Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Lời Hẹn Sinh Nhật
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Hòe Tự đặt ly mật ong còn một nửa xuống, vẫy tay ra hiệu nhân viên mang món ăn lên rồi mới nói: “Cậu có biết mình rất thú vị, khiến người ta muốn kết giao với mình không?”
“Không.” Lộ Ngân Đường dùng khăn ướt lau tay, “Thật ra tôi biết ngoại hình mình cũng ổn, nhưng không được lòng mọi người vì tính cách không tốt.”
Hạ Hòe Tự mỉm cười lắc đầu: “Tính cách cậu rất tốt, người hiểu cậu đều cảm thấy vậy.”
“Hiểu tôi nghĩa là gì?” Bàn tay cầm nĩa của Lộ Ngân Đường khựng lại.
“Có thể nhìn ra ưu điểm cũng như khuyết điểm của cậu, sau đó vẫn cảm thấy cậu tốt.”
Lộ Ngân Đường không đáp lời, im lặng ăn hết phần thịt bò. Thật ra anh còn muốn hỏi thêm nhiều điều, nhưng những lời hôm nay đã vượt quá giới hạn, nói thêm sẽ không phù hợp với mối quan hệ hiện tại của anh và Hạ Hòe Tự, nên dừng lại ở đây là vừa.
“Vậy cậu cảm thấy…” Lộ Ngân Đường đặt hai tay lên bàn, nhìn Hạ Hòe Tự, cuối cùng vẫn không kìm được lòng. Ai mà quan tâm có vượt giới hạn hay không, anh muốn hỏi, cũng muốn nghe.
Hạ Hòe Tự không đợi anh kịp hỏi hết đã đáp lời: “Tôi vẫn luôn cảm thấy cậu rất tốt.”
Lộ Ngân Đường nuốt khan, hồi lâu sau không nói thêm được gì, chỉ khẽ 'à' một tiếng rồi cúi đầu tiếp tục dùng bữa của mình.
Bữa cơm này kéo dài rất lâu, nói chuyện cũng nhiều. Mấy ngày sau, Lộ Ngân Đường mới chợt nhận ra mối quan hệ giữa hai người dường như đã tiến thêm một bước, có điều gì đó khác lạ. Cụ thể là ở điểm nào thì anh không thể nói rõ, chỉ là giọng điệu khi họ nhắn tin và trò chuyện mỗi ngày đã không còn như trước.
Hạ Hòe Tự thực sự rất bận rộn, hắn hoặc là ở phòng khám, hoặc tham gia hội thảo, hoặc là trong phòng mổ, có khi còn chẳng biết điện thoại để đâu. Thế nhưng, tin nhắn Lộ Ngân Đường gửi dù lâu đến mấy cuối cùng vẫn nhận được hồi âm. Ngoài những lúc giảng dạy, Lộ Ngân Đường khá nhàn rỗi, số lần nhắn tin nhiều lên khiến anh có chút ngại ngùng, nói với Hạ Hòe Tự rằng mình rảnh quá, nếu không có gì quan trọng thì không cần hồi đáp.
Hạ Hòe Tự đồng ý, nhưng lần sau vẫn trả lời từng tin một. Thi thoảng cuối tuần Lộ Ngân Đường quá rảnh rỗi, gửi tin nhắn quá nhiều, Hạ Hòe Tự nhìn thấy nếu không bận sẽ gọi lại cho anh. Lúc đầu Lộ Ngân Đường còn hơi xấu hổ, nhưng lâu dần thành quen, một người sống thầm lặng như anh đôi khi cũng chủ động gọi điện cho Hạ Hòe Tự.
Điện thoại rút ngắn khoảng cách, hai người gặp lại là lúc học sinh kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện. Lộ Ngân Đường đang hướng dẫn học sinh lớp mình xếp hàng ở sảnh. Hạ Hòe Tự lên phòng khám, thang máy mở ra, hắn lập tức nhìn thấy người thầy giáo nổi bật nhất giữa đám đông.
Người thầy giáo nổi bật nhất hôm nay mặc sơ mi trắng cộc tay, kết hợp với áo khoác bomber màu xanh đen và quần jean tối màu, hai tay đút túi quần đứng đó dặn dò. Dáng cao chân dài, anh không giống thầy chủ nhiệm mà giống lớp trưởng hơn, giọng anh cũng vang. Lúc Hạ Hòe Tự lại gần, anh đang dọa học sinh: “Không được tự ý viết chiều cao và cân nặng. Nếu có bác sĩ nào báo với thầy thì các em cứ chờ đấy, xem kết quả thi thử lần hai của các em thế nào, thầy sẽ xử lý sau.”
