Chương 17

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tắt máy, Hạ Hòe Tự cất chiếc áo len vừa tiện tay lấy ra lúc nãy, thay bằng áo len cao cổ màu đen, rồi lấy thêm áo khoác cashmere từ tủ quần áo bên cạnh. Sau khi tuyết rơi, mặc áo khoác này sẽ hơi lạnh, Hạ Hòe Tự đã lâu không mặc, chắc là ba giặt cho anh, bởi còn vương mùi xà phòng giặt.
Hạ Hòe Tự cầm áo ra ngoài, treo lên móc ngoài cửa, đi đến phòng khách, gõ vào gáy từng người một, bốn người đồng loạt quay lại, khá thú vị. Hạ Hòe Tự mỉm cười rót một cốc nước cho mình, ngồi xuống ghế sofa đơn bên cạnh.
“Hai ông bà già nhà tôi đâu rồi? Các cậu đuổi đi đâu rồi?” Hạ Hòe Tự nhìn một vòng, không thấy ba mẹ đâu.
“Đi ra ngoài mua đồ, cứ nhất quyết đòi đi, không ai cản được, còn không cho chúng tôi đi cùng.” Kiều Duy Tang vẫn nhìn thẳng TV.
“Trưởng khoa Hạ, dạo này anh vất vả nhiều rồi.” Kiều Tâm Viễn cười hì hì lại gần xoa bóp vai cho Hạ Hòe Tự, đợi một lúc không thấy anh ta phản ứng, cậu ngồi trên tay vịn cúi đầu lườm, hung hăng lặp lại, “Anh vất vả quá!”
Hạ Hòe Tự uống ngụm nước ấm, gật đầu, xem TV không nhìn Kiều Tâm Viễn: “Ừ, bác sĩ Kiều cũng vất vả.”
“Anh làm bộ làm tịch cho ai coi vậy!” Kiều Tâm Viễn hét vào tai Hạ Hòe Tự, Hạ Hòe Tự che tai né tránh, đẩy cậu ta về phía Kiều Duy Tang.
“Tìm dì em mà đòi lì xì đi, năm nay anh chuẩn bị hơi ít, không còn dư, để anh gửi qua Wechat.” Hạ Hòe Tự lấy điện thoại, gửi lì xì trong nhóm, “Lì xì cho trẻ con.”
“Em cũng có sao!” Đào Khả Khuynh lập tức lấy điện thoại của mình từ túi Đoàn Minh Du, nhanh chóng mở lì xì, “Cảm ơn trưởng khoa Hạ.”
Kiều Tâm Viễn nhận lì xì, nói lời cảm ơn: “Cảm ơn trưởng khoa Hạ.”
Nhưng vẫn không vui vẻ là bao, cậu thích cầm lì xì thật hơn, năm nào cũng cất giữ, không hiểu có gì hay ho.
“Xem em kìa.” Đoàn Minh Du nhìn Kiều Tâm Viễn, “Không phải chỉ là lì xì thôi sao, để anh mua cho em cả một túi, bóc tha hồ.”
“Làm gì giống nhau được.” Kiều Duy Tang mở miệng vạch trần Kiều Tâm Viễn, “Chỉ thích người khác cho thôi, thỉnh thoảng lại lấy ra xem.”
Kiều Tâm Viễn thấy phiền: “Không được kể chuyện riêng tư của em, vô đạo đức quá!”
Đào Khả Khuynh cất điện thoại, xích lại gần thương lượng với Kiều Tâm Viễn: “Tâm Viễn, cậu cho tớ một bao lì xì, rồi tớ cho cậu một cái, chúng ta trao đổi, tớ cũng thích nhận lì xì.”
“Thật hả?” Kiều Tâm Viễn vui vẻ, “Vậy tớ đưa cậu ra quán đồ ăn vặt ở ngay đầu ngõ mua, cậu nhớ che kín mặt vào.”
“Hai đứa nhóc dở hơi này.” Đoàn Minh Du cạn lời.
Kiều Tâm Viễn thay giày ở cửa, với lấy chiếc áo khoác treo trên móc, “Anh, em muốn mặc áo của anh.”
Kiều Duy Tang không để ý đến cậu ta, Kiều Tâm Viễn nắm lấy áo khoác, lặp lại lời vừa nói: “Kiều Duy Tang, em muốn mặc áo của anh.”
