Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thứ bảy là ngày mười bảy tháng Tư, thời tiết đầu hè, tuy không quá nóng nhưng cũng không cần mặc áo khoác dày. Lộ Ngân Đường cẩn thận chọn một chiếc áo ngắn tay hết sức bình thường kết hợp với áo khoác màu trắng.
Hôm nay Hạ Hòe Tự vẫn đi làm, tan làm mới đến nhưng rất sớm, đã chờ anh dưới tầng. Lộ Ngân Đường lên xe chào một tiếng rồi thắt dây bảo hiểm.
Hạ Hòe Tự thấy phong cách ăn mặc hôm nay của anh thì khẽ nhếch mày. Bị Lộ Ngân Đường phát hiện, anh búng ngón tay về phía hắn: “Nhìn gì, lại lâu không gặp rồi sao?”
“Một tuần là rất lâu.” Hạ Hòe Tự dùng ngón tay gạt tay anh xuống, “Cậu mặc màu trắng rất đẹp.”
“Cảm ơn.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Chúc mừng sinh nhật Trưởng khoa.”
“Cảm ơn.” Hạ Hòe Tự cười, nhưng Lộ Ngân Đường vẫn nhìn hắn, không động đậy. Hạ Hòe Tự cảm thấy có gì đó nên chưa nổ máy xe, “Sao vậy?”
“Mấy hôm trước tôi đã chọn được quà cho cậu, nhưng tối qua lại mua thêm một thứ nữa.” Lộ Ngân Đường cắn môi, trông rất bối rối, “Nhưng tôi không có mặt mũi nào mang ra.”
Điều này khiến Hạ Hòe Tự phì cười. Hắn biết Lộ Ngân Đường là người rất dễ ngại, trước giờ không thường nói thẳng như vậy, hiện tại nghe còn thấy lạ lẫm.
“Thầy Lộ, làm gì có ai như cậu chứ.” Hạ Hòe Tự hoàn toàn không có ý định nổ máy xe, tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu ngắm anh, “Cậu nói như vậy, tôi còn tâm trạng mà ăn cơm nữa sao.”
Đầu óc hắn chỉ còn nghĩ đến món quà cậu ngại mang ra.
Câu này Hạ Hòe Tự không nói ra lời, sợ khiến Lộ Ngân Đường xấu hổ hơn. Lộ Ngân Đường thấy vẻ mặt ấy của Hạ Hòe Tự thì biết không thể khuyên hắn đi được, đành tháo dây bảo hiểm, định bước xuống xe. Một chân vừa thò ra đã rụt lại, anh nói với Hạ Hòe Tự: “Nếu không thì cậu lên lấy cùng tôi, tôi ngại mang ra thật, cậu biết mà, tôi da mặt mỏng.”
Lời này quá thật lòng, Lộ Ngân Đường hiếm khi nói như vậy. Hạ Hòe Tự tháo dây bảo hiểm rồi xuống xe, cùng anh vào thang máy, lên tầng.
Mấy lần trước Hạ Hòe Tự đưa Lộ Ngân Đường về đều là về nhà ba mẹ, đây là lần đầu tiên đến nhà anh. Đến cửa, hắn còn do dự có nên vào hay không, song Lộ Ngân Đường không nghĩ ngợi nhiều như vậy, mở cửa đi vào trước: “Không cần thay giày.”
Hạ Hòe Tự thành thật đi theo anh, tiện tay khép cửa lại.
Căn nhà của Lộ Ngân Đường không hẳn là nhỏ, chỉ là không rộng bằng nhà Hạ Hòe Tự. Cách bày trí hơi lạ, nhìn qua có vẻ gọn gàng, nhưng thực ra chỗ nào cũng hơi lộn xộn. Quần áo trên ghế sô pha, nhưng được gấp gọn gàng thành chồng. Trên bàn chất đầy ấm và cốc trà, nhưng được xếp thẳng hàng ngay ngắn, không sợ đổ vỡ. Bên cạnh ghế sô pha, bên cạnh ghế lười ở ban công đều có kệ gỗ nhỏ nhắn, trên đó chất đầy những cuốn sách trông đã cũ.