“Làm tôi sợ chết khiếp, thầy Lộ.” Hạ Hòe Tự đi ra sau lưng Lộ Ngân Đường, hạ giọng nói một câu.
Lộ Ngân Đường nghe thấy lập tức quay người trừng mắt nhìn, tưởng là học sinh nào. Thấy là Hạ Hòe Tự thì mới thả lỏng: “Giật cả mình.”
Hạ Hòe Tự mỉm cười, tay cầm túi giấy đựng cà phê đưa cho Lộ Ngân Đường: “Vất vả rồi, xem như chút an ủi.”
Lộ Ngân Đường nhận lấy mới biết chưa mở nắp, hơn nữa lại chỉ có một ly: “Cậu cố ý chuẩn bị cho tôi à, sao cậu biết hôm nay tôi đến?”
“Cậu từng nhắc đến rồi, quên à?” Hạ Hòe Tự cụp mắt nhìn anh, “Trí nhớ thầy Lộ không được tốt lắm thì phải.”
Lộ Ngân Đường đang định đáp lại thì có người gọi Hạ Hòe Tự. Hai người cùng quay đầu, là một bác sĩ trẻ khoa chấn thương chỉnh hình, hôm nay theo Hạ Hòe Tự học việc.
“Trưởng khoa Hạ ở đây rồi ạ, thầy em bảo anh không có mặt, em đang định đến phòng khám chờ anh ạ.”
Nam sinh với mái tóc hơi rối cười rất tươi, không rõ vì chuyện gì. Đây là bác sĩ trẻ có tinh thần tốt nhất, bị ai dạy bảo cũng không khó chịu, lần sau có việc vẫn là người tích cực nhất, đồng thời dám chủ động theo Hạ Hòe Tự đến phòng khám để hỗ trợ.
“Giờ tôi sẽ qua.” Hạ Hòe Tự gật đầu, “Cậu đi trước đi.”
“Vâng ạ.” Nam sinh gật đầu, trước khi đi, ánh mắt lướt qua Lộ Ngân Đường rồi dừng lại: “Vị này là bạn anh ạ?”
Hạ Hòe Tự nhìn nam sinh, khẽ "ừ" một tiếng. Nam sinh càng vui vẻ, bước chân rời đi chậm dần: “Chào anh, em…”
“Sắp muộn rồi.” Hạ Hòe Tự ngắt lời, giọng điệu hơi nghiêm khắc.
Nam sinh cất bước chạy vội đi, không dám nói thêm một câu nào.
Lộ Ngân Đường vẫn không nói gì. Sau khi nam sinh rời đi, Hạ Hòe Tự lại nhìn Lộ Ngân Đường, ánh mắt lướt nhìn từ trên xuống dưới. Lộ Ngân Đường bị hắn nhìn mới nhận ra có điều gì đó không thích hợp. Anh rất quen với ánh mắt này, giống hệt hôm giao thừa anh mang cơm đến.
Là cố ý, mang theo chút đánh giá, nhưng bớt đi một phần dịu dàng so với lần trước, ngay cả khi Hạ Hòe Tự đang mỉm cười.
Lộ Ngân Đường bị nhìn đến không chịu nổi, giơ tay sờ mặt mình, không kìm được mà hỏi: “Cậu nhìn gì?”
“Nhìn cậu, lâu rồi không gặp.” Hạ Hòe Tự trả lời như vậy, như thể người trò chuyện cùng anh tối qua không phải là hắn. “Cậu biết hôm nay có thể gặp tôi sao?”
“Sao tôi biết.” Phía sau có học sinh, Lộ Ngân Đường hạ giọng lẩm bẩm, không nói ra thành lời, nhưng anh biết Hạ Hòe Tự hiểu. “Gặp được thì gặp, không gặp được thì thôi.”
