Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Anh Vẫn Luôn Chờ Em
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chưa đầy một phút, Lộ Ngân Đường đã chạy ra cổng trường, đã thấy ngay người đứng ở cổng. Ánh đèn đường hắt qua khiến mặt anh ta không rõ ràng, chỉ thấy anh ta mặc áo sơ mi chỉnh tề, tay áo xắn lên, đang đi về phía anh. Hạ Hòe Tự ban đầu đang cười, nhưng khi thấy Lộ Ngân Đường thì khẽ nhíu mày.
“Gầy nhiều thế à.” Ánh mắt Hạ Hòe Tự lướt qua gương mặt Lộ Ngân Đường, “Áp lực quá lớn đúng không?”
“Đúng vậy.” Lộ Ngân Đường gật đầu theo phản xạ, “Sao cậu lại đến đây, không phải trâu bò cũng cần nghỉ ngơi sao?”
“Trâu bò cần nghỉ chứ có phải tôi đâu.” Hạ Hòe Tự giơ thứ đang cầm trên tay lên cho Lộ Ngân Đường xem, “Mang đồ ăn ngon cho cậu.”
“Học theo tôi đấy à?” Lộ Ngân Đường cười.
Đêm giao thừa Lộ Ngân Đường chạy đến bệnh viện đưa cơm cho Hạ Hòe Tự như thể mới hôm qua, giờ nghĩ lại, vậy mà đã qua chưa đầy nửa năm. Thời gian trôi đi thật nhanh, thúc đẩy con người tiến về phía trước.
Lộ Ngân Đường định về văn phòng ăn mì gói, nhưng Hạ Hòe Tự đã đến, nên Lộ Ngân Đường không về văn phòng nữa mà dẫn hắn đến một quán trà sữa cạnh trường học. Giờ này trong quán không có ai, Lộ Ngân Đường tùy ý chọn hai ly nước trái cây rồi tìm một góc khuất ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Lộ Ngân Đường mới hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”
Hạ Hòe Tự mở hộp cơm, lần lượt bày từng món ăn ra. Động tác rất chậm, hắn cụp mắt, mỉm cười: “Có người da mặt mỏng, đóng dấu xong rồi biến mất. Tôi mặt dày, tới hỏi xem người ta còn cần tôi tiếp tục giữ mình cho người đó hay không.”
“Này cậu.” Lộ Ngân Đường khẽ gọi một tiếng. Hạ Hòe Tự nâng mắt nhìn anh, dùng ánh mắt hỏi có chuyện gì. Lộ Ngân Đường bị nhìn như vậy, không nói được lời nào, do dự hồi lâu. Chủ quán mang nước trái cây ra rồi rời đi, Lộ Ngân Đường mới nói tiếp.
“Đương nhiên là vẫn giữ rồi.” Ngón tay Lộ Ngân Đường khẽ chạm vào tay Hạ Hòe Tự, véo nhẹ ngón tay hắn, “Không phải hôm đó nói trong điện thoại rồi à? Tôi không cố ý, cậu đã để tôi đóng dấu rồi, đổi ý phải trả tiền vi phạm hợp đồng.”
“Vậy thì gay rồi.” Hạ Hòe Tự đáp, “Dạo này tôi thiếu thốn lắm, không có tiền nộp vi phạm hợp đồng đâu.”
Hạ Hòe Tự nói câu này bằng giọng điệu rất nghiêm túc, Lộ Ngân Đường bối rối: “Thế phải làm sao?”
“Bán trâu bò là được.”
Lộ Ngân Đường nhận ra ý hắn, vừa buồn cười vừa cạn lời: “Cậu phiền thật đấy.”
“Ăn cơm đi.” Hạ Hòe Tự đưa đũa cho anh.
Hạ Hòe Tự nấu ba món mặn và một món canh, lượng thức ăn không nhiều. Lộ Ngân Đường ăn chậm, Hạ Hòe Tự ngồi đối diện, nhìn một lát bỗng vươn tay chạm vào quầng thâm xanh xao dưới mắt Lộ Ngân Đường.
“Dạo này không ngủ được à?” Hạ Hòe Tự rụt tay lại.
Lộ Ngân Đường chậm rãi nhai thức ăn: “Ừ, mất ngủ.”
“Thuốc ngủ là chất gây nghiện, dừng đột ngột là mất ngủ.”
