Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Đúng Là Người Một Nhà
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng ve kêu ồn ào, thời tiết nóng nực khiến người ta khó chịu. Trên đường không một bóng người, yên tĩnh đến nỗi dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người trong xe.
Hạ Hòe Tự chưa kịp nói được hay không được gì, hắn đã vuốt ve lưng Lộ Ngân Đường, và phải vài phút sau mới dừng lại.
“Có những lúc người ta không nhận ra là mình đang hy sinh.” Hạ Hòe Tự chậm rãi nói bên tai Lộ Ngân Đường, “Làm những việc đó vì em chỉ đơn giản là phản ứng bản năng khi thích em, chẳng cần bàn đến chuyện hy sinh hay không, đây chỉ đơn giản là điều cần làm để thể hiện tình yêu. Nói đúng hơn, là vì chính anh, bởi nếu cứ giữ khư khư trong lòng, anh sẽ chỉ cảm thấy nghẹn ứ mà thôi.”
“Việc em lảng tránh tình cảm này là điều hết sức bình thường, em không hề sai, mà cô chú cũng chẳng có lỗi gì. Chỉ là cách thức chưa phù hợp mà thôi, không sao cả.”
Lộ Ngân Đường thở dài, ngồi thẳng dậy nhìn Hạ Hòe Tự: “Em rất thích nghe anh nói chuyện.”
“Sau này sẽ nói với em nhiều hơn.” Hạ Hòe Tự cười, “Em cũng nên kể nhiều với anh, anh cũng thích nghe em nói chuyện.”
Lộ Ngân Đường cười, cúi đầu ừ một tiếng: “Vào nhà thôi.”
Ở trên tầng, ông Lộ đứng bên cửa sổ quan sát suốt nửa tiếng đồng hồ, thấy bọn họ tiến vào tòa nhà thì mở cửa ra chờ. Thang máy vừa mở đã khiến Lộ Ngân Đường giật mình.
“Cha làm gì thế, không sợ nóng sao.”
“Mới mở thôi, nóng gì.” Ông Lộ cười đi ra, “Lại gặp mặt rồi, trưởng khoa.”
“Chú đừng trêu cháu.” Hạ Hòe Tự dọn đồ trong thang máy ra, nhận dép lê cha Lộ Ngân Đường đưa cho, “Chú à, cháu tên là Hạ Hòe Tự ạ.”
“Ồ, tên dễ nghe, mau vào nhà thôi.” Ông Lộ vào nhà, nói vọng vào trong, “Mình ơi, mau ra đây, các con về rồi đấy!”
Bà Từ đang thay đồ trong phòng ngủ, vừa xong là vội vã chạy ra ngay. Hạ Hòe Tự mang trái cây vào phòng bếp, đi phía sau Lộ Ngân Đường. Hai người đối mặt, bà Từ vốn đang cười, thấy người còn cười tươi hơn.
“Đến rồi đấy à, mau vào đây ngồi đi con.” Bà Từ chỉ ghế sofa, “Bên ngoài nóng lắm đúng không?”
“Tạm tạm thôi thưa dì.”
Cha mẹ Lộ Ngân Đường tuy ít nói nhưng lại rất dịu dàng. Ở điểm này, Lộ Ngân Đường hoàn toàn không giống họ; trước mặt người quen, anh ấy rất hoạt bát, chẳng có chút gì gọi là dịu dàng cả.
Lộ Ngân Đường và Hạ Hòe Tự ngồi một bên, bà Từ ngồi ghế sofa bên cạnh, hỏi Hạ Hòe Tự mấy vấn đề vặt vãnh. Thi thoảng Lộ Ngân Đường xen vào, sau đó nhận ra rằng cuộc trò chuyện này chẳng cần đến mình để gỡ gạc sự ngượng ngùng, bởi không phải ai cũng thiếu khả năng giao tiếp như anh.
Hạ Hòe Tự ngồi trên ghế sofa cứ như ở nhà mình vậy, nụ cười tươi tắn hơn hẳn ngày thường. Lộ Ngân Đường không nói gì, chỉ nhìn dáng vẻ hắn và mẹ trò chuyện, cảm thấy vô cùng an tâm, rõ ràng chẳng có vấn đề gì xảy ra cả.
Ông Lộ ở phòng bếp rửa trái cây rồi cắt dưa hấu mang ra. Hạ Hòe Tự đứng dậy nhận lấy rồi đặt lên bàn trà. Sau khi thấy người lớn đã dùng, hắn mới cầm một miếng đưa cho Lộ Ngân Đường, không như mọi ngày đưa tận miệng anh mà chỉ để vừa đúng tầm với.
Lộ Ngân Đường xem TV thuận tay cầm lấy, rồi thuận miệng hỏi: “Không sợ lạnh sao?”
