31. Chương 31

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em cứ ăn đi.”
Hạ Hòe Tự đứng dậy, khi đi ngang qua Lộ Ngân Đường, khẽ bóp nhẹ vai anh.
Chuông cửa reo dồn dập, có vẻ hơi thiếu lịch sự. Hạ Hòe Tự thầm nghĩ, sau khi mở cửa thì đứng chặn ngay trước lối ra vào, không nhúc nhích, nhìn hai người đứng đối diện cùng chiếc vali đặt bên cạnh.
Thật ra Kiều Duy Tang là người thích hóng chuyện, mà em trai cậu ta còn thích hơn. Kiều Duy Tang vừa đi công tác về, mới xuống máy bay đã bị Kiều Tâm Viễn kéo thẳng đến nhà Hạ Hòe Tự thay vì về nhà riêng. Nguyên nhân là vì Kiều Tâm Viễn tự hỏi cả đêm vẫn thấy có gì đó không ổn, dù thế nào cũng phải tìm ra ngọn nguồn.
“Bọn anh đi ngang qua thôi, tiện ghé lên xem cậu thế nào.” Kiều Duy Tang giơ tay, nghiêm túc chào Hạ Hòe Tự.
“Em mang đồ ăn ngon cho anh nè.” Kiều Tâm Viễn giơ đồ ngọt trong tay cho Hạ Hòe Tự xem, “Anh có thể tránh đường được không, sếp Kiều của chúng ta vừa xuống máy bay lại còn phải lái xe, đang rất mệt đó.”
Hạ Hòe Tự vẫn không nhúc nhích: “Mệt sao không về nhà nghỉ ngơi, đến nhà anh làm gì?”
“Rốt cuộc anh có cho bọn em vào không?” Kiều Tâm Viễn xụ mặt.
Hạ Hòe Tự không trả lời, tay chống khung cửa, hơi do dự. Hắn nghĩ, mình thì không có vấn đề gì, ai biết cũng không sao hết, nhưng cố tình lại là Kiều Tâm Viễn. Dù là ba mẹ, Hạ Hòe Tự vẫn có thể thoải mái mời vào, nhưng Kiều Tâm Viễn thì khác. Cậu là học sinh của Lộ Ngân Đường, quan hệ thầy trò là một mối quan hệ lâu dài và bền chặt.
Hạ Hòe Tự sợ Lộ Ngân Đường sẽ cảm thấy không thoải mái.
Trong lúc ba người đang im lặng, Lộ Ngân Đường đã từ phòng ăn đi ra. Vừa rồi anh nghe thấy tiếng Kiều Tâm Viễn, liền vừa đi về phía cửa vừa cất tiếng: “Kiều Tâm Viễn à?”
Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, giọng nói này năm ấy Kiều Tâm Viễn đã nghe suốt một năm, đến chết vẫn không thể quên được. Hạ Hòe Tự sửng sốt, quay đầu nhìn Lộ Ngân Đường, thấy biểu cảm của anh rất tự nhiên. Quay lại nhìn Kiều Tâm Viễn, sắc mặt nhóc con cứng đờ, nụ cười trên môi cậu ta chuyển sang khuôn mặt Hạ Hòe Tự. Hắn nghiêng người tránh đường.
“Vào đi, chẳng phải muốn vào hay sao.” Hạ Hòe Tự nói.
Lộ Ngân Đường dừng lại bên cạnh Hạ Hòe Tự, thấy hai người đứng ở cửa thì mỉm cười, chào Kiều Duy Tang. Kiều Duy Tang cũng ngây người ra, chỉ "à" một tiếng, mồm mép vốn lanh lợi chợt mất tiếng. Lộ Ngân Đường nhìn Kiều Tâm Viễn: “Em tới đây có việc gì thế?”
“Em…” Kiều Tâm Viễn bị Lộ Ngân Đường gọi đích danh, lập tức nói lắp bắp như bản năng, rồi lại ngậm miệng, không phát ra thêm âm tiết nào.
Bọn họ thân thiết như vậy, quan hệ tốt đến mức vượt qua tình bạn mà ngang bằng người nhà, đương nhiên có thể nhận ra bộ quần áo trên người Lộ Ngân Đường là của Hạ Hòe Tự. Cảnh tượng trước mắt khiến họ không nói nên lời, chỉ đành trưng ra vẻ mặt kinh ngạc.
