18. Người Bạn Thân Nhất

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“… Cậu trẻ con thật đấy.”
Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự với vẻ mặt nghiêm túc, giơ tay nhận lì xì, nắn bóp, cuối cùng không nhịn được, hỏi hắn: “Chuẩn bị riêng cho tôi à?”
“Không.” Hạ Hòe Tự đáp, “Nhặt ở ven đường.”
Lộ Ngân Đường cầm lì xì đập nhẹ vào cánh tay Hạ Hòe Tự: “Tôi thấy cậu phiền thật đấy.”
“Thấy tôi phiền à.” Hạ Hòe Tự hạ tay xuống, đặt lên vô lăng, “Cần tôi xin lỗi không?”
Lộ Ngân Đường cười: “Cậu đừng cho là tôi không biết lời cậu nói có hàm ý.”
Ngay sau đó, không đợi Hạ Hòe Tự trả lời, Lộ Ngân Đường nói tiếp: “Không thấy cậu phiền, vừa rồi cũng không phải không vui, tính tôi vốn thế, cảm xúc thường bột phát, không phải hướng vào cậu, trách tôi thôi.”
Nói đủ thẳng thắn và thành khẩn, Hạ Hòe Tự gật đầu, ừ một tiếng, rồi không nói thêm gì nữa cho đến khi xe dừng trước nhà hàng theo yêu cầu của Lộ Ngân Đường. Lộ Ngân Đường thấy Hạ Hòe Tự lảng tránh vấn đề này, cũng không có ý định giải thích thêm, bỏ lì xì vào túi rồi mở cửa xe.
Không mở được. Lộ Ngân Đường quay đầu nhìn Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự vừa tháo dây an toàn vừa nhìn anh, mỉm cười – nụ cười dịu dàng hắn thường dùng nhất.
“Tôi biết cậu là người như vậy nên mới để ý cảm xúc của cậu, nếu tôi không biết hay không để ý, vừa rồi đã không hỏi có phải cậu không vui không.”
Lộ Ngân Đường nhìn dáng vẻ vừa nghiêm túc vừa tùy ý của Hạ Hòe Tự, không thể không thừa nhận thái độ của Hạ Hòe Tự đánh trúng tâm lý của anh, rất thoải mái, không quá giới hạn cũng không bỏ mặc anh muốn làm gì thì làm, đó là hai kiểu người Lộ Ngân Đường ghét ở chung nhất. Hạ Hòe Tự kiểm soát ở mức độ vừa phải, giống như lời hắn nói – hắn biết Lộ Ngân Đường là người như thế nào.
Hạ Hòe Tự nói tiếp: “Tôi cảm thấy mình cũng coi như là hiểu cậu một chút.”
“Đúng không.” Lộ Ngân Đường giơ lì xì quẹt nhẹ vào lông mày, nhìn Hạ Hòe Tự qua kẽ tay.
Người khác nói lời này sẽ khiến người ta cảm thấy chán ghét, ít nhất là Lộ Ngân Đường chán ghét, nhưng Hạ Hòe Tự nói lại mang một ý nghĩa khác. Hạ Hòe Tự không phải muốn khoe khoang mình hiểu Lộ Ngân Đường bao nhiêu, hắn chỉ muốn nói cho Lộ Ngân Đường biết mình rất để ý đến tâm trạng của anh.
“Hiểu tôi mà còn phải đi đường vòng hỏi tôi, cậu có thấy phiền không cơ chứ.” Lộ Ngân Đường buông tay xuống, không ngừng nắn bóp lì xì, giọng nói phóng khoáng hơn, “Cậu nhìn người không đúng rồi.”
“Vốn là chuẩn.” Hạ Hòe Tự nói, “Nhưng đến lượt cậu thì lại có chỗ không chuẩn.”
Lộ Ngân Đường hỏi: “Tại sao?”
“Cứ cảm thấy mình đoán không đúng, không tự tin.” Hạ Hòe Tự cười, quay về chủ đề ban đầu, “Không trách cậu, cũng không trách tôi, không ai cần xin lỗi, coi người ta là bạn mới để ý đến những điều này, cậu như vậy tôi rất vui.”
“Cậu nói thẳng với tôi như vậy, tôi cũng rất vui.” Lộ Ngân Đường hạ giọng, anh chưa từng nói ra những lời như vậy nên có chút không quen, “Tôi là kiểu… Dù sao cậu không nói, tôi càng không giải thích.”
“Tôi biết.” Hạ Hòe Tự gật đầu, nhìn Lộ Ngân Đường cụp mắt, hàng lông mi hơi dài bị ánh mặt trời chiếu vào tạo ra vài đốm sáng li ti.
