Lời Mời Đầu Xuân

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy nói là mùng một có thể tan làm, nhưng khi Hạ Hòe Tự hoàn thành nốt ca mổ cấp cứu và đi buồng bệnh xong thì trời đã sang sáng mùng hai. Các bác sĩ tới thay ca thay vì báo cáo công việc, họ đã gửi lời chúc mừng năm mới thì đúng hơn.
Hạ Hòe Tự cởi bỏ áo blouse, rời văn phòng, tay cầm một xấp lì xì.
Tiểu Ngọc ngồi sau bàn điều dưỡng nhanh mắt, hô lớn: “Đến rồi, trưởng khoa Hạ của chúng ta lại mang ấm áp đến rồi!” Sau khi cảm thán, cô cười chúc Tết Hạ Hòe Tự: “Chúc mừng năm mới trưởng khoa Hạ, lì xì của chúng ta đây rồi!”
Tiểu Ngọc vào khoa trước khi Hạ Hòe Tự được bổ nhiệm phó khoa, là đàn em khóa dưới nhưng khác chuyên ngành, là điều dưỡng chứ không phải bác sĩ. Hạ Hòe Tự biết những khó khăn cô phải trải qua lúc mới đến viện, coi như đã giúp đỡ cô một tay, sau đó cô trở thành trợ thủ đắc lực của Hạ Hòe Tự. Trong số nhân viên y tế trẻ trong khoa, chỉ có cô dám trêu đùa Hạ Hòe Tự vài câu, làm cầu nối để mọi người không còn e dè, mà xúm xít lại gần hơn một cách sôi nổi, ai đang ở văn phòng hay phòng bệnh cũng đều được gọi ra.
“Chúc mừng năm mới trưởng khoa.”
“Cảm ơn trưởng khoa Hạ.”
“Được rồi, đừng nói nữa, cả phòng đông người thế này mà chẳng ai nói được lời nào hay ho cả.” Hạ Hòe Tự cười, khoa Chấn thương chỉnh hình vốn đã nổi tiếng là vụng về ăn nói, lại thêm một người ít lời như hắn làm trưởng khoa, khiến cho tiếng tăm về sự kiệm lời của khoa Chấn thương chỉnh hình càng được lan truyền khắp bệnh viện.
Điều dưỡng trưởng – chị Lưu chậc lưỡi, giả vờ bất mãn nói: “Toàn bệnh viện chê cười khoa chúng ta là một đám sát thủ câm, đúng là xấu hổ.”
Người đứng đầu đám sát thủ câm đó chia hết lì xì cho mọi người, bên trong thật ra không có bao nhiêu tiền, nhưng ai nấy đều vui vẻ, ríu rít khoe lì xì với nhau. Sau mấy ngày bận rộn, cả khoa phòng bỗng náo nhiệt hẳn lên, mang theo chút không khí Tết rộn ràng.
Chị Lưu vẫy tay ra hiệu, bảo mọi người im lặng: “Nào, mọi người lắng nghe trưởng khoa nói hai câu rồi để cậu ấy tan làm, cậu ấy đã hai ngày không chợp mắt rồi.”
Hạ Hòe Tự cầm chiếc lì xì cuối cùng, không còn vẻ nghiêm nghị như ngày thường, tùy ý nghiêng người, chống tay lên bàn điều dưỡng, mỉm cười nhìn các bác sĩ, điều dưỡng, cả người trẻ tuổi lẫn người lớn tuổi, cả những gương mặt quen thuộc và chưa quen thuộc. Mỗi năm, sau khi kết thúc giai đoạn bận rộn nhất, cảnh tượng đều diễn ra như thế này, mọi người vây quanh trưởng khoa và điều dưỡng trưởng ở bàn điều dưỡng, ồn ào chào đón một năm mới.