“Mau vào đi.” Hạ Hòe Tự thúc giục, rồi bước ra ngoài đẩy hai người vào nhà, đóng cửa lại. Sau đó, hắn cùng Lộ Ngân Đường đi vào phòng ăn, tiện miệng hỏi: “Hai người ăn cơm chưa, có mì sợi, nếu muốn ăn thì để tôi nấu thêm.”
Lộ Ngân Đường cầm đũa ngồi xuống: “Chắc là chưa ăn đâu, chẳng phải vừa xuống máy bay hay sao.”
Hạ Hòe Tự nấu thêm mì. Bốn người mỗi người bưng một bát, im lặng ăn mì, không ai nói chuyện. Ăn xong, Hạ Hòe Tự thu dọn bát đũa, Lộ Ngân Đường giúp hắn bỏ vào máy rửa bát. Kiều Tâm Viễn và Kiều Duy Tang ngồi trên ghế sô pha, không hề phát ra tiếng động nào.
“Mỗi lần họ đến đều không báo trước.” Hạ Hòe Tự nói, đặt bát vào máy rửa bát, “Em…”
“Em không sao, không ngại đâu.” Lộ Ngân Đường đáp, nhích lại gần hắn, “Ở bên anh, em sẽ không nghĩ nhiều như vậy.”
Hạ Hòe Tự đóng máy rửa bát, không nói gì, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Lộ Ngân Đường cúi đầu áp mặt lên vai Hạ Hòe Tự, nhưng rất nhanh sau đó đã buông ra.
Cửa phòng bếp vẫn mở, Lộ Ngân Đường thấy Kiều Duy Tang và Kiều Tâm Viễn nghển cổ ngóng trông về phía này. Anh rót nước đặt lên bàn, rồi ngồi xuống ghế sô pha. Hạ Hòe Tự đặt hai bình trà xuống, ngồi bên cạnh anh.
“Gì đây.” Kiều Duy Tang nhìn cốc nước, rồi lại đánh giá hai người trước mặt, “Có ý gì thế, hai người sao lại thế này?”
“Tôi nghỉ.” Lộ Ngân Đường trả lời.
“Hôm nay tôi được nghỉ.” Hạ Hòe Tự nói theo sau.
Lời này khiến người ta không thể phản bác. Kiều Duy Tang cũng không biết nên nói gì, hai người này trông thế nào vẫn không giống như có thể tiến đến với nhau, vậy mà cố tình hôm nay lại bị mình bắt gặp, bản thân anh ta còn đang ngơ ngác.
Hạ Hòe Tự bật lon soda uống một ngụm, rồi hỏi Kiều Duy Tang: “Cậu đi công tác ở đâu, sao tôi không thấy cậu nói gì.”
“Tôi có nói thì cậu cũng có rảnh để xem đâu.” Kiều Duy Tang đáp, “Mai tôi định rủ mọi người ăn bữa cơm, có mấy món quà tặng cho mọi người.”
“Thế thì bây giờ đưa tôi luôn đi.” Hạ Hòe Tự nhìn chiếc vali.
“Không được, tôi phải chia trước mặt tất cả mọi người.” Kiều Duy Tang đáp.
Lộ Ngân Đường uống một ngụm nước, rồi hỏi người vẫn chưa hé răng từ nãy đến giờ – Kiều Tâm Viễn: “Hôm nay em cũng không đi làm à, không bận sao?”
Kiều Tâm Viễn nghe Lộ Ngân Đường hỏi mình mới hoàn hồn: “Chiều nay thì không ạ, em bận lắm.”
Nói xong, Kiều Tâm Viễn chớp mắt, lấy đồ ngọt ra đặt lên bàn: “Thầy ơi, thầy ăn bánh tart trứng đi ạ, còn có cả bánh kem nữa, ngon lắm đó.”
Vừa nói, Kiều Tâm Viễn vừa mở hộp bánh kem. Lộ Ngân Đường không từ chối, nhận lấy ăn một miếng, là vị matcha, không quá ngọt. Nhưng Lộ Ngân Đường vừa ăn trưa xong nên không muốn ăn gì nữa, chỉ nếm thử một chút rồi ngừng.
“Khá ngon.” Lộ Ngân Đường khen.
“Đúng không ạ, em cũng thấy ngon.” Giọng nói dần nhỏ lại, Kiều Tâm Viễn bỏ nửa miếng bánh tart trứng vào miệng, rồi không nói nữa.
