Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Hòe Tự không nói gì, mở hộp quà ra, bên trong là một chiếc ví da màu đen.
Lộ Ngân Đường biết Hạ Hòe Tự luôn dùng ví. Dù không rõ trong thời đại thanh toán trực tuyến như bây giờ, hắn dùng ví làm gì, nhưng anh tin rằng những vật dụng mà người như Hạ Hòe Tự mang theo đều có mục đích, nên anh đã quyết định mua một chiếc ví làm quà.
Hạ Hòe Tự lấy chiếc ví cũ trong túi ra, bỏ hết thẻ và căn cước vào ví Lộ Ngân Đường tặng, cả một xấp tiền mặt cũng bỏ hết vào.
“Cậu vẫn dùng cả tiền mặt và thẻ ngân hàng à?” Lộ Ngân Đường hỏi.
Hạ Hòe Tự gật đầu: “Quen rồi.”
Lộ Ngân Đường nhìn hành động của hắn, một lát sau mới hỏi: “Có phải thấy bệnh nhân nào đáng thương, cậu lại trả tiền hộ không?”
Hạ Hòe Tự cất ví vào túi. Xong xuôi, hắn mới ngẩng đầu nhìn Lộ Ngân Đường, mỉm cười: “Giáo viên ai cũng thông minh thế này sao?”
“Không đến mức khoa trương như vậy, nhưng có một số bệnh nhân cứ thế về nhà chờ chết, thật sự tôi không đành lòng. Tôi trả tiền cho họ, họ thấy có hy vọng, có thể về nhà xoay sở để tiếp tục điều trị.”
Nói xong, hắn bổ sung: “Thật ra sau đó mọi người đều trả lại tiền cho tôi. Có vay có trả, sau này có chuyện gì cần mượn cũng dễ hơn.”
Hạ Hòe Tự khéo léo chuyển chủ đề, không nhiều lời, Lộ Ngân Đường nghe xong cũng không hỏi lại.
Uống được nửa cốc trà thì đồ ăn đã được mang lên, tốc độ rất nhanh. Chủ quán là người Sơn Đông, các món ăn họ nấu đều nhiều dầu mỡ và gia vị nên rất thơm ngon. Lộ Ngân Đường vốn là người kén ăn, lại còn lười ăn, vậy mà vẫn ăn hết một bát cơm, chỉ là ăn hơi chậm. Hạ Hòe Tự ăn no buông đũa, lặng lẽ nhìn anh ăn mà không thúc giục.
Bề ngoài có vẻ bình thản, nhưng thực ra trong đầu hắn vẫn đang cân nhắc về bó hoa vừa rồi. Đã ngoài ba mươi tuổi mà vẫn bị một món quà làm cho bối rối. Cũng không thể trách hắn, trưởng khoa Hạ sống hơn ba mươi năm đúng là nhận được không ít hoa, nhưng chúng đều giống như cờ thưởng treo ở văn phòng hoặc bàn điều dưỡng. Còn đây lại là hoa do Lộ Ngân Đường da mặt mỏng mà tặng.
Nhìn Lộ Ngân Đường ăn cơm, Hạ Hòe Tự bỗng ngồi thẳng người, đẩy đĩa súp lơ xanh xào mà Lộ Ngân Đường vừa lặng lẽ gạt sang một bên về phía anh. Lộ Ngân Đường cắn đũa, liếc nhìn hắn nhưng không động đậy.
“Kén ăn thế à, thầy Lộ?” Hạ Hòe Tự cầm đũa gắp ít rau muống bỏ vào bát anh, “Bổ sung vitamin B2 đi, môi cậu bong tróc hết rồi kìa.”
“Cậu đang trêu tôi đấy à?” Lộ Ngân Đường ăn rau muống, Hạ Hòe Tự lại gắp cho anh súp lơ xanh, anh vẫn ăn. “Những thứ tôi không thích ăn lại trùng hợp bổ sung đúng chất mà tôi thiếu sao?”
“Vì cậu không ăn nên cơ thể mới thiếu vitamin.” Hạ Hòe Tự nói, mỉm cười bất đắc dĩ, “Cậu đang học theo học sinh của mình đấy à?”
“Cái gì cơ?”
“Tranh luận.”
Lộ Ngân Đường lắc đầu: “Học sinh của tôi không tranh luận với tôi.”
Hạ Hòe Tự lại cười, chỉ vào đĩa rau muống trên bàn: “Cậu ăn cái này đi.”
Lộ Ngân Đường ăn sạch đĩa rau muống. Khi Hạ Hòe Tự đi tính tiền, anh vừa ăn xong, uống một ngụm nước rồi ra sân chờ.
Lúc nãy người bận rộn trong sân là bà chủ, giờ lại là một cô gái rất cao, trông qua hẳn là học sinh cấp ba. Động tác của cô bé rất nhanh nhẹn, mang đồ ăn ra xong là lại chạy vào bếp hỗ trợ.