Hạ Hòe Tự đi được vài bước, từ phòng khách đến ghế sô pha, liếc mắt một cái là thấy một, hai quyển sách, có quyển nằm trên giá sách, có quyển trên bàn trà, có quyển dưới sàn nhà, chỗ nào cũng có. Có sách giáo khoa cấp ba, có tác phẩm kinh điển, có tiểu thuyết, nói chung rất phong phú.
Lộ Ngân Đường vừa vào nhà đã chạy vội ra ban công, không biết có phải muốn chuẩn bị tinh thần hay không, một lát sau mới vào. Sự chú ý của Hạ Hòe Tự chuyển từ phòng khách sang Lộ Ngân Đường và bó hoa trên tay anh.
“Cái này tặng tôi?” Hạ Hòe Tự chỉ vào bó hoa.
“Ừ.” Lộ Ngân Đường bước lại gần, cúi đầu, không nhìn hắn mà nhìn bó hoa, “Mua lúc tan làm, bởi vì đi ngang qua tiệm hoa tình cờ thấy, cảm thấy rất hợp với cậu.”
Bó hoa này… Nói là hoa chứ thực ra vô cùng đơn giản, không quá to, chỉ là hai bông hoa hòe trắng muốt giữa những cành thông xanh biếc. Hoa nở rộ, hương thơm rất nồng, màu xanh đậm kết hợp với màu trắng thanh nhã làm nổi bật lẫn nhau. Hai loài thực vật với màu sắc này đều vô cùng phù hợp với Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự im lặng một lúc, đưa tay nhận bó hoa từ tay Lộ Ngân Đường, ngắm một lúc lâu rồi mới ngẩng đầu lên, thấy Lộ Ngân Đường vẫn đang nhìn mình, chắc là muốn xem phản ứng của hắn. Hạ Hòe Tự liền mỉm cười, ôm bó hoa trong tay, há miệng hít sâu một hơi, như đang cố kìm nén điều gì đó.
“Tôi rất thích, cảm ơn.” Giọng Hạ Hòe Tự hơi khàn nhưng lại rất dịu dàng, giọng điệu nhẹ nhàng hơn bất cứ lần nào đối mặt với Lộ Ngân Đường, “Thầy Lộ, cậu có thể nói cho tôi biết lúc mua bó hoa này cậu đã nghĩ gì không?”
“Không nghĩ gì cả.” Lộ Ngân Đường thật thà trả lời, “Mùa hè, hoa hòe nở, rất đẹp, tôi thấy hợp nên mua tặng thôi.”
Cách ngắt câu nghe như học sinh tiểu học, nhưng Hạ Hòe Tự nghe ra sự thẳng thắn, bộc trực và chân thành của Lộ Ngân Đường. Một Lộ Ngân Đường không thường nói lời hoa mỹ, nhưng sự nhiệt tình vẫn dễ dàng nhận thấy, gần như không hề che giấu.
Sinh nhật Hạ Hòe Tự vào tháng Tư, đầu hè. Hắn cũng mang họ Hạ. Nhân viên bệnh viện đều cảm thấy hắn lạnh lùng, quá nghiêm khắc, thực ra bản chất hắn giống như tháng Tư này, ôn hòa và không nóng bức, thi thoảng lạnh lùng nhưng rất hiếm khi. Hắn trong sạch, chân thành, giống như hoa hòe.
Lộ Ngân Đường hiểu hắn, thậm chí là rất hiểu. Hai người chưa từng có cuộc trò chuyện nghiêm túc và sâu sắc, nhưng dường như duyên phận ngắt quãng từ hồi cấp ba đã được nối lại. Những tâm tư hay ý tưởng của Lộ Ngân Đường đều chạm đúng vào nội tâm Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự hít thở nhẹ, hạ giọng hỏi: “Tôi có thể hiểu là thầy Lộ thường xuyên nhớ đến tôi không?”
Lộ Ngân Đường không đáp lời, nhìn Hạ Hòe Tự một lúc rồi gật đầu: “Tôi nói không thì cậu có tin không?”
“Không tin.” Hạ Hòe Tự cười.
