25. Chương 25

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cách đó không xa là hồ mà Hạ Hòe Tự vừa nhắc đến, xung quanh có rất nhiều người, chỉ là khoảng cách xa nên không nhìn rõ bên này. Lộ Ngân Đường cụp mắt, nhìn gân xanh trên cổ Hạ Hòe Tự, bàn tay đỡ eo Hạ Hòe Tự ướt đẫm mồ hôi. Anh khẽ hắng giọng, vỗ nhẹ.
“Hơi nóng.” Lộ Ngân Đường hạ giọng.
Hạ Hòe Tự vẫn dán sát tai anh, nghe lời này thì bật cười, giọng nói trầm thấp, nặng nề, hơi thở ấm áp phả vào cổ Lộ Ngân Đường. Sau đó hắn ngẩng đầu, lùi lại một bước.
Lộ Ngân Đường đưa tay quệt mồ hôi trên sống mũi. Anh thấy nóng thật, nóng đến nỗi choáng váng. Cúi đầu nhìn tay vừa bôi tinh dầu, vết mẩn đã lặn bớt, không còn đau và ngứa như vừa rồi.
“Xin lỗi, vừa rồi hơi mất kiểm soát.”
Hạ Hòe Tự bỗng lên tiếng xin lỗi. Lộ Ngân Đường ngơ ngác ngẩng đầu. Hạ Hòe Tự giơ tay, định nắm lấy tay anh theo thói quen, nhưng rồi lại buông xuống.
“Món quà cậu tặng hôm nay quá đặc biệt, tôi không biết nên làm gì mới phải.”
Hạ Hòe Tự khẽ thở dài, nói là quà đặc biệt, thà nói là những lời của Lộ Ngân Đường đã khiến hắn không kìm được lòng.
Lộ Ngân Đường quả nhiên giống những gì Hạ Hòe Tự biết, trong một khoảnh khắc nào đó vẫn chưa trưởng thành, không giống một người đàn ông ba mươi tuổi mà cứ như vẫn ở tuổi mười bảy, mười tám, muốn nói gì thì nói, không cần suy nghĩ cặn kẽ, không cần đắn đo có nên hay không, cứ thẳng thắn như vậy, khiến Hạ Hòe Tự trở tay không kịp, nhất thời mất kiểm soát.
“Cậu…”
Lộ Ngân Đường vẫn đang nhìn Hạ Hòe Tự, nghe được lời này bỗng đứng thẳng, ngắt lời hắn ngay lập tức: “Chờ đã.”
Hạ Hòe Tự dừng lại, nhìn Lộ Ngân Đường.
“Tôi…” Lộ Ngân Đường bị nhìn như vậy, nói năng lộn xộn, vò mạnh quần áo, “Cậu tạm dừng một chút được không?”
Hạ Hòe Tự không đáp lời, chờ Lộ Ngân Đường nói xong mới siết nhẹ tay anh, khẽ thở dài: “Không cần phải vậy, Lộ Ngân Đường, cậu muốn nói gì thì nói, muốn từ chối thì từ chối. Tôi hiểu ý cậu mà, tôi đã nói rồi, tôi hiểu cậu.”
“Tôi không muốn từ chối cậu.” Lộ Ngân Đường lên tiếng, rồi lại không giải thích gì thêm, chỉ ngậm miệng nhìn Hạ Hòe Tự, không nói gì nữa.
“Tôi biết.” Hạ Hòe Tự đáp.
Hai người im lặng nhìn nhau một lát. Hạ Hòe Tự cho Lộ Ngân Đường đủ thời gian bình tĩnh, đồng thời không khiến anh cảm thấy khó xử. Lộ Ngân Đường càng thêm ngại ngùng, do dự hồi lâu, mắt đảo qua đảo lại: “Bây giờ tôi hơi mệt, muốn đi vệ sinh.”
Nghe vậy, Hạ Hòe Tự cười hồi lâu, bàn tay áp vào lưng anh đẩy lên phía trước: “Nhà tôi ở gần đây, đi vệ sinh thôi.”
