19. Kỷ Lạc Cẩn, Lại Đây

Làm Nũng - Giác Giác Kim Thiên Dã Tưởng Thụy Giác thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Dĩnh xách chiếc túi nhỏ bước ra, ánh mắt lướt quanh một vòng rồi mới phát hiện Kỷ Lạc Cẩn co ro dưới gốc đèn đường như một cây nấm nhỏ.
Cô bật cười, bỗng hiểu vì sao Tần Tuế Minh lại thích cậu bé này đến vậy.
Kỷ Lạc Cẩn ngồi nép bên vệ đường, cúi gằm mặt, làn da cổ trắng đến nỗi như phát sáng dưới đèn. Nghe thấy tiếng động, đôi tai cậu khẽ rung, ngẩng đầu lên nhìn cô với ánh mắt đầy mong đợi.
Dù là nam hay nữ, người đẹp luôn dễ khiến lòng người rung động. Vẻ mặt tội nghiệp của Kỷ Lạc Cẩn khiến ai nhìn cũng không khỏi xót xa.
Phó Dĩnh bước lại gần, nhẹ hỏi: "Em không muốn về nhà à?"
Kỷ Lạc Cẩn do dự gật đầu: "Dạ… không muốn lắm."
"Vậy chị chở em đi dạo một vòng nhé?" Phó Dĩnh vuốt mái tóc xoăn, bấm chìa khóa mở xe, cười nói, "Dù sao chị cũng rảnh."
Đứng giữa trời lạnh không phải là lựa chọn hay, lại sợ Tần Tuế Minh bất ngờ xuất hiện, Kỷ Lạc Cẩn đành chậm rãi đứng lên, đôi tai đã đỏ ửng vì giá rét.
"Được… được không ạ?"
Phó Dĩnh mỉm cười: "Tất nhiên rồi, chị đã nói là rảnh mà."
Nội thất xe của cô hoàn toàn khác biệt so với xe Tần Tuế Minh – sắc đỏ rực rỡ, vài món trang trí tinh xảo treo ở cửa gió, mùi hương ngọt ngào lan tỏa khắp khoang xe.
Hơi ấm từ điều hòa khiến Kỷ Lạc Cẩn bớt co ro. Cậu sợ lạnh nhưng ghét mặc đồ giữ nhiệt, thường phải có người nhắc mới chịu khoác vào.
Ngồi trong chiếc xe thể thao đắt tiền, Kỷ Lạc Cẩn buồn bã nghĩ mình thật đáng thương, lang thang vô gia cư, đến nhà cũng không dám trở về.
Cậu thường tự vẽ ra viễn cảnh tồi tệ nhất, rồi thở dài não nề.
Khi hoàn hồn, xe đã dừng trước một con phố nhộn nhịp nhất. Ánh đèn vàng rực rỡ như ban ngày, càng về đêm, người qua lại càng đông đúc.
"Đói không?" Phó Dĩnh hỏi, "Chị mua đồ ăn cho em nhé?"
Kỷ Lạc Cẩn lắc đầu.
Nhưng cô đã nhanh nhẹn xuống xe. Đối diện là một tiệm bánh nổi tiếng, Phó Dĩnh xếp hàng mua sữa nóng và bánh ngọt.
Thấy cô bận tay, Kỷ Lạc Cẩn vội vàng mở cửa giúp. Vì chưa thân thiết, cậu lúng túng đứng bên cạnh xe.
"Lên xe đi, không lạnh à?"
Phó Dĩnh mua đủ thứ, chỉ vào ly sữa: "Sợ em mất ngủ nên chị mua sữa ngọt, không phải cà phê hay trà sữa."
Kỷ Lạc Cẩn bẽn lẽn: "Em ăn trên xe có sao không ạ?"
"Không sao, cứ tự nhiên."
Cậu nhấm nháp từng ngụm nhỏ, sữa nóng làm dính vệt trắng lên môi. Cậu đỏ mặt lau đi, thẹn thùng cảm ơn.
"Thấy em đáng thương quá nên chị dẫn đi chơi." Phó Dĩnh mỉm cười, "Giờ đỡ hơn chưa? Chị đưa em về nhé?"
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Cả hai cùng nhìn vào màn hình — Tần Tuế Minh đang gọi.
Kỷ Lạc Cẩn do dự rồi tắt âm thanh.
"Chị ơi…" Cậu ngập ngừng, "Chị đưa em đến khách sạn nào đó được không? Tối nay em không về."
Phó Dĩnh liếc mắt nhìn tên người gọi nhưng không hỏi. Cô đưa cậu đến một khách sạn cao cấp, còn tranh trả tiền phòng.
"Nhanh khuây khỏa rồi về nhà nhé."
Khi cô định bước đi, Kỷ Lạc Cẩn vội đuổi theo, ngập ngừng gọi: "Chị…"
"Có chuyện gì?"
"Chị có thể đừng nói với Tần Tuế Minh em ở đây không?" Kỷ Lạc Cẩn thì thầm, "Nếu được, cũng đừng nói với anh trai em và chị Gia Nam."
