thần mà yêu đương được không?
Có bằng chứng xác thực nào chứng minh Minh Di làm không? Vậy mà các người lại trừng phạt cậu ấy sao? Thật sự chỉ vì đẩy mạnh tình yêu mà không màng đến sống chết của nhân vật phụ sao?!
Lúc đó Tạ Vân Hiết chỉ ước có thể thò tay vào, tát cho mỗi người mười cái.
Ngày lễ trưởng thành quan trọng như vậy, Minh Di không chỉ bị phớt lờ mà còn bị nhốt trong phòng, đến ngày hôm sau mới được thả ra.
Sau này khi thấy Minh Di nỗ lực để đạt được thành tích như vậy, Tạ Vân Hiết đã vô cùng mong đợi, hi vọng rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, Minh Di nhất định có thể trở nên mạnh mẽ như mong muốn, báo thù tất cả những người đã từng làm tổn thương cậu.
Nhưng không.
Minh Di đã chìm xuống đáy biển lạnh giá, nhưng câu chuyện vẫn tiếp diễn.
Thì ra Minh Di không phải là nhân vật chính.
Vì cậu không phải là nhân vật chính, nên mọi nỗ lực của cậu đều sẽ tan thành tro bụi dưới hào quang của nhân vật chính.
Bọn họ, đều là những nhân vật phụ không thể chống lại sự nghiền ép của số phận.
Viễn cảnh tốt đẹp gửi gắm nơi Minh Di, cùng với cái chết của cậu, đã tan biến hết.
Khoảnh khắc đó, thế giới tinh thần của Tạ Vân Hiết dường như cũng sụp đổ theo.
Anh bỗng cảm thấy, mọi thứ thật vô vị.
Thế là Tạ Vân Hiết đổi hướng, mang theo loại thuốc mới nghiên cứu, lên đường đến địa chỉ của thiếu gia thật.
Ai nói nhân vật phụ không thể nghịch thiên cải mệnh?
Nếu nhân vật chính chết đi, thế giới mà anh căm ghét này có biến mất theo không?
Sau đó, trên đường đến đích, một vụ tai nạn xe hơi bất ngờ ập đến –
Tạ Vân Hiết đã thực sự đến thế giới của Minh Di.
Thực ra Tạ Vân Hiết rất cảm ơn hệ thống, bây giờ, cuối cùng anh cũng có thể tát hết những cái tát chưa được tát lên mặt mấy tên điên khùng đó rồi.
……..
Tạ Vân Hiết xoa xoa trán, lờ mờ đoán được tại sao độ thỏa mãn của nhân vật chính lại giảm 15 điểm.
Đúng như hệ thống đã nói, Lục Nghệ Phong có hơi mang thuộc tính u ám, hắn ta không phải là một người tốt theo đúng nghĩa. Nếu theo dòng thời gian bình thường, sau khi Yến An thành danh mới gặp lại Lục Nghệ Phong, lúc đó cậu ta mới có vốn liếng để được Lục Nghệ Phong coi trọng, mới có thể yêu đương theo kiểu bình thường với hắn ta.
Nhưng bây giờ… Yến An đang ở trong giai đoạn xuống dốc, còn đối mặt với nguy cơ bị đóng băng sự nghiệp. Lúc này Lục Nghệ Phong ra tay giúp cậu ta, tính chất đã hoàn toàn khác. Dựa theo tính cách xấu xa của Lục Nghệ Phong, có lẽ hắn ta sẽ coi hành vi giúp đỡ Yến An là một “giao dịch”.
“Truyện ngọt sủng đoàn sủng” bị biến thành “thể loại kim chủ”, nhân vật chính được tất cả mọi người cưng chiều bỗng biến thành chim hoàng yến, điểm thỏa mãn của nhân vật chính không giảm mới là lạ.
Tạ Vân Hiết đã có manh mối, trong lòng lập tức nảy ra ý đồ xấu.
Đúng lúc này, hệ thống ban hành nhiệm vụ mới: 【Yêu cầu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ mức độ thỏa mãn của nhân vật chính, nâng mức độ thỏa mãn lên 80, thời hạn nhiệm vụ: 3 ngày.】
Tạ Vân Hiết cố tỏ vẻ khó xử: “Ba ngày tăng 15 điểm, có hơi làm khó người khác quá đấy, thất bại thì sẽ thế nào?”
Hệ thống: 【Điện giật.】
Tạ Vân Hiết thở dài: “Được rồi, ta sẽ cố hết sức.”
****
“Cắt—”
Một cảnh quay kết thúc, đạo diễn Kỷ vẫy tay gọi Minh Di, ra hiệu cậu qua đó.
Cảnh này quay phân đoạn Ứng Bất Nhiễm chật vật cầu sinh trong tay kẻ thù, vì vậy Minh Di trông vô cùng thảm hại, trên má còn được hóa trang một vệt máu, mang theo một vẻ đẹp mong manh.