Khiến người ta xao xuyến.
Hạ Hòe Tự rời mắt: “Vậy xem như chúng ta là người quen.”
Lộ Ngân Đường ngẩng đầu nhìn hắn, Hạ Hòe Tự vươn ngón tay gõ vào lì xì: “Cậu nhận lì xì của tôi.”
“Cậu thật là…” Lộ Ngân Đường hết nói nổi, mỉm cười, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hạ Hòe Tự, cảm thấy mình không thể không trả lời, “Đúng, rất quen.”
“Thế thì mời tôi ăn cơm đi.” Hạ Hòe Tự mở khóa cửa, xuống xe.
Nhà hàng Lộ Ngân Đường chọn nằm trong ngõ nhỏ, bên trong nhiều phòng đảm bảo riêng tư, trang hoàng cũng đẹp. Nhân viên phục vụ nhận ra Lộ Ngân Đường, thấy anh tiến vào thì cười gọi Quản lý ra.
“Lâu rồi thầy Lộ không đến, hôm qua ông chủ chúng tôi còn nhắc đến anh mãi.”
Quản lý là một phụ nữ tầm ba mươi tuổi ăn mặc đơn giản, áo kiểu Trung, quần dài phối với tóc búi, cách nói chuyện và cử chỉ đều thanh lịch trang nhã: “Anh bị sao vậy?”
“Ngã thôi, không có việc gì.” Lộ Ngân Đường búng tay, chặn tầm mắt của Quản lý đang hướng về phía sau, “Tôi dẫn bạn đến, cho tôi một phòng.”
“Anh đến Cẩm Viên đi, nơi đó yên tĩnh.” Quản lý làm động tác mời, dẫn đường cho hai người, vừa đi vừa tán gẫu bằng giọng điệu quen thuộc, “Thầy Lộ, bạn anh là ngôi sao à?”
“Cậu ấy là trưởng khoa.” Lộ Ngân Đường quay đầu liếc Hạ Hòe Tự, “Đẹp trai không.”
“Rất đẹp.” Quản lý cười, “Tôi làm việc ở đây nhiều năm hiếm khi thấy ai đẹp trai như bạn anh đâu.”
Lộ Ngân Đường không đáp, chỉ cười, Hạ Hòe Tự tiếp lời: “Khen nữa là tôi ăn không ngon, phải mừng thầm một lát.”
“Bây giờ cậu mừng thầm nhanh lên.” Lộ Ngân Đường nói.
Phòng nằm trong sân sau, là một căn độc lập, không lớn, nhưng trang trí tinh xảo theo phong cách Trung Hoa. Hạ Hòe Tự cảm thấy thú vị, cứ ngắm mãi. Hai bên đường treo đèn lồng, không biết bên trong có phải nến thật không, dù sao ban ngày không quá sáng. Hàng trúc ven đường lá phủ đầy tuyết, rất cổ điển, đúng phong cách thầy giáo ngữ văn sẽ thích.
Trên cánh cổng treo một tấm biển gỗ, viết Cẩm Viên. Đẩy hàng rào gỗ ra là đến khu dùng bữa, bên cạnh có phòng vệ sinh nho nhỏ. Hai nhân viên phục vụ mở cửa, nghênh đón bọn họ là một tấm bình phong, đi vòng qua là bộ bàn ăn, cạnh cửa sổ là bàn trà, có thể nghỉ ngơi.
Lộ Ngân Đường ngồi xuống, cầm lấy thực đơn Quản lý đưa cho, đẩy sang phía Hạ Hòe Tự: “Cậu chọn gì cũng được, đều ngon.”
Hạ Hòe Tự không từ chối, xem thực đơn, hắn vốn cho rằng thức ăn nơi này sẽ phức tạp, khó hiểu, không ngờ chỉ là những cái tên bình thường. Hạ Hòe Tự chọn hai món mình thích, món chính là mì.
“Tôi cũng muốn ăn mì.”
Lộ Ngân Đường chọn thêm mấy món và điểm tâm rồi trả thực đơn. Nhân viên phục vụ rót nước, mang món khai vị lên rồi rời đi.
“Nơi này khá tốt.” Hạ Hòe Tự uống ngụm trà hoa cúc, “Cậu thường đến đây à?”