Lộ Ngân Đường uống một ngụm nước, không hỏi tại sao hắn biết mình uống thuốc ngủ, bởi anh không hề thấy lạ khi Hạ Hòe Tự đoán ra điều này: “Trước đó không uống vẫn ngủ được, thỉnh thoảng mới uống.”
“Căng thẳng quá.” Hạ Hòe Tự nói, “Mệt.”
“Bận quá, tôi còn không ra khỏi trường, mỗi ngày chỉ đi đi lại lại giữa hai nơi.” Lộ Ngân Đường khẽ chọc vào hạt cơm, ngẩng đầu nhìn Hạ Hòe Tự, “Không phải trốn cậu.”
“Tôi biết.” Hạ Hòe Tự đáp, “Vậy nên tôi không vội đến tìm cậu, tôi biết cậu sẵn lòng gặp mình.”
Lộ Ngân Đường nhắm mắt: “Bình thường cậu toàn nói chuyện thẳng thắn như thế à?”
“Với cậu thì như thế.” Hạ Hòe Tự trả lời.
Lộ Ngân Đường không nói nữa, nhanh chóng ăn hết cơm, uống nửa ly nước trái cây, cùng Hạ Hòe Tự dọn dẹp hộp cơm rồi đi ra ngoài.
“Bây giờ cậu về à?” Lộ Ngân Đường đi bên cạnh Hạ Hòe Tự, kéo nhẹ vạt áo sơ mi của hắn, “Nếu cậu không bận, tôi lên xe cậu nghỉ ngơi một lát, ở văn phòng không thể yên tĩnh được.”
Hạ Hòe Tự kéo tay Lộ Ngân Đường xuống, nắm lấy rồi lại buông ra: “Tôi không bận, đi thôi, tôi nghỉ ngơi cùng cậu.”
Hạ Hòe Tự đỗ xe ở ven đường đối diện cổng trường, ngay dưới cột đèn đường. Sau khi lên xe, hắn lái xe đi một đoạn để tránh ánh đèn, sợ Lộ Ngân Đường nghỉ ngơi không được thoải mái, tuy rằng chỉ có thể nghỉ ngơi một tiếng đồng hồ.
“Nóng không?” Hạ Hòe Tự bật điều hòa, điều chỉnh nhiệt độ.
“Không nóng.”
Lộ Ngân Đường đáp lại một tiếng, nhìn Hạ Hòe Tự điều chỉnh hướng gió. Tay Hạ Hòe Tự rất đẹp, bởi vì thường xuyên rửa tay nên hơi khô, lại rất nóng. Lộ Ngân Đường chưa chạm vào mấy lần nhưng vẫn nhớ cảm giác được bàn tay ấy nắm chặt. Nhìn chằm chằm một lát, Lộ Ngân Đường nắm lấy tay Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự dường như không hề ngạc nhiên, quay đầu nhìn anh.
“Chỉ là nhìn cậu thôi, rất lâu không gặp rồi.” Hạ Hòe Tự nói.
“Nhìn đi, quả thực là rất lâu rồi.” Lộ Ngân Đường nắm chặt thêm một chút, “Có chỗ nào thay đổi không?”
“Gầy.” Hạ Hòe Tự nghiêm túc nhìn nhận Lộ Ngân Đường, “Hình như tâm trạng cũng không tốt.”
Lộ Ngân Đường chớp mắt: “Cậu nhìn người chuẩn xác thật đấy, trưởng khoa.”
“Nhìn cậu mà không chuẩn.” Hạ Hòe Tự đáp, “Có được cậu rồi tôi mới yên tâm.”
Lại nói thẳng như vậy, Lộ Ngân Đường khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi.” Lộ Ngân Đường khẽ hạ giọng, hơi cau mày, không biết suy nghĩ điều gì, muốn nói lại do dự, “Tôi cảm thấy hình như mình rất nhớ cậu.”
Hạ Hòe Tự nắm lại tay Lộ Ngân Đường, hơi nhướng mày: “Hình như sao?”
Lộ Ngân Đường bị ánh nhìn ấy khiến cho tim khẽ rung lên, lồng ngực tê dại. Trong lúc hỗn loạn, anh nghĩ thầm: Tay Hạ Hòe Tự nóng thật, nóng đến nỗi anh không thể nắm giữ.
“Không phải hình như.” Lộ Ngân Đường bỗng quỳ một gối lên ghế xe, cúi người sát lại gần Hạ Hòe Tự, “Đúng là nhớ cậu.”
