Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Sự Bất Cần Của Trưởng Khoa Hạ
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, lúc Hạ Hòe Tự đi làm, Lộ Ngân Đường vẫn chưa dậy, ngủ đến tận trưa, giấc ngủ sâu hơn cả khi dùng thuốc an thần. Tỉnh dậy ngơ ngác một lúc mới định hình được mình đang ở đâu, anh chưa vội rời giường, lấy điện thoại ra xem.
Hạ Hòe Tự gửi cho anh mấy tin nhắn, nhắc nhở anh ăn bữa sáng. Tin nhắn cuối cùng nói là đang chuẩn bị vào phòng mổ, chắc hẳn đến giờ vẫn chưa xong.
Lộ Ngân Đường không muốn ăn cơm, suy nghĩ một lát rồi nhắn lại một tin “anh vất vả rồi”, sau đó mới xuống giường rửa mặt, vào phòng bếp.
Nồi cơm điện vẫn còn sáng đèn, Lộ Ngân Đường mở ra xem, bên trong là cháo thịt nạc trứng bắc thảo. Bên cạnh có cặp lồng giữ nhiệt đựng sủi cảo chiên, trên bệ bếp còn có hai món ăn kèm – dưa chuột nộm và miến lạnh. Phần ăn không nhiều, nhưng Lộ Ngân Đường vẫn cảm thấy mình không thể ăn hết. Anh múc nửa bát cháo rồi mang thức ăn ra, chụp một tấm ảnh gửi cho Hạ Hòe Tự để chứng minh mình đã ăn.
Cháo rất ngon. Lộ Ngân Đường ăn xong thì rửa bát. Anh thích món miến lạnh, ăn hết sạch. Còn dưa chuột thì không ăn nhiều, anh không thích ăn các loại rau dưa muối. Sủi cảo còn một nửa, tất cả đều được cất vào tủ lạnh. Lộ Ngân Đường vào phòng làm việc nằm một lát, Hạ Hòe Tự vẫn chưa trả lời tin nhắn.
Cuộc mổ của khoa chấn thương chỉnh hình gần như tái tạo lại hoàn toàn, rất tốn thời gian. Một ca cong vẹo cột sống mổ từ sáng đến chiều, Hạ Hòe Tự là bác sĩ mổ chính. Lúc kết thúc, đôi găng tay vô khuẩn đã nhuốm màu đỏ đen, áo phẫu thuật màu xanh lục bẩn đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu. Hạ Hòe Tự bước ra ngồi nghỉ một lát ở cửa cùng hai bác sĩ khác rồi mới thay quần áo và rửa tay.
“Lát nữa đi ăn một bữa đi.” Bác sĩ Trần đề nghị, “Lâu rồi không tụ họp.”
Một bác sĩ khác đồng tình: “Được, tôi cũng lười về nhà nấu cơm.”
“Tôi không đi.” Hạ Hòe Tự xoa tay, “Trong nhà có chút việc, tối nay phải về.”
“Dạo này cậu nhớ nhà ghê nhỉ.” Bác sĩ Trần trêu chọc, “Hai hôm trước tự nhiên muốn thay ca với tôi, hôm qua hôm nay đều vội vã về nhà, nhà cậu có gì hay ho thế?”
“Rất hay ho.” Hạ Hòe Tự cười, không giải thích gì thêm.
Bác sĩ Trần nở nụ cười đầy thấu hiểu rồi cùng vị bác sĩ kia rời đi. Hạ Hòe Tự về văn phòng, nghỉ ngơi nửa tiếng, trả lời tin nhắn mà Lộ Ngân Đường đã gửi từ trưa, sau đó thay quần áo tan làm.
Về nhà thôi, có người đang chờ, kêu ca là sắp chết đói rồi.
