Bữa Trưa Bất Ngờ

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay, xe của Hạ Hòe Tự đỗ trước tòa nhà khám bệnh. Sau một buổi sáng, chiếc xe đã phủ một lớp tuyết dày, giống như mặt đường, phản chiếu ánh sáng mặt trời.
Đoàn Minh Du nheo mắt chạy đến hàng ghế sau, nói với Lộ Ngân Đường: “Lộ, cậu ngồi ghế trước đi. Hai chúng tôi ngồi sau nghỉ một chút, làm việc cả buổi sáng mệt rã rời rồi.”
“Thế nào cũng được.”
Lộ Ngân Đường thấy không có vấn đề gì, liền đi đến cạnh ghế phụ lái, nắm lấy tay nắm cửa. Tay nắm cửa lạnh cóng, anh kéo không được, đành rụt tay vào trong tay áo, dùng hai ngón tay kéo thử.
Đoàn Minh Du đã vào xe và đóng cửa. Hạ Hòe Tự đứng đối diện, không biết đang làm gì mà bất động. Trước khi mở cửa, Lộ Ngân Đường đối mặt với Hạ Hòe Tự, bất chợt dừng lại, thở ra hơi hòa vào không khí lạnh: “Sao vậy?”
“Hai người họ thân nhau rồi, thầy Lộ đừng để ý.” Hai người cách nhau một chiếc xe, giọng Hạ Hòe Tự không quá lớn, chỉ đủ để Lộ Ngân Đường nghe thấy, còn người trong xe thì không. Anh không đáp lại, chỉ gật đầu, thò một chân vào xe. Trước khi chui hẳn vào, anh mới bỏ lại một câu: “Tôi lại thành thầy Lộ rồi.”
Sau khi Hạ Hòe Tự lên xe, Lộ Ngân Đường một tay kéo dây an toàn, suýt nữa phải dùng răng cắn. Lúc này, hai người ngồi phía sau không nói gì. Đoàn Minh Du thì khỏi nói, ngay cả Kiều Tâm Viễn cũng chỉ nhìn dáng vẻ “nửa tàn phế” của thầy mình, hai tay đút túi, lạnh đến mức không muốn bỏ ra, cứ thế vô tình giữ im lặng.
“Để tôi giúp cậu.” Hạ Hòe Tự vươn tay, nắm lấy dây an toàn, ánh mắt dò hỏi nhìn Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường “ừm” một tiếng, tay khẽ buông lỏng.
Thời gian nghỉ trưa không quá dài. Dù không đến mức phải vội vàng giải quyết bữa trưa, nhưng để ăn một bữa chính thức thì hơi quá sức. Xe vừa nhập làn, Kiều Tâm Viễn đã lên tiếng.
“Em muốn ăn mì trộn tương.”
“Không ăn cái gì đắt hơn được sao?” Hạ Hòe Tự nói.
“Lần sau đi.” Kiều Tâm Viễn mỉm cười, lấy điện thoại ra không biết đang nghịch gì, “Lần sau nhớ gọi cả anh em nữa nhé, chúng ta có duyên quá mà.”
“Duyên thế nào?” Đoàn Minh Du nhắm mắt hỏi.
“Mọi người ai cũng quen biết nhau hết.” Kiều Tâm Viễn nhìn Lộ Ngân Đường, xem anh như người cùng phe với mình, “Đúng không thầy?”
“Đúng vậy.” Lộ Ngân Đường mỉm cười gật đầu.
Điện thoại của Hạ Hòe Tự báo có tin nhắn, điện thoại của Đoàn Minh Du cũng vậy. Hạ Hòe Tự liếc Kiều Tâm Viễn qua gương chiếu hậu: “Sao thế?”
“Không có gì đâu ạ.” Kiều Tâm Viễn bỏ điện thoại xuống, “Chỉ là cảm thán về duyên phận một chút thôi.”
