Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Ni Ni Ra Đồng Và Tiếng Gọi Đầu Tiên
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng Ngôn thấy Phòng Nhị Hà cuối cùng cũng hiểu ý mình, bèn vui vẻ mỉm cười.
Phòng Nhị Hà nói: “Nhưng ngoài đồng cũng chẳng có gì hay ho, cha với huynh con phải đi làm, con ở nhà ngoan ngoãn với mẹ và tỷ con, biết không?”
Lúc này, Vương thị đã đi tới, nói: “Nhị Ni ơi, con lại đây, mẹ ở nhà dạy con thêu thùa được không?” Vừa nói Vương thị vừa xoa tóc Phòng Ngôn.
Phòng Ngôn vừa nghe thêu thùa đã thấy hơi đau đầu. Nàng biết, ở thời cổ đại, phận làm con gái nhất định phải biết may vá thêu thùa. Chuyện này nàng cũng không phải là ghét bỏ gì, nhưng cứ nghĩ đến mớ chỉ rối rắm, rồi cảnh tượng Phòng Đại Ni loay hoay xỏ kim luồn chỉ lúc trước, là nàng đã cảm thấy ngao ngán.
Nàng vội quay người, đứng sát bên Phòng Nhị Hà, níu nhẹ vạt áo ông, ngước nhìn với ánh mắt cầu cứu. “Cha ơi, con không muốn thêu thùa đâu, cha giúp con với! Mọi người vẫn nói cha là người tình kiếp trước của con gái, cha nhất định sẽ chiều con đúng không ạ?”
Quả nhiên, Phòng Nhị Hà nhìn vẻ mặt của con gái, bắt đầu do dự: “Mình ơi, hay là... cứ để nó đi theo đi?”
Vương thị nhíu mày, bà là người con gái lớn lên ở trấn trên, từ nhỏ chưa từng phải chịu khổ cực, cũng chưa từng xuống ruộng làm đồng. Mấy hôm trước tuy bà có đề nghị ra đồng làm việc, nhưng bà cũng không muốn con gái mình phải chịu cảnh vất vả đó.
“Nhị Ni ơi, hay là mẹ ở nhà dạy con luyện chữ nhé?” Vương thị lại đưa ra một hoạt động khác.
Phòng Ngôn nghe vậy, tuy có chút háo hức, cũng rất muốn biết chữ, nhưng hiện tại nàng muốn nhất là được ra đồng, được ra ngoài nhìn ngắm, để thấy thế giới mà nàng sẽ gắn bó cả đời.
Vì thế, nàng vẫn kiên quyết. Lần này, nàng không chỉ nhìn cha, mà còn nhìn sang đại huynh. Nàng phát hiện, đại huynh nàng là người có học thức, lại rất điềm đạm, nên có tiếng nói trong nhà.
Đại huynh cũng không làm nàng thất vọng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cha mẹ, hay cứ để muội ấy đi theo đi. Muội ấy từ nhỏ ít khi ra khỏi cửa, bây giờ bệnh tình vừa mới thuyên giảm, ra ngoài ngắm cảnh một chút cũng tốt, biết đâu ra ngoài tâm trạng vui vẻ, bệnh tình càng nhanh hồi phục.”
Phòng Ngôn vừa nghe, liền quay người ôm chầm lấy đại huynh.
Phòng Đại Lang ngạc nhiên xoa xoa tóc nàng, nhìn cha mẹ mình.
Vương thị nghe con trai nói xong, liếc nhìn con gái, lại nhìn Phòng Nhị Hà, nói: “Ừ, nếu các con đều nói vậy, thì đi thôi.”
Phòng Nhị Lang lúc này cũng vội vàng lên tiếng cam đoan: “Mẹ, mẹ yên tâm, con với cha và đại huynh nhất định sẽ trông chừng muội ấy cẩn thận.”
“Mấy đứa trên đường lỡ gặp ai, phải bảo vệ muội ấy cho tốt, đừng để họ xì xào bàn tán, biết không.” Đây cũng là điều Vương thị lo nhất, mấy hôm trước con gái bà đã bị người ta nói, buồn tủi đến mức không chịu nổi. Bà sợ giờ ra ngoài lại bị người ta nói, tuy bà biết bệnh tình con gái đã khá hơn, nhưng thực chất vẫn chưa lành hẳn.
Vẻ mặt Phòng Đại Lang cũng trở nên nghiêm túc, cậu gật đầu nói: “Vâng, con biết rồi, mẹ, con nhất định sẽ trông chừng muội ấy.”
“Ừ, vậy thì tốt. Nếu Nhị Ni mệt thì đưa em về sớm một chút nghe.” Vương thị dặn.
“Vâng, con biết rồi, mẹ.”
Lúc đi, Phòng Ngôn lại chạy tới ôm Vương thị một cái thật chặt, rồi còn quay người vẫy vẫy tay với bà.
