Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Chương 49: Con nuôi
Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con nuôi hào môn thực sự có tồn tại sao?
_____________________
Chỉ vì Minh Yến xuất hiện, một chi tiết vốn chẳng đáng chú ý lại trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi, khiến khung bình luận bùng nổ như vỡ chợ.
【Thì ra bắt cá trên đất khô là con nuôi à? Hóa ra con nuôi nhà hào môn thật sự có tồn tại sao?】
【Phân biệt đối xử thế này là quá đáng rồi đó! Một thiếu gia hào môn mà lại tên Lục Vũ, nghe thật chẳng hợp tí nào…】
【Thanh thanh thảo nguyên: Đột nhiên nhắc đến chuyện này, là đang cố tỏ ra đáng thương trước mặt Minh Yến à?】
【Thanh thanh thảo nguyên hay thật, là fan CP hả? Fan CP nhà giàu mau vào nhóm, cùng nhau đẩy thuyền nào, số nhóm XXXX】
【Một khúc hồng tiêu chẳng kể siết: Lục cẩu đừng khóc, đại ca thương cậu.】
【Một khúc hồng tiêu chẳng kể siết thưởng du thuyền “Chuối Tôn Quý” x100】
Sau khi buổi livestream kết thúc, sức nóng của cuộc bàn tán không hề giảm, ngược lại còn khiến chủ đề #ConNuôiNhàHàoMôn leo thẳng lên top tìm kiếm.
Lục Vũ nổi tiếng từ khi còn rất trẻ, lại có khuôn mặt điển trai, thân thế của cậu đã sớm bị phơi bày. Thời đó, fan hâm mộ mê “đào bới” quá khứ của thần tượng, tên thật của bắt cá trên đất khô là gì, gia đình ra sao, ai nấy đều biết tường tận. Vì thân thế “cẩu huyết” mà cậu từng được đem ra bàn tán sôi nổi một thời.
Chỉ là những năm gần đây cậu không còn viết truyện, nên nhiều chuyện cũng dần bị lãng quên. Giờ đây nhắc lại, những người thích hóng chuyện lại đua nhau lôi những video phỏng vấn cũ và bài bóc phốt trước đây ra, bàn tán rôm rả thêm một lần nữa.
Netizen A: Không ngờ mấy tình tiết con nuôi nhà hào môn trong truyện mười năm trước của Tấn Giang lại xảy ra ngoài đời thật, quả nhiên nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.
Netizen B: Nam chính Lục Đông Đông trong quyển đầu tiên của bắt cá trên đất khô cũng là con nuôi, sau còn bị gia đình bỏ rơi. Một con cá bơ vơ, lang thang, rõ ràng là hình bóng của chính Lục Vũ.
Netizen C: Mọi người có xem buổi phỏng vấn đầu tiên của bắt cá trên đất khô chưa? Cậu ấy từng nói, truyện mình viết là để tìm lời giải cho những điều không cam lòng khi còn nhỏ.
…
Minh Yến mặc đồ ngủ, ngồi trên sofa trong nhà, chăm chú nhìn ánh sáng từ màn hình trí não.
Lục Vũ vừa tắm xong, xoa xoa mái tóc đã sấy khô, đi tới: “Anh Yến, ngủ thôi nào.”
“Ừ.” Minh Yến khẽ hừ một tiếng mũi đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình.
Hiếm khi thấy anh mê mẩn trí não đến vậy, Lục Vũ liền nở một nụ cười tinh quái, chống hông trêu chọc:
“Giờ này rồi còn nghịch trí não sao, bài tập đã làm xong chưa? Đánh răng rửa mặt chưa? Nào, theo em vào phòng, để thầy quản sinh Lục dạy anh quy tắc ngủ cho đúng.”
Minh Yến chẳng buồn đáp, vẫn chăm chú nhìn màn hình.
Lục Vũ đi quanh sofa một vòng, không thu hút được sự chú ý của anh, bèn nhảy phốc lên sofa, như viên đạn pháo lao thẳng vào cạnh Minh Yến, cái đầu dí sát lên vai anh: “Anh xem gì thế? Có đẹp bằng em không? Ơ, sao màn hình trí não của anh lại rõ thế này?”
Giao diện trí não của Minh Yến hiện ra trước mắt cậu, gần như chẳng khác gì giao diện của chính cậu.
Quả bóng tổng tài đảo mắt, lạnh nhạt nói: “Vì hai người kết hôn rồi, có quyền truy cập dành cho bạn đời.”