"Được thôi."
Cô không lo lắng cho một chàng trai đã lớn như Kỷ Lạc Cẩn, huống chi khách sạn này an ninh rất tốt. Nhưng Phó Dĩnh vẫn do dự: "Chị có thể không nói cho họ biết em ở đâu, nhưng nhất định phải báo rằng em đang ở ngoài."
Bỗng cô như nhớ ra điều gì, khẽ "à" một tiếng, rồi lấy từ túi xách ra một tấm vé.
Phó Dĩnh nháy mắt với Kỷ Lạc Cẩn: "Nếu ngày mai vẫn buồn, có thể đến xem chị biểu diễn, chị mời em ăn tối."
*
Đêm qua, Kỷ Lạc Cẩn ngủ chẳng yên chút nào. Dù chiếc giường khách sạn rất êm ái, cậu vẫn cảm thấy không thoải mái.
Đáng sợ nhất là cậu còn mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, cậu đang chơi đu quay ở nhà thì Tần Tuế Minh đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Có lẽ trong mơ không cần logic, Tần Tuế Minh trực tiếp nắm lấy cằm cậu, rồi cúi xuống hôn.
Chưa kịp cảm nhận hương vị nụ hôn, Kỷ Lạc Cẩn đã giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch.
Cậu vội với tay lấy điện thoại bên gối. Có lẽ vì Phó Dĩnh đã nhắn trước, người nhà không nói gì nhiều, chỉ hỏi cậu có chuyện buồn gì, có muốn xin nghỉ đi du lịch giải tỏa không.
Nhưng trên màn hình lại hiện ra hàng dài cuộc gọi nhỡ từ Tần Tuế Minh.
Kỷ Lạc Cẩn chưa kịp bình tĩnh lại sau cơn mơ, sợ hãi bật luôn chế độ máy bay.
Không có Tần Tuế Minh gọi dậy, cậu ngủ quên mất. Không muốn đến lớp, lại sợ Tần Tuế Minh đến trường tìm, cậu quyết định trốn luôn cả buổi học.
Nhưng ở mãi trong khách sạn cũng buồn chán, đầu óc cứ loanh quanh những chuyện khiến cậu lo lắng.
Kỷ Lạc Cẩn lắc đầu điên cuồng, đến chóng mặt vẫn không thể xua được hình ảnh Tần Tuế Minh khỏi tâm trí. Bực bội, cậu cầm lấy tấm vé Phó Dĩnh đưa, quyết định đi làm gì đó.
Vị trí trên vé rất tốt, ở giữa hàng ghế đầu, sát ngay sân khấu.
Khi màn sân khấu mở ra, Phó Dĩnh đứng một mình giữa sân khấu. Là vũ công chính, cô mặc váy lụa trắng, trang điểm tinh tế, trên đầu đội đôi tai hươu sống động.
Ánh đèn chiếu xuống, cả người cô như đang phát sáng.
Bình thường, Kỷ Lạc Cẩn chẳng mấy hứng thú với nghệ thuật. Hồi nhỏ từng được Đường Vy dẫn đi xem vài buổi, lớn lên đây là lần đầu tiên cậu lại xem một buổi biểu diễn.
Không khí khiến cậu chăm chú thưởng thức, đến khi hoàn hồn thì đã hơn một tiếng trôi qua.
Sau buổi diễn, có nhân viên dẫn cậu vào hậu trường. Phó Dĩnh có phòng trang điểm riêng, đang ngồi tẩy trang trước gương. Lớp trang điểm đã được lau sạch, để lộ khuôn mặt thanh nhã.
Phó Dĩnh mỉm cười: "Không ngờ em thật sự đến. Thế nào, chị múa đẹp không?"
Kỷ Lạc Cẩn mỉm cười, thành thật khen: "Đẹp."
Sau khi tẩy trang, cô dẫn cậu đi ăn tối. Kỷ Lạc Cẩn cảm thấy phiền cô quá nhiều lần, liền lấy cớ đi vệ sinh, lén thanh toán hóa đơn.
Khi Phó Dĩnh phát hiện, cô nửa đùa nửa thật: "Chị có tiền, đãi em một bữa không sao."
Kỷ Lạc Cẩn lúc này hơi vụng về, ấp úng mãi mới thì thầm: "Em… em cũng có tiền…"
"Hôm nay về nhà không?" Phó Dĩnh hỏi.
Sau khi hỏi cậu muốn đi đâu, cuối cùng cô vẫn đưa cậu về khách sạn. Lần này cô không xuống xe, chỉ hạ kính dặn dò: "Dù tâm trạng không tốt cũng đừng ở ngoài mãi, sớm về nhà đi."
Kỷ Lạc Cẩn luôn cảm thấy Phó Dĩnh mang một thứ gì đó quen thuộc. Giờ cậu mới nhận ra.