“Chúc mừng năm mới, lại một năm nữa trôi qua, mọi người đều vất vả. Năm ngoái bận rộn suốt, không thể dành thời gian cùng nhau dùng bữa. Xong đợt này, tôi sẽ mời mọi người một bữa thịnh soạn. Mỗi năm, lì xì tuy không nhiều nhưng chủ yếu là tấm lòng của tôi. Năm mới, khoa Chấn thương chỉnh hình tiếp tục đoàn kết, hợp tác, và gặt hái thêm nhiều cờ thưởng.”
“Cờ thưởng vẫn phải dựa vào trưởng khoa nha.” Tiểu Ngọc vịn vào bàn điều dưỡng, chen lời một câu.
Hạ Hòe Tự mỉm cười, không nói gì nữa, dặn dò thêm vài điều rồi mới ra về.
Không về căn nhà của riêng mình, hắn biết ba mẹ đang ngóng trông nên lái xe thẳng về nhà. Trên đường, hắn mua mấy món đồ ăn sẵn ba mẹ thích ăn, và mua thêm một phần nữa mang sang nhà họ Kiều, phỏng chừng Kiều Duy Tang và Kiều Tâm Viễn năm nay vẫn sẽ không về nhà ăn Tết.
Ven đường đầu hẻm đậu đầy xe, đều là người thân về thăm nhà. Ông bà nội ngoại hai bên đều đã qua đời, họ hàng không nhiều lắm, mùng một đã đến chơi hết rồi, nên hôm nay lại có vẻ quạnh quẽ. Hạ Hòe Tự về không báo trước, đi đến sân thì nghe tiếng mẹ đang chỉ huy ba làm việc gì đó trong bếp. Hạ Hòe Tự liền lặng lẽ bước chậm lại.
Mẹ còn chưa phát hiện ra, đứng ở cửa phòng bếp. Mẹ, người chưa bao giờ tự tay nấu cơm, nhưng lại rất thích chỉ huy người khác.
“Thêm bột vào đi! Mấy đứa đều thích nhiều bột!”
Ba ở trong phòng bếp bận rộn, giọng nói yếu ớt vọng ra: “Bà có chắc hôm nay mấy đứa về ăn cơm không mà bảo tôi làm nhiều thế? Đừng để tôi làm công cốc đấy, thật ra bà chưa hỏi chúng nó có về không đúng không, Hoàng Giai Lệ!”
“Tôi hỏi Tâm Viễn rồi, nó bảo rảnh.”
“Cái miệng của thằng nhóc Tâm Viễn đó, nó dám nói thì bà cũng dám tin sao!”
Hạ Hòe Tự nghe cuộc đối thoại của ba mẹ mà không khỏi bật cười. Hắn chậm rãi cởi áo khoác, vẫn chưa bị phát hiện ra.
Mẹ hắn – bà Hoàng Giai Lệ là một nhân vật kỳ lạ, hồi còn trẻ đã nổi tiếng khắp xóm nhỏ, xinh đẹp nhưng đanh đá, chẳng giống một giáo viên đại học chút nào. Bà là con một trong gia đình khá giả, mười ngón tay chưa từng phải làm việc nặng nhọc. Hàng xóm đều khen số bà may mắn. Hai vợ chồng bà đều là người tốt bụng, coi những người bạn thân của con mình như con đẻ. Trùng hợp thay, những người bạn này đều có hoàn cảnh gia đình không mấy trọn vẹn, từ nhỏ đã coi nhà Hạ Hòe Tự như nhà mình, và thường xuyên đến ăn Tết cùng.
Hạ Hòe Tự đứng ở cửa, thấy ba mẹ ngừng nói chuyện, hắn mới cố ý hắng giọng, khiến mẹ hắn giật mình.
“Ôi!” Mẹ hắn sửng sốt, sau đó lập tức phản ứng lại, đầu tiên vỗ vào ba một cái: “Tôi đã bảo rồi mà, cái gì đến thì sẽ đến thôi, con ông về rồi!”
