Chương 13

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến bệnh viện đã hơn bảy giờ. Trước khi khởi hành, Lộ Ngân Đường gửi tin nhắn cho Hạ Hòe Tự, và Hạ Hòe Tự trả lời ngay lập tức.
Trưởng khoa Hạ: Gặp ở phòng khám.
Lộ Ngân Đường theo lối cũ tìm đến phòng khám của Hạ Hòe Tự. Mới hơn một tháng mà anh đã ghé qua ba lần, đến nỗi cô điều dưỡng trực ở cửa còn nhớ mặt anh.
“Trưởng khoa Hạ vừa vào.” Cô điều dưỡng mở cửa kính cho anh, “Mới có mình anh ấy đến.”
Lộ Ngân Đường hơi ngượng, ba anh cũng vậy, vừa bước vào cửa đã thở dài: “Lại làm phiền người ta rồi.”
“Bây giờ về vẫn kịp đấy ạ.” Lộ Ngân Đường quay người định đi, ba anh lại thở dài một tiếng, giơ tay đánh nhẹ vào anh một cái.
“Con phiền thật đấy.” Ba chỉ vào cánh cửa, “Con gõ đi.”
Lộ Ngân Đường mỉm cười quay lại gõ cửa, giọng Hạ Hòe Tự vọng ra: “Mời vào.”
Hạ Hòe Tự bên trong vừa mới lấy khẩu trang ra, chưa kịp đeo: “Cháu chào chú.”
“Ôi, sớm thế này đã làm phiền cháu rồi.” Ba Lộ Ngân Đường khách sáo.
“Thế này thì phiền gì đâu.” Hạ Hòe Tự mỉm cười, nụ cười còn ấm áp hơn thường ngày. Lộ Ngân Đường đứng phía sau nhìn, cảm thấy người này rất được lòng các cô chú lớn tuổi.
Sau mấy câu khách sáo, Hạ Hòe Tự liếc nhìn người vẫn im lặng nãy giờ. Lộ Ngân Đường đặt cặp lồng lên bàn: “Tôi mang cho cậu ít bánh bao chiên, cậu chưa ăn sáng đúng không?”
“Đúng là chưa ăn.” Hạ Hòe Tự chạm vào cặp lồng, đặt sang bàn bên cạnh, “Tay cậu thế nào rồi?”
Lộ Ngân Đường vô thức gãi chỗ bột bó: “Vẫn ổn, không đau, chỉ hơi ngứa.”
“Thế là bình thường, lát nữa cậu cũng chụp X-quang đi. Nếu phục hồi tốt thì có thể tháo bột thay bằng nẹp.” Hạ Hòe Tự ngồi trước máy tính, đánh chỉ định cho anh trước. Chờ máy in hoạt động xong, anh mới liếc nhìn Lộ Ngân Đường: “Để thế ăn tết hơi khó coi.”
Hạ Hòe Tự đeo khẩu trang, Lộ Ngân Đường không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng có thể thấy đôi mắt cong cong đang cười nhìn mình. Lộ Ngân Đường cũng cười, ba anh ngồi trên ghế, đúng lúc chen vào một câu: “Mẹ nó cũng nói thế.”
“Thế à, đúng là không đẹp thật.” Hạ Hòe Tự rời mắt, nhìn sang ba Lộ Ngân Đường mỉm cười, ký tên lên tờ chỉ định rồi đưa cho Lộ Ngân Đường, sau đó đứng lên: “Chú cởi áo khoác đi, tay trái đúng không ạ, chú có cảm giác thế nào rồi?”
“Chỗ khớp này căng tức lắm, khó chịu, không phải đau, đôi khi hơi tê, trời lạnh là nặng hơn.”
Hạ Hòe Tự gật đầu, nắm lấy cánh tay ba Lộ Ngân Đường, thay đổi các tư thế, sờ nắn vị trí khớp xương. Trong lúc đó vẫn hạ giọng hỏi: “Chỗ này chú có đau không?”
“Lúc cử động chú có thấy tiếng lục cục không?”
“Trước khi về hưu, chú làm công việc gì?”
“Công việc của chú rất nhàm chán.” Ba Lộ Ngân Đường mỉm cười ngại ngùng, nhưng vẫn nói, “Chú làm nghề chế tạo tàu, lúc ấy điều kiện kém đến đâu vẫn làm, có lẽ là bị từ đó.”
