Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Áp Lực Thi Cử và Bữa Cơm Chờ Đợi
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau ba lần thi thử trước kỳ thi đại học chính thức, các trường học thường cho học sinh thư giãn một chút, ôn tập không còn gò bó như trước, điều này cũng giúp thầy cô giáo thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mỗi phút mỗi giây của khối mười hai đều căng thẳng như dây đàn, áp lực của giáo viên còn lớn hơn học sinh, đặc biệt là các chủ nhiệm lớp. Họ dậy sớm hơn và ngủ muộn hơn học sinh, gần như ai cũng luôn có sẵn một lọ vitamin B để giữ tỉnh táo, không dám lơ là.
Lộ Ngân Đường chủ nhiệm lớp mười hai nhiều năm, nhưng trước kỳ thi đại học nào anh cũng sụt vài cân, điều này đã trở thành quy luật. Vốn dĩ giấc ngủ đã kém, công việc đặc thù lại phải thức dậy sớm, bình thường anh không dám uống thuốc ngủ, gần như thức cả ngày, luôn trong trạng thái căng thẳng, nhưng không để bản thân gục ngã trước mặt học sinh.
Sau tiếng chuông báo hết tiết tự học buổi tối, cả lớp không ai nhúc nhích. Lộ Ngân Đường vừa dạy xong lớp bên cạnh, không quay về văn phòng mà sang lớp mình, đứng trên bục giảng gõ bảng.
“Cả lớp ra ngoài hít thở không khí đi, đừng cứ mãi ngâm mình trong lớp, đi mau, đi mau.”
Lúc này mới có tiếng bàn ghế cọ sát. Buổi tối mùa này bên ngoài mát mẻ hơn trong phòng. Lộ Ngân Đường ở trong lớp một lúc là cảm thấy bí bách, anh mở hết cửa sổ, đuổi học sinh ra ngoài hóng gió.
Học sinh ra hành lang dựa vào lan can, gió hè thổi tới mang theo mùi cây cỏ. Mọi người đã lâu rồi không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này. Lộ Ngân Đường đứng trong phòng nhìn ra ngoài qua cửa sổ. Đối với những thanh thiếu niên này, chỉ cần vượt qua kỳ thi đại học là coi như đã thành công.
Lộ Ngân Đường đứng cạnh bục giảng, điện thoại vang lên hai tiếng anh mới lấy ra xem. Là tin nhắn của Hạ Hòe Tự, hỏi anh đã ăn tối chưa.
Từ sinh nhật Hạ Hòe Tự, bọn họ chưa gặp lại. Hạ Hòe Tự không còn bận rộn như hồi đầu năm, còn Lộ Ngân Đường bận tối mắt tối mũi, gần như không ra khỏi cổng trường. Thế nhưng, tin nhắn giữa hai người vẫn không ngừng nghỉ. Trước đó là Lộ Ngân Đường rảnh rỗi đến mức mỗi ngày nhắn tin cho Hạ Hòe Tự rồi chờ hắn trả lời, hiện tại thì ngược lại, Hạ Hòe Tự thường nhắn tin hỏi han, chờ Lộ Ngân Đường để ý đến hắn.
Trưởng khoa Hạ: Ăn cơm chưa.
Trưởng khoa Hạ: Buổi tối đừng uống cà phê.
Lộ Ngân Đường lướt màn hình hai lần nhưng không trả lời ngay. Mấy hôm trước cứ hơn tám giờ tối là anh uống cà phê rồi tỉnh táo đến rạng sáng, sau đó lại đi làm. Hạ Hòe Tự biết chuyện thì không cho phép anh uống cà phê, mỗi tối đặt một cốc sữa bò nóng ở tiệm cà phê giao đến cho anh.
Đã Lên Đường: Hôm nay không có sữa bò?
Trưởng khoa Hạ: Không có, bò cũng cần nghỉ ngơi chứ.
Trưởng khoa Hạ: Không đi dạy à?
Đã Lên Đường: Nghỉ giữa tiết, hai tiết cuối tôi không dạy.
Hạ Hòe Tự không trả lời. Chuông vào lớp vang lên, Lộ Ngân Đường cất điện thoại vào túi, nhìn học sinh lần lượt vào phòng. Trước khi phát bài thi, anh theo thói quen nói mấy câu quen thuộc để động viên học sinh.
