Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Chuyện không thú vị và kẹo hồ lô bị cướp
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một bữa cơm trưa đơn giản ăn hết hơn hai tiếng đồng hồ, thức ăn không còn lại là bao, cả hai đều không phải người sĩ diện. Lúc tính tiền, Lộ Ngân Đường sải bước nhanh, Hạ Hòe Tự chưa từng thấy anh nhanh nhẹn đến vậy bao giờ.
“Tôi luôn cho rằng cậu chỉ có thể di chuyển với tốc độ đều đều, mỗi phút không quá trăm bước.”
Hạ Hòe Tự đi theo sau nhìn Lộ Ngân Đường lấy điện thoại thanh toán, không có ý định tranh giành.
“Tôi vẫn tập luyện thường xuyên mà.” Lộ Ngân Đường cất điện thoại, liếc hắn, “Tuy không bằng cậu nhưng mỗi ngày đi làm, vào giờ nghỉ giải lao tôi vẫn chạy bộ, chân cẳng vẫn tốt, chỉ đơn giản là lười thôi.”
Hạ Hòe Tự hỏi: “Tôi thì sao?”
“Vừa nhìn là biết cậu thường xuyên tập thể hình chứ sao, tôi không làm được như thế, tốn tiền mà còn phải chịu khổ.” Lộ Ngân Đường bĩu môi, “Tôi không làm được.”
“Tôi không tốn tiền.” Hạ Hòe Tự khoác áo, đi sát vai anh ra ngoài, “Tôi luyện tập ở nhà.”
Lộ Ngân Đường quay đầu nhìn hắn, sau đó nhanh chóng quay lại. Hạ Hòe Tự liếc mắt là biết anh định nói gì: “Đúng vậy, tôi cảm thấy phòng tập gym không sạch sẽ.”
Lộ Ngân Đường lại quay sang liếc hắn.
“Hơn nữa đi đi về về cũng phiền.” Hạ Hòe Tự bổ sung.
Lộ Ngân Đường nghiêm túc gật đầu: “Tôi cũng thấy thế.”
“Cậu thấy thế cái gì mà thấy thế, cậu muốn cười thói ở sạch của tôi.” Hạ Hòe Tự nói toạc suy nghĩ của Lộ Ngân Đường, “Tôi thấy cậu rất thích bắt bẻ người khác, nhai đi nhai lại, đúng không thầy giáo?”
“Thầy giáo nào cũng thế, học sinh mà sai thì tôi có thể nhắc đi nhắc lại cả năm trời.” Lộ Ngân Đường lập tức biện minh cho mình, “Vừa rồi cũng không phải tôi nói, là cậu tự nói, đừng đổ lỗi cho tôi.”
Hạ Hòe Tự lấy chìa khóa mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, nhìn Lộ Ngân Đường bước vào, cài dây an toàn rồi mới hỏi: “Thế vừa rồi cậu định nói gì, nói tôi nghe xem.”
“Tôi định nói gì à.” Lộ Ngân Đường nhìn phía trước, ngẫm nghĩ, “Tôi định nói thế thì nhà cậu rất rộng, có thể đặt máy tập thể hình cơ mà.”
Hạ Hòe Tự: “Không rộng lắm, tôi luôn sống một mình nên thấy trống trải thôi.”
“À.” Lộ Ngân Đường gật đầu, cài dây an toàn, không nói gì nữa.
Hạ Hòe Tự khởi động xe, đặt tay lên vô lăng, hơi buồn cười quay đầu nhìn Lộ Ngân Đường đang tỏ vẻ như không có chuyện gì: “Cậu lại muốn hỏi cái gì?”
“Cậu nói cậu luôn ở một mình.” Lộ Ngân Đường ngồi thẳng lưng, quay sang Hạ Hòe Tự, “Cậu không có mối quan hệ yêu đương nào sao?”
“Không.” Hạ Hòe Tự không chút do dự trả lời ngay, không có gì phải nghĩ ngợi, chưa từng có thì là chưa từng có, không cần mất thời gian suy nghĩ, “Không giống à?”
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Đương nhiên không giống, cậu hẳn là rất được yêu thích.”
“Thật sự chưa từng có, không lừa cậu. Thời đi học rất bận, học nghiên cứu sinh, học tiến sĩ còn bận rộn hơn, đi làm thì khỏi phải nói. Hơn nữa không gặp được ai thích hợp, lười bỏ công sức.” Hạ Hòe Tự không khiêm tốn, giải thích rất nghiêm túc, sau đó chuyển sang Lộ Ngân Đường, “Còn cậu?”