Hạ Hòe Tự không hỏi lại. Trong lúc chờ đèn đỏ, anh liếc nhìn Lộ Ngân Đường một cái. Biểu cảm của đối phương rất nhẹ nhàng, trên mặt thậm chí còn mang theo một nụ cười mỉm, tay phải chống nửa cằm, nghiêng người về phía sau nghe Kiều Tâm Viễn nói chuyện. Hạ Hòe Tự không nhìn nữa, tiếp tục tập trung vào đèn đỏ phía trước, đèn đỏ rất lâu, còn khoảng nửa phút.
Hạ Hòe Tự vốn nghĩ Lộ Ngân Đường sẽ cảm thấy phiền, định thay anh từ chối bữa trưa này, nhưng anh lại đồng ý quá nhanh. Đúng là ngoài dự đoán. Hạ Hòe Tự chưa kịp ngăn cản, chưa kịp giải thích với Lộ Ngân Đường vài câu, mọi người cứ thế lên xe. Một người cả ngày lười nói vài câu, giờ lại bỗng trở nên hiền từ với Kiều Tâm Viễn. Đúng là “một ngày làm thầy, cả đời làm cha” không sai chút nào.
Gần bệnh viện có rất nhiều quán mì. Hạ Hòe Tự dừng xe trước quán mà họ hay ghé, quán đó có phòng riêng, vừa yên tĩnh lại vừa có đồ ăn ngon. Chỉ có điều, hiện tại đang là giờ ăn trưa, quán đông khách, không còn phòng riêng. Bốn người phải đợi năm phút mới có bàn trống. Khi ngồi vào bàn, Kiều Tâm Viễn tự giác ngồi cạnh Lộ Ngân Đường, để lại chỗ trống đối diện cho hai người đi sau.
Lộ Ngân Đường ngồi phía trong, Hạ Hòe Tự ngồi đối diện anh, đẩy cốc nước ấm mà nhân viên vừa mang ra cho anh: “Uống chút nước ấm đi, dạo này trời lạnh.”
“Em muốn uống nước trái cây.” Kiều Tâm Viễn cởi khăn quàng cổ và áo khoác, nhìn bàn đối diện đang gọi món, dũng cảm đưa ra yêu cầu.
“Gọi cho em cũng được thôi, nhưng em có dám uống không?” Đoàn Minh Du rót cho mình một cốc nước ấm để sưởi tay, “Dù sao thì anh mặc kệ.”
“Anh cũng mặc kệ.” Hạ Hòe Tự xem thực đơn, không ngẩng đầu lên, “Thầy em ở đây, thầy em lo.”
“Thầy em không mách, nhưng anh thì có đấy.” Kiều Tâm Viễn lên án, quay đầu hỏi Lộ Ngân Đường: “Đúng không thầy?”
Lộ Ngân Đường cầm cốc, dửng dưng nhìn Kiều Tâm Viễn: “Thầy không mách đâu mà.”
Kiều Tâm Viễn nhớ lại hồi đi học, Lộ Ngân Đường không ít lần tố cáo cậu với Kiều Duy Tang. Tuy nhiên, cậu không dám làm càn với thầy mình, dù đã tốt nghiệp nhiều năm, khi đối mặt với thầy, Kiều Tâm Viễn vẫn thành thật theo bản năng, bĩu môi không chấp nhặt chuyện uống nước trái cây nữa. Lộ Ngân Đường rót cho cậu một cốc nước ấm, nhìn dáng vẻ đó mà không nhịn được cười.
Cuộc đời thật kỳ diệu. Trước kia là bạn học, có thể gặp nhau mỗi ngày nhưng không nói được mấy câu. Hai mươi năm trôi qua, họ vẫn là bạn bè, có thể cùng nhau ăn một bữa cơm.
Kiều Tâm Viễn không giữ im lặng được bao lâu. Ăn mấy hạt lạc xong, cậu lại tìm chủ đề, hỏi Hạ Hòe Tự: “Lần trước anh và thầy Lộ gặp nhau thế nào vậy?”