“Có khả năng.” Hạ Hòe Tự gật đầu, “Chú là nhân viên nghiên cứu à, giỏi thật.”
“Không đâu, không đâu.” Ba Lộ Ngân Đường lắc đầu, nhưng cười rất vui vẻ.
Hạ Hòe Tự kéo áo xuống, tháo khẩu trang quay lại ghế ngồi trước máy tính: “Trước khi về hưu, ba cháu là giáo sư đại học, dạy kỹ thuật cơ khí, hẳn là có tiếng nói chung với chú. Cháu và mẹ đều không thích nghe ba kể về mấy thứ đó.”
“Nhàm chán đúng không, nhà chú cũng thế, họ đều không thích nghe.”
“Chủ yếu là nghe cũng không hiểu.”
Lộ Ngân Đường không xen vào, cũng không giúp được gì, vừa nãy anh ôm áo của ba ngồi xuống chiếc giường nhỏ lần trước, nhìn hai người trước mặt. Ba anh là người khiêm tốn, nhưng hình như rất thích nói chuyện với Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự hỏi một câu, ba anh có thể trả lời ba câu, còn cực kỳ vui mừng. Anh không biết lời Hạ Hòe Tự nói có gì thú vị.
Lộ Ngân Đường xem một lát, nội tâm bỗng dâng lên cảm xúc khó tả, không phải không vui, mà là một cảm giác rất tốt. Trước mặt anh, ba mẹ rất ít lộ ra cảm xúc nhẹ nhàng sung sướng như vậy. Anh ở nhà đương nhiên là ba mẹ hạnh phúc, nhưng sẽ không biểu hiện ra mặt, cũng không nói quá nhiều với anh, sợ anh thấy phiền.
Lúc đi chụp phim, tâm trạng ba anh vẫn duy trì như vậy, khen Hạ Hòe Tự suốt đoạn đường, cảm thấy anh ta chỗ nào cũng tốt.
“Con nhất định phải mời cậu ấy một bữa thịnh soạn, về nhà ăn là tốt nhất, ba rất thích nói chuyện với cậu ấy.”
“Con biết rồi, con biết rồi.”
Lộ Ngân Đường chỉnh lại quần áo cho ba, tìm vị trí trống ngồi xuống chờ kết quả. Một lát sau không thấy ba có ý định chợp mắt, anh mới nhích lại gần, nhìn ba hỏi: “Ba cảm thấy cậu ấy rất thú vị?”
Ba Lộ Ngân Đường đẩy mắt kính: “Không chỉ thú vị, mà còn biết nói chuyện, đưa đẩy hợp lý, là một người rất thông minh, toát ra sự ưu tú.”
Lộ Ngân Đường đợi một hồi, không chờ được lời muốn nghe: “Ba không nhận ra ưu điểm lớn nhất của cậu ấy à?”
Ba nhìn anh, không hiểu: “Phương diện nào?”
Lộ Ngân Đường giơ một ngón tay chọc vào mặt mình: “Ba không thấy trưởng khoa rất đẹp trai sao?”
“À, cái này còn phải nói à.” Ba tỏ vẻ coi thường rời mắt, “Có mắt đều thấy chứ sao, rõ ràng như vậy mà. Vừa nãy đi vào ba còn không nghĩ là bạn học của con đâu, còn tưởng diễn viên nào được mời đến đóng phim đấy.”
“Đẹp trai thế à?” Lộ Ngân Đường vui vẻ.
“Không đẹp bằng con.” Ba thay đổi sắc mặt nhanh chóng.
Lộ Ngân Đường vẫn cười: “Ba không cần dỗ con, con cũng có mắt nhìn mà.”
“Con biết thế là được, ba an ủi con thôi.” Ba cười tủm tỉm gật đầu.
Chờ kết quả mất hơn một tiếng. Lúc quay về phòng khám lại chờ thêm một lát. Lộ Ngân Đường đợi hơn hai tiếng đã hơi mệt mỏi. Vừa bước qua cửa thấy Hạ Hòe Tự vẫn giữ dáng vẻ lúc sáng ngồi sau máy tính, đang nói chuyện với một ông lão. Có lẽ sẽ mất thêm một lúc nữa. Lộ Ngân Đường và ba đi vào, cùng đứng chờ.