“Không có.” Lộ Ngân Đường ngồi về chỗ cũ, “Cảm thấy không có gì thú vị nên không muốn.”
“Chúng ta đều học đại học và làm việc ở Bắc Kinh nhưng chưa từng gặp nhau.” Lộ Ngân Đường duỗi thẳng lưng, nhắc lại một lần: “Đúng là ‘Số mà không có cầu xin làm gì’.”
Hạ Hòe Tự mỉm cười, điều chỉnh nhiệt độ cao hơn một chút, nhấn ga, tiện tay bật nhạc.
Lộ Ngân Đường chưa nói đi đâu, Hạ Hòe Tự cũng không hỏi. Tết nhất trong nhà nhiều người nhiều việc, dành ra chút thời gian ăn trưa đã là may mắn lắm rồi. Hạ Hòe Tự đưa anh về nhà, hắn cũng về nhà.
Họ hàng thân thích đến mùng ba thì về hết, Lộ Ngân Đường đưa bà ngoại về. Trên đường đi, nhìn cái nẹp trên tay mình, anh suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không hỏi Hạ Hòe Tự có cần đến chỗ hắn để tháo không. Anh lớn chừng này rồi, tháo nẹp không cần đến bệnh viện, nếu không có vấn đề gì tìm phòng khám là được.
Dù thân quen nhưng Lộ Ngân Đường không muốn quá vồ vập, không phải sĩ diện, chỉ là không thú vị. Hơn nữa sắp khai giảng, anh cũng bận, không có thời gian đến bệnh viện.
Lúc tháo nẹp còn chưa hết tết, nhưng khối mười hai đã khai giảng. Lộ Ngân Đường mua băng cố định cổ tay đeo vào, hiện tại hết đau hoàn toàn, thi thoảng hơi căng tức thôi.
Khối mười hai đến trường lúc hai giờ chiều thứ hai, Lộ Ngân Đường đến trường trước một ngày để tham gia buổi họp. Trước khai giảng mỗi học kỳ đều tổ chức hội nghị cố định, không có gì quá quan trọng. Lộ Ngân Đường ngồi hàng sau cùng ngủ gà ngủ gật, hiệu trưởng lười nhắc anh. Lúc kết thúc mới gọi Lộ Ngân Đường và thầy giáo vụ khối mười hai lại.
Thầy giáo vụ năm mươi lăm tuổi, tóc hoa râm, mang trong người không ít bệnh lặt vặt. Có lẽ khối mười hai năm nay là khóa cuối cùng thầy quản lý. Lộ Ngân Đường bị hai người giữ lại là biết ngay có chuyện gì, chậm chạp đóng cửa phòng rồi ngồi xuống.
“Điểm trung bình của lớp Tiểu Lộ trong kỳ thi cuối kỳ trước nghỉ đông vẫn cao nhất.” Hiệu trưởng không nói thẳng, trước tiên giả vờ trò chuyện với thầy giáo vụ, “Thành tích này liên quan nhiều đến công sức của Tiểu Lộ, đúng là tuổi trẻ ưu tú.”
Thầy giáo vụ cười ha hả vỗ bụng bia: “Đúng vậy, thành tích trong công việc của Tiểu Lộ luôn nổi bật, đúng là nhân tài hiếm có.”
“Thầy sao thế này, chẳng phải lúc em mới đến là thầy dẫn dắt hay sao, thầy khen thế này khác gì tự khen mình đâu.”
Lúc cần nói Lộ Ngân Đường rất biết cách nói, khiến người nghe không cảm thấy quá mức, không biết anh có thật lòng hay không nhưng trong lòng vẫn thấy vui vẻ.
Mấy người khách sáo vài câu rồi hiệu trưởng đi thẳng vào vấn đề chính, cầm cốc cười tủm tỉm: “Thầy Lưu tuổi cao rồi, sức khỏe không còn theo kịp. Lớp mười hai tháng sáu tốt nghiệp, sau đó lại dẫn dắt một khóa mới. Tôi và thầy cậu đều cảm thấy cậu tiếp nhận vị trí này là phù hợp nhất, cậu vừa trẻ vừa có thành tích, các thầy cô giáo khác đều nể phục, cậu thấy thế nào?”