“Đi thôi.” Hạ Hòe Tự không biết đã ra từ lúc nào, đứng sau lưng Lộ Ngân Đường gọi một tiếng, “Đi dạo một lát.”
Mùa hè sắp đến, buổi tối trở nên náo nhiệt hẳn lên. Khắp nơi là những nhóm người đứng hoặc ngồi trò chuyện. Hai người sánh vai đi từ hẻm dọc theo con đường. Hạ Hòe Tự đỗ xe hơi xa, tiếng nói chuyện ồn ào dần bị bỏ lại phía sau, lúc to lúc nhỏ, chỉ còn lại bầu không khí yên tĩnh của buổi chạng vạng ngày hè.
“Ôi.” Lộ Ngân Đường khẽ kêu một tiếng, vỗ lên mu bàn tay mình, “Có muỗi.”
“Phía trước có hồ nên nhiều muỗi.”
Hạ Hòe Tự nắm cổ tay anh quan sát. Mu bàn tay anh mẩn đỏ, Lộ Ngân Đường không nhịn được gãi, khiến nốt muỗi càng sưng to hơn.
“Tôi đi mua tinh dầu.” Hạ Hòe Tự buông tay anh ra. Vừa rồi hắn đi ngang qua một siêu thị, giờ lại vòng lại đường cũ.
Lộ Ngân Đường chưa kịp gọi, cũng không muốn gọi, trong đầu anh vẫn hơi hỗn loạn, từ lúc Hạ Hòe Tự ôm anh ở nhà, anh đã hơi ngơ ngẩn.
Bó hoa kia đúng là anh vô tình thấy. Nói là mua tặng Hạ Hòe Tự mà không có ý đồ gì khác thì quả là không thể nào. Ai lại không có lý do mà tặng hoa? Lộ Ngân Đường cảm thấy trong lòng hai người đều hiểu rõ chuyện này, chỉ là giả vờ hồ đồ mà thôi. Tuy nhiên, tặng hoa mừng sinh nhật cũng không phải là chuyện gì to tát.
Anh không ngờ Hạ Hòe Tự lại phản ứng như thế… Không đến mức kịch liệt hay quá thẳng thắn, Hạ Hòe Tự vốn không phải người dễ dàng bị k*ch th*ch như vậy. Chính vì điều này mà cái ôm bất ngờ của Hạ Hòe Tự thật sự nằm ngoài dự tính của anh.
Miên man suy nghĩ một lát, Hạ Hòe Tự đã quay lại. Lộ Ngân Đường lấy lại tinh thần, gãi mu bàn tay, đứng dưới đèn đường nhìn Hạ Hòe Tự đang tiến về phía mình.
Hắn anh tuấn như bước ra từ phim điện ảnh. Có lẽ vì hôm nay là một sinh nhật không bình thường nên biểu cảm của hắn thả lỏng hơn nhiều so với ngày thường, trông vô cùng dịu dàng. Lộ Ngân Đường nhìn đến thất thần. Hạ Hòe Tự dừng lại trước mặt anh, vẫn không rời mắt. Hắn không lên tiếng, cứ đứng yên như vậy cho anh ngắm nhìn.
“Cậu là người mẫu à?” Lộ Ngân Đường nói.
Hạ Hòe Tự cười, mở nắp tinh dầu: “Đưa tay cho tôi.”
Lộ Ngân Đường giơ tay, nốt nhỏ vừa nãy đã biến thành một nốt to đùng. Hạ Hòe Tự chấm lên mấy lần, chậm rãi xoa đều chất lỏng màu xanh lục. Trong không khí bắt đầu lan tỏa hương tinh dầu.
Xoa xong, Hạ Hòe Tự buông tay, cụp mắt nhìn anh: “Mệt không?”
“Không, mệt gì chứ, đứng một lát thôi mà.” Lộ Ngân Đường chớp mắt, rất nhanh sau đó đã hiểu ý Hạ Hòe Tự. “Không mệt, chờ cậu không phiền, sẵn lòng chờ cậu, lần sau vẫn muốn chờ.”
“Cậu là học sinh tiểu học à?” Hạ Hòe Tự nói.
“Không phải cậu muốn hỏi câu này sao?” Lộ Ngân Đường khoanh tay, dựa vào cột đèn, “Có phải cậu cảm thấy tôi rất mẫn cảm không, vì vậy nên cậu cực kỳ cẩn thận và để ý?”
Không chờ Hạ Hòe Tự trả lời, chính anh đã gật đầu: “Tôi là người suy nghĩ nhiều, nhưng chưa từng như thế với cậu.”
“Trước giờ cậu chưa từng khiến tôi cảm thấy không thoải mái.” Lộ Ngân Đường nghiêng đầu. “Không cần cậu hỏi, nếu tôi thấy phiền thì đã không cho cậu cơ hội đặt câu hỏi.”
“Hiện tại cậu đang cho tôi cơ hội sao?” Hạ Hòe Tự đột nhiên hỏi.
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Tôi vẫn luôn cho cậu cơ hội mà, cho cậu cơ hội hiểu tôi cũng như tôi hiểu cậu.”