“Đạo diễn Kỷ, cảnh quay vừa rồi có vấn đề gì ạ?”
“Không có vấn đề gì,” trong mắt Kỷ Hồng lộ ra vài phần tán thưởng, ông không tiếc lời khen ngợi diễn viên mà ban đầu mình không hề coi trọng này: “Trạng thái nhập vai của cậu rất tốt, cảnh hành động cũng rất chuyên nghiệp, trước đây có từng luyện tập qua sao?”
Minh Di gật đầu, nói ngắn gọn: “Trước đây để thử vai Từ Tam Dương trong «Giám Tội», tôi đã đặc biệt luyện tập trong một thời gian dài.”
“«Giám Tội» sao…” Kỷ Hồng ra vẻ đăm chiêu.
Đương nhiên Kỷ Hồng cũng biết bộ phim này, Từ Tam Dương là nam phụ thứ ba trong phim, đất diễn khá nhiều, thiết lập nhân vật cũng dễ mến.
Nhưng ông nhớ, cuối cùng vai diễn Từ Tam Dương đã thuộc về Yến An.
Với con mắt của Kỷ Hồng, ông không cho rằng ngoại hình của Yến An đủ phù hợp với vai diễn Từ Tam Dương, cảnh hành động cũng tạm được, chỉ có thể nói là miễn cưỡng đảm nhận được vai này, chứ không thể khiến vai diễn tỏa ra ánh hào quang vốn có của nó.
Nếu là Minh Di thì sao—
Kỷ Hồng không nhịn được nhắc nhở Minh Di một câu: “Cậu là diễn viên trường phái trải nghiệm, đối với cậu, việc tìm kiếm những vai diễn phù hợp là rất quan trọng, những vai bình hoa vô hồn không hợp với cậu đâu.”
Minh Di khẽ mỉm cười, mang theo vài phần bất đắc dĩ.
Hà cớ gì cậu không hiểu đạo lý này, chỉ là lúc đó, cậu không có cơ hội để lựa chọn.
Giống như cậu đã điên cuồng luyện tập rất lâu, nhưng cũng không bằng một câu nói bâng quơ của Yến An trước mặt Yến Tri Hành. Chỉ vài câu của anh ta là có thể xóa sạch mọi nỗ lực của cậu.
Minh Di nghĩ, cậu hận.
Hận sự kiêu ngạo của Yến Tri Hành, hận nỗ lực của mình bị anh ta ngang ngược tước đoạt, cũng hận Yến An biết rõ mình đang nỗ lực vì điều gì mà vẫn giả vờ ngây thơ đoạt đi hy vọng của cậu.
Nhìn thấy biểu cảm của Minh Di, rồi nghĩ đến những lời đồn gần đây, Kỷ Hồng dường như đã hiểu ra điều gì đó, khẽ thở dài: “Là vàng thì sẽ có ngày tỏa sáng. Nỗ lực tuy không thể thay đổi hiện trạng một trăm phần trăm, nhưng nó chắc chắn là một chiếc chìa khóa để cậu vươn lên.”
“Chuyện đã xảy ra rồi, đừng mãi nhìn về quá khứ nữa,” Kỷ Hồng nhìn Minh Di, trầm giọng nói: “Giống như kết cục của Ứng Bất Nhiễm, ‘mắc kẹt trong quá khứ, cả đời sống trong tâm ma’. Cậu có thể làm người ngoài cuộc quan sát, nhưng đừng thực sự trở thành người trong cuộc, để những kẻ không quan trọng biến thành tâm ma của cậu.”
Minh Di chậm rãi nhưng cố chấp nói: “Không phải người không quan trọng.”
Đó là người mà cậu đã theo đuổi cả đời, hận cả một đời.
Không thể tha thứ, không thể buông bỏ.
Tha thứ cho họ, chính là phản bội lại chính mình.
Kỷ Hồng chăm chú nhìn thật sâu vào gương mặt chàng trai trẻ cố chấp này.
Bây giờ ông có thể nói rằng, để Minh Di đóng vai Ứng Bất Nhiễm, đây nhất định là lần chọn vai thành công nhất của ông.
Minh Di giống hệt như Ứng Bất Nhiễm, cũng không thể quên được mọi chuyện trong quá khứ. Cậu căm hận những kẻ đã làm tổn thương mình, chỉ có máu tươi nóng hổi của kẻ thù mới có thể sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của cậu.
Kết cục của Ứng Bất Nhiễm là tâm ma nhập thể, nhập ma mà chết. Tên phim là «Thăng Tiên», nhưng cuối cùng Ứng Bất Nhiễm lại vì tâm ma mà làm lỡ mất con đường phi thăng thành tiên.