Lộ Ngân Đường lơ mơ đi theo Hạ Hòe Tự về nhà. Xe dừng trong gara, anh mới chợt nhận ra – Vừa rồi xem như anh từ chối Hạ Hòe Tự một lần, mười phút sau lại đến nhà hắn.
Lộ Ngân Đường nắm dây an toàn, sau khi nhận ra điều này, nội tâm dâng lên nỗi xấu hổ đến mức tức giận một cách khó hiểu. Anh vẫn bất động, động tác mở cửa xe của Hạ Hòe Tự dừng lại, nhìn anh trong bóng đêm.
Im lặng nửa phút, Lộ Ngân Đường cởi dây an toàn định xuống xe: “Không lên nữa, tôi gọi xe về.”
Động tác của anh rất nhanh, nhưng Hạ Hòe Tự còn phản ứng nhanh hơn. Lộ Ngân Đường vừa mở cửa xe, Hạ Hòe Tự đã nắm lấy tay anh kéo lại, sau đó vươn người sang đóng cửa.
Lộ Ngân Đường không còn định xuống xe nữa, Hạ Hòe Tự nắm lấy tay anh không buông. Bàn tay hắn nóng bỏng, dù cách một lớp áo anh vẫn cảm nhận được.
“Giận tôi, hay tự giận bản thân?” Hạ Hòe Tự liếc mắt là đã nhìn thấu cảm xúc của Lộ Ngân Đường, giọng nói chậm hơn bình thường một chút, cũng nhẹ nhàng hơn.
“Lộ Ngân Đường, ở bên tôi, cậu không cần quá nhạy cảm, cũng không cần phải đoán suy nghĩ của tôi. Tôi sẽ nói thẳng cho cậu biết. Tôi bảo cậu đến nhà chỉ vì muốn cậu nghỉ ngơi một lát. Cậu đồng ý không có gì sai, tôi cũng không hề ngại, vì vậy cậu không cần phải tự giận mình.”
“Vừa rồi cậu không muốn tôi nói, tôi không nói nữa, nhưng hiện tại tôi vẫn cảm thấy có vài điều cần nói rõ ràng.”
Hạ Hòe Tự giơ tay bật đèn trần, ánh đèn tông ấm chiếu sáng không gian nhỏ bé, thoạt nhìn ấm áp vô cùng, tựa như giọng nói của Hạ Hòe Tự, khi nói chuyện với Lộ Ngân Đường luôn dịu dàng và ẩn chứa ý cười.
“Tôi thích cậu, nên giống như cậu nói, tôi vẫn đang cố gắng thấu hiểu cậu. Có vài lời sáo rỗng tôi không hay nói nhưng…”
Hạ Hòe Tự tạm dừng, tay đặt lên đùi gõ nhẹ vài cái, sau đó hắn quay đầu nhìn Lộ Ngân Đường, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của anh, giọng điệu vẫn vững vàng, thậm chí hơi nghiêm nghị.
“Tôi không cảm thấy chúng ta đều đang ở giai đoạn ổn định, có vài điều không cần thiết, có vài việc có thể không làm. Nhưng ít nhất tôi muốn nói với cậu, đối với cậu, tôi cực kỳ nghiêm túc và chân thành. Lộ Ngân Đường, dù cậu nghĩ thế nào, sau này mọi chuyện sẽ ra sao, tôi hy vọng ít nhất chúng ta vẫn là bạn bè.”
Những lời này rất khiêm nhường, như đang dỗ dành và giải thích, song vẫn đủ rõ ràng, phá tan ranh giới giữa hai người, không còn là kiểu hiểu rõ nhưng giả vờ không biết gì nữa. Hạ Hòe Tự không phải người như vậy, Lộ Ngân Đường biết.
Những lời này không khiến Lộ Ngân Đường cảm thấy mất tự nhiên hay xấu hổ, ngược lại, anh khẽ thở phào. Hạ Hòe Tự nói đúng, suốt dọc đường, suy nghĩ của anh rất hỗn loạn, vậy mà chỉ bằng mấy câu ngắn ngủi này đã được sắp xếp rõ ràng trong nháy mắt.