Giống như lần trước, tay Lộ Ngân Đường chống lên lưng ghế, cúi đầu đối mặt với Hạ Hòe Tự, không làm gì tiếp. Hạ Hòe Tự đoán anh sẽ không tiếp tục, không hề cảm thấy ngoài ý muốn, cứ thế hơi ngẩng đầu, nhìn Lộ Ngân Đường, trong ánh mắt ngầm chứa sự đồng ý.
Ngầm đồng ý rằng Lộ Ngân Đường có thể làm bất cứ điều gì. Hạ Hòe Tự luôn như vậy, luôn nhường nhịn Lộ Ngân Đường từng bước một, để mặc Lộ Ngân Đường tùy ý làm gì cũng được, giống như đang bị bắt nạt vậy.
Lộ Ngân Đường thở dài, ngồi thẳng lại ghế, ngửa đầu dựa vào lưng ghế, nhắm mắt. Một lúc lâu sau mới mở mắt, nhìn lên đèn trần.
“Có phải tôi rất kỳ lạ không?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Người không cho cậu nói là tôi, người lảng tránh mối quan hệ giữa chúng ta là tôi, người không nhịn được mà vượt rào cũng là tôi.”
Tay Lộ Ngân Đường xoa xoa đôi mắt, giọng hơi khàn: “Hạ Hòe Tự, cậu thật sự không giận tôi, không cảm thấy tôi quá đáng sao?”
Mãi lâu sau vẫn không có ai trả lời, bầu không khí trong xe yên tĩnh, tiếng hít thở như bị khuếch đại. Lộ Ngân Đường không nhìn người bên cạnh, anh hỏi ra tức là đã chuẩn bị sẵn sàng nghe bất cứ câu trả lời nào.
Vài phút nữa trôi qua, bàn tay đặt lên ngăn chứa đồ của Hạ Hòe Tự gõ nhẹ tạo ra âm thanh rất khẽ, hắn mở miệng: “Lộ Ngân Đường, có vẻ em vẫn chưa hiểu. Tôi nói tôi thích em, nhiều hơn những gì em nghĩ rất nhiều.”
Hạ Hòe Tự vươn tay, nắm lấy cằm dưới Lộ Ngân Đường, làm anh quay đầu: “Lộ Ngân Đường, nhìn tôi.”
“Tôi hiểu em nhiều hơn những gì em nghĩ, tôi không tức giận, cũng không cảm thấy em quá đáng.”
Bàn tay Hạ Hòe Tự trượt xuống dưới, khẽ ôm lấy cổ Lộ Ngân Đường, ngón cái đè lên gân cổ. Đây là một động tác tràn ngập ý muốn kiểm soát, mang theo cảm giác áp bách. Lộ Ngân Đường không khỏi nuốt nước miếng, yết hầu lướt nhẹ qua lòng bàn tay Hạ Hòe Tự.
“Tôi sẵn lòng bước chín mươi chín bước về phía em, em có thể không cần bước một bước nào, vẫn cứ đứng yên tại chỗ. Tôi bước một trăm bước cũng được, chỉ cần em đừng lùi lại, đừng bỏ chạy.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự dừng lại hai phút để Lộ Ngân Đường có thời gian suy nghĩ, sau đó hắn nhẹ nhàng hỏi: “Em hiểu chưa?”
Hàng mi của Lộ Ngân Đường khẽ rung động, anh nhắm mắt, gật đầu, giọng nói hơi khàn: “Hiểu rồi.”
Hạ Hòe Tự tiến sát lại, kéo anh vào lòng. Đây là một cái ôm vô cùng ấm áp, bàn tay ấm áp vỗ nhẹ lên lưng. Lộ Ngân Đường thở dài, cúi đầu vùi mặt vào vai Hạ Hòe Tự. Tâm trạng hỗn loạn, trống rỗng không rõ lý do suốt nửa tháng qua, ngay tại khoảnh khắc này bỗng chốc trở nên bình yên.
“Hiểu là được.” Hạ Hòe Tự lùi ra một chút, ngón tay vỗ nhẹ má Lộ Ngân Đường, sau đó cúi đầu, đặt lên môi anh một nụ hôn.
Vừa chạm nhẹ đã tách ra, mang theo chút an ủi. Lộ Ngân Đường cảm nhận được, anh không do dự nắm lấy vạt áo sơ mi của Hạ Hòe Tự trước khi đối phương rời đi, sau đó ôm lấy vai hắn, tiếp tục nụ hôn này.