Ra khỏi cửa rồi, Phòng Ngôn mới phát hiện, nhà mình đúng là ở tận cùng phía tây của thôn. Phía tây lúc này không giống vùng ngoại ô ở nông thôn hiện đại. Thậm chí đừng nói hàng xóm, nhà gần nhất cũng cách nhà họ đến gần năm mươi mét. Đi thêm chút nữa là tới núi Đại Sơn. Nhà họ cách núi Đại Sơn còn gần hơn so với cách người trong thôn.
Phòng Nhị Lang thấy Phòng Ngôn cứ nhìn chằm chằm ngọn núi, liền chạy tới đi bên cạnh nàng, thì thầm: “Này em gái, mấy bữa trước huynh có lên núi xem rồi, trên đó có gà rừng với thỏ nữa, chờ em khỏe hẳn, huynh dẫn em đi, nhé?”
Phòng Ngôn vừa nghe, mắt nàng sáng bừng, gà rừng đó! Nàng chưa thấy bao giờ! Nghe nói gà rừng chạy bộ trên núi còn ngon hơn gà nhà nuôi, không biết có thật không. Còn thỏ nữa, nghĩ đến mùi vị thịt thỏ, nước miếng đã sắp chảy ra. Tiếc là nàng chỉ được ăn khi còn nhỏ, lớn lên rồi chưa từng được ăn thịt thỏ lần nào nữa.
Nàng nhìn Phòng Nhị Lang với ánh mắt đầy mong đợi, rất muốn nói với cậu, hay là giờ anh dẫn em đi luôn đi, em đâu có bệnh, thật đó. Nhưng ý nghĩ này chưa kịp thốt ra, đã bị Phòng Đại Lang dập tắt ngay lập tức bằng một câu nói.
“Nhị Lang, đệ lại nói gì với muội ấy đó? Trên núi có dã thú qua lại, đệ dắt muội ấy đi, lỡ gặp phải dã thú thì làm sao? Đệ chạy nhanh, lỡ muội ấy bị dã thú làm bị thương thì sao?”
“Em đi mấy lần có thấy con dã thú nào đâu.” Nhị Lang lẩm bẩm phản bác. Rõ ràng là cậu ta sợ oai của huynh trưởng mình, dù không phục nhưng cũng chẳng dám lớn tiếng.
Đi phía trước, Phòng Nhị Hà nghe được, cười nói: “Bây giờ thì không có dã thú, nhưng hồi cha còn nhỏ, trong thôn mùa màng thất thu, nhiều người đều vào núi săn bắn. Có một lần, một nhóm thợ săn đi sang một ngọn núi khác, kết quả đụng phải hổ, lần đó á, thương vong vô kể. Cũng may con hổ đó không có ý định băng qua ngọn núi, nên mấy người chạy nhanh đã may mắn thoát được. Từ đó về sau, thôn mình không còn mấy ai dám vào sâu trong đó săn bắn nữa. Nhưng mà, vẫn phải có người làm thôi. Rốt cuộc có người không giỏi trồng trọt, vẫn phải dựa vào săn bắn để kiếm sống.”
Phòng Nhị Lang nghe vậy, mắt sáng rực lên, nhìn cha mình, như muốn Phòng Nhị Hà kể thêm nhiều chuyện về săn bắn. Chỉ tiếc, Phòng Nhị Hà không mấy hứng thú với những chuyện này, nên chỉ nói vài câu rồi thôi, không nhắc lại nữa.
Cuối cùng, Phòng Nhị Lang kết luận: “Nói vậy là ngọn núi này của mình vẫn rất an toàn, vẫn đi được đúng không.”
“Phía ngoài thì vẫn an toàn, nhưng bọn trẻ các con không biết điểm dừng, lỡ chạy sâu vào trong thì sao, nên không có người lớn dẫn thì đừng đi nữa.”
“Vậy sao mấy chú thợ săn lại không sao ạ.”
“Mấy chú thợ săn đó đều là người có kinh nghiệm. Chỉ cần nhìn lá cây và dấu chân trên đất là biết có dã thú qua lại hay không. Nhị Lang, sau này con không được đi nữa, ở nhà lo học hành cho tốt mới là chuyện nên làm. Chờ đợt này bận xong việc đồng áng, thu hoạch lúa mạch xong, cha sẽ làm thêm việc khác, để lo cho hai huynh đệ con ăn học.”
“Dạ, con biết rồi, cha.” Phòng Nhị Lang mặt xịu xuống nói.
Chẳng mấy chốc, nhóm người Phòng Nhị Hà đã ra tới đồng. Ba cha con Phòng Nhị Hà mỗi người một luống bắt đầu nhổ cỏ dại, Phòng Nhị Hà bảo Phòng Nhị Ni đi sát cạnh mình, cũng không cho nàng làm việc.
Phòng Ngôn lén nhổ cỏ một lúc, bị Phòng Nhị Hà và Phòng Đại Lang nhắc nhở, sau đó cũng không nhổ nữa. Đương nhiên, nàng không quên mục đích đến đây của mình. Nàng tìm rau sam trong đám cỏ mà Phòng Nhị Hà, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang nhổ ra, nhặt từng cây một. Nhặt chẳng được bao lâu, tay đã đầy ắp không cầm thêm được nữa. Nàng nhìn bộ quần áo màu xám đậm của mình, bụng nhủ thầm, đã làm thì làm đến cùng, bèn vén vạt áo lên làm túi đựng rau.