“Sẽ.” Lộ Ngân Đường cắn môi, nhìn Hạ Hòe Tự, mang vẻ nghiêm túc tương tự hắn, “Tôi sẽ.”
Câu trả lời mơ hồ, không rõ ràng, nhưng Hạ Hòe Tự hiểu, Lộ Ngân Đường cũng biết hắn hiểu, không nói thêm gì nữa.
Xuống xe, bầu không khí căng thẳng dần tan biến. Lộ Ngân Đường đi theo Hạ Hòe Tự vào thang máy. Cửa thang máy vừa mở, bước ra là đối diện ngay với căn hộ của Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự đi ra, lấy một đôi dép đi trong nhà mới từ tủ giày bên ngoài, đặt xuống cạnh chân Lộ Ngân Đường.
Hai người thay giày, đi đến trước cửa nhà Hạ Hòe Tự. Lộ Ngân Đường đi theo, vừa lướt qua chỗ nhập mật khẩu thì quay đầu lại, nhìn tủ bên cạnh. Hạ Hòe Tự nhìn anh, ngón tay cái dán vào vùng cảm biến vân tay, khóa cửa sáng lên, cửa mở.
“Mật khẩu là 050607.” Hạ Hòe Tự nghiêng người để anh vào trước, “Sau này đến tìm tôi có thể tự vào, tôi đỡ phải ra mở cửa cho cậu.”
Lộ Ngân Đường không bình luận gì: “Trí nhớ của tôi không tốt, biết đâu lần sau tôi lại quên mất.”
“Tôi sẽ nhắc.” Hạ Hòe Tự vào nhà, đóng cửa, bật đèn phòng khách, chỉ hướng cho Lộ Ngân Đường: “Phòng vệ sinh ở đằng kia.”
Thật ra không phải Lộ Ngân Đường rất muốn đi vệ sinh, nhưng vì anh lấy lý do này để đến nên không thể không đi. Vào vệ sinh, rửa tay xong bước ra, anh không thấy Hạ Hòe Tự đâu. Anh cũng không tìm, mà chậm rãi bước vào phòng khách đánh giá căn nhà này.
Rất ngăn nắp, giống với căn nhà Hạ Hòe Tự trong tưởng tượng của anh, đồ gia dụng đơn giản, trông rất thoải mái. Điểm đặc biệt nhất là giá sách gỗ cao ngang người đặt cạnh ghế sô pha, có thể di chuyển được. Phía trên là một chiếc đèn bàn cố định. Lộ Ngân Đường cảm thấy hứng thú, bước đến ngồi xuống, bật đèn rồi tìm sách.
Hạ Hòe Tự ở phòng bếp pha trà, lấy loại bạch trà lần trước ba hắn cho ra pha. Hắn không hiểu nhiều về trà, chỉ cảm thấy loại trà này có hương vị nhẹ nhàng, có lẽ uống vào buổi tối sẽ không gây mất ngủ.
Bưng ấm trà và hai cái chén ra, Hạ Hòe Tự thấy Lộ Ngân Đường đang ngồi trên sô pha, chăm chú nghiên cứu kệ sách đó. Bên trong đều là sách và tài liệu chuyên ngành, Lộ Ngân Đường đọc không hiểu nên tùy ý lật giở. Thấy Hạ Hòe Tự lại gần mới nói: “Chữ cậu xấu thật đấy, không giống như chữ cậu viết ra.”
“Chắc chắn không thể đẹp bằng chữ của giáo viên ngữ văn được rồi.” Hạ Hòe Tự rót hai chén trà, đẩy về phía Lộ Ngân Đường, “Tôi nhớ chữ cậu rất đẹp.”
“Tôi từng luyện chữ.” Lộ Ngân Đường đặt sách về chỗ cũ, bưng chén trà lên ngửi, “Đáng lẽ tôi nên viết cho cậu một tấm thiệp chúc mừng mà tôi lại quên mất.”