“Anh mới khám một tí đã cho nhiều chỉ định như vậy, ông ấy đau thắt lưng, anh làm xét nghiệm máu làm gì?” Người đứng bên cạnh hẳn là con trai ông lão, vừa nghe Hạ Hòe Tự nói thì lập tức nóng nảy, “Đúng là lừa đảo trắng trợn!”
“Đau thắt lưng có thể là triệu chứng của bệnh chuyển hóa hoặc nhiễm trùng, có rất nhiều nguyên nhân, kể cả chỉ là loãng xương vẫn phải xét nghiệm máu.” Hạ Hòe Tự nâng mắt nhìn con trai ông lão, giọng điệu vẫn bình tĩnh, “Tôi phải căn cứ vào kết quả để phán đoán vấn đề ở đâu.”
“Anh không phải chuyên gia à? Chuyên gia mà nói như thế thì tôi bảo máy móc khám bệnh còn hơn.”
Đối phương không chịu bỏ qua, Hạ Hòe Tự không nói thêm lời vô nghĩa, đặt mấy phiếu xét nghiệm lên bàn, ấn chuông gọi. Sau đó đeo khẩu trang, nhìn hai người đối diện thở dài, đang định nói gì đó, Lộ Ngân Đường bỗng từ sau tiến lên.
“Bớt nói mấy lời vô lý đi, tôi đề nghị anh nên đưa ông ấy đi kiểm tra. Nếu có vấn đề thì số tiền ít ỏi này chẳng đáng để lừa đâu.”
Lời Lộ Ngân Đường nói hơi khó chịu, biểu cảm lại vô cùng nghiêm túc, thậm chí chân thành nhìn đối phương: “Máy móc không thay thế được con người. Nếu là máy móc khám bệnh thì năm đó anh…”
“Đi kiểm tra đi.” Hạ Hòe Tự vội đứng lên, đi tới chặn trước người Lộ Ngân Đường, đưa xấp phiếu trong tay qua, chỉ về phía cửa, “Đi đi.”
Có lẽ bị Lộ Ngân Đường nói cho ngây người, cũng có thể là không hiểu ý Lộ Ngân Đường, hai cha con nhận phiếu, không dây dưa nữa mà đi ra ngoài.
“Nhìn cái miệng con kìa.” Ba Lộ Ngân Đường lại gần, chỉ vào anh.
Lộ Ngân Đường lùi ra khỏi sau lưng Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự quay người nhìn anh, lông mày hơi nhíu, biểu cảm nghiêm túc: “Thật ra không phải cậu tự ngã đúng không.”
“Gì cơ?” Lộ Ngân Đường sửng sốt.
“Bị người khác đánh, nhưng ngại nói thật nên mới bảo mình tự ngã.”
Hạ Hòe Tự liếc anh, quay về ngồi xuống: “Đưa phim cho tôi.”
Lộ Ngân Đường đưa cả kết quả của mình và ba cho anh ta, đứng đó xem ba và Hạ Hòe Tự nói chuyện. Không có vấn đề gì nghiêm trọng, viêm khớp, bị lâu rồi nên mô mềm bị ảnh hưởng.
“Uống thuốc là được.” Hạ Hòe Tự kê hai loại thuốc, xé ra đưa cho Lộ Ngân Đường, “Về nhà mát xa nhiều hơn, có thể giảm bớt đau đớn.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự lấy phim của Lộ Ngân Đường ra, giơ lên xem. Vị trí rạn xương đã liền lại phần nào, vốn cũng không quá nặng.
Hạ Hòe Tự cất phim: “Tháo bột đi, thay cho cậu nẹp. Chú ở đây chờ cậu ấy là được.”
“Ừ, vào phòng điều trị đúng không.” Ba Lộ Ngân Đường gật đầu, “Đi đi, không đau đúng không?”
“Không đau.” Hạ Hòe Tự mỉm cười, mở cửa đi ra ngoài.
Trên hành lang, đi được vài bước, Hạ Hòe Tự mới phát hiện Lộ Ngân Đường không theo kịp. Anh quay đầu nhìn lại, Lộ Ngân Đường luôn giữ khoảng cách nửa mét với anh. Có lẽ không ngờ Hạ Hòe Tự sẽ quay đầu, sau khi chạm mắt, anh dừng lại.
Hạ Hòe Tự im lặng một lát, rồi giơ tay ra hiệu, giọng hơi trầm: “Đến đây.”