“Còn gặp thế nào nữa, anh làm cậu ấy rạn xương.” Hạ Hòe Tự cụp mắt, tráng đũa cho cả bốn người bằng nước ấm.
“Phiền thật đấy!” Kiều Tâm Viễn quay đầu nhìn Lộ Ngân Đường mách lẻo: “Thầy xem anh ấy kìa.”
Lộ Ngân Đường thở dài: “Thầy ngã bị thương, đăng ký khám chuyên gia, đúng lúc cậu ấy ngồi phòng khám. Trưởng khoa tốt bụng còn tiện đường đưa thầy một chuyến.”
“Anh còn tiện đường đưa bệnh nhân sao?” Kiều Tâm Viễn cất cao giọng, “Vậy ai luôn nhắc nhở em phải giữ khoảng cách với bệnh nhân?”
“Chỉ có em xem lời cậu ấy là thật thôi.” Đoàn Minh Du vừa ngồi xuống đã bắt đầu xem điện thoại, mãi mới xong việc, vội vàng buông một câu chọc tức Kiều Tâm Viễn, sau đó giơ mã QR về phía Lộ Ngân Đường: “Lần trước họp lớp quên mất. Bao năm qua cậu không tham gia, tôi chỉ biết kinh ngạc thôi.”
Không cho Lộ Ngân Đường cơ hội từ chối, anh cũng không cảm thấy có lý do gì để từ chối nên lấy điện thoại ra gửi lời mời kết bạn. Tuy Đoàn Minh Du nói nhiều nhưng là người tốt. Lộ Ngân Đường nhớ rõ năm lớp mười hai, ngày đầu tiên chuyển lớp, Đoàn Minh Du là người đầu tiên bắt chuyện với anh vì muốn đổi chỗ trong tiết tự học buổi tối. Lúc ấy, Lộ Ngân Đường ngồi hàng dưới, Đoàn Minh Du muốn đổi chỗ để ngủ bù. Khi đó, Hạ Hòe Tự đi cùng, đang nói chuyện với người khác.
Mì được bưng ra. Nhân viên đặt từng bát xuống, Lộ Ngân Đường nhận bát của mình, ngửi mùi đã thấy đói bụng.
“Sau này năm nào tôi cũng tham gia cho cậu nói chuyện đến phát phiền luôn.” Lộ Ngân Đường ăn một miếng rồi nói.
“Nói chuyện với cậu khác với những người khác. Cậu rất thú vị, thật đấy, hoạt bát hơn hồi cấp ba nhiều.” Đoàn Minh Du ăn mì, quay sang hỏi Hạ Hòe Tự: “Cậu thấy thế nào?”
Hạ Hòe Tự ung dung ăn mì, mãi không trả lời. Lộ Ngân Đường cảm thấy Đoàn Minh Du hỏi vấn đề này khiến Hạ Hòe Tự khó trả lời, nên anh nhận lời về mình: “Đừng nói mấy chuyện này nữa. Lúc ấy, hai chúng tôi là người xa lạ.”
Lộ Ngân Đường nói xong, Hạ Hòe Tự lại im lặng thêm vài giây mới thở dài: “Câu hỏi vừa rồi làm tôi toát mồ hôi hột.”
“Anh vậy mà cũng có lúc không nói nên lời nha.” Kiều Tâm Viễn vui sướng khi người gặp họa: “Thật ra thầy Lộ và em thân nhất, năm nào em và thầy cũng gặp nhau.”
“Họp lớp chứ gì.” Đoàn Minh Du hỏi: “Tiểu Lộ thương học trò của mình chứ không nhớ bạn học cũ, có năm nào tham gia đâu.”
“Không phải năm nay đã đi rồi sao?” Lộ Ngân Đường cười nói.
“Đúng vậy, sức khỏe tốt hơn rồi.” Đoàn Minh Du đáp.
