Bữa cơm mời và nỗi lòng con cái

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Bữa cơm mời và nỗi lòng con cái

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lên xe, Hạ Hòe Tự lấy điện thoại ra xem tin nhắn Kiều Tâm Viễn gửi vừa nãy, chỉ có một câu ngắn ngủi: “Thế giới chỉ là một gánh hát rong.”
Hạ Hòe Tự khởi động xe: “Bởi vì em là bao cỏ hả?”
“Bởi vì có thể gặp người quen ở bất cứ đâu! Cái con người lạnh lùng vô tình này!” Kiều Tâm Viễn cảm thán, từ ghế sau nhổm người lên: “Em không tha thứ cho anh đâu.”
“Anh sợ chết đi được ấy chứ.” Hạ Hòe Tự nói thờ ơ, không thèm liếc Kiều Tâm Viễn lấy một cái.
Đoàn Minh Du đặt tay lên vai Kiều Tâm Viễn, chấm dứt cuộc đối thoại vô nghĩa này: “Hai cậu vô tình gặp nhau, không xấu hổ chứ?”
“Xấu hổ cái gì?” Hạ Hòe Tự hờ hững.
“Nghĩ đến cảnh hai cậu trò chuyện riêng tư với nhau, tôi còn thấy ngại thay. Hai cậu có điểm chung gì à?” Đoàn Minh Du nói.
Hạ Hòe Tự ừ một tiếng: “Đâu phải hoàn toàn xa lạ gì.”
“Quen lắm chứ, anh còn đưa thầy về nhà mà.” Kiều Tâm Viễn nhắc đến chuyện này: “Chẳng phải anh từng dặn đi dặn lại rằng bác sĩ và bệnh nhân phải giữ khoảng cách thích hợp, phải biết chừng mực hay sao.”
“Cậu ấy là bệnh nhân à?” Hạ Hòe Tự nghiêng đầu: “Thầy của em, lại là bạn học của ba bọn anh, mối quan hệ chồng chéo như vậy, anh có thể bỏ mặc được sao?”
“Ý tôi không phải vậy.” Đoàn Minh Du trầm ngâm: “Chủ yếu là hai người không cùng chí hướng, tính cách không hợp, rất khó mà trò chuyện được đúng không.”
“Sao anh nói giống như anh em chúng ta vậy.” Kiều Tâm Viễn không vui: “Các anh không được nghĩ về thầy em như thế, tuy thầy không dễ gần nhưng rất tốt bụng, thầy đối xử với chúng em tốt lắm.”
Đoàn Minh Du nghiêng người mặt đối mặt giao lưu với Kiều Tâm Viễn: “Tính tình và tính cách không phải là một. Anh có bảo thầy em không tốt đâu.”
Kiều Tâm Viễn không bị thu phục: “Anh tưởng tính cách anh tốt lắm sao, chỉ có Tiểu Đào mới chịu đựng nổi anh thôi!”
“Ôi dào, thằng nhóc này còn dám cãi lại người lớn nữa chứ!”
Hai người cãi nhau suốt quãng đường, khiến Hạ Hòe Tự đau hết cả đầu vì tiếng ồn. Vừa dừng xe, hắn đã ném chìa khóa cho Đoàn Minh Du rồi bước xuống. Đoàn Minh Du khóa xe xong, hai người họ đuổi kịp đến thang máy. Hạ Hòe Tự nhấn ba tầng khác nhau, rồi nhìn hai người kia.
“Ồn ào xong rồi?”
Kiều Tâm Viễn khoanh tay, không nói lời nào. Cửa thang máy mở, Hạ Hòe Tự là người đầu tiên bước ra. Đoàn Minh Du nhân cơ hội đẩy Kiều Tâm Viễn vào trong, Hạ Hòe Tự nhìn họ. Kiều Tâm Viễn tức giận chui vào thang máy, còn Đoàn Minh Du cười không ngớt, bị ăn mấy cú đấm.
Hạ Hòe Tự cởi khóa áo, khi đang đi về phía văn phòng, điện thoại trong túi hắn rung lên hai tiếng. Hắn không lấy ra. Sắp đến giờ làm, mấy học viên thực tập ở bàn điều dưỡng đang quẹt thẻ điểm danh, ai nấy đều chờ thầy mình để đi buồng. Thấy Hạ Hòe Tự đến, họ đồng loạt đứng thẳng.
“Trưởng khoa Hạ đến rồi.” Trong số đó, chỉ có Tiểu Ngọc dám cười với Hạ Hòe Tự, rồi chỉ vào máy chấm công: “Chỉ còn nửa phút cuối thôi ạ.”