Sắp chết đói mà lại không biết tự gọi đồ ăn hay tìm gì đó lót dạ, chỉ biết than vãn với Hạ Hòe Tự. Dù bất đắc dĩ, Hạ Hòe Tự lại cảm thấy Lộ Ngân Đường thú vị, đáng yêu, nhưng ý nghĩ này vừa nảy ra đã bị hắn dập tắt ngay lập tức – vì Lộ Ngân Đường không cho phép hắn nói như vậy.
Mang hoa quả về nhà, chẳng thấy người “sắp chết đói” đâu. Hạ Hòe Tự rửa tay, đi vào phòng làm việc.
Lộ Ngân Đường tựa vào ghế sofa cạnh cửa sổ kính sát đất, một cuốn sách úp trên mặt, hình như ngủ thiếp đi. Hạ Hòe Tự bước vào mà anh vẫn không hề động đậy. Hạ Hòe Tự bước nhẹ nhàng, nhặt mấy cuốn sách rơi dưới đất đặt lên bàn, sau đó nhìn mấy dòng chữ viết trên đó, trông như viết lung tung, còn có tên Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự lật tờ giấy đó, tìm ra tờ tối hôm qua Lộ Ngân Đường nghiêm túc viết. Dễ dàng nhận ra sự khác biệt giữa nét chữ khi nghiêm túc và khi không nghiêm túc. Chữ viết trên tờ giấy đó rất đẹp, chỉ vỏn vẹn một câu thơ ngắn – Việc xưa hối tiếc không thành / Tương lai còn kịp, ta dành chí theo.
Hạ Hòe Tự quên gần hết kiến thức cơ bản về thơ ca hồi trung học, chỉ nhớ mang máng ý nghĩa chung chung. Hắn cuộn tờ giấy rồi cất vào ngăn kéo. Vừa dọn dẹp xong mặt bàn, người kia bỗng cất tiếng nói.
“Mấy chữ này có giá trị đến mức phải cất giữ kỹ càng vậy sao, trưởng khoa Hạ.”
Hạ Hòe Tự quay người dựa vào bàn, nhìn Lộ Ngân Đường. Anh vẫn giữ tư thế tựa vào ghế sofa, đặt cuốn sách xuống, lười biếng nhìn về phía Hạ Hòe Tự.
“Rất có giá trị.” Hạ Hòe Tự cười, vẫy tay gọi anh, “Lại đây.”
“Anh gọi chó con à.” Lộ Ngân Đường không nhúc nhích.
“Chó con còn nghe lời hơn em, gọi cái là đến.” Hạ Hòe Tự khoanh tay, “Em không nghe lời.”
“Em không nghe lời thì sao.”
Lộ Ngân Đường đứng lên, chậm rãi bước về phía Hạ Hòe Tự. Chiều cao hai người vốn không chênh lệch là bao. Hạ Hòe Tự dựa vào bàn, nhìn thẳng vào Lộ Ngân Đường. Lộ Ngân Đường chớp mắt, Hạ Hòe Tự bỗng giơ tay chạm vào vùng da dưới hàng lông mi của anh.
“Chỗ này có nốt ruồi.” Hạ Hòe Tự ghé sát lại quan sát, “Màu nhạt lắm, em biết không?”
Lộ Ngân Đường sờ nơi đó: “Biết, nhưng em không để ý.”
Làn da Lộ Ngân Đường trắng, trên gương mặt anh không có nốt ruồi nào khác. Nốt ruồi này rất nhỏ, màu nâu rất nhạt, không phải nốt ruồi lệ chí, chỉ nằm ngay chính giữa dưới mi mắt, được hàng mi che phủ. Trước đây Hạ Hòe Tự chưa từng phát hiện ra.
Hiện tại khi nhìn thấy, nó mang lại một cảm giác thật khác lạ.
Hạ Hòe Tự vươn tay sờ bụng Lộ Ngân Đường: “Sắp chết đói thật à?”
“Không, lừa anh thôi.”
Lộ Ngân Đường vươn người ra trước, hai tay chống lên mặt bàn, nhìn Hạ Hòe Tự từ trên cao. Đây là lần đầu tiên vị trí bị đảo ngược. Hai người đối diện một lát, anh nhận ra Hạ Hòe Tự đang cười.