“Wow, thế thì ngoại tình khó thật ha.” Lục Vũ cọ cọ mặt lên bờ vai ấm áp, thơm tho ấy, không kìm được há miệng cắn khẽ.
Minh Yến liếc xéo: “Cắn bẩn áo anh rồi thì phải đền đấy.”
“Em sẽ giặt cho anh,” Lục Vũ thấy mình chưa bị đánh thì càng đắc ý, tiếp tục cắn cắn, “Tự tay giặt! Quần lót thay ra cũng để em giặt luôn… Á đau!”
Ăn ngay một cái tát nhẹ, Lục Vũ cuối cùng ngoan ngoãn, im lặng cùng Minh Yến xem tiếp.
Trên màn hình đang phát lại một buổi phỏng vấn của bắt cá trên đất khô.
Lúc đó Lục Vũ vẫn còn khá trẻ, nhưng đôi mắt cậu không còn vẻ linh hoạt như tuổi mười tám. Trông cậu điềm tĩnh hơn nhiều. Phía sau cậu là bìa sách 《Ngư Vương》, hẳn là buổi ra mắt sách bản in.
Người dẫn chương trình cầm quyển sách, dịu dàng hỏi: “Trên mạng có lời đồn, nói rằng bắt cá trên đất khô viết truyện là để bày tỏ nỗi bất cam thời niên thiếu, chuyện này có thật không?”
Lục Vũ: “Có những chuyện hồi nhỏ tôi không hiểu nổi, nên muốn tìm đáp án trong tiểu thuyết. Nhưng khi không tìm được, tôi tự viết ra một câu chuyện mới. Thật ra không chỉ tôi, nhiều người viết văn cũng đang viết về tâm sự tuổi trẻ của mình, đi tìm câu trả lời cho những điều khiến họ day dứt.”
MC: “Nếu anh không biết đáp án, sao có thể viết ra được nó?”
Lục Vũ: “Cứ viết cho nhân vật một cuộc sống, để họ tự thể hiện, xem họ có thể giúp tôi tìm thấy câu trả lời không.”
MC: “Vậy anh đã tìm được đáp án chưa?”
Lục Vũ: “Tìm thấy rồi. Chính là câu nói của Lục Đông Đông ở đoạn kết.”
Màn hình phía sau chuyển sang dòng chữ cuối cùng trong 《Ngư Vương》:
【Đặt hy vọng vào người khác, mong cầu thần linh đoái hoài – đó chỉ là lời nguyện cầu;
Đặt hy vọng vào chính mình, chẳng cần ai thương hại – ta tự thành thần.】
Buổi phỏng vấn dừng lại tại đó.
Lục Vũ, đang ngậm lấy vai áo ngủ của Minh Yến, chen miệng vào cười nói: “He he, em đúng là giỏi, mấy câu ngầu lòi như thế mà viết được thành cặp song hành. Giờ mà ghép vào video mấy anh chàng múa kiếm múa đao rồi đăng lên nền tảng video ngắn, chắc chắn sẽ viral.”
Minh Yến tắt màn hình, hai ngón tay kẹp lấy má cậu: “Để anh xem nào, da mặt em dày hơn chưa? Hửm? Ừ, có vẻ dày thật đấy, còn béo ra một chút nữa.”
Phần má mà Minh Yến thích nhất, nhờ chế độ ăn uống và ngủ nghỉ hợp lý của Lục Tiểu Vũ, làn da hồng hào, mịn màng như măng tre non. Góc hàm sắc bén như dao cắt giờ đây đã trở nên tròn trịa hơn, khiến khuôn mặt điển trai từng luôn hốc hác này bừng sáng sức sống.
“Dẻo dẻo, mịn mịn nè, anh có muốn cắn thử không?” Lục Vũ phồng má, cố tình dụ dỗ.
Minh Yến nhìn cậu chằm chằm, khẽ cong môi, rồi chậm rãi cúi xuống thật.
Hơi thở ấm nóng, mang theo hương bạc hà mát lạnh từ kem đánh răng, lan đến chóp mũi Lục Vũ, khiến từng sợi lông tơ trên mặt cậu dựng đứng lên. Tựa như khu vườn khô hạn được hệ thống phun sương tưới mát, từng cọng cỏ đều hân hoan vươn mình chờ đón nhận sự tưới tẩm ngọt ngào.
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của Lục Vũ đột nhiên vang lên, màn hình hiển thị hai chữ “Bố nuôi”.
Minh Yến lập tức ngồi thẳng dậy, tay đang đặt trên má cậu cũng rút lại.