Hạ Hòe Tự đặt một túi đồ ăn lên bàn trà, túi còn lại mang vào phòng bếp, sau đó dang tay ôm cả ba mẹ vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng hai người họ: “Chúc mừng năm mới ba mẹ.”
“Ừ, ừ, ừ, con về là tốt rồi!” Mẹ ôm chặt lấy Hạ Hòe Tự một lúc, rồi mới hỏi: “Chỉ mình con thôi à?”
“Bây giờ chỉ có mình con ạ.” Hạ Hòe Tự buông ba mẹ ra, đi ra rửa tay: “Lát nữa mọi người sẽ đến ăn cơm, ba cứ làm đi, không mất công đâu. Người yêu của Tiểu Đoạn cũng sẽ đến nữa.”
“Thế thì tốt quá rồi, ba còn chưa được gặp mặt nó bao giờ.” Ba gắp mấy miếng thịt và ngó sen ra đĩa, đưa cho Hạ Hòe Tự: “Con nếm thử xem mặn hay nhạt.”
Hạ Hòe Tự cầm đũa, nếm thử thịt: “Hương vị thì ngon, hơi mặn một chút, mẹ nếm thử xem.”
“Không cần.” Ba xua tay: “Con thấy mặn thì mấy đứa kia chắc chắn sẽ thấy vừa miệng.”
Mẹ lục lọi sủi cảo trong tủ lạnh, đều được bà cho vào ngăn đông từ đêm Tất niên: “Đêm Giao thừa con chưa ăn sủi cảo đúng không? Để mẹ nấu cho con một ít nhé, hay con muốn đi ngủ trước?”
“Con… con đã ăn sủi cảo rồi ạ.” Hạ Hòe Tự ngập ngừng: “Con mang đồ sang cho chú Kiều, rồi về tắm rửa, ngủ một giấc, chẳng ăn gì cả.”
“Ồ, năm nay còn có thời gian ăn sủi cảo nữa à.” Mẹ nghe vậy lại cất sủi cảo vào tủ, đưa đĩa thức ăn vừa nãy cho hắn: “Vẫn nên ăn chút gì đó chứ, con mau ăn đi.”
Hạ Hòe Tự ăn mấy miếng thịt và nửa miếng ngó sen, rửa một hộp việt quất ăn ngay. Đôi mắt vì lâu không được nghỉ ngơi nên hơi khó chịu. Sau đó hắn cầm túi thức ăn sẵn và trái cây đi đến nhà Kiều Duy Tang ở ngõ sau.
Chú Kiều và cô Lâm đang xem TV, trong sân không dán câu đối Tết, trông có vẻ hơi hiu quạnh. Hạ Hòe Tự đi vào cố ý gây ra chút tiếng động, thấy hai người trong phòng khách quay sang nhìn mới mỉm cười chúc mừng năm mới.
“Chúc mừng năm mới chú Kiều, chúc mừng năm mới cô Lâm, con mua cho cô chú mấy món quà nhỏ.”
“Con vào đi, vào đi, bên ngoài lạnh.” Chú Kiều vội vàng mời hắn vào nhà, vỗ nhẹ lớp tuyết còn vương trên người hắn.
Cô Lâm rót nước ấm, nhìn hắn uống, nói với giọng hơi trách cứ: “Con mới tan làm đúng không, còn mua đồ cho cô chú làm gì nữa.”
“Tiện đường thôi ạ.”
Hạ Hòe Tự uống nước ấm, trò chuyện với hai người một lát. Uống cạn một cốc nước thì đứng lên xin phép ra về. Mỗi lần hắn đến đều không ở lại quá lâu, hai người đều biết, khi hai người tiễn hắn ra đến cửa, Hạ Hòe Tự đã cản lại.
“À, Hòe Tự.” Cô Lâm bỗng gọi giật lại: “Dạo này con bận lắm nhỉ.”