Một chiếc áo lông vũ màu đen treo trong cùng rơi xuống, Hạ Hòe Tự thấy, lập tức chỉ vào Kiều Tâm Viễn: “Mua đền cho anh, chiếc áo quý giá của anh đó.”
“Có bẩn đâu mà…” Kiều Tâm Viễn lẩm bẩm, nhặt áo lên, có thứ gì đó rơi ra, Kiều Tâm Viễn liếc mắt nhìn qua, nhặt lên, rồi sửng sốt, sau đó ôm áo chạy vọt vào phòng khách, “Đây là cái gì!”
Ba người đều ngẩng đầu, Đào Khả Khuynh theo sau cũng ngó vào, Kiều Tâm Viễn cầm bao lì xì, rất dày, không phải là không có gì bên trong, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Hạ Hòe Tự, Hạ Hòe Tự chống cằm, nhìn bao lì xì đó.
“Lì xì chứ sao.” Hạ Hòe Tự trả lời.
“Không phải bảo không còn dư sao?” Đào Khả Khuynh cướp lời Kiều Tâm Viễn, quả nhiên bị Kiều Tâm Viễn lây bệnh thích trêu chọc, “Trưởng khoa còn lừa người ta nữa!”
Đoàn Minh Du cười không ngớt, đứng lên lấy bao lì xì từ tay Kiều Tâm Viễn, đưa cho Hạ Hòe Tự: “Là không dư thật mà, cái này hẳn là cố ý chuẩn bị cho người khác.”
Hạ Hòe Tự nhận, suy nghĩ một lát, cảm thấy không có gì cần giấu giếm, gật đầu: “Ừ, đưa cho người khác.”
“Xong rồi, cuối cùng cũng có người yêu rồi.” Kiều Duy Tang liếc Kiều Tâm Viễn, “Cái bạn cùng bàn kia của em hết hy vọng rồi.”
“Bạn cùng bàn của em có người yêu rồi, đối phương tốt lắm, anh đừng đánh trống lảng.” Kiều Tâm Viễn nói với Kiều Duy Tang xong lại quay sang Hạ Hòe Tự, hừ một tiếng, ném áo cho anh ta, “Chẳng phải anh không thích trẻ con sao.”
“Anh có nói là trẻ con đâu.” Hạ Hòe Tự đáp lại.
Đào Khả Khuynh: “Không phải trẻ con mà anh còn chuẩn bị lì xì cho người ta? Mấy anh quan niệm bao nhiêu tuổi thì được nhận lì xì vậy.”
“Đừng công kích cá nhân chứ.” Hạ Hòe Tự nhìn Đoàn Minh Du, “Xem người nhà cậu kìa.”
“Không được.” Đoàn Minh Du lắc đầu, “Tôi cũng muốn xem người nhà của cậu.”
“Tôi không có người nhà.” Hạ Hòe Tự thở dài, đứng lên, “Tôi không ăn trưa ở nhà, lát nữa các cậu nói với ba mẹ tôi một tiếng, tôi ra ngoài một lát, tối về ăn cơm.”
“Trời ơi.” Kiều Duy Tang đứng lên, bị Hạ Hòe Tự dọa sợ, “Tết nhất mà không ăn bữa cơm đầu tiên ở nhà luôn.”
“Nếu các cậu không tới thì tôi đã ở nhà ăn rồi.” Hạ Hòe Tự đã ra đến cửa mặc áo khoác, lấy chìa khóa xe trên tủ, rồi bắt đầu thay giày, “Tôi đi đây, buổi tối về ăn cơm.”
Lời này như thể ở đây anh ta mới là khách, còn những người khác là chủ nhà, chuẩn bị đi Hạ Hòe Tự quay đầu lại, nhìn mấy người còn đang ngẩn ngơ, hất cằm về phía Kiều Duy Tang, “Cậu, tiễn tôi một đoạn đi.”
“Cậu mặt dày quá nhỉ.” Kiều Duy Tang ngoài miệng thì nói vậy, nhưng vẫn đi qua, tiện tay cầm lấy chiếc áo khoác không biết của ai mặc vào, đẩy Kiều Tâm Viễn và Đào Khả Khuynh vào phòng, “Anh mua lì xì cho rồi, hai đứa ở nhà đi.”
Xe đỗ ở quảng trường bên cạnh, Hạ Hòe Tự dẫm lên lớp tuyết đọng đi ra ngoài, đi đến đầu hẻm, Kiều Duy Tang nheo mắt, nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, thở ra một hơi, sau đó mới hỏi Hạ Hòe Tự: “Có chuyện gì à?”