“Trước kia thường xuyên theo ba tới, sau khi ba về hưu thì không còn thường xuyên đến nữa. Tôi tự mình đến, hoặc dẫn bạn bè đến.” Lộ Ngân Đường dùng khăn ướt lau tay, lấy miếng bánh sơn tra, rồi đẩy đĩa về phía Hạ Hòe Tự, “Bánh sơn tra nhà hàng này rất ngon, không ngọt.”
Hạ Hòe Tự dùng đũa gắp một miếng. Lộ Ngân Đường nhìn động tác của hắn, rồi cũng dùng đũa gắp một miếng khác, nói: “Ngại quá, tôi không để ý.”
“Tôi cũng không chú ý người khác.” Hạ Hòe Tự buông đũa, chống cằm lên mu bàn tay nhìn anh ăn, “Tôi chỉ nghiêm khắc với bản thân.”
Lộ Ngân Đường ăn bánh sơn tra, vị chua là chủ yếu, mang theo mùi sơn tra tươi, mát lạnh, mềm mượt, ăn rất ngon. Anh thích món này từ nhỏ. Nếm được hương vị quen thuộc, trước mắt là người mà anh quen biết từ nhiều năm trước, Lộ Ngân Đường chậm rãi thả lỏng, hít thở nhẹ nhàng.
Hạ Hòe Tự tự rót cho mình một chén trà hoa cúc, nhìn ra bên ngoài, không thấy bóng dáng nhân viên phục vụ, chắc là cần một khoảng thời gian để chuẩn bị đồ ăn. Bàn tay đặt lên bàn gõ nhẹ hai tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn Lộ Ngân Đường trước mặt.
Lộ Ngân Đường là người suy nghĩ nhiều, hơn nữa không che giấu được, cảm xúc thế nào thể hiện hết ra mặt. Điểm này đúng là không giống một người trưởng thành hơn ba mươi tuổi, muốn gì làm nấy, nhưng lại không khiến người ta chán ghét. Thậm chí Hạ Hòe Tự còn cảm thấy một Lộ Ngân Đường muốn gì làm nấy mới đúng là Lộ Ngân Đường, nếu không đã không phải anh.
Sau một lúc lâu, bên ngoài truyền tới tiếng gió gào thét, tuy nhiên nó không làm thay đổi bầu không khí yên tĩnh trong phòng. Hạ Hòe Tự nghe tiếng gió dần dịu lại, chỉ còn tiếng lá trúc xào xạc, nội tâm bình tĩnh.
Hạ Hòe Tự hiếm khi tự mình làm hỏng chuyện, vừa rồi trên xe được tính là một lần.
“Sáng nay tôi tan ca về nhà ngủ đến trưa.” Hạ Hòe Tự bỗng phá tan bầu không khí im lặng, giọng trầm và bình tĩnh, “Vừa mở mắt, nhóm Kiều Tâm Viễn đã đến, ồn ào vô cùng, không chỉ ăn tết mà lâu lâu lại như vậy, nhà tôi cứ như nhà của bọn họ vậy.”
Lộ Ngân Đường lắng nghe, anh biết tình hình gia đình Đoàn Minh Du, cũng biết mối quan hệ giữa Kiều Duy Tang và gia đình không tốt nên không hỏi vấn đề này, chỉ lên tiếng đánh giá: “Thế thì rất náo nhiệt.”
“Rất thú vị.” Hạ Hòe Tự lắc nhẹ chén, “Năm nay tôi quên chuẩn bị lì xì cho Kiều Tâm Viễn, em ấy còn vùng vằng một hồi.”
Lộ Ngân Đường ngẩng đầu, ánh mắt tập trung vào Hạ Hòe Tự: “Mỗi năm cậu đều tặng lì xì cho em ấy à?”
“Cả ba chúng tôi đều tặng, thiếu một là không được, phiền lắm.” Hạ Hòe Tự nói, tay dừng lại, “Năm nay tặng lì xì cho nhân viên trong khoa, cuối cùng còn thừa một cái, lúc ấy đã nghĩ tặng cho cậu, thế là quên mất em ấy.”
“Ồ.” Lộ Ngân Đường không ngờ, “Không phải cậu bảo người rất thân đều có à, em ấy vùng vằng mà cậu lại đưa cho tôi.”
Hạ Hòe Tự gật đầu: “Thân với cậu nhất.”
Lộ Ngân Đường sửng sốt, sau đó bật cười: “Tôi mời cậu bữa cơm mà đã soán ngôi bạn bè từ thuở nhỏ rồi đấy à?”
“Cậu không giống họ.” Hạ Hòe Tự cũng cười.
Cảm xúc hạ xuống vô cớ vừa nãy bỗng biến mất, Lộ Ngân Đường cảm thấy khoan khoái, nhanh miệng hỏi ngay: “Không giống chỗ nào?”