Hôm nay thật là sơ suất, lại quên mang theo cái rổ hay rá. Đựng đầy một vạt áo, Phòng Ngôn thấy nặng trĩu, hơn nữa, vạt áo nàng cũng không thể đựng thêm được nữa.
Phòng Nhị Lang thấy em gái làm từ nãy đến giờ, cậu thật sự không hiểu nổi, sao em gái lại đi nhặt mấy thứ cỏ dại đó. Thấy em gái nhặt nhiều quá, trông bộ dạng lúng túng, Phòng Nhị Lang đi tới nói: “Hay là vứt đi, nhặt mấy thứ này cũng chẳng để làm gì.”
Phòng Ngôn lắc đầu.
Phòng Nhị Lang dường như biết trước Phòng Ngôn sẽ như vậy, không chút do dự, nói ngay: “Hay là huynh giúp muội mang ra để ở đầu bờ ruộng trước nhé? Lúc về, huynh sẽ cầm giúp muội.”
Lần này thì mắt Phòng Ngôn sáng lên, mỉm cười gật đầu.
Phòng Nhị Lang nhận hết số rau sam từ chỗ Phòng Ngôn, chạy ra đầu bờ ruộng đặt xuống. Khi cậu quay về, Phòng Đại Lang nói: “Nhị đệ, đệ lại không lo làm việc, chạy đi đâu vậy?”
“Đại huynh, huynh oan cho đệ quá, rõ ràng là Nhị Ni muốn thứ cỏ dại đó, muội ấy cầm không xuể, đệ giúp muội ấy mang ra bờ ruộng để đó thôi.”
“Vậy hả? Đệ đừng thấy Nhị Ni không nói được mà dám nói dối. Trước đây thì không nói làm gì, giờ Nhị Ni đã biết nói rồi, sẽ không che giấu cho đệ nữa đâu.” Chủ yếu là do Phòng Nhị Lang có quá nhiều "thành tích bất hảo" trong chuyện học hành, nên Phòng Đại Lang không còn tin tưởng đệ ấy nữa.
“Đại huynh, đệ oan quá, lần này thật sự không có mà.” Phòng Nhị Lang kêu oan, “Nếu không tin, huynh hỏi muội ấy xem. Nhị Ni, muội nói đi?”
Phòng Ngôn đang cười khúc khích nhìn hai huynh đệ, vừa nghe nhắc tới mình, nàng cười nhìn Nhị Lang, ôm lấy cánh tay cậu. Rồi cất tiếng: “Huynh.”
Phòng Đại Lang vừa nghe vậy, cũng không truy cứu chuyện của Phòng Nhị Lang nữa, ngạc nhiên và vui mừng nói: “Nhị Ni, muội vừa gọi huynh sao?”
“Không phải, Nhị Ni gọi đệ đó, đúng không?”
Phòng Nhị Hà vốn đang nhổ cỏ ở phía trước, nghe thấy hai tiếng đó và tiếng động của con gái, cũng quay người đi tới, cười nói: “Ba huynh đệ các con đang làm gì vậy?”
“Cha, Nhị Ni gọi con là huynh.” Phòng Nhị Lang kích động nói.
“Hả? Biết gọi huynh rồi, thật sao?” Phòng Nhị Hà vui vẻ hỏi.
“Dạ. Vừa mới gọi đó, em gái, muội gọi lại một tiếng nữa xem?” Phòng Nhị Lang mong chờ nhìn nàng.
Phòng Ngôn đón lấy ánh mắt mong chờ của mọi người, cảm thấy mình như một đứa trẻ mới tập nói. Dù hơi ngượng, nàng vẫn mở miệng kêu một tiếng: “Huynh.” Kêu xong, lại liếc nhìn Phòng Đại Lang với vẻ mặt hơi thất vọng, gọi tiếp: “Huynh.”
Nói xong, liền không để ý đến mấy người họ nữa. Quay người lại đi tìm rau sam.
Phòng Nhị Lang vừa thấy Phòng Ngôn cầm rau sam lên, lập tức giải thích: “Đại huynh, đệ vừa nãy chính là giúp Nhị Ni mang thứ cỏ dại này ra đầu bờ ruộng. Huynh còn không tin đệ sao.”
Phòng Nhị Hà cũng ngồi xổm xuống, nhìn loại cỏ dại mà Phòng Ngôn nhặt, nói: “Đây tuy là cỏ dại, nhưng cũng là một loại rau dại, nghe người già nói còn là một vị thuốc, ăn tốt cho sức khỏe. Hồi nhỏ cha cũng từng ăn, nhưng mùi vị không ngon lắm. Sau này mọi người trong nhà có của ăn của để, không còn ai ăn thứ này nữa. Mà, Nhị Ni, sao con lại muốn hái thứ cỏ này?”
“Ăn.”