Chuyện này phải lùi về mấy năm trước, thời kỳ nổi loạn của cậu – lúc tính tình cáu kỉnh, bướng bỉnh nhất. Cậu chỉ làm theo ý mình, bỏ ngoài tai lời người khác, đến Tần Tuế Minh cũng không nhịn được, cãi nhau với cậu vài lần.
Lúc ấy cậu thích lên mạng, quen một người chị tâm sự. Chị ấy hiểu biết rộng, nói năng dịu dàng, ngày nào cũng hỏi cậu có chuyện gì buồn.
Biết cậu buồn gì, chị lại an ủi, giải đáp. Kỷ Lạc Cẩn tưởng mình sắp có một mối tình tuổi teen ngọt ngào, nào ngờ chị ấy đột nhiên biến mất.
Cậu buồn đến mức khóc suốt cả ngày trong phòng, nghe đi nghe lại bài "Avatar màu xám" của Hứa Tung cả trăm lần.
Thời gian trôi qua, cậu cũng quên dần chuyện này, những trò ngốc nghếch hồi cấp hai thành quá khứ chẳng muốn nhắc lại. Giờ đột nhiên nhớ lại, lòng lại chùng xuống.
Người chị đó hơn cậu sáu tuổi, giờ tính ra có lẽ đã kết hôn, sinh con.
Hơn sáu tuổi… đúng bằng tuổi Tần Tuế Minh.
Nghĩ miên man, Kỷ Lạc Cẩn lại lạc đề. Cậu mở cửa sổ, hít mấy hơi không khí lạnh, cảm thấy cần tìm việc gì đó làm.
Cậu tắt chế độ máy bay, gọi cho Cố Sâm Mộc, ngượng ngùng nói: "Ê, cậu đang ở đâu? Tôi qua được không?"
"Làm gì?"
Lần trước dẫn Kỷ Lạc Cẩn đi bar để lại ám ảnh, Cố Sâm Mộc cảnh giác: "Tôi đang ở nhà."
Kỷ Lạc Cẩn mặt lạnh: "Vậy tiếng gió rít tôi nghe được là gì?"
"…"
"Nhanh, nói đi." Kỷ Lạc Cẩn thúc giục, "Không nói tôi mách mẹ cậu lại trốn đi chơi đấy."
"Cậu đúng là…" Cố Sâm Mộc nuốt giận, đưa địa chỉ, "Ở trường đua phía đông thành phố. Cậu cũng đâu lái, đến làm gì?"
"Cậu quản làm gì?"
"Tút—"
Kỷ Lạc Cẩn luôn cúp máy nhanh nhất. Cố Sâm Mộc nghe tiếng tút, giận đến mức không nói nên lời. Trong lúc bốc đồng, để đề phòng, cậu gọi luôn cho Tần Tuế Minh: "Anh Tần! Cẩn Bảo định đi đua xe với bọn em!"
Hơi thở từ đầu dây bên kia nghe mơ hồ. Vài giây sau, Cố Sâm Mộc mới nghe giọng Tần Tuế Minh lạnh băng: "Ở đâu?"
Cố Sâm Mộc nghe giọng anh, nhạy cảm nhận ra điều gì đó không ổn, đột nhiên hối hận, ấp úng.
"Ở đâu?" Tần Tuế Minh hỏi lại.
"Ở trường đua phía đông…"
"Tút—"
Lại một tiếng tút dài. Lần này Cố Sâm Mộc giận mà không dám nói, trong lòng linh cảm Kỷ Lạc Cẩn lần này thật sự gặp họa.
Có lẽ vì áy náy, khi Kỷ Lạc Cẩn chê xe cậu độ xấu, Cố Sâm Mộc cũng không phản đối, còn gật đầu: "Cậu nói đúng."
Đèn đường ở trường đua không sáng, nhưng đèn pha các chiếc xe vẫn bật, soi rõ mặt đường đen kịt. Kỷ Lạc Cẩn kéo chặt áo khoác, đá vào lốp xe trước mặt: "Hôm nay sao không cãi tôi, lạ thậ…"
"Vù—"
Một chiếc xe lao vào từ cổng, bánh xe xoay tít tạo ra tiếng gió rít. Người lái phanh gấp, để lại hai vệt trượt dài trên đường.
Tần Tuế Minh bước xuống xe, đóng sầm cửa. Chiếc xe anh thường lái là một chiếc SUV đen, dáng vẻ hung dữ như con thú vừa thoát khỏi lồng.
Dù mùa nào, Tần Tuế Minh cũng thường mặc đồ đen.
Vóc dáng cao ráo của anh rất hợp với chiếc xe. Anh đứng ngược sáng, ánh đèn chiếu xuống khiến người ta không nhìn rõ thần sắc, nhưng ai cũng nghe rõ giọng nói của anh.
Chậm rãi, nhưng không bình tĩnh như mọi khi, như đang kìm nén cơn thịnh nộ, khiến người nghe tim đập loạn nhịp.
Tần Tuế Minh trầm giọng, như Diêm Vương đến bắt hồn:
"Kỷ Lạc Cẩn, lại đây."