Hai giây sau khi hỏi xong, Lộ Ngân Đường chợt nhận ra không nên hỏi vấn đề này, cũng không cần thiết phải hỏi. Hai người đều biết ẩn ý phía sau, với những lần cậu hỏi tôi đáp như vậy, không có gì là không nhìn ra được ẩn ý, nhưng nói ra khỏi miệng lại là chuyện khác.
Chưa đến lúc nói ra.
Hiển nhiên Hạ Hòe Tự còn hiểu rõ điều này hơn anh, cũng biết cách để anh không cảm thấy xấu hổ, nhưng hắn lại nghiêm túc suy nghĩ, sau đó ăn một miếng bánh sơn tra, tựa lưng vào ghế và trả lời: “Bọn họ không đưa cơm cho tôi vào đêm giao thừa, chỉ bằng điểm này đã không bằng cậu rồi.”
“Cậu không để yên chuyện đưa cơm đúng không.” Lộ Ngân Đường nói.
“Ừ, không để yên được.” Hạ Hòe Tự nhướng mày, rất nghiêm túc, “Tôi sẽ nói đến tận giao thừa năm sau.”
Lộ Ngân Đường nhìn hắn như vậy, mỉm cười, giả vờ thở dài, cầm cốc nước uống một ngụm, gật đầu: “Vậy chờ đến giao thừa năm sau đi.”
“Tôi sẽ chờ.” Hạ Hòe Tự nói.
“Tôi cũng sẽ chờ.” Lộ Ngân Đường cũng nói.
Nhân viên phục vụ gõ cửa mang thức ăn vào. Hai bát mì được đặt trước mặt hai người, nước dùng bốc hơi nghi ngút, không quá nhiều váng dầu, bên trên rắc một ít hành lá. Giống như các món ăn khác, được trang trí rất đẹp.
Hạ Hòe Tự đúng là hơi đói bụng, không khách sáo với Lộ Ngân Đường, cầm đũa tách sợi mì cho ngập trong nước dùng, sau đó gắp một đũa, nhai, nuốt, rồi nhìn Lộ Ngân Đường.
“Tôi đã xem cậu là bạn thân từ lâu, hẳn là cậu biết điều này.”
Lời này vang lên đột ngột, Lộ Ngân Đường cầm thìa múc nước dùng bất động trong giây lát: “Tôi biết, không phải tôi đã nói trong đêm giao thừa rồi hay sao, tôi cũng thế.”
Bát canh măng hầm thịt đặt ngay trong tầm tay. Hạ Hòe Tự gắp một miếng, măng tươi và thịt ngập trong nước dùng màu trắng sữa. Không biết mùa xuân mà ông chủ nhà hàng kiếm đâu ra măng tươi và măng non thế này, tóm lại, hương vị vừa tươi mới vừa ngon miệng.
Ăn cơm là hình thức kéo gần khoảng cách nhanh nhất, bát canh xuống bụng cả người ấm áp, bầu không khí trong phòng thoải mái thư giãn hơn. Tâm trạng Lộ Ngân Đường tốt lên trông thấy, lúc nói chuyện, đuôi mắt hơi hờ hững xếch lên, thêm phần sống động, càng giống như học sinh.
“Tôi bỗng nghĩ đến một chuyện.” Hạ Hòe Tự nhìn người đang hoàn toàn thả lỏng trước mắt mình, khóe môi theo đuôi mắt Lộ Ngân Đường hơi nhếch lên, “Cảm giác thật kỳ diệu, hồi cấp ba chúng ta học cùng lớp một năm, hình như cậu không nói với tôi câu nào.”
“Hiện tại đối mặt cùng nhau ăn cơm tán gẫu, đúng là…”
Hạ Hòe Tự dừng lại, hắn luôn vừa cười vừa nói chuyện. Nói đến đây, trong khoảnh khắc ấy, Lộ Ngân Đường cho rằng mình nhìn nhầm, anh cảm thấy ánh mắt của Hạ Hòe Tự còn dịu dàng hơn nụ cười của hắn.
“Số đã định ắt sẽ thành.”
Lộ Ngân Đường bỗng tiếp lời bằng một câu đậm chất giáo viên ngữ văn, đến nỗi khiến Hạ Hòe Tự ngẩn người.
Mãi một lúc lâu sau, Hạ Hòe Tự mới phản ứng lại, bất đắc dĩ gật đầu, không trêu ghẹo Lộ Ngân Đường mà chỉ đáp: “Đúng vậy.”