Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thể lực của Lộ Ngân Đường chỉ ở mức bình thường, khó mà sánh bằng Hạ Hòe Tự, nhưng anh không hề kêu dừng. Không có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ là anh không muốn rời xa Hạ Hòe Tự, cũng không muốn hắn buông tay. Mãi đến tận lúc không biết đã mấy giờ, tay thực sự không còn chút sức lực nào nữa, anh mới run rẩy cào nhẹ lưng Hạ Hòe Tự, ra hiệu không được nữa.
Hạ Hòe Tự nghe anh nói vậy thì khẽ ừ một tiếng, hơi thở vẫn đều đặn, không hề hổn hển. Kết thúc lần cuối cùng, hắn bế anh vào phòng tắm.
Nước ấm xối xuống, Lộ Ngân Đường không đứng vững nổi, lưng tựa vào tường rồi trượt dần xuống, được Hạ Hòe Tự ôm eo đỡ dậy và tắm rửa sạch sẽ.
Nước xối rất mạnh. Hạ Hòe Tự nhấn mấy lần vòi sữa tắm, xoa đều lên người anh. Hương thơm nhanh chóng lan tỏa, hòa quyện với tiếng nước, khiến không khí trở nên mờ ảo. Lộ Ngân Đường tỉnh táo hơn một chút, lau mặt, rồi quay người vỗ nhẹ vào cánh tay Hạ Hòe Tự, ý bảo hắn buông mình ra.
Hạ Hòe Tự xoa bọt xà phòng lên người anh: “Em có chỗ nào không thoải mái không?”
“Thật sự không có.” Lộ Ngân Đường túm lấy cánh tay hắn, “Chỉ là mệt, tinh thần vẫn chưa hồi phục.”
“Sao tinh thần cũng mệt mỏi thế này.” Hạ Hòe Tự bị anh chọc cười, vỗ vỗ ngực anh.
“Không hẳn là mệt, em cũng không biết diễn tả sao nữa.” Lộ Ngân Đường rửa mặt, quay đầu nhìn Hạ Hòe Tự, “Anh không cảm thấy vừa rồi mình mạnh bạo đến vậy sao? Không phải động tác, cũng không phải dáng vẻ, mà là…”
“Cứ như sợ em sẽ chạy mất vậy.” Lộ Ngân Đường nói, “Em cảm thấy nếu có sợi dây thừng ở đó, anh chắc sẽ trói em lại luôn.”
Hạ Hòe Tự xoa dầu gội lên đầu Lộ Ngân Đường, ân cần gội đầu cho anh, đồng thời cũng thừa nhận: “Anh thật sự sợ em chạy mất. Anh đã nói rồi, với em, anh không nắm chắc được tình cảm của em, vẫn luôn sợ em sẽ rời đi.”
“Em không chạy đâu.” Lộ Ngân Đường nói nhỏ, một lát sau mới nói tiếp, “Em đã nói rồi, với em, anh rất quan trọng, em rất thích anh. Thật ra em còn bất an hơn cả anh, nên anh đừng…”
“Lộ Ngân Đường, đừng nghĩ rằng em không giữ được anh. Anh không cần em phải giữ, anh sẽ không rời đi.”
Hạ Hòe Tự điềm đạm ngắt lời Lộ Ngân Đường, xả sạch bọt trên tóc anh, động tác và giọng điệu đều dịu dàng.
“Anh là bạn trai của em, chuyện này em không cần phải chứng thực hay suy nghĩ quá nhiều. Em muốn kiểm soát hay quản lý anh ra sao cũng được.”
Lời này vọng mãi bên tai Lộ Ngân Đường, cho đến khi anh sấy khô tóc và nằm lên giường, dường như anh vẫn nghe thấy tiếng nói của Hạ Hòe Tự, đến nỗi ngẩn ngơ, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, mềm mại.
Hạ Hòe Tự giặt giũ xong xuôi quần áo và chăn ga mới quay lại, thấy Lộ Ngân Đường còn chưa ngủ, hắn ôm anh từ phía sau, nhẹ nhàng hôn lên cổ anh: “Không ngủ được à?”
“Không, muốn đợi anh.” Lộ Ngân Đường được ôm vào lòng lại càng thấy buồn ngủ, nhắm mắt lại.
Hạ Hòe Tự vuốt ve bụng Lộ Ngân Đường, rồi nắm lấy cổ tay từng bị thương của anh. Lộ Ngân Đường nhắm mắt trở mình, nằm thẳng, tay Hạ Hòe Tự đặt lên bụng anh, dịch sát lại, rồi thiếp đi.