Anh có thể nghĩ thế nào, đây không phải là hỏi ý kiến mà là thông báo. Hai năm trước Lộ Ngân Đường đã từ chối hai lần, quá tam ba bận. Anh thật sự không biết mở miệng thế nào, nhưng đúng là không muốn đồng ý. Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn nói thẳng thắn.
“Hiệu trưởng, không phải tôi không muốn làm vì ngại mệt hay ngại phiền phức, thầy biết mà, tôi dạy học thì được, nhưng không giỏi quản lý mấy chuyện lặt vặt này. Đến lúc đó việc giảng dạy bị ảnh hưởng thì không tốt.” Lộ Ngân Đường ôm cốc nước ấm, hiếm khi gạt bỏ vẻ thờ ơ thường ngày, thay vào đó nói rất nghiêm túc, “Tính tôi thế nào thì thầy có thể không biết nhưng thầy Lưu thì biết rõ. Cứ nhắc đến mấy chuyện này là tôi chạy nhanh hơn cả học sinh của mình, làm sao mà quản lý được cả một khối chứ.”
“Cái gì cũng cần quá trình, làm gì có thầy cô nào vừa vào đã đảm nhiệm được chức chủ nhiệm lớp, giáo vụ cũng thế.” Hiệu trưởng không đồng ý, vỗ vai Lộ Ngân Đường, “Cậu từ chối hai lần rồi, tôi xem như cậu đang suy xét. Hiện tại suy xét xong, sau khi thầy Lưu dẫn dắt nốt khóa cuối thì cậu nhận khóa mới. Thông báo chi tiết tôi sẽ gửi vào nhóm trước khi khai giảng.”
Lộ Ngân Đường nói chuyện không có kết quả như mong muốn, mặt ủ mày ê đi ra khỏi phòng họp. Hà Tiêu đang hút thuốc trên bậc cầu thang, thấy anh đi ra thì dập thuốc, lại gần khoác vai anh hỏi: “Sao rồi?”
“Chẳng sao cả.” Lộ Ngân Đường xoay cổ tay đang hơi đau nhức, “Nếu cậu không kết hôn…”
“Dừng lại đi, dù không kết hôn thì tôi cũng không làm.” Hà Tiêu nhắc đến việc này cũng đau đầu, “Cuộc sống của tôi mỹ mãn, cũng không thiếu tiền, không muốn còn trẻ mà đã hói đầu.”
“Được rồi, bản thân cậu cũng biết lần này không từ chối được, chi bằng bình tĩnh đón nhận, dù sao còn nửa học kỳ nữa, không sao.” Hà Tiêu nói mà không biết ngượng mồm, nói xong thì đưa ra lời mời, “Đến nhà tôi ăn một bữa đi, năm mới mà chưa tụ tập. Cậu nghỉ hơn tháng không biết đi cùng ai mà không liên lạc với tôi gì.”
“Cùng cún.” Lộ Ngân Đường tức giận buông lời, nói xong mới nhớ người hay đi cùng anh dạo này là Hạ Hòe Tự, lập tức nghẹn họng, không nói nữa.
Một tuần rồi anh và Hạ Hòe Tự không liên hệ, ngoài hai lần đề cập đến cổ tay anh và tay của ba không có vấn đề thì không còn gì cần bàn nữa, do vậy liên lạc ít. Sau khi khai giảng, nói không chừng anh còn bận rộn hơn Hạ Hòe Tự, cả hai đều bận đến chân không chạm đất, điện thoại để đâu còn không biết. Thời gian trao đổi không khớp, cứ thế mà kết thúc.
…
“Các em chỉ thi được trường hạng II thôi.”
Lộ Ngân Đường đóng cửa phòng học. Gió lạnh buổi tối bị ngăn lại bên ngoài, nhưng thời điểm này học sinh vẫn tình nguyện ra ngoài hóng gió. Lời này nói ra hơi khó nghe nhưng đúng là họ đã chết lặng. Lộ Ngân Đường nói bọn họ chỉ thi được trường hạng II không phải thật sự cảm thấy họ chỉ thi được trường hạng II. Chủ nhiệm lớp nổi giận thì lời khó nghe nào đều nói được. Sau ba năm rèn luyện, sức chịu đựng của cả lớp đã tăng lên đáng kể, cả khối mười hai chắc chỉ có lớp họ không bị khủng hoảng vì áp lực.