“Thi thử lần ba vừa kết thúc, nên thư giãn thì cứ thư giãn. Ai có vấn đề hay thắc mắc thì đến văn phòng tìm thầy tâm sự, đừng giữ trong lòng, thầy luôn ở văn phòng, biết chưa?”
Giọng Lộ Ngân Đường cất cao như muốn đánh thức học sinh. Cả lớp đồng thanh đáp lời, cuối cùng tinh thần phấn chấn hẳn lên. Lộ Ngân Đường đưa bài thi Tiếng Anh cho lớp trưởng phát, chờ giáo viên tiếng Anh lên lớp.
Giáo viên tiếng Anh đến hơi muộn vì họp lớp. Lộ Ngân Đường chào hỏi một tiếng, đứng ở cửa quan sát một lúc mới quay về văn phòng. Hành lang rất dài, phòng học nào cũng sáng đèn, có lớp yên tĩnh, có lớp tiếng giáo viên giảng bài khàn cả giọng.
Lộ Ngân Đường đi chậm, đèn trên hành lang rất sáng. Tiếng chuông điện thoại vang lên, là nhân viên giao hàng. Lộ Ngân Đường cúp máy và đi ra cổng trường. Trên đường về, anh mở hộp ra xem, là chocolate nóng, rất thơm. Anh chụp một bức rồi gửi cho Hạ Hòe Tự, đối phương không trả lời, chiều nay hắn nói tối nay có ca phẫu thuật.
Đêm nay ngủ không ngon, không có nguyên nhân cụ thể, Lộ Ngân Đường đã quen rồi. Không biết chứng mất ngủ trầm trọng từ lúc nào không hay, anh trằn trọc mãi mà không tài nào chợp mắt được, lại không dám uống thuốc, sợ hôm sau đi làm muộn. Trời sắp sáng mới ngủ được hai tiếng, mà còn mơ màng suốt.
Mùa hè bình minh đến sớm. Lúc Lộ Ngân Đường mở mắt, mặt trời vừa hé rạng. Anh kéo rèm, đứng bất động hồi lâu, chợt nhận ra dạo này mình có chút lo lắng.
Trước khi ra khỏi nhà anh uống một viên thuốc, lúc lái xe thấy bình tâm hơn nhiều. Tiết đầu tiên anh không có lớp, sau khi vào văn phòng thì ăn miếng bánh mì. Dạ dày khó chịu nên anh không ăn hết.
Lộ Ngân Đường vứt phần còn lại vào thùng rác, ngả người vào ghế xoay, hướng mặt về phía cửa sổ. Ánh mặt trời chiếu vào khiến anh không thể mở mắt nổi, thời tiết đã rất nóng bức.
Anh cảm thấy bức bối không rõ nguyên do, trong lòng không thể yên ổn, cứ nghĩ đi nghĩ lại một chuyện, nghĩ đến Hạ Hòe Tự.
Thà nói là bực bội, chi bằng nói là trong lòng cảm thấy trống rỗng. Hạ Hòe Tự đã đảm bảo giữ anh lại, chính anh cũng đã “đóng dấu”, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vắng vẻ.
Thật ra anh rất muốn gặp Hạ Hòe Tự, nhưng lại không dám. Đêm đó anh nói mình không từ chối nhưng phản ứng đó không khác gì từ chối, chỉ là người từ chối sau đó lại “đóng dấu” người ta là anh. Hiện tại, kẻ không kiềm chế được vẫn là anh. Lộ Ngân Đường thầm mắng mình trong lòng, cảm thấy bản thân được voi đòi tiên, đúng là quá đáng.
Mơ màng chìm vào giấc ngủ, tiếng chuông điện thoại vang lên. Lộ Ngân Đường bất mãn cầm lên xem, không ngờ lại là Hạ Hòe Tự. Anh chưa kịp định thần, tiếng chuông vang lên gần nửa phút anh mới vội vàng nhận cuộc gọi, đặt lên tai không nói tiếng nào.
“Tôi gọi nhầm?” Hạ Hòe Tự im lặng hai giây, rồi nghi hoặc hỏi một câu.
Lộ Ngân Đường biết hắn cố ý, ừ một tiếng: “Gọi nhầm rồi, cúp máy đi.”
“Đã gọi rồi thì nói luôn vậy.” Hạ Hòe Tự đáp, “Tối qua cậu không trả lời tin nhắn, tôi không yên tâm nên gọi hỏi thăm.”