Bọn họ ngủ rất muộn, buổi sáng Hạ Hòe Tự còn phải đi làm nên tỉnh giấc đúng giờ, mở mắt trước khi chuông báo thức reo một phút, tắt đi, rồi nhắm mắt lại để lấy lại tinh thần.
Lộ Ngân Đường khi ngủ thì nằm im, ngược lại, Hạ Hòe Tự thích ôm lấy anh. Nửa đêm tỉnh giấc không thấy anh đâu là phải vươn tay kéo anh lại gần, áp sát vào ngực hay vai mình rồi mới ngủ tiếp. Hiện tại Lộ Ngân Đường vẫn nằm thẳng tắp, nghe tiếng Hạ Hòe Tự thức dậy thì giơ tay che mắt.
Hạ Hòe Tự rửa mặt xong đi ra, thấy Lộ Ngân Đường ngồi ngẩn ngơ trên giường, tóc tai bù xù, hẳn là vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. Xương quai xanh lộ ra vài vết bầm tím, đều là “tác phẩm” Hạ Hòe Tự để lại tối qua. Hắn ngồi xuống mép giường, tay áp nhẹ lên má Lộ Ngân Đường.
“Hôm nay em về nhà sao?” Hạ Hòe Tự hỏi.
Lộ Ngân Đường liếc hắn, lắc đầu. Tự anh biết tình trạng hiện tại của mình ra sao, không về được, anh cũng không muốn về. Vừa mới trải qua những chuyện thân mật nhất, anh quyến luyến Hạ Hòe Tự, cũng biết Hạ Hòe Tự quyến luyến mình, nên quyết định ở lại thêm hai ngày, dù sao kỳ nghỉ cũng đủ dài.
“Hai hôm nữa hẵng về, cuối tuần anh được nghỉ, anh sẽ đưa em về.”
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng, giọng hơi khàn, anh hắng giọng, rồi chậm rãi nghiêng người ngả vào lòng Hạ Hòe Tự, cằm gác lên vai hắn, bất động. Hạ Hòe Tự ôm anh, xoa đầu anh, cũng nghiêng đầu dựa vào vai anh.
“Trước kia không phát hiện.” Lộ Ngân Đường mở miệng, “Anh dính người thật đấy, mấy tối nay toàn bám riết lấy em.”
Hạ Hòe Tự cười: “Khiến em mệt rồi sao.”
“Không mệt, anh cứ thế đi.” Lộ Ngân Đường cọ cọ mấy cái vào vai Hạ Hòe Tự rồi ngồi thẳng dậy, “Anh đi làm đi thôi.”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự nắm cổ tay anh, “Em ngủ tiếp đi, bữa sáng anh đã chuẩn bị ở phòng bếp, dù dậy muộn cũng phải ăn hết, rồi chụp ảnh gửi anh xem.”
“Em biết rồi.” Lộ Ngân Đường duỗi chân, ngáp dài một cái.
Hạ Hòe Tự vuốt tóc cho anh, sau đó đứng dậy ra trước tủ thay quần áo. Vừa cởi áo đã nghe thấy Lộ Ngân Đường thốt lên. Hạ Hòe Tự quay đầu, thấy anh đang nhìn bả vai mình, “Em không ngờ mình lại dùng sức mạnh đến vậy.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường xuống giường tiến lại gần, sờ vào bả vai bị anh cào xước, xung quanh còn hằn vết bầm tím: “Nghiêm trọng như vậy sao.”
“Răng em khỏe thật đấy.” Hạ Hòe Tự đáp.
Lộ Ngân Đường sờ thêm một lát mới buông tay, tựa vào tủ quần áo ngắm Hạ Hòe Tự thay đồ. Hạ Hòe Tự đi làm vẫn mặc áo sơ mi và quần dài, vừa rồi còn cực kỳ dịu dàng, thay quần áo xong, khí chất hắn lập tức thay đổi, thong thả đeo thắt lưng, cả người toát ra vẻ lạnh lùng. Lộ Ngân Đường đánh giá hắn, cảm thấy không còn là Hạ Hòe Tự của tối qua nữa, mà trở lại thành trưởng khoa Hạ nghiêm nghị.
“Đẹp trai thật đấy, trưởng khoa Hạ.” Lộ Ngân Đường hờ hững nói một câu.
Hạ Hòe Tự liếc nhìn anh: “Em nghĩ gì vậy?”
Lộ Ngân Đường không để ý đến hắn, khoanh tay và ngáp: “Buồn ngủ.”