Đây là kết cục của Ứng Bất Nhiễm, nhưng không nên là kết cục của Minh Di.
Đạo diễn Kỷ khẽ thở dài, tạm thời dừng chủ đề này và hỏi: “Vài ngày nữa có cảnh quay dưới nước, cậu chuẩn bị cho tốt nhé.”
Minh Di gật đầu nhận lời, nhưng sau khi kết thúc quay phim vào buổi tối, cậu lại rơi vào trầm tư.
Trong cốt truyện gốc, cậu bị Tạ Vân Hiết dìm xuống biển, chết đuối. Nếu lần này vẫn là cách chết đó, thì dù cậu có biết bơi, hình như cũng chẳng có tác dụng gì?
Minh Di quả thực biết bơi, nhưng nếu cậu bị trói tay trói chân, hoặc bị nhét vào trong một cái hòm, thì kỹ năng bơi lội tốt đến mấy cũng vô dụng.
Vậy nên Minh Di nghĩ, có nên chuẩn bị trước một chút không, ví dụ như giấu một con dao nhỏ trong người… liệu có tác dụng không?
Minh Di tìm kiếm vịnh biển gần đoàn phim nhất, khoảng một trăm cây số, lái xe hơn một tiếng là tới. Cậu lập tức cảm thấy nguy hiểm.
Liệu cái chết như trong cốt truyện có phải là điều chắc chắn sẽ xảy ra một trăm phần trăm không?
Nếu có, nó sẽ xảy ra dưới hình thức nào?
Nếu cậu cứ ở lì trong đoàn phim, có phải sẽ tránh được vận mệnh bị dìm xuống biển không?
Quá nhiều điều không chắc chắn.
Cuối cùng Minh Di vẫn quyết định, cậu phải giấu một con dao nhỏ trong người, tốt nhất là mang theo một thiết bị định vị, lỡ như thật sự rơi xuống biển, có lẽ còn có thể…
Lúc này, điện thoại Minh Di reo một tiếng, Tạ Vân Hiết gửi tin nhắn tới.
【Ngủ chưa?】
Dòng suy nghĩ của Minh Di bị cắt ngang, cậu ngơ ngẩn vài giây rồi mới trả lời anh: 【Có chuyện gì không?】
Điện thoại rung lên, một tin nhắn hiện ra trước mắt Minh Di.
【Hừ, qua đây, mở cửa cho chủ nhân của cậu đi.】
Minh Di: “???”
Nửa đêm nửa hôm, Tạ Vân Hiết lại giở trò gì vậy?
Tuy Minh Di không hiểu, nhưng vì tin tưởng Tạ Vân Hiết giả mạo này, nên cậu vẫn bước xuống giường, nghi ngờ tiến lại gần cửa phòng.
Qua mắt mèo, Minh Di xác nhận người ngoài cửa đúng là Tạ Vân Hiết, lúc này mới ấn mở khóa, cảnh giác hé ra một khe hẹp.
Một tay Tạ Vân Hiết cầm một cái hộp, một tay chặn cửa, đẩy khe hở rộng ra một chút, vẻ mặt lại rất thành khẩn: “Xin lỗi, tiếp theo có lẽ tôi sẽ mạo phạm cậu một chút.”
Minh Di còn chưa kịp nói gì, lực Tạ Vân Hiết tác động lên cửa đột nhiên tăng mạnh, đẩy cửa mở toang.
Minh Di bị ép lùi lại hai bước, còn chưa đứng vững, Tạ Vân Hiết đã bước vào, nắm lấy hai tay Minh Di vặn ngược ra sau lưng, ép cả người cậu sát vào tường.
Minh Di cảm thấy hai cổ tay mình bị thứ gì đó trói lại – khả năng cao là cà vạt. Cậu khó khăn quay đầu, trừng mắt nhìn Tạ Vân Hiết đột nhiên ra tay: “Anh làm gì vậy!”
Tạ Vân Hiết không nói gì, đẩy vai Minh Di, dồn cậu về phía giường. Minh Di loạng choạng bước đi mấy bước, bị vấp vào mép giường, mất thăng bằng ngã xuống giường.
Tóc cậu rối bù, hơi thở hổn hển. Thấy Tạ Vân Hiết lại gần, cậu theo bản năng chống người dậy, cố gắng rụt vào trong giường.
Nhưng giây tiếp theo—
Tạ Vân Hiết một tay nắm lấy cổ chân cậu, kéo thẳng cậu lại, trầm giọng nói: “Đừng trốn, ngoan ngoãn một chút.”
Cổ chân bị bàn tay nóng rực kia nắm lấy, cảm giác của Minh Di bỗng trở nên nhạy cảm lạ thường.
Cậu cắn môi trừng mắt nhìn Tạ Vân Hiết. Tên này… rốt cuộc là muốn làm gì?