“Tính ra chúng ta quen nhau lâu rồi, nhưng cũng có thể nói là mới quen.” Lộ Ngân Đường tựa vào ghế sô pha, có vẻ hơi mệt mỏi, “Những lúc ở bên cậu hay nghĩ đến cậu, tôi đều cảm thấy quen thuộc, đồng thời lại có cảm giác mới mẻ. Cảm giác như trong khoảnh khắc ấy có thể nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia, chỉ là không rõ ràng. Đây là một cảm giác rất mâu thuẫn, và chỉ liên quan đến cậu.”
Yết hầu Hạ Hòe Tự khẽ động đậy, hắn không thốt ra tiếng nào. Hai người đứng yên tại chỗ rất lâu, mặt trời chầm chậm lướt qua ban công, ánh chiều tà chiếu rọi vào người họ. Lộ Ngân Đường đứng ngược sáng, những đường nét hơi mờ ảo, nhưng đôi mắt lại trong veo rõ ràng. Hạ Hòe Tự nhìn vào đôi mắt ấy, sự bình tĩnh bấy lâu nay bỗng trở nên xáo động, bởi vì câu nói của Lộ Ngân Đường. Trong lúc mọi thứ xáo trộn, đôi mắt của Lộ Ngân Đường mười bảy tuổi lại hiện lên trong đầu hắn.
Không phải là rất quen thuộc, nhưng hắn biết đó vẫn là anh của hiện tại, chưa từng thay đổi.
Hạ Hòe Tự vẫn chưa nói gì, một tay ôm bó hoa sát bên mình, đột nhiên tiến lên một bước rồi dừng lại trước mặt Lộ Ngân Đường, gần như không còn chút khoảng cách nào. Lộ Ngân Đường lập tức đứng thẳng người, chưa kịp phản ứng thì một tay Hạ Hòe Tự đã vòng ra phía sau lưng anh, áp vào lưng anh, nhẹ nhàng đẩy anh vào lòng mình.
Ở khoảng cách gần như vậy, Lộ Ngân Đường có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Hạ Hòe Tự, một mùi hương rất độc đáo nhưng chỉ thoang thoảng. Trước đó Lộ Ngân Đường chưa từng ngửi thấy, đây là lần đầu tiên, hơi giống mùi dược liệu. Lộ Ngân Đường ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra đó là hương hoa hòe.
Không ngờ một bó hoa lại có thể khiến Hạ Hòe Tự phản ứng như vậy. Lộ Ngân Đường hoàn toàn không thấy ngượng ngùng, thậm chí còn rất vui vẻ. Anh đưa tay vỗ nhẹ vào eo Hạ Hòe Tự, sau đó hắn mới buông anh ra.
“Chúng ta có nên đi rồi không?” Lộ Ngân Đường nhìn ra phía sau, “Hình như đã trễ quá rồi.”
“Đi thôi.” Hạ Hòe Tự khẽ bóp tay Lộ Ngân Đường.
Hắn thường xuyên nắm tay Lộ Ngân Đường, lần này Lộ Ngân Đường tiện tay sờ lên tay mình, sau đó mới phát hiện ra Hạ Hòe Tự luôn bóp đúng chỗ anh bị thương vào mùa đông. Nội tâm vốn đã không yên của Lộ Ngân Đường càng thêm xáo động, miên man suy nghĩ suốt đoạn đường từ nhà xuống xe, thấy bó hoa được Hạ Hòe Tự đặt ở ghế sau.
“Lát nữa xuống xe cậu đừng mang ra nhé.” Lộ Ngân Đường dặn dò.
“Tôi biết.” Hạ Hòe Tự thắt dây bảo hiểm, “Cậu da mặt mỏng mà.”
“Cậu không còn gì để nói nữa sao?” Lộ Ngân Đường trừng mắt nhìn hắn.
Hạ Hòe Tự cười mà không phản bác, nổ máy xe.
Hạ Hòe Tự không nói nơi dùng bữa với Lộ Ngân Đường, Lộ Ngân Đường cũng không hỏi. Sinh nhật ai thì người đó làm chủ. Hạ Hòe Tự lái xe đến khu dân cư gần đó rồi dừng lại trước một con hẻm.
“Đây là nơi nào vậy?”