Hạ Hòe Tự thay quần áo xong, lại gần hôn lên môi anh: “Ngủ đi, anh phải đi rồi. Nếu không bận thì trưa anh sẽ về.”
Nói xong định đi, vừa xoay người thì bỗng nhiên quay lại. Lộ Ngân Đường không biết hắn muốn làm gì, đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhìn hắn chằm chằm.
“Chỗ này của anh gần trường em hơn nhiều so với việc đi từ nhà em.” Tốc độ nói của Hạ Hòe Tự hơi nhanh, có lẽ vì vội đi làm, nhưng hắn vẫn muốn nói cho hết, “Em có muốn suy nghĩ đến việc chuyển đến đây ở cùng anh không?”
“Nếu không chuyển đến cũng không sao cả, anh chỉ muốn em suy nghĩ trước, đồng thời cũng muốn em biết suy nghĩ của anh.” Hạ Hòe Tự ôn hòa, giọng điệu như đang dỗ dành, “Bởi vì chuyện này có vẻ hơi nhanh thật, nên anh muốn hỏi ý em một chút. Anh cũng giống em, không phải muốn chơi đùa.”
Anh rất nghiêm túc, cũng rất chân thành. Lộ Ngân Đường nghe xong, trong đầu tự động nhảy ra câu này. Lần đầu tiên đến nhà Hạ Hòe Tự vào hôm sinh nhật, hắn đã nói câu này với anh.
Lần nào cũng như vậy, mỗi khi mối quan hệ của hai người có tiến triển mới, Hạ Hòe Tự đều làm rõ mọi chuyện, bày tỏ sự chân thành cho Lộ Ngân Đường thấy. Dù Lộ Ngân Đường không hỏi thì hắn vẫn chủ động nói cho anh nghe. Lộ Ngân Đường có muốn né tránh cũng không sao, Hạ Hòe Tự sẽ đi bên cạnh anh và nói – Anh rất nghiêm túc.
“Em sẽ dọn một ít đồ đến đây trước.” Lộ Ngân Đường không do dự mà đồng ý ngay, “Em hơi lười, dọn được bao nhiêu thì dọn bấy nhiêu, được không?”
“Thế nào cũng được cả.” Hạ Hòe Tự vỗ eo anh, “Anh đi làm đây, lúc nào về rồi chúng ta bàn tiếp.”
Sau khi Hạ Hòe Tự rời đi, Lộ Ngân Đường lên giường nằm một lát. Thật ra anh rất mệt, không phải là cảm thấy khó chịu, nhưng thể lực của Hạ Hòe Tự tốt đến mức anh không chịu nổi. Mấy tiếng nghỉ ngơi gần như là không đủ. Sau khi nghe những lời đó, anh cứ nghĩ mình sẽ không ngủ được, ai ngờ vừa đặt lưng xuống đã thiếp đi.
Anh cảm thấy mình ngủ chưa được bao lâu. Lúc thức giấc, mặt trời đã lên cao hơn một chút. Anh không xem đồng hồ mà đi rửa mặt ngay. Sau đó nhớ Hạ Hòe Tự trước khi đi làm đã dặn anh nhớ ăn bữa sáng, nên anh chậm rãi rời phòng ngủ, đi về phía phòng bếp.
Không ngờ gần đến nơi thì thấy Hạ Hòe Tự ra khỏi phòng bếp, trên người vẫn là trang phục hồi sáng. Lộ Ngân Đường hoảng sợ, vội vàng tìm điện thoại muốn xem mấy giờ rồi: “Trời ạ, chẳng lẽ đã đến chiều anh tan làm rồi sao?”
“Không phải, mới là buổi trưa thôi.” Hạ Hòe Tự kéo tay áo lên, đóng cửa phòng bếp rồi bước tới, “Em ngủ đến tận bây giờ sao?”
“À, em vừa mới dậy, em còn tưởng vẫn còn sớm.”
Hạ Hòe Tự nghiêm túc nhìn Lộ Ngân Đường: “Sức khỏe của em có vẻ kém hơn anh tưởng một chút.”
“Không phải chứ!” Lộ Ngân Đường hạ giọng kêu lên, “Anh như vậy… Sức khỏe em có tốt đến mấy cũng không chịu nổi.”
Hạ Hòe Tự gật đầu: “Thế thì lần sau anh sẽ chú ý hơn.”
Lộ Ngân Đường im lặng, vòng qua hắn đi về phía phòng bếp, khẽ lẩm bẩm: “Cũng không cần phải quá chú ý đâu.”