Hạ Hòe Tự đi qua quẹt thẻ. Tiếng máy móc vang lên. Hắn gật đầu với mấy học viên vừa chào mình, nhận lịch làm việc của bác sĩ mà Tiểu Ngọc đưa cho, rồi đứng tại chỗ mở ra xem.
“Bản điện tử đã được gửi vào WeChat của anh rồi ạ, còn lịch làm việc của điều dưỡng thì chị Lưu đã cầm đi rồi.” Tiểu Ngọc đưa bút cho Hạ Hòe Tự.
Mấy học viên đứng hai bên giữ im lặng. Thi thoảng, Hạ Hòe Tự hỏi một vài vấn đề liên quan đến việc phân công lịch làm việc, ngoài ra không ai nói chuyện.
“À, sáng mai đi buồng.” Hạ Hòe Tự ngẩng đầu, trả lại lịch làm việc cho Tiểu Ngọc để cô dán lên bảng thông báo, ánh mắt lướt qua mấy người trước mặt: “Ai là học sinh của bác sĩ Trần?”
Hai nữ một nam giơ tay. Hạ Hòe Tự gật đầu: “Sáng mai ba cô cậu đi theo tôi.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự rời đi. Phía sau truyền đến ba tiếng “Vâng” khe khẽ. Sau khi Hạ Hòe Tự vào văn phòng, cả đám người mới dám lên tiếng, có người tuyệt vọng, cũng có người vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
Hạ Hòe Tự đóng cửa, mặc áo blouse rồi ngồi vào bàn máy tính. Hắn lấy điện thoại ra xem, gửi lịch làm việc mà Tiểu Ngọc vừa nhắn vào nhóm, gắn thẻ @All kèm lời dặn: có vấn đề thì phản hồi kịp thời.
Những chuyện như vậy thường không cần đích thân trưởng khoa phải dặn dò. Ngày thường Hạ Hòe Tự rất bận rộn, việc nhỏ đều giao cho cấp dưới. Tuy nhiên, với những việc có khả năng khiến không phải tất cả mọi người hài lòng, Hạ Hòe Tự đều tự mình làm và tự mình nói, không để đồng nghiệp hay cấp dưới phải khó xử, đồng thời hạn chế những sai sót phát sinh. Vì vậy, trên phương diện này chưa từng xuất hiện mâu thuẫn, cả khoa rất đoàn kết.
Trưởng khoa Hạ làm công tác quản lý cực kỳ hiệu quả, đây là lời nhận xét Đoàn Minh Du dành cho Hạ Hòe Tự từ hai năm trước.
Hạ Hòe Tự nhấn bỏ qua hết các thông báo không quan trọng trong danh sách tin nhắn, sau đó ấn vào thông báo cuối cùng còn sót lại.
Đã Lên Đường: Cậu nhớ đấy, bao giờ hết bận tôi mời cậu bữa cơm, tôi sợ tôi quên mất, cậu đừng ngại nhắc.
Tin nhắn thứ hai được gửi đến sau năm phút.
Đã Lên Đường: Nhận được tin nhắn hãy trả lời.
Đó là tin nhắn từ mười phút trước. Hạ Hòe Tự khẽ chạm vào màn hình, định gõ chữ thì màn hình bỗng hiện lên dòng trạng thái đối phương đang nhập tin nhắn. Hạ Hòe Tự tạm dừng, đợi thêm hai giây, Lộ Ngân Đường lại gửi đến hai chữ.
Đã Lên Đường: Giả tạo.
Ba giây sau lại thu hồi, không nhắn thêm gì nữa, như thể đã nhịn mười phút cuối cùng không thể nhịn nổi, cần phải mắng hắn một câu thì trong lòng mới thoải mái.
Hạ Hòe Tự nhìn điện thoại, khẽ cười một tiếng, ngón tay ấn lên màn hình, trả lời tin nhắn mời cơm trước.
Hạ Giật Mình: Ừ, sẽ không ngại.
Rồi hỏi tiếp: Thu hồi cái gì vậy?
Đã Lên Đường: Gõ nhầm.
Đã Lên Đường: Hôm nay vốn định nói chúc mừng năm mới với cậu nhưng quên mất.
Lời này hơi ngoài dự đoán. Hạ Hòe Tự nhướng mày, trả lời: “Vì sao hôm nay lại phải chúc?”
Đã Lên Đường: Từ giờ đến hết năm chắc không gặp, chúc mừng năm mới. Cảm ơn trưởng khoa Hạ đã bỏ thời gian điều trị cho tôi.