“Tôi hẳn là không có gì cần phải hiểu.” Hạ Hòe Tự đứng bên cạnh anh, cùng anh tiếp tục đi về phía trước, bước chậm rãi. “Cuộc sống của tôi rất nhàm chán, lớn lên, đi học, làm việc, không có gì ngoài ý muốn, cũng không có gì thú vị. Cậu biết gần như hết rồi.”
“Vậy thì cuộc sống của tôi phong phú hơn cậu.” Lộ Ngân Đường bước trên bậc đèn đường, Hạ Hòe Tự bước trên mặt đường, thấp hơn anh một chút. Lộ Ngân Đường quay đầu nhìn hắn, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, bèn dừng bước chân. Anh bỗng nhắc đến chuyện trước kia: “Chắc là cậu biết rồi, lý do năm lớp mười hai tôi chuyển đến lớp cậu.”
Lộ Ngân Đường tạm dừng, quay người đối mặt với Hạ Hòe Tự: “Tôi đã đánh nhau với người ta, lần chuyển lớp đó…”
“Tôi biết.” Hạ Hòe Tự nhẹ nhàng ngắt lời Lộ Ngân Đường. “Tôi cảm thấy cậu làm vậy là có nguyên nhân nên không hỏi, nhưng nếu cậu muốn nói, tôi rất muốn nghe.”
“Hiện giờ tôi chưa muốn nói.” Lộ Ngân Đường do dự rồi mở miệng. “Sau này sẽ nói cho cậu, được không?”
Lộ Ngân Đường hiếm khi biểu hiện một mặt mềm mại như vậy. Hạ Hòe Tự cười, giơ tay nắn cánh tay anh như trấn an: “Khi nào cũng được.”
Lộ Ngân Đường không có phản ứng gì, cứ đứng dưới đèn đường nhìn Hạ Hòe Tự một lát, bỗng thở dài: “Tôi vẫn luôn biết cậu là người rất tốt, nhưng…”
Lộ Ngân Đường do dự tìm từ: “Cậu còn tốt hơn cả tưởng tượng của tôi, Hạ Hòe Tự. Cậu thật sự rất tốt, vì sao bây giờ tôi mới nhìn thấy cậu?”
Hạ Hòe Tự nghe lời này, không có phản ứng gì, chỉ im lặng một hồi lâu. Trong lúc đó, ánh mắt hắn không hề rời khỏi khuôn mặt Lộ Ngân Đường, nhìn đến nỗi Lộ Ngân Đường mất tự nhiên, lùi lại phía sau. Đang định hỏi hắn làm sao, Hạ Hòe Tự bỗng tiến lên, lại gần anh.
“Tự mình đánh giá bản thân thì sẽ nhìn ra rất nhiều khuyết điểm, nhưng nhìn người khác lại cảm thấy họ rất hoàn hảo. Nếu cậu cảm thấy tôi để cậu nhìn thấy quá muộn thì đừng để tôi đi xa hơn nữa.”
Hạ Hòe Tự nói thẳng như vậy khiến Lộ Ngân Đường trở tay không kịp, nhất thời không biết nói gì. Anh chỉ có thể nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hạ Hòe Tự, vô thức nhìn đến thất thần. Khi ánh đèn chợt lóe lên rồi bị thân hình hắn che khuất, anh còn không kịp phản ứng.
Hạ Hòe Tự nắm lấy tay Lộ Ngân Đường, nhẹ nhàng đẩy anh dựa vào cột đèn. Hắn cúi đầu dán lại gần, ánh mắt nhanh chóng lướt qua gương mặt anh. Lộ Ngân Đường bắt được cảm giác áp bách chưa từng thấy trong đôi mắt Hạ Hòe Tự – một loại ánh mắt muốn bao phủ lấy anh.
“Có thể hỏi câu này không, thầy Lộ?” Hạ Hòe Tự hạ giọng, không cười, thay vào đó là sự nghiêm túc. “Tặng hoa cho tôi là có ý gì?”
Hơi thở của Hạ Hòe Tự phả vào đôi môi Lộ Ngân Đường, tạm dừng hai giây. Nó mang theo hương hoa hòe cùng với hương rượu thoang thoảng, không hề khó chịu mà ngược lại, khiến người ta mất tập trung.
Lộ Ngân Đường thất thần. Hơi thở ấm nóng của Hạ Hòe Tự dừng bên cổ, Lộ Ngân Đường hơi nghiêng đầu, thấy Hạ Hòe Tự hôn lên cổ mình.
Một nụ hôn nóng bỏng mang theo cái lạnh của đêm mùa hạ, thoảng hương hoa hòe và rượu. Nó in xuống mạch máu đang đập trên cổ – nơi kết nối trực tiếp với trái tim, giống như theo mạch máu đi thẳng xuống trái tim rồi bùng cháy lên.
Lộ Ngân Đường không thể lý giải được nụ hôn tưởng chừng rất nhẹ lại khiến anh cảm thấy nặng trĩu như thế.