“Anh cười gì.” Lộ Ngân Đường lẩm bẩm, cúi đầu hôn nhẹ lên môi hắn.
“Anh chưa rửa mặt.” Hạ Hòe Tự nói.
Lộ Ngân Đường nhìn hắn, lại hôn một cái: “Không chê anh.”
Hạ Hòe Tự ôm eo Lộ Ngân Đường, vẫn giữ nguyên tư thế đó, hơi ngẩng đầu, hôn lên cổ Lộ Ngân Đường. Không để lại bất kỳ dấu hôn nào, môi chỉ nhẹ nhàng lướt qua, từ hàm dưới đến xương quai xanh. Sáng nay Lộ Ngân Đường mới tắm, trên người toàn mùi hương sữa tắm. Hạ Hòe Tự nhận ra mùi hương này giống với mùi trên người mình, chóp mũi lướt nhẹ từ trên xuống dưới, hôn rất nhiều lần.
Lộ Ngân Đường cúi người, cảm thấy hơi nhột, nhưng không tránh. Lát sau mới mở miệng: “Anh không chịu buông tha đúng không?”
“Có chứ.” Hạ Hòe Tự xoa eo anh, “Đưa em về nhà thôi.”
“Biết rồi còn không đi?” Lộ Ngân Đường trừng mắt nhìn hắn, hai tai ửng hồng.
“Bây giờ về?” Hạ Hòe Tự hỏi.
Lộ Ngân Đường nghiêng đầu nhìn thẳng vào hắn vài giây, rồi bỗng cúi đầu nói khẽ: “Mười phút.”
Hạ Hòe Tự khẽ nở nụ cười trầm thấp, đứng thẳng, hoán đổi vị trí với Lộ Ngân Đường. Lộ Ngân Đường ngồi lên bàn, vòng tay ôm lấy cổ Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự đứng kẹp chặt chân anh, một tay chống bàn, một tay ôm eo, bắt đầu nụ hôn trong mười phút.
Số lần bọn họ hôn nhau không hề ít. Lộ Ngân Đường đoán được thói quen khi hôn của Hạ Hòe Tự. Hắn thích nắm gáy hoặc giữ lấy cằm anh, lực vừa phải, không khiến anh thấy đau nhưng không thể trốn được. Các ngón tay vô tình cọ nhẹ vài cái, tay còn lại đặt lên eo anh, siết chặt.
Lộ Ngân Đường không hề cảm thấy phản cảm với một Hạ Hòe Tự như thế. Anh rất hưởng thụ. Mỗi lần Hạ Hòe Tự nói lời mang theo mệnh lệnh, anh lại cảm thấy hai chân mềm nhũn, không phải sợ, mà là rung động mãnh liệt đến mức không thể chịu đựng nổi.
Hiện tại anh thật sự không thể chịu đựng nổi nữa. Lúc Hạ Hòe Tự dịu dàng anh đã thỏa mãn, lúc Hạ Hòe Tự mạnh mẽ anh không còn tâm trạng nghĩ đến chuyện gì khác, chỉ biết đi theo Hạ Hòe Tự. Bàn tay luồn vào trong áo anh còn không nhận ra. Cho đến Hạ Hòe Tự dẫn anh vào phòng ngủ mới chợt bừng tỉnh, nhận ra rằng mình chắc chắn không về nhà được nữa rồi.
Hạ Hòe Tự còn chưa tắm nên đem cả Lộ Ngân Đường vào phòng tắm. Chỉ đến khi nước từ vòi hoa sen xối xuống, hắn mới buông anh ra, làm bộ làm tịch mà hỏi: “Em muốn tắm không?”
Lưng Lộ Ngân Đường ướt sũng. Nghe câu hỏi đó nhưng không trả lời được, thở hổn hển. Mãi một lúc sau mới tựa vào tường: “Tắm, nhưng lát nữa… ra ngoài đi, em dễ bị thiếu oxy, không chịu nổi.”