“Anh thử một miếng.” Hạ Hòe Tự nói, cầm bánh tart trứng lên cắn một miếng.
“Không phải anh không thích ăn mấy món này sao?” Kiều Tâm Viễn hỏi.
Hạ Hòe Tự xoa tay: “Em mua thì anh ăn, coi như kiếm hời rồi.”
“Anh này!” Kiều Tâm Viễn bị chọc tức, nhìn sang Lộ Ngân Đường, “Thầy xem anh ấy kìa, thầy bảo anh ấy đi, anh ấy cứ bắt nạt em như thế đấy!”
“Thầy không làm gì được.” Lộ Ngân Đường cười, “Đôi ta không thân mà.”
“Hai người mà còn không thân!” Kiều Tâm Viễn kêu lên, “Hai người, còn như vậy rồi cơ à.”
“Như nào là như nào.” Hạ Hòe Tự nói, “Cùng nghỉ thôi mà.”
“Chúng ta đi thôi, không nói tiếp được nữa rồi.” Kiều Duy Tang đứng dậy, kéo Kiều Tâm Viễn, “Mau về thôi, ngày mai anh phải đến bệnh viện em một chuyến.”
Kiều Tâm Viễn: “Sao thế? Anh lên cơn đau tim à?”
Kiều Duy Tang kéo Kiều Tâm Viễn về phía cửa: “Anh phải gặp Đoàn Minh Du để kể chuyện này, nói qua điện thoại không được đâu.”
Không ai cản hai người họ. Trước khi ra về, Kiều Duy Tang quay lại nói nốt: “Tối mai cùng nhau ăn bữa cơm, ngày kia cũng được, hoặc ngày nào đó cũng không sao hết. Lộ à, cả cậu nữa, không ai được trốn đâu nhé, tôi sẽ gửi địa điểm vào nhóm, tôi mời.”
Nói xong, Kiều Duy Tang đóng cửa ra về, đến vội vàng đi cũng vội vàng. Hạ Hòe Tự đi về phía cửa dựng lại giá áo bọn họ vô tình đánh đổ, còn Lộ Ngân Đường thì dựa vào ghế sô pha nhìn hắn.
“Em muốn ăn trái cây.”
Khi Hạ Hòe Tự quay lại, Lộ Ngân Đường nói như vậy. Hạ Hòe Tự mỉm cười, quay người đi vào bếp cắt trái cây.
“Em ăn sữa chua không?” Hạ Hòe Tự hỏi.
Lộ Ngân Đường: “Không, em vừa ăn bánh kem rồi, ngọt lắm.”
Hạ Hòe Tự đặt đĩa trái cây lên bàn trà: “Ăn đi.”
Dưa hấu ngọt thanh, Lộ Ngân Đường cầm nĩa ăn mấy miếng liền mới dừng lại. Hạ Hòe Tự ngồi bên cạnh đưa khăn giấy cho anh, sau đó ngả người xuống ghế sô pha. Lộ Ngân Đường nâng cánh tay lên, để hắn gối đầu lên đùi mình.
“Anh đau đầu à?” Lộ Ngân Đường lau khô tay, khẽ hỏi.
“Hơi hơi.” Hạ Hòe Tự nhắm mắt.
Lộ Ngân Đường vứt giấy, day thái dương cho hắn. Tay anh hơi lạnh, động tác nhẹ nhàng, ấn rồi lại tạm dừng.
Hạ Hòe Tự nằm thẳng, gương mặt không biến dạng, đường nét hàm dưới góc cạnh, diện mạo lạnh lùng, nhưng tính cách lại dịu dàng. Lộ Ngân Đường nhất thời thất thần, ngón tay vuốt dọc theo đuôi mắt, qua sống mũi, rồi ngón cái dừng lại trên đôi môi hơi mỏng của hắn.
“Anh thật sự muốn đi sao?” Lộ Ngân Đường đột nhiên hỏi, giọng vẫn rất khẽ.
Hạ Hòe Tự giơ tay bóp nhẹ cổ tay anh: “Nếu em không muốn đi thì thôi, anh cũng không đi.”
“Không phải là không muốn đi.” Lộ Ngân Đường đáp ngay, “Em không sao cả, nhưng em sợ anh sẽ để ý.”