Hạ Giật Mình: Thật lòng không?
Đã Lên Đường: Đương nhiên.
Hạ Hòe Tự gửi bức ảnh chụp dòng tin nhắn mà Lộ Ngân Đường vừa thu hồi trước đó.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, cho đến khi điều dưỡng đến gọi Hạ Hòe Tự chuẩn bị lên phòng mổ vẫn chưa có phản hồi.
Trên đường đến phòng mổ, Hạ Hòe Tự luôn cầm điện thoại, thi thoảng lại nhìn một cái, không làm gì cả, chỉ liếc qua. Cô điều dưỡng đi cùng còn tò mò, nhưng không dám hỏi. Cuối cùng, khi Hạ Hòe Tự cất điện thoại đi, cô mới lần đầu tiên thấy trước khi vào phòng mổ, Hạ Hòe Tự cầm điện thoại gõ mấy chữ rồi mới đặt xuống.
“… Tôi thật sự ấn tượng.”
Lộ Ngân Đường nhìn dòng tin nhắn cố ý đó, xấu hổ đứng lên đi đi lại lại hai vòng, sau đó trả lời “Haha”.
Hạ Hòe Tự bảo chuẩn bị vào phòng mổ, sau đó không có động tĩnh nữa.
Mau đi đi, tốt nhất đừng quay lại.
Lộ Ngân Đường nghĩ thầm như vậy, chỉ là không dám gửi đi, sợ Hạ Hòe Tự vẫn đang cầm điện thoại chờ anh gửi tin nhắn rồi chụp màn hình lại.
Ba ở trong phòng khách gọi: “Lộ Lộ ra ăn canh đi con.”
Lộ Ngân Đường đang đứng cạnh cửa, cứ thế mở cửa bước ra ngoài. Phòng khách tràn ngập mùi canh chân giò.
“Đừng nghịch điện thoại nữa.” Mẹ đang ngồi trên sô pha cắm hoa, hỏi: “Thế nào, đẹp không con?”
Mẹ cầm bình hoa bằng gốm, rất nặng. Chủ đạo là cúc pháo hoa, trên nền những cành tràm trà vàng óng, xen kẽ là cúc họa mi cùng tông đỏ vàng, điểm thêm vài nhánh cúc nút áo màu vàng và đỏ đô, trông chúng như chùm pháo hoa bung nở – vừa đẹp vừa rực rỡ.
“Rất đẹp.” Lộ Ngân Đường khom lưng ngắm, thật lòng khen ngợi: “Để trên bàn ăn thì phí quá, cứ để trên bàn trà sẽ hợp hơn.”
Mẹ bưng bình hoa đi qua hành lang, đặt lên chiếc kệ ở lối vào nhà, dưới bức tranh treo tường, rồi điều chỉnh góc độ: “Bình này đặt ở đây, vừa vào nhà là thấy ngay.”
Lộ Ngân Đường đi ra xem, đứng ngắm: “Để thế này cũng đẹp.”
Mẹ điều chỉnh vị trí một chút. Lộ Ngân Đường giơ điện thoại chụp bình hoa, bật đèn ở lối vào. Ánh đèn vàng nhạt ấm áp rất hợp với bình hoa này, mang lại cảm giác hân hoan đến lạ.
“Đúng là sắp Tết rồi.” Lộ Ngân Đường cho mẹ xem ảnh chụp.
Ba bưng cơm ra khỏi phòng bếp: “Ừ ừ, trước khi ăn Tết thì ăn cơm đã chứ.”
“Con ăn rồi, con uống canh thôi.” Lộ Ngân Đường ngồi xuống, múc bát canh chân giò mới biết bên trong có cả thiên ma và đương quy: “Mẹ lại đau đầu à?”
Mẹ nhận bát canh Lộ Ngân Đường đưa cho: “Không đâu, lâu rồi không tái phát. Món này chẳng phải là bồi bổ cho con hay sao, để con nhanh khỏi, chứ thế này sao ăn Tết được.”
Lộ Ngân Đường múc cho mình một bát: “Bác sĩ nói sau hai mươi ngày mới tháo bột, cứ để thế ăn Tết thôi.”
“Bác sĩ là bạn cấp ba của con đó hả?” Ba đẩy mắt kính nhìn anh: “Sắp Tết rồi, người ta giúp con nhiều như vậy, con nên cảm ơn, mời một bữa cơm hay gì đó.”