“Viết cái khác đi, lần sau tặng tôi.” Hạ Hòe Tự nói.
Lộ Ngân Đường chỉ thuận miệng nói vậy, không ngờ Hạ Hòe Tự lại muốn thật, nên anh không thể từ chối: “Vậy cậu chờ đi.”
Hai người uống trà một lát, ánh mắt Lộ Ngân Đường vẫn không tập trung vào một chỗ. Anh rất hứng thú với căn nhà này, cuối cùng không nhịn được, đặt chén xuống, hỏi Hạ Hòe Tự: “Tôi có thể xem phòng làm việc không?”
Đây là sở thích nho nhỏ của Lộ Ngân Đường, có lẽ cũng không hẳn là sở thích, chỉ là thói quen. Đến nhà người nào đó anh đều muốn xem phòng làm việc trước, không biết có phải vì bệnh nghề nghiệp hay không.
Hạ Hòe Tự dẫn anh vào phòng làm việc. Phòng làm việc của hắn rất rộng, bàn cũng khá to, đặt máy tính và rất nhiều sách, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng. Phía sau là một kệ sách chiếm trọn cả bức tường, bên cạnh là cửa sổ lớn sát đất. Tuy bây giờ là buổi tối nhưng vẫn nhìn ra căn phòng này đón ánh sáng rất tốt.
Góc cạnh cửa sổ là một chiếc sô pha bằng da sậm màu và một chiếc bàn trà, bên dưới lót thảm có màu tương tự. Đối diện bàn làm việc là mấy cái tủ, trên đó chủ yếu là sách, nhưng có một ô khác biệt – treo đầy cờ thưởng một cách chỉnh tề.
Lộ Ngân Đường đi một vòng quanh phòng làm việc, phát hiện Hạ Hòe Tự trang trí căn phòng này như vậy không phải vì đẹp mà là vì hắn thường xuyên sử dụng. Trên bàn làm việc có sách và tài liệu chuyên ngành đang mở, trên bàn trà đặt một lọ mứt lê chỉ còn chưa đầy một nửa, bên cạnh cốc sứ có thìa nhỏ, dễ dàng nhận ra những dấu vết sinh hoạt Hạ Hòe Tự để lại.
Hạ Hòe Tự dựa vào bàn làm việc, nhìn Lộ Ngân Đường đánh giá khắp nơi, chỗ nào anh cũng phải xem xét.
Lộ Ngân Đường xem hết một vòng rồi quay lại bên cạnh Hạ Hòe Tự, cũng dựa vào bàn: “Cuộc sống chất lượng thật đấy, trưởng khoa Hạ.”
“Chỉ người nhàm chán mới cân nhắc về chất lượng cuộc sống.” Hạ Hòe Tự bật đèn bàn, ánh sáng ấm áp chiếu lên hai người họ.
Lộ Ngân Đường lười biếng ngửa đầu, để lộ đường nét từ cằm đến xương quai xanh hoàn mỹ, thon dài, trắng nõn, yết hầu nhô ra tạo thành đường cong đẹp mắt.
“Phòng làm việc của cậu to hơn của tôi, nghỉ ngơi ở đây một ngày hẳn là rất thoải mái.”
“Cậu muốn đến thì cứ đến, ai cấm đâu.” Hạ Hòe Tự cười.
Lộ Ngân Đường lắc đầu: “Thôi nào, cậu bận rộn như vậy chắc chắn ít khi ở nhà, làm gì có cơ hội.”
“Tôi không ở nhà thì cậu cứ tự đến.” Hạ Hòe Tự cụp mắt nhìn anh, tư thế này vẫn khiến hắn cao hơn Lộ Ngân Đường một chút, “Dù sao tôi nói mật khẩu cho cậu rồi.”
“Cậu không sợ tôi trộm đồ sao.” Lộ Ngân Đường tặc lưỡi, khoanh tay nhìn Hạ Hòe Tự, khẽ nheo mắt.