Hạ Hòe Tự mở mắt, nhìn thẳng vào mắt Lộ Ngân Đường: “Anh để ý cái gì?”
Lộ Ngân Đường cắn môi. Hai người đối diện nhau một lúc, giọng anh nhỏ hơn trong khi tốc độ nói lại nhanh hơn: “Có phải anh không muốn họ biết không?”
Hạ Hòe Tự im lặng, sau đó ngồi dậy, tay chống lên đầu gối chậm rãi day trán. Rồi hắn mở mắt, cứ như vậy nhìn Lộ Ngân Đường.
“Anh rất vui vì em hỏi thẳng.”
Hạ Hòe Tự cười. Tóc hắn hơi rối, thoạt nhìn không nghiêm chỉnh như ngày thường, nhưng giọng điệu lại rất nhẹ nhàng.
“Anh muốn cho họ biết, dù hôm nay người tới là ba mẹ thì anh cũng không thấy có vấn đề gì cả.”
Hạ Hòe Tự nắm lấy cánh tay Lộ Ngân Đường, nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Ai biết cũng không sao hết, vừa rồi anh do dự là vì anh cảm thấy bản thân em còn chưa hiểu rõ lắm.”
“Cái gì cơ?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Em không biết đặt mình vào vị trí nào trong mối quan hệ của hai ta, bản thân em ở vị trí nào, không biết có nên thực hiện quyền lợi của một người bạn trai với anh hay không, đúng không?”
Hạ Hòe Tự nhích lại gần, ôm lấy eo Lộ Ngân Đường: “Chỉ trách anh thôi, do anh không nói rõ với em. Ở bên anh, em làm gì cũng được, có thể tự cho là đúng, có thể muốn làm gì thì làm, cứ giống như em bình thường.”
Lộ Ngân Đường ôm lấy Hạ Hòe Tự, tựa vào vai hắn: “Em có thể muốn làm gì thì làm thật sao?”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự vỗ lưng anh, “Anh muốn nói cho em biết, đừng vì thích ai mà làm trái lương tâm của mình.”
Lộ Ngân Đường cọ cằm lên vai Hạ Hòe Tự xem như đáp lại. Hiện tại đang là ban ngày ban mặt, anh không thể nào không biết xấu hổ mà nói ra mấy lời như tối hôm qua, chỉ đành ôm chặt hắn hơn, lúc này cũng không còn chê nóng nữa.
“Thế thì em đi cùng anh.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường lùi lại, nhìn Hạ Hòe Tự: “Tối qua em viết chữ trong phòng làm việc, anh biết chưa?”
“Biết rồi.” Hạ Hòe Tự buông tay, tùy ý gác lên vai Lộ Ngân Đường. Hai người áp sát nhau, không cần cất cao giọng, “Sáng nay anh thấy rồi, chữ rất đẹp, về sau năng đến viết vào.”
“Anh nghĩ gì mà mua mấy thứ đó?” Lộ Ngân Đường hỏi.
Hạ Hòe Tự nhìn anh, khẽ thở dài, mỉm cười bất đắc dĩ: “Em nói xem vì sao anh lại muốn mua đi thầy Lộ, ngần này tuổi rồi anh còn định học môn năng khiếu hay sao.”
“Không phải, em thuận miệng hỏi thôi.” Lộ Ngân Đường bật cười, cảm thấy mình hơi vô ý, “Em đoán được rồi, sau này em sẽ thường xuyên đến viết chữ.”
“Không cần thường xuyên đến viết chữ.” Hạ Hòe Tự lại gần đặt lên môi anh một nụ hôn, “Chỉ cần em thường xuyên đến là được rồi.”
“Thế thì…” Lộ Ngân Đường ngẫm nghĩ, “Đêm nay ở lại đây nhé?”
Hạ Hòe Tự "ừ" một tiếng: “Ý anh là thế.”
“Nhưng ngày mai cơm nước xong em phải về nhà thật, hai tháng rồi em chưa về đó.” Lộ Ngân Đường cúi xuống hôn lên vai Hạ Hòe Tự rồi tựa vào đó, “Mấy giờ anh tan làm, có đưa em về không?”
“Chẳng phải em lái xe sao.” Hạ Hòe Tự cố ý hỏi.
Lộ Ngân Đường không hé răng. Lát sau, Hạ Hòe Tự lại nói: “Anh đưa em về, em cứ ở nhà chờ anh.”