Lộ Ngân Đường đi qua: “Gọi cún à.”
“Cậu không ngoan bằng cún.”
Hạ Hòe Tự liếc anh, đi về phía trước, mở cửa phòng điều trị bảo anh đi vào, sau đó đóng cửa. Lộ Ngân Đường liếc anh ta, thấy anh ta cởi khẩu trang.
“Giận à?” Lộ Ngân Đường ngồi xuống. Hạ Hòe Tự ở đằng kia tìm đồ không để ý đến anh, nói tiếp, “Đầu óc tôi có vấn đề, suýt nữa gây phiền toái cho cậu, đừng giận mà trưởng khoa.”
“Không giận.” Hạ Hòe Tự bưng khay lại gần, chỉnh lại nẹp và băng đeo, không nhìn anh, “Không tức giận với bệnh nhân được.”
“Tôi nói là giận tôi, không phải người kia.” Lộ Ngân Đường nói xong mới phản ứng lại bệnh nhân trong lời Hạ Hòe Tự là chỉ mình, không phải hai cha con kia, “À, nói tôi mà nhỉ.”
“Ừ, nói cậu.” Hạ Hòe Tự chuẩn bị xong mới nhìn sang Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường cũng nhìn anh ta: “Tôi nói tôi biết sai rồi đây.”
Hạ Hòe Tự nâng cánh tay anh lên, bắt đầu cắt bột. Lộ Ngân Đường không nói nữa, hai người im lặng. Cắt được một nửa, Hạ Hòe Tự mới mở miệng.
“Bình thường thầy Lộ cũng giải quyết mâu thuẫn giữa học sinh như vậy sao.” Hạ Hòe Tự nói, cầm tay Lộ Ngân Đường đặt lên nẹp, “Không tìm ra nguyên nhân mâu thuẫn.”
Lộ Ngân Đường nhìn anh ta không nói gì.
“Nâng cánh tay lên một chút.” Giọng Hạ Hòe Tự vì tập trung nên trầm hơn một chút, tốc độ không quá nhanh cũng không quá chậm, “Có bệnh nhân và người nhà không chịu được khiêu khích. Người nhà có thể nói ra câu đó thì cảm xúc rất dễ thay đổi. Nếu làm loạn thật, tôi thì không sao, cậu lại là bệnh nhân, anh ta đánh cậu nằm viện, tôi bồi thường.”
Lộ Ngân Đường mất ba phút để tiêu hóa mấy lời này, mãi cho đến khi Hạ Hòe Tự cố định bằng nẹp xong, buông tay ra, mặt đối mặt với anh, Lộ Ngân Đường mới thu tay, giật nhẹ, sau đó gật đầu.
“Cậu sợ tôi tống tiền cậu à.”
Lộ Ngân Đường ngồi, ngẩng đầu mới có thể đối diện với Hạ Hòe Tự, ánh mắt lướt qua góc hàm thì tạm dừng, còn có tâm trạng cảm thán: Góc độ tử thần này còn đẹp trai như vậy.
Hạ Hòe Tự mỉm cười, sau đó thở dài, không biết có phải bất lực với mạch não của Lộ Ngân Đường hay không, anh hơi cúi người nắm lấy cánh tay Lộ Ngân Đường, điều chỉnh lại một chút, không cho anh dùng tư thế tốn sức như vậy. Theo động tác của Hạ Hòe Tự, ánh mắt Lộ Ngân Đường chuyển sang đuôi mắt hơi xếch của anh ta, mỗi khi Hạ Hòe Tự cười rộ lên có cảm giác… như thấm đẫm sự êm dịu của mưa thuận gió hòa.
Thật khó tả, Lộ Ngân Đường cảm thấy hình dung này chưa đạt, nhíu mày, rời mắt sang chỗ khác.
“Không phải sợ cậu tống tiền, thích tống thế nào cũng được.” Hạ Hòe Tự chỉnh lại tay áo hoodie cho anh, chậm rãi kéo từ khuỷu tay xuống, che lại cổ tay, “Sợ cậu bị đánh, dù sao vẫn chưa phục hồi hoàn toàn.”
Lộ Ngân Đường nhìn cổ tay áo hoodie màu đen, đầu óc nảy số: “Tôi có thể chạy.”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự đứng thẳng, nghe lời này không khỏi liếc anh một cái, còn gật đầu, quay người mở cửa ra, “Chạy đi.”