Lục Vũ tức giận đến nỗi như muốn giết người, cau mày chụp lấy điện thoại.
“Để anh nghe cho.” Minh Yến chặn lại.
“Không sao.” Lục Vũ nắm lấy tay anh, đưa lên mũi hít sâu một hơi, như thể tìm được điểm tựa để bình tâm, rồi mới nhấn nhận cuộc gọi.
Giọng của bố nuôi Lục vang lên, vẫn là kiểu nói năng cộc cằn ấy, mở miệng đã chất vấn ngay: “Con nói mấy lời đó trong livestream là có ý gì? Có bất mãn thì về nhà nói riêng, nói trước hàng chục triệu người như thế, con có biết sẽ gây ảnh hưởng lớn thế nào đến gia đình không?”
Lục Vũ ngẩn người. Trước khi xuyên tới đây, quãng thời gian cãi vã gay gắt nhất với gia đình đã qua từ lâu, đã lâu lắm rồi cậu chưa từng nghe giọng điệu buộc tội thẳng thừng như thế.
Trong những lúc căng thẳng nhất, bố mẹ nuôi của cậu, một người đóng vai ác, người còn lại sẽ phụ trách mềm mỏng dịu dàng. Bố nuôi thì mắng cậu thậm tệ, thậm chí còn đánh cậu bằng gậy gộc, còn mẹ nuôi thì khóc lóc khuyên nhủ, vừa trách vừa thương, đi khắp nơi nói cậu là đứa ngang ngược, bất hiếu. Giờ đã mười năm trôi qua, dường như họ vẫn chẳng tiến bộ được là bao.
Quả nhiên, không lâu sau, giọng mẹ nuôi Lục cũng xen vào, nghẹn ngào nói trong tiếng khóc: “Em trai con vẫn còn đi học, con nói tên nó ra, lỡ bạn bè bắt nạt nó thì sao?”
Chưa kịp để Lục Vũ lên tiếng, Minh Yến, người xưa nay chẳng bao giờ xen vào chuyện điện thoại, đột nhiên lạnh giọng nói: “Xin phép nói một câu, Lục Đình Trạch từng lên truyền hình, danh tính đã sớm bị lộ rồi. Hai người không cần đổ lỗi cho Lục Vũ.”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi mẹ nuôi thấp giọng hỏi: “Có phải là thằng bé nhà họ Minh không?”
Bố nuôi Lục im lặng một lúc, bỏ qua lời Minh Yến, chỉ nói: “Lục Vũ, dạo này về nhà một chuyến đi, ta có việc muốn bàn với con.”
Lục Vũ hít sâu, bật cười khẽ: “Dạo này tôi bận lắm. Muốn gặp tôi thì hẹn thư ký. À, nhớ dặn Lục Trân Ni đừng đến công ty tôi gây rối nữa, dạo này chúng tôi bận livestream suốt, nếu cô ta mà bị quay trúng thì người mất mặt cũng không phải tôi đâu.”
Nói xong, cậu cúp máy, ôm chặt Minh Yến, lòng dậy sóng.
Người đã nuôi mình từ nhỏ, dù chỉ nói những câu rất bình thường, vẫn khiến những ký ức sâu thẳm ùa về, khơi dậy bao cảm xúc từng bị chôn vùi.
Minh Yến nhìn cậu, lo lắng, khẽ nói: “Lục Đình Trạch mấy năm trước đã tham gia show phú nhị đại rồi, chuyện lộ thân phận đâu phải lỗi của em.”
“Em chẳng thấy tự trách đâu,” Lục Vũ cúi đầu, giọng mang theo ý cười giễu, “Từ lớp Một nó đã khoe khắp nơi mình là thiếu gia nhà họ Lục. Giờ họ chỉ muốn lấy đạo đức ra để trói buộc em thôi. Sau mười tuổi, ngày nào cũng nghe mấy lời kiểu đó, tai em sắp chai lì rồi.”
Minh Yến khẽ nhíu mày, đưa tay xoa nhẹ sau gáy cậu: “Không muốn gặp thì đừng đi. Giờ Lục gia đâu còn là chuyện mà Lục Vũ mười tám tuổi có thể gánh nổi.”
Lục Vũ mềm oặt như một con thú bông, chỉ cần bàn tay anh chạm khẽ, cậu liền đổ ập vào lòng anh, miệng lẩm bẩm: “Không sao, để em hít một hơi là ổn rồi.”
Minh Yến nhìn người trong ngực mình, vừa buồn cười vừa bất lực, nhưng lần này, hiếm hoi thay, anh không đẩy cậu ra.