“Đúng vậy, hôm qua mẹ cũng định nói chuyện này với con rồi.” Mẹ nói: “Mời cậu ấy đến nhà dùng bữa cũng được. Tết nhất mà đi khám chuyên gia đâu phải chuyện đơn giản, hiện tại bệnh viện bận rộn như thế mà.”
“Có phải chuyện lớn gì đâu.” Lộ Ngân Đường gạt lớp mỡ trên cùng, không để ý chút nào: “Hôm nào con mời cậu ấy một bữa là được, không cần đến nhà đâu, hai chúng con không thân đến mức đó.”
“Cũng được, ra ngoài thì tương đối chính thức hơn.” Mẹ gật đầu.
“Trước kia không thân, lần này giúp con như vậy chẳng phải thân rồi sao?” Ba nói.
“Vâng, bây giờ thân rồi.” Lộ Ngân Đường đáp qua loa, nghĩ tới dòng tin nhắn Hạ Hòe Tự vừa gửi.
Nếu ba thấy chắc lại cằn nhằn cho mà xem: “Thế này mà không thân thì là gì, còn châm chọc nhau nữa chứ.”
Lộ Ngân Đường buồn cười, buông đũa lấy điện thoại ra, chụp ảnh bát canh chân giò, gửi cho Hạ Hòe Tự.
Đã Lên Đường: [Hình ảnh]
Đã Lên Đường: Uống thuốc thay cậu.
Hạ Hòe Tự không trả lời, chắc hẳn lần này không còn canh điện thoại để chụp màn hình nữa.
Mẹ đẩy đĩa súp lơ xanh xào về phía Lộ Ngân Đường: “Mẹ đang nói chuyện với con đấy. Con cứ như vậy mà suốt ngày than học sinh của mình không nghe lời, mẹ thấy con hơi quá đáng đấy.”
“Dạo này mẹ dễ giận ghê.” Lộ Ngân Đường gắp một miếng tôm bóc vỏ, tạm dừng rồi nhìn ba mẹ, bật cười: “Ba mẹ nói lại đi ạ.”
“Mẹ bảo là dạo này ba con hay đau khuỷu tay, hai hôm nay còn ảnh hưởng đến giấc ngủ. Con có thể dẫn ba đến chỗ bạn con xem thế nào không, như thế liệu có làm phiền bạn con không?” Mẹ đặt bát xuống hỏi Lộ Ngân Đường: “Phiền quá thì thôi, uống thuốc giảm đau là được rồi.”
Lộ Ngân Đường đặt đũa xuống, không cười nữa: “Ba đau từ bao giờ vậy, sao trước đây con không nghe ba mẹ nhắc đến?”
“Tết nhất không muốn đến bệnh viện đăng ký, con lại bị thương nên không muốn làm phiền gì.” Ba mỉm cười, không để trong lòng: “Có phải bệnh nặng đâu, không khám cũng không sao.”
“Tối không ngủ được mà còn không nặng sao?” Lộ Ngân Đường nhíu mày, múc cho ba bát canh: “Lát nữa để con hỏi bạn xem sao.”
Mẹ gật đầu: “Ừ, nếu người ta bận thì thôi, con đừng khiến cậu ấy khó xử.”
“Vâng, con biết rồi.” Lộ Ngân Đường uống canh, cảm thấy ăn không vào nữa.
Anh biết nếu không phải không chịu đựng nổi nữa thì ba sẽ không nói với mình. Đến mức phải bảo anh tìm người hỗ trợ thì chắc chắn là ba đã cực kỳ khó chịu rồi.
Mỗi lần ba mẹ như thế, trong lòng Lộ Ngân Đường lại không hề dễ chịu một chút nào. Nhà người ta con cái đều chỉ nói chuyện tốt, không kể chuyện xấu. Còn ba mẹ anh thì ngược lại, có chuyện gì không đến mức không còn cách nào khác thì sẽ không nói cho Lộ Ngân Đường, như thể sợ làm phiền anh, sợ anh mệt mỏi.
Đôi khi Lộ Ngân Đường muốn nói thẳng rằng ba mẹ không cần phải cẩn thận như vậy, nhưng nói ra lại sợ ba mẹ đau lòng. Hơn nữa nói cũng vô ích, có chuyện gì ba mẹ vẫn sẽ không nói. Lộ Ngân Đường cảm thấy như vậy rất mệt mỏi, lại không biết phải giao tiếp thế nào.
Lộ Ngân Đường, với kinh nghiệm làm chủ nhiệm lớp gần mười lăm năm, đã xử lý rất nhiều mâu thuẫn của học sinh, nhưng lại không biết tâm sự với ba mẹ mình thế nào.