Hạ Hòe Tự cúi người thay giày, không hiểu ý của cô Lâm, cầm lấy áo khoác, gật đầu đáp: “Rất bận ạ.”
“Vậy có phải Tâm Viễn cũng bận rộn lắm sao? Hai đứa làm cùng bệnh viện, con gặp nó còn nhiều hơn cả cô chú.” Cô Lâm siết chặt hai bàn tay, vẻ mặt hơi ngại ngùng, cuối cùng vẫn mở lời hỏi: “Anh nó cũng bận rộn lắm sao?”
“Đều bận ạ.” Hạ Hòe Tự trả lời, không ngờ cô Lâm lại hỏi đến vấn đề này: “Duy Tang thì đỡ hơn một chút, dù sao công việc của cậu ấy cũng tự do. Nhưng mấy hôm rồi con không gặp, cậu ấy cũng rất bận, cũng không xuất hiện trên TV mấy ngày nay rồi.”
“À, cô cũng thấy thế, cô cũng có xem buổi họp báo phát sóng trực tiếp kia.” Cô Lâm gật đầu, đứng ở cửa, không nhúc nhích: “Hôm nào con rảnh thì cùng mấy đứa nhỏ đến nhà chơi, Tâm Viễn nó thích náo nhiệt, thích chơi đùa cùng các con.”
Hạ Hòe Tự khẽ khựng lại động tác đẩy cửa. Hắn nhìn hai người trước mặt, rõ ràng đã già đi nhiều, không biết nên nói gì cho phải. Hạ Hòe Tự hiểu được ẩn ý trong lời của cô Lâm, tuổi đã cao, không còn muốn khắt khe với con cái nữa, chỉ muốn được ở bên con nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Hạ Hòe Tự chỉ im lặng vài giây rồi gật đầu: “Vâng, con sẽ nói với họ.”
Từ nhà họ Kiều về nhà, Hạ Hòe Tự suy nghĩ, định bụng buổi chiều sẽ gặp mặt trực tiếp rồi nói chuyện với Kiều Duy Tang. Tuy cô Lâm chỉ nhắc đến Kiều Tâm Viễn, nhưng hắn biết, trong nhà này, người đưa ra quyết định chính là Kiều Duy Tang, đặc biệt là trong chuyện về nhà, vốn đã không thoải mái này. Mấy năm nay, Kiều Duy Tang không cho phép Kiều Tâm Viễn về nhà một mình, chỉ là họ cũng biết, việc đối mặt với con trai cả còn khó khăn hơn nhiều so với con trai út.
Hạ Hòe Tự thở dài, tắm táp xong, hắn ngả lưng xuống giường, cứ thế thiếp đi.
Một giấc ngủ không quá dài, nhưng lại vô cùng sâu, đến cả giọng oang oang của Kiều Tâm Viễn từ phòng khách cũng không thể đánh thức hắn. Khi Hạ Hòe Tự mở mắt thì mặt trời đã chếch về phía tây, ánh nắng mặt trời chiếu lên người hắn mang theo hơi ấm dễ chịu, lúc đó đã là buổi chiều.
Hạ Hòe Tự nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào từ bên ngoài, ngồi dậy một lát, đợi cho cảm giác đau đầu giảm bớt mới xuống giường rửa mặt.
Đang đứng trước tủ quần áo, chọn trang phục chuẩn bị ra ngoài thì điện thoại đổ chuông. Hạ Hòe Tự quay đầu nhìn thoáng qua, lúc này mới chợt nhớ ra chiếc điện thoại trước khi ngủ đã bị vứt trên ghế sô pha.
Hạ Hòe Tự vừa cởi áo ngủ, còn chưa kịp mặc áo len đã vội vàng chạy ra cầm điện thoại, sợ trong khoa có việc gì gấp. Một giây trước khi hắn chạm vào điện thoại, cuộc gọi đã kết thúc. Hạ Hòe Tự cầm áo len, mở khóa màn hình điện thoại, là một dãy số lạ.