Hạ Hòe Tự lại cúi đầu hôn anh, tay hắn trượt dọc theo đường chỉ quần thể thao của anh, các ngón tay dừng lại trên eo Lộ Ngân Đường: “Ừ.”
Thật ra Lộ Ngân Đường không cần phải tốn sức. Trước đó Lộ Ngân Đường còn nghĩ chuyện này nên làm thế nào, mỗi người một lần hay sao, lần đầu tiên ai lên… Nghĩ rất nhiều, nhưng tất cả đều vô ích. Chỉ cần bị Hạ Hòe Tự đẩy lên giường là anh đã hiểu tất cả những suy nghĩ đó đều vô ích. Sức lực Hạ Hòe Tự rất lớn, ham muốn kiểm soát rất mạnh. Trước giờ Lộ Ngân Đường chưa từng cảm nhận trực tiếp đến vậy.
“Tay đừng cử động.”
Giọng Hạ Hòe Tự rất trầm, giống như làn gió mùa hè bên ngoài. Trong phòng không bật đèn, mặt trời vừa xuống núi, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chỉ được che bằng một bức rèm mỏng, nhuộm căn phòng sang một màu xanh thẳm tương tự. Hạ Hòe Tự kéo bàn tay đang che mắt của Lộ Ngân Đường xuống. Anh mở mắt ra, cảm giác trước mắt chỉ toàn những gợn sóng màu xanh, hơi choáng váng. Anh không hiểu gì cả, không nghe thấy cả âm thanh của chính mình, chỉ biết Hạ Hòe Tự vẫn đang ở đây.
Không lâu sau đó, Lộ Ngân Đường cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn lên vai anh: “Quay người.”
Lộ Ngân Đường giơ tay che mặt, hạ giọng hỏi: “Vẫn chưa xong sao?”
“Rồi.” Hạ Hòe Tự cười khẽ, nắm lấy bờ vai anh, xoay người anh lại, lộ ra tấm lưng với những đường cong hoàn mỹ. Làn da của Lộ Ngân Đường thật sự rất trắng, hơi gầy nhưng vẫn có cơ bắp ẩn hiện, nhìn là biết anh không luyện tập chăm chỉ. Hạ Hòe Tự vuốt ve một lúc, không dùng lực, lòng bàn tay dán lên hõm eo anh: “Đau không?”
Lộ Ngân Đường nằm sấp, vùi mặt vào chăn bông, lắc đầu, rồi đưa cổ tay đang chống bên cạnh lại gần, hôn lên đó một cái, rồi hỏi lại: “Anh… có phải anh tính trước rồi không?”
“Không.” Hạ Hòe Tự chậm rãi hôn lên gáy anh, “Em cho rằng anh làm việc gì cũng phải suy nghĩ cặn kẽ, phải nắm chắc mọi thứ rồi mới bắt tay vào làm, đúng không? Thầy Lộ, ở bên em, cảm xúc của anh lại không ổn định như vậy, những chuyện như lâm thời nảy lòng tham, anh cũng sẽ làm.”
Lộ Ngân Đường muốn hỏi Hạ Hòe Tự nói không nắm chắc nghĩa là sao, Hạ Hòe Tự dường như nhìn thấu suy nghĩ của anh nên nói thẳng: “Chuyện ở bên em, ngay từ đầu anh đã không nắm chắc.”
Nụ hôn của Hạ Hòe Tự không dừng lại, đặt lên cổ và vành tai anh. Giọng hắn hơi khàn, khe khẽ tiến vào tai Lộ Ngân Đường, bình tĩnh và trầm ấm, khiến anh run rẩy.
“Rất kỳ lạ, chỉ cần gặp em, anh lại trở nên bất cần, hoàn toàn không giống anh chút nào, nhưng thật sự là như thế.”