“Không phải chuyện gì quá quan trọng.” Hạ Hòe Tự đút tay vào túi áo khoác, nhìn về phía trước, “Buổi sáng tôi sang nhà cậu, ý của ba mẹ cậu là muốn hai cậu về nhà ăn Tết, không nói thẳng, chỉ bảo Tâm Viễn thích náo nhiệt, nên mời chúng tôi cùng đến.”
“Em ấy thích náo nhiệt chứ không phải thích tìm chuyện không thoải mái.” Kiều Duy Tang nhíu mày, “Về một chuyến là mấy ngày không có tinh thần.”
“Lớn tuổi rồi, suy nghĩ cũng thay đổi, có lẽ sau này sẽ tốt hơn.” Hạ Hòe Tự thở ra hơi khói trắng, lấy chìa khóa xe bấm nút, “Tôi chỉ truyền lời thôi, dù sao thì người lớn cũng tìm đến tận tôi.”
“Tôi biết rồi.” Kiều Duy Tang sờ túi, không thấy thuốc lá, mới nhận ra mình đang mặc áo lông vũ của Hạ Hòe Tự, còn Hạ Hòe Tự thì mặc áo khoác thường, “Cậu không lạnh à?”
“Lạnh chứ.” Hạ Hòe Tự bình tĩnh trả lời.
“Cậu đi nhanh đi, đừng để lạnh đến mức bao lì xì đã tỉ mỉ chuẩn bị còn không đưa được.” Kiều Duy Tang đẩy anh ta, quay người bước chậm về phía quán đồ ăn vặt.
Hạ Hòe Tự lên xe, mở điều hòa, trong lúc chờ không khí ấm lên, anh ta lấy bao lì xì ra, không coi đó là thứ mình đã tỉ mỉ chuẩn bị, sáng mùng một chuẩn bị lì xì bỗng nhớ đến Lộ Ngân Đường, cảm thấy anh ấy thích hợp nhận, tuy bọn họ bằng tuổi… Nhưng Hạ Hòe Tự vẫn muốn tặng anh ấy lì xì nên đã chuẩn bị.
Nhét bao lì xì vào túi, trước khi xuất phát, Hạ Hòe Tự gửi tin nhắn cho Lộ Ngân Đường, nhận được phản hồi rất nhanh.
Đã Lên Đường: Tôi chuẩn bị xong rồi.
Giống như học sinh tiểu học, đôi khi Lộ Ngân Đường sẽ lộ ra vẻ trẻ con, không biết có phải do giao tiếp với học sinh cấp ba một thời gian dài hay không, rất thú vị.
..
“Học sinh cấp ba không phiền phức.” Lộ Ngân Đường mặc áo lông vũ, cố gắng vươn tay ra, “Người ta không thích dò hỏi mấy chuyện này như cậu đâu.”
Tiểu Bắc bị nói cho nghẹn lời, khịt mũi không hỏi nữa.
“Bảo con cầm điểm tâm, con đã cầm theo chưa?” Ba ở trong phòng bếp nghe thấy Lộ Ngân Đường chuẩn bị đi thì chạy ra gọi lại, đúng lúc thấy túi vẫn còn đặt trên bàn ăn.
“Con quên mất rồi, quên mất rồi.” Lộ Ngân Đường quay lại, nhận lấy túi điểm tâm, “Nhiều thế ạ, nhỡ người ta không thích ăn điểm tâm thì sao.”
“Bạn con thích ăn gì mà con còn không biết.” Ba nói, “Ba mẹ cậu ấy ăn cũng được, người lớn tuổi đều thích.”
Lộ Ngân Đường xách túi đặc sản Thượng Hải mà ba chuẩn bị – bao gồm bánh bơ hình cánh bướm và điểm tâm truyền thống, sau khi nhận được tin nhắn của Hạ Hòe Tự báo đã đến nơi mới ra khỏi nhà.
Chiếc A7 màu đen đỗ ở ven đường, Lộ Ngân Đường liếc mắt một cái là thấy, chạy chậm qua, mở cửa xe, chui vào, thở ra một hơi khí lạnh.