Hạ Hòe Tự không hề khách sáo, ngay lúc Lộ Ngân Đường chạm vào cổ áo mình, hắn đã vươn tay ôm eo anh. Sức lực của Hạ Hòe Tự lớn hơn Lộ Ngân Đường nhiều, dễ dàng kéo anh từ ghế phụ lái sang.
Trước mặt Hạ Hòe Tự, Lộ Ngân Đường hiếm khi ở tư thế nhìn từ trên cao xuống nhưng lại không hề chiếm thế chủ động. Gáy anh bị Hạ Hòe Tự giữ chặt, eo bị ôm chặt, một tay chống lên lưng ghế, một tay khác đỡ ngực Hạ Hòe Tự, có thể cảm nhận được nhịp tim và tiếng thở dốc trầm thấp, hỗn loạn như bị khuếch đại trong không gian khép kín. Lộ Ngân Đường không rõ đó là tiếng của mình hay của Hạ Hòe Tự nữa. Lúc đầu lưỡi bị cắn, anh nắm chặt lấy quần áo Hạ Hòe Tự, sau đó mới được thả ra.
Hạ Hòe Tự lui lại, nắm cằm Lộ Ngân Đường, bảo anh hé miệng. Dựa vào ánh đèn mà quan sát đầu lưỡi anh, đỏ ửng nhưng không chảy máu. Hạ Hòe Tự buông tay, Lộ Ngân Đường lùi lại một chút, hắn sờ gáy anh, kéo anh trở lại và hôn tiếp.
Lộ Ngân Đường nhiều lần cảm thấy khó thở, nhưng không muốn đẩy Hạ Hòe Tự ra, để mặc Hạ Hòe Tự chiếm lấy. Đồng thời anh khắc ghi lời Hạ Hòe Tự nói vào lòng, cảm thấy mình có lỗi với hắn nên muốn an ủi.
Bản thân anh hiểu rõ Hạ Hòe Tự không phải người cần được dỗ dành, nhưng vẫn không kìm được. Thấy hắn đến tìm mình, lộ ra vẻ đau lòng, anh lại càng muốn dỗ dành. Ai bảo mình lại không cho người ta một danh phận xứng đáng.
Qua một lúc lâu, trời đã tối mịt, trán Lộ Ngân Đường đặt lên vai Hạ Hòe Tự. Anh thật sự không thở nổi, không chịu được nữa mới cắn Hạ Hòe Tự một cái, cố gắng hít thở sâu mới tạm thời bình phục.
Hạ Hòe Tự chậm rãi vỗ lưng anh từ trên xuống. Một lát sau, Lộ Ngân Đường đã bình phục kha khá, Hạ Hòe Tự ôm anh vào lòng, không muốn buông ra.
“Thầy Lộ, sau này có chuyện gì, em cứ nói với anh. Em thấy anh đau lòng, em sẽ không dễ chịu. Vậy em nghĩ lại xem, anh nhìn em khó chịu thì làm sao có thể thoải mái được chứ, huống chi chuyện đó còn liên quan đến cả hai chúng ta.”
“Đừng cảm thấy mình trưởng thành thì chuyện gì cũng có thể gánh vác được. Với anh, em không cần như vậy.” Giọng Hạ Hòe Tự dịu dàng vô cùng, giọng điệu không cần cố gắng che giấu vẫn lộ rõ nỗi đau lòng và sự bất lực, “Sau này có anh bên em.”
“Mệt mỏi thì nói với anh, muốn gặp anh cũng nói với anh. Có chuyện không thể nói thành lời cũng không sao cả, anh sẽ chờ được. Tất cả chỉ là chuyện nhỏ, em cứ đứng yên ở đó, đợi anh đến tìm là được, đừng tự đấu tranh với chính mình.”
Bầu không khí trở nên quá đỗi dễ chịu. Hạ Hòe Tự nói gì, Lộ Ngân Đường đều lắng nghe. Anh cúi đầu nhìn vào mắt hắn, vô cùng đẹp, sâu thẳm và ấm áp, khiến Lộ Ngân Đường như muốn chìm đắm trong đó.
Sau một lúc lâu, tay Lộ Ngân Đường đặt lên má Hạ Hòe Tự: “Em cảm thấy mình nhặt được bảo bối.”
Hạ Hòe Tự cười, vỗ nhẹ vào eo anh: “Thế thì đừng vứt đi, hãy giấu kỹ vào.”
Lộ Ngân Đường khẽ ừ một tiếng, ôm lấy hắn: “Không thể vứt bỏ được.”