Lộ Ngân Đường lập tức mở Wechat, lướt xuống dưới. Tối qua Hạ Hòe Tự gửi mấy tin nhắn, đến bây giờ anh vẫn chưa trả lời. Anh thấy rồi, định tan làm sẽ nhắn lại nhưng không ngờ lại quên bẵng đi mất.
“Tôi quên mất, hai ngày nay thi thử bận quá.” Lộ Ngân Đường xấu hổ. Anh biết Hạ Hòe Tự không chấp nhặt chuyện này, song vẫn thấy áy náy.
Lần này Hạ Hòe Tự lại không nói gì, im lặng một lát bỗng cười khẽ: “Quên không sao, tôi còn tưởng mình quá bám người, quá phiền phức.”
“Ôi! Tôi không có ý đó.” Lộ Ngân Đường vội vàng đứng dậy, “Tôi không thấy cậu phiền, tôi… tôi rất sẵn lòng trò chuyện với cậu, cậu gọi điện thoại cho tôi, tôi rất vui, chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả, sao cậu nghĩ nhiều thế.”
“Không phiền là được.” Hạ Hòe Tự cười nói, “Người không danh không phận như chúng tôi thường hay suy nghĩ nhiều, không còn cách nào khác.”
Lời này như có tiếng sét đánh ngang tai Lộ Ngân Đường. Anh định thần lại, thấy mặt mình nóng bừng, tay chống cửa sổ, mở miệng nói, giọng như nghiến răng nghiến lợi.
“Đến cậu mà cũng nói những lời này sao.”
“Sợ cậu chịu áp lực quá lớn nên mới đùa vài câu thôi.” Hạ Hòe Tự nói xong thì khẽ thở dài, “Lâu rồi không gặp, lòng tôi thấy trống trải quá.”
Trái tim Lộ Ngân Đường mềm nhũn trong khoảnh khắc, hiếm khi anh nghe thấy Hạ Hòe Tự dùng giọng điệu yếu ớt khi nói chuyện với mình, nghe thật sự đau lòng. Anh siết chặt điện thoại, không biết làm sao, chỉ muốn an ủi đối phương theo bản năng.
“Đừng trống trải mà, không phải tôi đã 'đóng dấu' rồi sao, còn rất kỹ lưỡng nữa chứ. Đợi đợt bận rộn này qua đi, tôi mời cậu bữa cơm, tôi đến đón cậu, được không?”
Hạ Hòe Tự cười đồng ý: “Được, tôi nhớ rồi, đừng có cho tôi leo cây đấy.”
Cúp máy, Lộ Ngân Đường cầm điện thoại đứng đó một lúc, cuối cùng cắn môi, khẽ mỉm cười. Trong lòng anh cảm thấy dễ chịu hơn, cũng vui vẻ hơn. Chỉ cần nghe thấy tiếng Hạ Hòe Tự, trong lòng anh vô thức trở nên vững vàng, so với buổi sáng thì đúng là hai thái cực hoàn toàn khác biệt.
…
“Căn cứ vào tình trạng hiện tại của bệnh nhân, phương án tốt nhất là giữ nguyên phác đồ điều trị, không khuyến nghị tiến hành phẫu thuật.” Hạ Hòe Tự nhìn hai anh em trung niên trước mặt, trong tay là phiếu xét nghiệm của ba bọn họ, “Ông ấy lớn tuổi rồi, hơn nữa chẩn đoán là ung thư phổi di căn xương, phẫu thuật có rủi ro rất lớn, ông ấy sẽ không thể chịu đựng nổi.”
“Chẳng phải cậu là chuyên gia đó sao?” Người đàn ông đỡ bàn, vươn người sang, nắm lấy tay Hạ Hòe Tự, “Chúng tôi từ xa đến Bắc Kinh vì tìm cậu chữa bệnh, tôi cầu xin cậu đấy…”
Người đàn ông bật khóc, bàn tay run rẩy như sắp chạm xuống đất. Người em gái của ông ta đã không thốt nên lời. Hạ Hòe Tự đỡ cánh tay người đàn ông lên, bác sĩ thực tập bên cạnh tiến lên hỗ trợ, phải an ủi hồi lâu mới ổn. Hạ Hòe Tự từ phòng bệnh quay về văn phòng đã khá muộn.