Lộ Ngân Đường vừa xuống xe đã ngửi thấy mùi thức ăn, không biết nhà ai đang nấu cơm. Hạ Hòe Tự chỉ vào cái sân ở đầu hẻm, nơi người ta ra vào tấp nập, chính là điểm đến của họ.
“Quán ăn không lớn nhưng đồ ăn rất ngon.” Hạ Hòe Tự khẽ đẩy Lộ Ngân Đường, “Cậu chưa từng đến những nơi như thế này sao?”
“Tôi không ở trong ngõ.” Hai người bước nhanh vào sân, Lộ Ngân Đường quan sát, “Tôi nhớ mấy nhà các cậu đều ở ngõ Vĩnh An.”
Sân là một cái sân bình thường, đặt mấy chiếc bàn. Thời tiết ấm áp, ăn ngoài trời không lạnh. Quán ăn rất đông khách, gần như đã kín bàn, chỉ còn mấy chiếc bàn trống trong nhà.
“Bác sĩ Hạ đến rồi!” Bà chủ đang bưng chậu nước ra cho khách, chào hỏi một tiếng rồi dẫn hai người vào trong nhà, tìm một vị trí yên tĩnh, “Hôm nay cậu dẫn bạn tới à, cậu ăn gì, tôi mời nhé.”
“Chị Trương không cần trả đâu, hôm nay tôi mời bạn ăn cơm, tôi trả tiền mới phải.” Hạ Hòe Tự nhận thực đơn rồi đưa cho Lộ Ngân Đường, “Cậu xem ăn gì đi.”
Bà chủ lấy sổ ra ghi món: “Bác sĩ Hạ vừa tuấn tú vừa lịch sự, bạn bè cũng tuấn tú như vậy, ôi đúng là… gọi là gì nhỉ, cái gì mà…”
“Vật họp theo loài.” Lộ Ngân Đường cười, “Không đến mức đó đâu, đều là người thường thôi, gặp trên đường không ai nhận ra ai đâu.”
“Chưa chắc đâu.” Bà chủ lắc đầu, “Cậu ở trong đám đông nhưng tôi vẫn có thể liếc mắt một cái là thấy.”
Bà chủ rất nhiệt tình và giản dị, lại là người rất hay nói. Chờ họ gọi món xong thì đi pha trà, mang hai chiếc cốc trong tủ bát ra rồi xuống bếp. Hạ Hòe Tự dùng nước ấm tráng cốc, rót hai cốc trà.
Lộ Ngân Đường nhận lấy, cố ý hỏi: “Cậu không còn thói ở sạch nữa sao?”
“Đây là đồ riêng của tôi.” Hạ Hòe Tự gõ nhẹ vào cốc thủy tinh, “Bộ bát đũa lát nữa chúng ta ăn cũng vậy.”
Lộ Ngân Đường cầm cốc, ngạc nhiên: “Cậu bỏ tiền ra mua sao?”
“Không đến mức đó đâu.” Hạ Hòe Tự lắc đầu, “Con gái bà chủ phát hiện u xương ác tính khi mười tuổi, là tôi nhận điều trị. Gia đình họ từ nơi khác đến đây làm công, không có bao nhiêu tiền mà dồn hết vào chữa trị. Cô bé không đành lòng, lén nói với tôi là không muốn chữa bệnh nữa, phải về quê. Nói thẳng ra là về quê chờ chết, rất đáng thương.”
Lộ Ngân Đường im lặng một lúc, bỗng lên tiếng: “Vì vậy cậu đã bỏ tiền ra?”
Hạ Hòe Tự uống một ngụm trà rồi đặt cốc xuống, không nhịn được cười: “Đoán đúng vậy sao?”
“Không phải đoán.” Lộ Ngân Đường đáp, “Nhìn cậu là biết người như vậy rồi.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường thò tay vào túi lấy ra một hộp hình chữ nhật, không biết cái hộp to như vậy nhét vào túi bằng cách nào, đặt vừa tầm tay Hạ Hòe Tự.
“Chúc mừng sinh nhật.” Lộ Ngân Đường ngả lưng tựa vào ghế, lười biếng nhìn hắn, “Đây mới là món quà đầu tiên.”