Lộ Ngân Đường không nói được lời nào, trán tựa lên mu bàn tay, há miệng hít thở, chỉ phát ra một âm tiết ngắn ngủi, trở tay gãi cánh tay Hạ Hòe Tự.
“Khó chịu thì nói với anh.” Hạ Hòe Tự dỗ dành, nhẹ nhàng vuốt ve eo và sườn Lộ Ngân Đường, lướt xuống dưới, đè đùi anh, “Em không có cảm giác an toàn nhưng lại không muốn mở miệng nói với anh, hỏi anh, tự mình kìm nén trong lòng, cảm thấy thời gian trôi qua sẽ quên đi, đúng không?”
Lộ Ngân Đường xòe bàn tay ôm lấy mặt mình.
Hạ Hòe Tự cầm cổ tay anh kéo xuống, để anh đối mặt với hắn. Tóc Lộ Ngân Đường xõa tung, lộ ra vầng trán trơn bóng. Người khác trong tư thế này sẽ có vẻ chững chạc, nhưng anh thì khác, thoạt nhìn lại càng trẻ tuổi, thậm chí non nớt. Cổ căng chặt, ngửa đầu, trông thật đẹp. Hạ Hòe Tự rất thích dáng vẻ này của anh.
“Đúng không?” Hạ Hòe Tự ấn nhẹ vào bụng anh, cúi đầu, buộc anh phải trả lời, hạ giọng hỏi lại một lần nữa, “Đúng không, Lộ Lộ?”
Lộ Ngân Đường đột nhiên ngẩng đầu, đầu óc anh như nổ tung. Trong khoảnh khắc ấy, anh có cảm giác như mình đã chết đi sống lại một lần. Cả người anh run lên, cắn chặt hàm răng. Tiếng hít thở cố kìm nén nhưng vẫn bật ra qua kẽ răng. Anh ôm lấy người trước mặt, trong lòng dâng lên một khao khát thân mật mãnh liệt với người trước mặt, khiến anh không nhịn được mà cắn lên vai Hạ Hòe Tự, cuối cùng bật thốt thành lời.
“… Đúng.”
Với Lộ Ngân Đường, đây là một cách xưng hô thân mật quá mức. Tuổi tác đã lớn, đến ba mẹ cũng ít khi gọi như vậy. Hình như đã lâu lắm rồi không ai gọi anh như thế. Anh cũng chưa từng nghĩ có thể nghe thấy cái tên này từ miệng Hạ Hòe Tự. Hắn gọi bằng một giọng điệu hoàn toàn khác, có phần mơ hồ, nhưng đủ để cả hai người nghe thấy rõ ràng. Hai chữ được Hạ Hòe Tự nói ra cực kỳ dịu dàng, không giống như tiếng gọi mà giống như đang dỗ dành.
Một lát sau, Lộ Ngân Đường mới chậm rãi thả lỏng khóe miệng, buông Hạ Hòe Tự ra. Cả người anh tê rần, một giây sau mới khó khăn mở miệng: “Nhưng… với em, anh thật sự rất quan trọng.”
“Anh biết.” Hạ Hòe Tự ôm anh, không hề nhúc nhích, chờ anh bình tĩnh mới cúi xuống hôn, vuốt ve bụng anh nhằm trấn an.
Bụng Lộ Ngân Đường đã bẩn rồi, nhưng thói quen sạch sẽ của Hạ Hòe Tự không hề phát huy tác dụng, gần như chẳng cảm thấy gì. Hắn vươn tay lấy khăn giấy lau khô cho anh, sau đó sờ soạng mép giường, không thấy chiếc áo mưa vừa nãy tiện tay ném đi đâu. Không tìm nữa, mà hỏi Lộ Ngân Đường đang nhắm mắt thở dốc.
“Đâu rồi, vừa nãy em ném.”
Lộ Ngân Đường mở mắt, dường như có chút hoảng sợ. Lát sau mới hỏi: “Còn nữa?”