Tiết tự học buổi tối hôm nay có mười hai học sinh đến muộn, lén lút leo thang bộ lên thì bị thầy Lưu bắt gặp. Trong giờ kiểm tra, nửa lớp phải đứng lên. Ai nghĩ được Lộ Ngân Đường làm chủ nhiệm lớp lại tận tâm tận lực đến vậy, kiểm tra ngữ văn còn lồng ghép cả lịch sử và chính trị, có mấy ai ngồi yên được.
“Thầy vừa thấy các em là phát điên, khi nào thông báo thành tích thì chúng ta sẽ giải quyết tiếp.”
Lộ Ngân Đường mắng xong thì mở cửa đi ra ngoài, cửa không đóng nhưng không ai dám ra đóng. Mãi đến khi kết thúc tiết tự học đầu tiên, thành tích được công bố, Lộ Ngân Đường xem phiếu điểm, cảm thấy không cần phải giải quyết gì nữa, tùy tiện nhờ một học sinh trong văn phòng ra gọi lớp trưởng lớp mình.
Kết quả thi thực sự không tệ. Lớp trưởng rụt rè bước vào, lúc đi ra thì hớn hở chạy về lớp thông báo với cả lớp tâm trạng thầy Lộ rất tốt, thầy mời cả lớp kẹo hồ lô.
Đám học sinh cấp ba bị nhốt trong trường, thứ gì cũng thấy ngon. Lộ Ngân Đường mua kẹo hồ lô hoàn toàn là vì anh cũng thích ăn nó. Gọi cơm hộp nhiều thì hơi khoa trương, bị lớp khác thấy thì không tốt. Hiếm khi Lộ Ngân Đường chăm chỉ một lần, lái xe ra ngoài mua, tiện thể ăn bữa tối.
Chủ quán kẹo hồ lô thấy anh tới thì đứng lên, nói tiếng “Hỏng rồi”, sau đó quay người chạy vào trong.
Lộ Ngân Đường xuống xe, đi thẳng vào quán: “Cái gì hỏng rồi, ông chủ, đóng gói cho tôi năm mươi xiên, loại gì cũng được, cộng thêm một hộp nhỏ gồm củ từ con, táo gai nếp và quýt.”
Ông chủ thấy đơn hàng lớn nhưng không mấy vui vẻ, thậm chí còn giậm chân bực bội: “Mỗi lần mua cho học sinh, cậu có thể báo trước với tôi một tiếng không, tôi lấy đâu ra nguyên liệu mà làm cho cậu.”
“Không vội.”
Lộ Ngân Đường cầm hộp đồ ăn đi ra ngoài, đứng ở cửa vừa ăn vừa nhìn người qua đường đến ngẩn ngơ. Anh thường xuyên như vậy, không nghịch điện thoại cũng không trò chuyện, cứ đứng ven đường nhìn ngó xung quanh, ở nhà cũng ngẩn người như vậy. Anh cảm thấy như vậy mới có thể thở phào nhẹ nhõm, coi như được nghỉ ngơi, không cần động não.
Thời tiết mùa xuân lúc ấm lúc lạnh, ấm áp không kéo dài là bao. Hai hôm trước trời đổ mưa nên vẫn còn lạnh. Lộ Ngân Đường ăn hai củ từ con, cảm thấy miệng tê cứng. Anh chỉ mặc áo khoác mỏng, cái lạnh lan ra khắp người. Anh vừa cắn kẹo hồ lô vừa quan sát xung quanh, định ăn mì hay thứ gì đó tương tự, nóng hổi và có nước dùng.
Nơi này gần một trung tâm thương mại nên rất sôi động. Thời điểm này đúng lúc đông người, Lộ Ngân Đường không muốn chen lấn nên định ra siêu thị mua ít thức ăn nhanh rồi về văn phòng ăn.
Siêu thị vắng khách hơn một chút, Lộ Ngân Đường không lái xe mà đi thẳng vào, cầm hộp kẹo hồ lô tìm đến kệ mì. Bỗng có một bàn tay từ phía sau vươn ra giật mất cây kẹo hồ lô trên tay anh.
Lộ Ngân Đường sửng sốt, không ngờ ban ngày ban mặt lại có kẻ dám trộm kẹo hồ lô. Anh thốt lên một tiếng cảm thán, vừa quay người đã thấy Kiều Tâm Viễn giơ cây kẹo hồ lô gạo nếp lên, đang vui vẻ nhìn anh.