Đây không phải lời nói thật, đương nhiên Hạ Hòe Tự nghe ra điều đó. Hôm đó Lộ Ngân Đường cố ý nói với hắn hôm nay tới Bệnh viện số 3 khám sức khỏe là để hỏi xem có tiện gặp mặt hay không, nhưng Lộ Ngân Đường không thể nào nói thẳng thừng như vậy. Anh là kiểu người chủ động bước một bước rồi lại đứng yên. Hạ Hòe Tự hiểu điều này, hắn không ngại, đồng thời sẵn lòng phối hợp với anh.
Vậy nên hắn mua cà phê, nhìn thấy xe trường học tiến vào bệnh viện thì mới xuống tầng. Hắn không báo trước với Lộ Ngân Đường, muốn tạo cho anh một niềm vui bất ngờ vì cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên.
Đó là một chuyện rất nhỏ bé, không đáng là bao, nhưng Hạ Hòe Tự biết Lộ Ngân Đường thích.
“May là gặp được.” Hạ Hòe Tự cười, vỗ nhẹ lên tay Lộ Ngân Đường, sau đó khẽ nhéo một cái – động tác thân mật nhưng không quá đà, rất nhanh sau đó liền buông tay xuống. “Cậu bận gì thì cứ bận đi, tôi lên đây trước.”
Lộ Ngân Đường gật đầu, nhìn Hạ Hòe Tự rời đi, đi được mấy bước thì lại quay lại.
“Sao thế?” Lộ Ngân Đường đứng thẳng người theo bản năng, không biết tại sao.
Hạ Hòe Tự khiến anh bật cười: “Không sao, bao giờ cậu xong việc thì nhắn cho tôi, nếu thời gian phù hợp thì cùng nhau ăn trưa.”
“Biết rồi.”
Lộ Ngân Đường lại gật đầu, nhìn bóng lưng Hạ Hòe Tự khuất sau cánh cửa. Dáng người hắn thật đẹp, tư thế đi đứng ngay ngắn, thẳng tắp, nghiêm chỉnh và lịch sự, giống như cây bạch dương dưới trời tuyết mùa đông.
Lúc đi làm, Hạ Hòe Tự ăn mặc rất chỉn chu. Mùa đông hắn mặc áo len cổ lọ hoặc áo khoác cardigan, hiện tại thời tiết ấm lên thì chuyển sang áo sơ mi và quần dài. Dù mặc gì cũng đều cẩn trọng, tỉ mỉ, giống hệt con người hắn. Thoạt nhìn, hắn là một người trong ngoài nhất quán, nghiêm nghị và bình tĩnh, lúc nói chuyện với đồng nghiệp thì nghiêm túc, đôi khi hơi nghiêm khắc.
Nhưng hiện tại, Lộ Ngân Đường không chỉ cảm thấy Hạ Hòe Tự có mỗi một mặt như vậy, hay nói cách khác, hắn không chỉ là Trưởng khoa Hạ. Hắn là một con người bằng xương bằng thịt, một Hạ Hòe Tự biết nói chuyện thú vị, dịu dàng và thấu hiểu. Có lẽ người khác không biết, nhưng Lộ Ngân Đường thì biết.
Nghĩ như vậy, nội tâm Lộ Ngân Đường lại dâng lên một cảm giác khác lạ.
Học sinh khám sức khỏe xong phải quay về trường để tiếp tục học, bữa trưa không thể ăn cùng nhau được. Lớp họ khám xong thì lên xe chờ các lớp tiếp theo. Lộ Ngân Đường ngồi hàng ghế trước nhắn tin cho Hạ Hòe Tự, báo với hắn một tiếng là bữa trưa không thể ăn được.
Hạ Hòe Tự không trả lời tin nhắn ngay. Mười phút sau, cửa sổ xe bị gõ nhẹ, Lộ Ngân Đường vô thức quay sang nhìn, hóa ra là Hạ Hòe Tự. Tài xế mở cửa, Lộ Ngân Đường không hỏi gì đã vội nhảy xuống xe, động tác quá nhanh, suýt chút nữa thì đụng phải hắn.
Hạ Hòe Tự đỡ lấy cánh tay anh: “Cậu vội vàng làm gì.”
Lộ Ngân Đường đứng vững lại: “Chẳng phải tôi bảo không ăn trưa được sao.”
“Tôi thấy rồi, đúng lúc nghỉ trưa nên tiện đường ghé qua đây.”