“Có ý gì?” Kiều Tâm Viễn bưng bát hỏi.
“Ý trên mặt chữ thôi.” Lộ Ngân Đường rút khăn giấy lau vết tương bên miệng Kiều Tâm Viễn: “Trước kia… sức khỏe thầy gặp chút vấn đề.”
Kiều Tâm Viễn bĩu môi: “Thảo nào thầy lười như vậy. Lúc mới nhận lớp, cả ngày thầy cứ thế không à, còn chẳng buồn mắng ai.”
“Thầy Lộ không có sức uy hiếp như thế sao?” Đoàn Minh Du cười.
“Không đâu, như thế mới đáng sợ chứ. Cảm giác như ngày nào cũng có thể tiễn chúng em đi.” Kiều Tâm Viễn thở dài: “Những ngày tháng gian khổ đã qua rồi!”
Cách Đoàn Minh Du chuyển chủ đề rất tự nhiên, bốn người đồng loạt không nhắc lại chuyện Lộ Ngân Đường không muốn đề cập. Trong lúc dùng bữa, họ nói qua nói lại vài câu, không khí xem như hòa hợp.
Lộ Ngân Đường thanh toán rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Nội tâm anh bỗng cảm thấy nhẹ nhàng – một cảm giác đã lâu không xuất hiện. Không thể nói là hào hứng, dù sao bốn người họ cũng không quá thân thiết, nhưng rất thả lỏng. Ăn cơm tán gẫu với họ rất thú vị, không có áp lực gì. Khá tốt.
Lộ Ngân Đường không quay lại bệnh viện, anh không cần phải quay lại. Anh đứng ở cửa quán gọi xe rồi chờ xe đến đón về nhà.
“Ba người về đi, tôi tự đi được.” Lộ Ngân Đường đứng được hai phút là không chịu nổi nữa, chỉ vào ba người: “Đi đi, Tết nhất đừng làm như đưa tiễn thế này.”
“Ai da, nói cái gì vậy chứ.” Đoàn Minh Du tặc lưỡi, vẫn không nhúc nhích.
“Chúng em không vội, chờ thầy lên xe rồi về.” Kiều Tâm Viễn cười, đỡ tay Lộ Ngân Đường: “Dù sao thầy xem như nửa tàn tật mà.”
Hạ Hòe Tự đứng ngoài cùng: “Hai tuần nữa nhớ tái khám. Nếu thấy ngứa có thể dùng thứ gì đó như thước cho vào cọ, đừng mạnh tay quá, nhất định không được mạnh tay quá. Uống thuốc theo đơn, tránh để dính nước.”
“Tôi biết rồi, trưởng khoa.” Lộ Ngân Đường gật đầu.
“Lên xe đi, thầy Lộ.” Hạ Hòe Tự hất cằm. Xe đã tới, đúng lúc ấn còi.
Lộ Ngân Đường chào tạm biệt ba người: “Tôi đi đây.”
“Từ từ thôi thầy.” Kiều Tâm Viễn bất an nhìn cánh tay bó bột của Lộ Ngân Đường: “Bao giờ thầy về đến nhà nhớ báo em một tiếng nhé.”
Lộ Ngân Đường hạ cửa sổ xe xuống, búng vào cằm Kiều Tâm Viễn, cảm thấy cậu rất thú vị: “Biết rồi.” Kiều Tâm Viễn lùi về sau một bước. Lộ Ngân Đường vẫy tay lần nữa trước khi đóng cửa sổ xe.
“Đi thôi bác tài.” Lộ Ngân Đường lười mở miệng, chỉ nói một cách mơ hồ.
Sau khi xe lăn bánh, Lộ Ngân Đường thoáng nhìn phía sau qua gương chiếu hậu. Có thể thấy hai trong ba bóng dáng đã chậm rãi tiến về phía chiếc xe, chỉ còn một người đứng ở ven đường, không biết có phải đang nhìn về phía này không.