Hạ Hòe Tự lắc đầu, nói nghiêm túc: “Cứ trộm thật đi rồi nói.”
Lộ Ngân Đường bị hắn nói vậy, chút ngượng ngùng còn sót lại trong lòng tan thành mây khói. Hai người dựa vào bàn tán gẫu một lát, đến tận khuya mới dừng lại, xem đồng hồ thì đã nửa đêm. Hạ Hòe Tự không bảo anh về mà đi sửa soạn phòng ngủ phụ và phòng vệ sinh, rồi cầm đồ vệ sinh cá nhân và áo ngủ mới cho anh.
“Ngày mai tôi không đi làm, buổi chiều mới về nhà, sáng cậu không cần phải dậy sớm.” Hạ Hòe Tự đưa khăn lông cho anh, đi ra cửa, “Nếu không ngủ được thì cậu cứ làm gì tùy thích, gọi tôi dậy nói chuyện cũng được.”
Lộ Ngân Đường ra hiệu dừng lại: “Tôi không ngủ được cũng phải cố mà ngủ, gọi cậu dậy thì khác gì phim ma, tôi không chịu nổi đâu.”
Hạ Hòe Tự chống tay vào khung cửa, không nói thêm gì nữa: “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Lộ Ngân Đường gật đầu, đóng cửa lại.
Bàn chải, kem đánh răng và cốc đều đặt trong phòng vệ sinh. Lộ Ngân Đường đứng trong phòng có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng động trong phòng Hạ Hòe Tự, cho đến khi tiếng nước ở phòng bên cạnh còn chưa dừng lại, lúc này Lộ Ngân Đường mới yên tâm sấy tóc rồi nằm xuống giường.
Tắt đèn, căn phòng tối om, tiếng nước bên phía Hạ Hòe Tự đã dừng lại, không nghe thấy âm thanh gì nữa. Lộ Ngân Đường mở mắt chỉ thấy một màu đen kịt, trong đầu anh lại là một mớ hỗn độn.
Tất cả đều là nụ hôn lên cổ của Hạ Hòe Tự. Hiện tại hồi tưởng lại, thực ra nó rất nhẹ, giống như lông chim khẽ lướt qua, đồng thời cũng rất nóng, khiến Lộ Ngân Đường cảm thấy nơi đó nóng lên theo.
Rõ ràng sự nhạy cảm trong lòng Lộ Ngân Đường không hề ít hơn Hạ Hòe Tự. Người cố tình không cho hắn nói là anh, sau đó người tức giận vẫn là anh. Lộ Ngân Đường nghĩ thầm, anh luôn như vậy, luôn làm hỏng mọi chuyện liên quan đến tình cảm.
Anh không biết cách xử lý mối quan hệ tế nhị trong gia đình giữa mình và ba mẹ, không biết cách phản ứng đúng đắn khi người khác bày tỏ tình cảm với mình. Anh luôn như vậy, lảng tránh bất cứ thứ gì đòi hỏi cảm xúc, bao gồm cả việc đối mặt với Hạ Hòe Tự. Anh muốn nghe hết lời Hạ Hòe Tự muốn nói nhưng lại không thể bỏ qua nỗi sợ hãi và lo lắng.
Bốn phía trở nên tĩnh lặng. Lộ Ngân Đường thở dài, lại nghĩ về những lời Hạ Hòe Tự nói trong xe cùng với vẻ mặt của hắn.
Không cần tức giận, không cần nhạy cảm, tôi không cần cậu đoán, tôi sẽ nói thẳng với cậu.
Từ nhỏ Lộ Ngân Đường rất ít khi nghe được những lời tương tự. Ba mẹ chưa bao giờ ra lệnh hay răn đe anh, vì vậy anh tự do tự tại, thích làm gì thì làm. Lúc này Hạ Hòe Tự kéo anh đặt bên cạnh, Lộ Ngân Đường bỗng cảm nhận được cảm giác an toàn khó tả thành lời.
Cảm giác rất an tâm.