Hạ Hòe Tự vẫn mặc trang phục buổi sáng, có lẽ do bận rộn cả buổi nên hơi nóng. Áo sơ mi vén lên một đoạn tay áo, nhưng vẫn đảm bảo sự chỉnh tề, để lộ ra cẳng tay trắng trẻo, sạch sẽ.
“Cậu có chuyện gì muốn nói vậy, mà còn phải tìm đến tận đây?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Sắp thi đại học rồi, có phải cậu rất bận không?” Hạ Hòe Tự giơ tay chỉnh lại cổ áo cho anh, động tác lẫn giọng điệu đều rất tự nhiên, nhưng lại ẩn chứa ý tứ né tránh điều gì đó.
Lộ Ngân Đường cười: “Cậu không nói thì tôi về đây.”
“Đừng về.” Hạ Hòe Tự buông tay xuống, “Hôm nay không ăn cơm được thì thứ bảy này được không, cậu có nghỉ không?”
Nói xong lại bổ sung thêm một câu: “Tôi đến đón cậu.”
“Cuối tuần sau tôi nghỉ.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Có mỗi chuyện này mà Trưởng khoa Hạ phải nói vòng vo vậy sao, chúng ta đâu phải chưa từng ăn cơm cùng nhau.”
Hạ Hòe Tự: “Lần này trọng điểm không phải là muốn ăn cơm.”
“Vậy trọng điểm là gì?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Thứ bảy tuần sau là sinh nhật tôi.” Hạ Hòe Tự rút tay ra khỏi túi quần, đưa lên gãi nhẹ lông mày, “Không muốn nói với cậu vì sợ cậu canh cánh chuyện này trong lòng mà không thoải mái, nhưng thật ra tôi rất muốn nói trước với cậu.”
“Tôi rất muốn nhận được quà từ thầy Lộ.” Hạ Hòe Tự nói.
Đến tuổi này, rất ít người nói thẳng như vậy, đặc biệt là chuyện mang tính trẻ con và hơi vượt quá giới hạn như đòi quà người khác thế này, càng không giống những lời Hạ Hòe Tự có thể nói ra. Từ lúc Hạ Hòe Tự nhắc đến sinh nhật, Lộ Ngân Đường đã sững sờ, hiện giờ còn sững sờ hơn, mãi một lúc lâu vẫn chưa phản ứng kịp.
Lời Hạ Hòe Tự nói không khiến Lộ Ngân Đường cảm thấy chán ghét, nó thẳng thắn, bộc trực, thậm chí phần nào đó như đang trêu chọc vô cớ và có sự thân mật.
Lộ Ngân Đường há miệng, không nói nên lời. Anh cảm thấy mặt hơi nóng bừng, bị Hạ Hòe Tự nói đến mềm lòng, cảm giác như có hơi nóng từ lồng ngực đang lan tỏa.
“Ừ, cậu đón tôi, tôi…” Lộ Ngân Đường ngừng lại, “Tôi sẽ chuẩn bị quà.”
“Cậu tặng gì cũng được, không cần quá câu nệ.” Hạ Hòe Tự an ủi, “Cậu hái hoa ven đường tặng tôi, tôi vẫn sẽ thích.”
“Cậu đừng có mà mơ.” Lộ Ngân Đường hạ giọng, nói xong quay người định lên xe, “Cậu chờ xem, tôi sẽ nhổ cỏ tặng cậu.”
“Được.” Hạ Hòe Tự gật đầu, nhìn anh lên xe, “Tôi chờ.”
Sau khi Lộ Ngân Đường lên xe, Hạ Hòe Tự đứng cạnh cửa sổ vẫy tay với anh rồi quay người bỏ đi. Bóng lưng vẫn đẹp như trước. Lộ Ngân Đường nhìn chăm chú một lúc, sau khi xe khởi động mới hoàn hồn, thứ bảy tuần sau là sinh nhật Hạ Hòe Tự.
Ăn cơm với Hạ Hòe Tự là chuyện bình thường, Lộ Ngân Đường không cảm thấy có gì đặc biệt. Nhưng sinh nhật là một ngày quan trọng, Hạ Hòe Tự lại muốn trải qua cùng anh, không phải cùng bạn bè hay người nhà… Vừa rồi Lộ Ngân Đường đã muốn hỏi, nhưng bị mấy câu của hắn làm gián đoạn, không thể nào nói ra thành lời.
Thật ra cũng không phải là anh rất muốn hỏi.