Hắn vừa ra khỏi phòng mổ đã bị gọi đi, như thể mọi hy vọng của bệnh nhân đều đặt lên người hắn, nhưng vẫn vô phương cứu chữa.
Những chuyện như thế này thỉnh thoảng lại xảy ra ở khoa bọn họ, có rất nhiều người quỳ xuống cầu xin họ cứu mạng. Hạ Hòe Tự coi công việc bác sĩ như một sứ mệnh, nhưng vẫn có những ca bệnh không thể cứu chữa được. Đây không phải do bác sĩ sai sót, nhưng phần đau khổ đó lại yêu cầu bác sĩ phải gánh vác.
Hạ Hòe Tự thấy quá nhiều nhưng không có nghĩa mỗi lần đều thản nhiên đối mặt, chỉ là hắn điều chỉnh cảm xúc nhanh hơn các bác sĩ khác mà thôi. Đồng cảm là lẽ thường tình, bác sĩ cũng không phải ngoại lệ.
Buổi chiều có hai ca mổ, lúc kết thúc đã quá giờ tan làm. Điện thoại có mấy tin nhắn Lộ Ngân Đường trả lời. Hạ Hòe Tự lên xe rồi mới nhắn lại, đợi một lúc không thấy hồi âm, hắn lái xe về nhà.
Dạo này Hạ Hòe Tự không bận, rảnh rỗi lại suy nghĩ vẩn vơ, thường xuyên nhớ đến giọng nói của Lộ Ngân Đường trong cuộc điện thoại mấy hôm trước. Anh ấy thực sự nghĩ rằng hắn không vui nên vội vàng dỗ dành, rất thú vị, cũng rất… đáng yêu.
Lộ Ngân Đường không cho phép gọi anh ấy là đáng yêu, ba mươi mấy tuổi đầu rồi, xấu hổ chết đi được. Hạ Hòe Tự nghĩ thầm trong lòng, vậy thì không nói, hắn sợ anh ấy bực mình rồi lại bỏ chạy mất.
Hạ Hòe Tự cười, xe chạy được nửa quãng đường, hắn lấy điện thoại ra gọi cho Lộ Ngân Đường.
Tối nay có kết quả thi thử lần ba. Trong lớp có mấy học sinh không chịu nổi nữa, bật khóc với Lộ Ngân Đường suốt hai tiết học. Bình thường Lộ Ngân Đường nghiêm khắc, nhưng thời điểm này anh không thể nghiêm khắc được. Anh còn sốt ruột thay cho học sinh, cũng cảm thấy khó chịu, chỉ đành an ủi, vất vả lắm mới giải quyết ổn thỏa. Anh mệt đến mức mắt không mở nổi, gần đây chứng mất ngủ lại càng trở nên nghiêm trọng, buồn ngủ rũ rượi nhưng lại không thể chợp mắt.
Đứng ở hành lang hóng gió một lát, điện thoại đổ chuông. Lấy ra mới biết một tiếng trước có cuộc gọi nhỡ của Hạ Hòe Tự. Ngón tay Lộ Ngân Đường lướt nhẹ sang nút nhận cuộc gọi.
“Ăn cơm chưa?” Giọng Hạ Hòe Tự truyền đến, trầm ấm, dịu dàng. Lộ Ngân Đường nghe, tâm trạng anh bình tĩnh trở lại, “Chưa, không muốn ăn.”
“Dạ dày không khỏe sao?”
“Không phải, lười ăn, với lại cũng chẳng có gì ngon miệng.”
Lộ Ngân Đường dừng lại, tay chống lan can, phóng tầm mắt nhìn ra xa, giọng điệu lười biếng, nghe có vẻ hơi mệt mỏi. Hạ Hòe Tự nghe vậy thì im lặng vài giây, không biết đang suy nghĩ điều gì. Lộ Ngân Đường thở dài, đang định chuyển chủ đề khác, Hạ Hòe Tự bỗng nhiên cất tiếng.
“Tôi nấu cho cậu nhé, cậu có thể ăn thêm một chút không.”
“Hả.” Lộ Ngân Đường giật mình, rồi nở nụ cười, “Chắc chắn là có thể rồi, tôi rất thích cơm cậu nấu.”
“Vậy cậu ra đây đi.” Giọng Hạ Hòe Tự nhuốm đầy ý cười, “Tôi đang ở cổng trường, mang theo cơm nhà làm đây.”