Hạ Hòe Tự cười: “Không thoải mái à? Đau thì thôi.”
Không phải không thoải mái, cũng không đau. Thứ Hạ Hòe Tự không thiếu chính là sự kiên nhẫn. Mãi khó khăn lắm Lộ Ngân Đường mới khôi phục lại được, nâng chân đạp lên chăn, nhận ra mình không thể nói nên lời từ chối.
“Không.” Anh thở dài, “Anh đừng… tàn nhẫn quá là được rồi, em thật sự không chịu đựng nổi.”
Thật kỳ quái, không giống như lời một giáo viên ngữ văn sẽ nói, nhưng Hạ Hòe Tự nghe hiểu: “Ừ, từ từ thôi.”
Lộ Ngân Đường duỗi tay sờ xuống dưới gối đầu, tìm được thứ mà anh vô tình làm rơi vào đó. Anh nhìn ra Hạ Hòe Tự muốn mình thay cho hắn, không hề cảm thấy ngượng ngùng. Một tay anh vẫn bị Hạ Hòe Tự nắm chặt. Anh đành nghiêng đầu, dùng răng xé, sau đó cắn giữ, rồi giơ tay về phía Hạ Hòe Tự.
“Kéo em.”
Hạ Hòe Tự không vội nắm lấy tay anh, dựa vào ánh sáng lờ mờ từ đèn đầu giường nhìn Lộ Ngân Đường. Nửa người trên của anh hơi nhổm lên, mái tóc rối bời, nhưng vẫn rất đẹp. Đôi mắt long lanh ầng ậng nước, phát sáng trong bóng đêm. Miệng ngậm vật gì đó nên nói không rõ ràng, đôi môi ửng hồng. Trong tư thế này, anh không thể dùng sức, cổ căng chặt, những đường cong vô cùng hoàn hảo, rất xứng với gương mặt Lộ Ngân Đường… Cực kỳ gợi cảm.
Qua mấy giây, Lộ Ngân Đường thật sự không chịu đựng nổi, Hạ Hòe Tự mới kéo anh lên. Sau khi ngồi dậy, anh tựa trán lên vai Hạ Hòe Tự, thở hổn hển một lúc lâu mới ngẩng đầu. Hạ Hòe Tự vẫn đang nhìn anh, không rõ biểu cảm trên gương mặt. Lộ Ngân Đường bị hắn nhìn chăm chú đến mức ngẩn người, quên mất nên làm gì.
Hạ Hòe Tự thấy anh phản ứng chậm chạp, mỉm cười, giơ tay nắm lấy một góc vỏ bao, hạ giọng nói: “Cắn chặt.”
Lộ Ngân Đường theo bản năng cắn chặt hơn. Hạ Hòe Tự kéo nhẹ, xé rách vỏ bao. Hai ngón tay kẹp lấy, giơ trước mặt Lộ Ngân Đường, dùng giọng điệu như dò hỏi mà nói với anh: “Thầy Lộ, em muốn thay cho anh?”
Rõ ràng là hắn muốn làm trước, vậy mà hiện tại lại đẩy cho Lộ Ngân Đường. Lộ Ngân Đường bị cách xưng hô này làm cho nóng bừng cả mặt. Cảm giác nóng bức chưa kịp tiêu tan lại bùng cháy trở lại. Anh giơ tay cướp lấy bao, không đáp lời, cánh tay vòng qua cổ Hạ Hòe Tự, chủ động muốn hôn.
Độ ấm trong phòng nhanh chóng tăng cao. Tiếng thở dốc kịch liệt quá mức hòa cùng hương vị vi diệu lan tỏa khắp căn phòng. Trong nháy mắt ấy, Lộ Ngân Đường chợt cảm thấy không thể làm chủ được trái tim mình, hình như đã bay theo những lời Hạ Hòe Tự nói. Sau đó bị Hạ Hòe Tự dứt khoát kéo về với thực tại, mở mắt nhìn gương mặt hắn.
An tâm.