Hạ Hòe Tự đi vào cùng anh, nồi đang đun nước, nước chưa sôi, bên cạnh là hai hộp sủi cảo đông lạnh.
“Sao anh không mua sủi cảo đã nấu sẵn?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Bởi vì đây không phải sủi cảo anh mua.” Hạ Hòe Tự ngăn cản hành động của anh, mở nắp ra xem, “Tuần trước ba gói cho anh, anh còn chưa kịp ăn.”
“Em rất thích ăn sủi cảo.” Lộ Ngân Đường rót hai bát dấm, động tác rất chậm, rồi nói: “Đói bụng.”
Nước sôi sùng sục, Hạ Hòe Tự thả sủi cảo vào nồi, động tác dứt khoát, “Tối nay em muốn ăn gì, anh nấu hay chúng ta ra ngoài ăn?”
“Chúng ta ra ngoài đi.” Lộ Ngân Đường vươn vai, nhìn qua cửa sổ, “Em sẽ đón anh tan làm rồi chúng ta cùng đi ăn.”
Hạ Hòe Tự liếc anh: “Đừng có đổi ý đấy.”
“Không đổi ý đâu.” Lộ Ngân Đường mang bát ra ngoài.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, thời gian trôi qua thật chậm. Lộ Ngân Đường ở nhà Hạ Hòe Tự gần một tuần, trong thời gian đó có về nhà lấy một ít quần áo và đồ dùng sinh hoạt mang đến, rồi ở lại luôn.
Hạ Hòe Tự bận rộn, Lộ Ngân Đường nghỉ ngơi thì nhàn rỗi. Tháng này anh không cần đến trường trực ban, một tuần nay ngày nào cũng ngủ bù, bù đắp cho nửa năm ôn thi vất vả của khối mười hai. Số cân nặng đã sụt mất được khôi phục không ít. Hạ Hòe Tự nấu cơm ngon, Lộ Ngân Đường cảm thấy dạo này lượng cơm mình ăn tăng lên, anh ăn uống không kiểm soát, dù anh có béo thì cũng chẳng béo lên được là bao.
Nghỉ ngơi một tuần là đủ, những dấu vết trên cổ dần biến mất. Cuối tuần Hạ Hòe Tự được nghỉ nên đưa anh về nhà. Đêm trước khi về, Lộ Ngân Đường tắm xong còn cẩn thận soi gương, xác định không ai nhìn ra được mới yên tâm về nhà.
Thật ra hai hôm trước lại làm một lần, lần này Hạ Hòe Tự quả thật kiềm chế hơn nhiều, không cắn lên cổ anh nữa, chỉ lo dằn vặt anh, mà còn lâu hơn lần đầu tiên. Ngày hôm sau, Lộ Ngân Đường thay quần áo thì thấy eo mình bị bóp đến hằn vết bầm, trên đùi cũng có mấy dấu tay. Lúc ấy anh đúng là không cảm thấy đau, cũng không để trong lòng, chỉ thấy thoải mái, bị Hạ Hòe Tự làm cho choáng váng, không còn quan tâm được gì hết.
“Nếu anh không yên tâm thì lần sau cứ trói em lại đi.” Lộ Ngân Đường nhìn dấu tay ở mặt trong cánh tay mình, nhắc lại với người đang lái xe, “Trước kia em thật sự không nghĩ có người có thể véo người khác đến mức này.”
“Anh có véo đâu cơ chứ.” Hạ Hòe Tự nheo mắt, tiện tay lấy kính râm ra đeo, vì mặt trời quá chói, khó mà nhìn rõ đường, “Nói như thể anh đánh em không bằng.”
Kính râm che khuất nửa gương mặt, khiến sống mũi trông cao hơn, đường nét hàm dưới góc cạnh. Không ngờ có người chỉ lộ nửa mặt mà vẫn toát lên vẻ xuất chúng. Lộ Ngân Đường chưa từng thấy Hạ Hòe Tự như vậy. Có người đeo kính râm sẽ khiến người ta cảm thấy giả vờ ngầu, nhưng Hạ Hòe Tự thì không. Lộ Ngân Đường ngắm hồi lâu mà không thốt nên lời.
“Haizz.” Một lúc lâu sau anh mới thở dài, “Em thật sự thích anh đấy.”
Hạ Hòe Tự cười: “Thích anh hay thích vẻ ngoài của anh?”
“Hai cái này đương nhiên là có liên quan đến nhau rồi.” Lộ Ngân Đường đáp.
Hạ Hòe Tự không tranh cãi vấn đề này, thích chỗ nào cũng được, miễn là thích hắn là được rồi.