Phòng Ngôn Khéo Léo Ứng Xử

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Phòng Ngôn Khéo Léo Ứng Xử

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông Phòng Nhị Hà cười: “Vâng, vậy cũng được ạ, cô cứ đi thong thả.”
Phòng thị lấy ra mười hai văn tiền định đưa cho Phòng Nhị Hà. Ông vội vàng từ chối. Chuyện đùa ư, đây là cô ruột của mình, làm sao có thể nhận tiền của cô? Huống hồ rau dại này vốn chẳng mất đồng nào, mà cho dù có mất thì ông cũng không thể cầm tiền! Ông đâu phải người tham tiền đến mức hóa điên đâu chứ.
Dù Phòng Nhị Hà từ chối, Phòng thị vẫn kiên quyết đưa, bà nhét tiền vào tay ông: “Cầm lấy đi, các con thức khuya dậy sớm cũng chẳng dễ dàng gì, tiền thuê nhà ở đây lại đắt đỏ, các con kiếm được đâu có bao nhiêu.”
Phòng Nhị Hà vẫn nhất quyết không chịu nhận.
Phòng thị giả vờ giận dỗi: “Con mà không nhận thì sau này ta không dám đến đây mua đồ ăn nữa đâu đấy.”
Phòng Nhị Hà thấy Phòng thị thật lòng muốn đưa, nhưng ông cũng thật lòng không muốn nhận. Đang lúc khó xử, Phòng Ngôn đi tới. Nàng rút hai văn tiền từ tay Phòng thị, nói: “Cha, chúng ta không nhận nhiều, hai văn tiền là được rồi. Cứ coi như lấy lệ thôi ạ, để cô tổ mẫu nhanh về nhà nấu cơm.”
Phòng thị thấy Phòng Ngôn chỉ lấy hai văn, vẫn nằng nặc muốn đưa thêm.
Phòng Ngôn nghiêm mặt: “Cô tổ mẫu à, người mà đưa thêm thì chẳng phải là không nể mặt nhà con sao. Có chút đồ ăn này mà chúng con cũng thu tiền của người, thì còn gì là tình nghĩa họ hàng nữa chứ.”
Phòng thị thấy Phòng Ngôn nói năng khéo léo, khác hẳn với vẻ đanh đá hôm qua, bèn trêu: “Ai u, sao hôm qua cô tổ mẫu không phát hiện ra con lanh miệng đến thế nhỉ! Mà này, hôm qua là ai nói, đến mua đồ ăn thì được, nhưng nhất định phải trả tiền?”
Phòng Ngôn cười hì hì: “Đó là người khác, còn người thì khác chứ ạ, người là người một nhà, sao có thể lấy tiền được? Con thu của người hai văn tiền này, lát nữa về kiểu gì cũng bị cha mẹ mắng cho xem. Ngày mai người vẫn cứ đến đây mua đồ ăn nhé, chúng con vẫn thu người hai văn. Như vậy vừa chặn được miệng người khác, cũng coi như vẹn toàn tình nghĩa họ hàng. Nếu người thấy áy náy, thì về nhà chịu khó nói tốt vài câu với hàng xóm láng giềng, bảo họ đến quán nhà con mua đồ, như vậy chẳng phải nhà con kiếm lại được tiền rồi sao.”
Phòng thị thấy cả Phòng Nhị Hà và Phòng Ngôn đều chung thái độ, cũng không kiên trì nữa: “Cái miệng này của con thật biết nói chuyện. Hôm nào ta phải bảo Tuệ tỷ nhi qua học con mới được. Thôi, hôm nay ta đành mặt dày không trả tiền, lát về nhất định sẽ đi khoe quán nhà các con với hàng xóm láng giềng.”
“Vâng, tốt quá, vậy con đa tạ cô tổ mẫu.” Phòng Ngôn cười.
Phòng thị đi rồi, Phòng Nhị Hà nhìn bộ dạng của Phòng Ngôn, bất đắc dĩ lắc đầu. Tuy nhiên ông cũng không nói gì, lại quay ra đón khách. Nàng đi một vòng, rồi lại ra bếp sau.
Phòng Đại Ni nhi giờ đã không còn phải nhóm lò, củi lửa dạo này cần nhiều, có khi nhà mang đi không đủ, nên sẽ mua thêm ở huyện thành. Củi mua về tương đối gọn gàng, cứ thế nhét thẳng vào lò, ba người Vương thị, Lý thị và Hứa thị có thể xoay xở được.
Phòng Đại Ni nhi có lúc ngồi bên cạnh nói chuyện phiếm với Vương thị và mọi người, có lúc lại ra sương phòng phía sau thêu thùa.
Quả nhiên, Vương thị vừa nghe chuyện ban nãy, liền mắng Phòng Ngôn vài câu. Họ hàng thân thiết như vậy, lẽ nào lại lấy tiền của nhau bao giờ.
Phòng Ngôn cười: “Nương, con thấy cô tổ mẫu cũng thành tâm muốn đưa, chúng ta không nhận thì ngại lắm. Người ta là nhà làm ăn buôn bán, hiểu mấy chuyện này hơn. Với lại, chúng ta thu tiền của cô tổ mẫu, mới tiện thu tiền của những họ hàng khác chứ. Lỡ có ai muốn đến ăn không trả tiền, vừa nghe chúng ta ‘lục thân không nhận’, ngay cả tiền của cô ruột cũng thu, bọn họ sẽ ngại không dám đến nữa, phải không ạ?”
Lý thị nghe xong, giơ ngón tay cái về phía Phòng Ngôn: “Ngôn tỷ nhi nhà ta cái miệng này càng ngày càng lợi hại. Ta thấy phải bảo Hà Hoa nhà ta sang học Ngôn tỷ nhi nhiều vào mới được.”
Vương thị nói: “Thím đừng khen nó nữa, ai, thu tiền của đại cô, thật là không hiểu chuyện.” Tuy nhiên, miệng thì nói Phòng Ngôn không hiểu chuyện, nhưng mặt Vương thị lại đang cười, không có chút ý tứ trách mắng nào.
“Nương, con đâu có không hiểu chuyện, cô tổ mẫu vừa nãy còn bảo cho cháu gái nhà người sang học con nữa đấy. Hì hì.” Phòng Ngôn kéo tay Vương thị.