Lúc gọi lại, điện thoại đổ chuông rất lâu, mãi cho đến khi Hạ Hòe Tự sắp cúp máy thì đầu dây bên kia mới nhận cuộc gọi.
“Xin chào, ai đấy.”
“Chào cậu, trưởng khoa, tôi là bệnh nhân của cậu.”
Hạ Hòe Tự ngây người, giơ điện thoại ra trước mặt, nhìn thoáng qua: “Lộ Ngân Đường?”
“Đúng, là tôi.” Giọng Lộ Ngân Đường vương chút ý cười trong giọng nói. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, hẳn là vừa rồi cố ý nhận cuộc gọi chậm để trả đũa hắn đây: “Cậu tan làm chưa?”
Hạ Hòe Tự bị cuộc gọi này làm cho cảm xúc xáo động, vươn tay vịn vào lưng ghế sô pha: “Rồi, ngủ một giấc, giờ mới dậy.”
“Thật ra tôi không phải là người thích chủ động.” Lộ Ngân Đường bỗng chuyển chủ đề rất nhanh, gần như không cần phanh lại: “Nhưng dù sao thì tôi vẫn muốn mời cậu dùng bữa. Sợ cậu ngại đề cập, nên tôi nhắc trước.”
Ngay khoảnh khắc Hạ Hòe Tự nghe thấy giọng Lộ Ngân Đường, hắn đã nhớ ra chuyện này. Hắn do dự hai giây, trong hai giây ngắn ngủi này, hắn đã suy nghĩ rất nhiều. Tết nhất mùng hai, hắn mới về nhà, còn chưa kịp dùng bữa với ba mẹ... nhưng Lộ Ngân Đường là người sợ xấu hổ, lại càng không thích chủ động. Nếu bị từ chối, chắc chắn rất lâu sau cậu ta mới lại tìm hắn.
Đây là nguyên nhân chính. Cái cảm giác khó khăn lắm mới hạ quyết tâm làm gì đó, mà kết quả lại bị hắt nước lạnh thì thật sự không dễ chịu chút nào.
Hạ Hòe Tự hơi cúi đầu, rồi dứt khoát đồng ý: “Cậu thật hiểu lòng người, tôi đúng là rất ngại thật.”
Giọng Lộ Ngân Đường chợt cao hơn một chút, dường như còn búng tay một cái vui vẻ: “Tôi biết mà, vậy chúng ta cùng nhau ăn trưa đi, cậu đến đón tôi nhé.”
“Trời.” Hạ Hòe Tự giả vờ kinh ngạc: “Cậu còn có lúc không biết khách sáo như vậy sao.”
“Không muốn khách sáo với cậu, không được à?”
Giọng Lộ Ngân Đường lười nhác, nghe rất thoải mái. Hạ Hòe Tự vẫn cụp mắt lắng nghe, khi nghe vậy thì mỉm cười. Nét dịu dàng trong nụ cười ấy, thông qua điện thoại, truyền đến tai Lộ Ngân Đường một cách cực kỳ rõ ràng.
Ngay lập tức Lộ Ngân Đường liền tưởng tượng ra dáng vẻ Hạ Hòe Tự khi cười rộ lên, cùng với ánh mắt mang lại cho người ta cảm giác rất dễ gần, pha lẫn chút bất đắc dĩ, phần lớn là dịu dàng, và một chút vui vẻ. Trên gương mặt có thể nói là hoàn mỹ của Hạ Hòe Tự, càng làm tăng thêm vẻ đẹp ấy lên một tầm cao mới.
Khi dòng hồi ức ngắn ngủi kết thúc, Lộ Ngân Đường mới chợt nhận ra, vậy mà hắn đã được thấy nụ cười ấy nhiều lần như thế.