“Lạnh quá.” Lộ Ngân Đường lẩm bẩm, giơ túi trước mặt Hạ Hòe Tự, sau đó đặt ở hàng ghế sau, “Ba tôi đưa điểm tâm cho cậu, cậu không ăn thì để ba mẹ ăn, họ cũng không ăn thì cậu cố mà ăn vậy.”
“Rất thích ăn.” Hạ Hòe Tự nhìn thoáng qua, “Không có thời gian ăn cơm, dùng nó để lót dạ cũng được.”
Lộ Ngân Đường lập tức lườm anh ta: “Ăn rất ngon, không phải để lót dạ đâu.”
Lườm xong mới để ý trang phục Hạ Hòe Tự mặc hôm nay, vừa tùy ý vừa trang trọng, rất hợp với khí chất của anh ta, thoạt nhìn không giống bác sĩ tăng ca suốt một tuần, mà giống như vừa mở cửa xe là bước xuống thảm đỏ.
Hạ Hòe Tự lái xe ra khỏi khu dân cư, vào đường quốc lộ mới bớt chút thời gian liếc nhìn Lộ Ngân Đường: “Sao thế?”
“Không có gì.” Lộ Ngân Đường chuyển sang nhìn về phía trước, “Chỉ xem ngôi sao thôi.”
Hạ Hòe Tự nghe ra lời nói có hàm ý, mỉm cười: “Tôi không phải trưởng khoa à.”
“Ngôi sao trưởng khoa.” Lộ Ngân Đường phản ứng rất nhanh, nhìn chiếc áo lông vũ trên người mình rồi thở dài, “Cậu như thế này, trông tôi cứ như trợ lý xách túi cho cậu vậy, lại còn già rồi nữa chứ.”
Hạ Hòe Tự nghiêm túc nhìn anh, đánh lái xong mới nói đùa: “Cậu không giống, vẫn trẻ trung lắm.”
Đây là lời nói thật, Lộ Ngân Đường không giống Hạ Hòe Tự, diện mạo trẻ trung, hơn ba mươi vẫn trông như sinh viên, chắc là liên quan đến khí chất, tùy ý tự do, cộng thêm có phần năng động như Kiều Duy Tang nói…
“Trẻ trung mới giống trợ lý chứ.” Lộ Ngân Đường cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạ Hòe Tự, giơ tay trái lên, “Trợ lý tàn tật.”
“Thế thì tôi mới là trợ lý.” Hạ Hòe Tự đè tay anh xuống, “Đừng quậy, ảnh hưởng đến hồi phục đấy.”
Lộ Ngân Đường buông tay xuống, thành thật ngồi ngay ngắn: “Nhắc đến ngôi sao, tôi vẫn luôn muốn hỏi cậu về bức ảnh Đoàn Minh Du đăng trên vòng bạn bè, bạn trai cậu ấy trông rất giống một ngôi sao, là tôi nhìn nhầm sao?”
Hạ Hòe Tự đạp phanh, chờ đèn đỏ, nhìn anh cười: “Nhịn lâu rồi đúng không?”
“Ừ, vẫn luôn cố nhịn.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Trước đó không thân, không có mặt mũi mà hỏi.”
Ngón tay gõ hai nhịp lên vô lăng, Hạ Hòe Tự hỏi: “Bây giờ thân rồi hả?”
“Rất thân.” Lộ Ngân Đường gãi tai, quay sang nhìn Hạ Hòe Tự, “Nếu cậu cảm thấy vượt quá giới hạn thì xem như tôi chưa hỏi.”
“Hỏi là được, không có gì là không thể hỏi.” Hạ Hòe Tự đáp, “Cậu không nhìn lầm đâu, ngôi sao kia là người yêu của cậu ấy.”
“Ồ.” Lộ Ngân Đường nghe xong cũng không có phản ứng gì, gật đầu rồi quay lại, không nhìn Hạ Hòe Tự nữa.
Hạ Hòe Tự im lặng một lát, không nhận ra mình có chạm phải điểm nhạy cảm của Lộ Ngân Đường hay không, đèn đỏ đếm ngược, Hạ Hòe Tự liếc anh, lúc này không thể phân tâm hỏi gì khác, lấy bao lì xì vốn định đưa cho anh lúc về ra đặt trước mặt Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường nhìn bao lì xì xuất hiện trước mắt, không nhận, quay đầu nhìn Hạ Hòe Tự.
“Chúc mừng năm mới, tặng cậu lì xì.” Hạ Hòe Tự lắc nhẹ bao lì xì, “Người rất thân đều có.”