“Ăn ít thôi là được.” Hạ Hòe Tự rút khăn giấy nhét vào lòng bàn tay anh, “Dù sao cũng không phải đồ ướp lạnh.”
Lộ Ngân Đường ăn dưa hấu, Hạ Hòe Tự lại chọn một miếng to cho anh, “Ăn hai miếng là được rồi.”
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng, không nói gì, đôi mắt vẫn chăm chú xem Chân Hoàn Truyện mà cha vừa bật cho. Hạ Hòe Tự lấy một miếng dưa lên ăn.
Hai vợ chồng lớn tuổi ngồi bên cạnh im lặng quan sát một lúc, ông Lộ đột nhiên hỏi: “Hai đứa sống chung à?”
Lộ Ngân Đường sặc sụa, đang ngả lưng trên sofa thì đột nhiên ngồi thẳng phắt dậy. Hạ Hòe Tự vỗ lưng anh, đưa cho tờ giấy, cười đáp: “Coi như là thế ạ. Hai tháng trước em ấy bận quá, cháu và em ấy ít gặp nhau, sau khi nghỉ ngơi thì em ấy mới sang ở chỗ cháu mấy ngày.”
“Ừ, dù sao Tiểu Lộ nhàn rỗi, nghỉ một cái là chu kỳ sinh hoạt đảo lộn, ngay cả cơm cũng không ăn. Ở chỗ cháu thì có cháu chăm sóc, quản lý.” Bà Từ cười tươi, “Hai đứa cũng không còn trẻ con gì nữa, sống chung là chuyện bình thường mà.”
“Đúng vậy, chú và cô đều rất thoáng về chuyện này.” Ông Lộ nói, “Tiếc là Tiểu Lộ không biết nấu cơm, nếu không thì cháu đi làm, nó ở nhà nấu cơm thì càng tuyệt.”
Hạ Hòe Tự cười: “Không sao chú à, cháu biết nấu cơm, đồ ăn nấu ra cũng không tệ đâu.”
“Dễ thấy mà.” Ông Lộ gật đầu, “Lần đầu tiên sau khi thi đại học, nhìn Tiểu Lộ không thấy gầy đi chút nào.”
“Cũng có thể con lớn tuổi rồi nên quá trình trao đổi chất kém hơn.” Lộ Ngân Đường nói đùa, nhận ngay ánh mắt coi thường từ cha, anh chỉ biết cười trừ, không xem TV nữa, “Nhà anh ấy gần trường con hơn, bao giờ khai giảng con sẽ dọn hẳn qua đó, như vậy cũng gần nhà mình hơn.”
Bà Từ gật đầu, lại nói với Hạ Hòe Tự: “Thế thì cũng gần nhà cha mẹ cháu đúng không? Cha mẹ Hòe Tự làm nghề gì vậy, đã về hưu chưa?”
“Mẹ đang điều tra lý lịch đấy à?” Lộ Ngân Đường chen ngang.
Bà Từ liếc anh một cái ý bảo im lặng. Hạ Hòe Tự cười, véo tay Lộ Ngân Đường, vẫn nhìn bà Từ: “Nhà cháu ở ngõ Vĩnh Cư, cha mẹ đều là giáo sư đại học, nghỉ hưu được mấy năm rồi.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự tạm dừng, rồi quay sang ông Lộ: “Chắc hẳn chú và cha cháu sẽ có nhiều chuyện để nói, vì cha cháu cũng là giáo sư ngành kỹ thuật.”
“Ôi chao, xem kìa!” Ông Lộ vỗ đùi, mừng rỡ khôn xiết, “Đúng là người một nhà rồi còn gì!”
Bốn người trò chuyện rất thoải mái. Bữa trưa vẫn là ông Lộ xuống bếp, Hạ Hòe Tự hỗ trợ. Dùng bữa xong, Hạ Hòe Tự ngồi thêm một lát rồi xin phép ra về, nhưng bị hai vợ chồng ngăn lại. Họ bảo muốn sang nhà hàng xóm chơi mạt chược, rồi tay khoác tay cùng nhau rời khỏi nhà.
“Cha mẹ em đi chơi mạt chược thật đấy, chiều nào cũng đi cả.” Sau khi tiễn hai người, Lộ Ngân Đường uống nước trái cây rồi quay sang nói với Hạ Hòe Tự, “Chỉ là bình thường họ không đi sớm như vậy thôi.”
“Anh cũng biết chơi mạt chược.” Hạ Hòe Tự giơ tay lau giọt nước còn vương bên khóe miệng Lộ Ngân Đường, “Cha mẹ anh cũng rất thích chơi.”
“Ồ, anh muốn nói gì?” Lộ Ngân Đường nhìn hắn.
Hạ Hòe Tự: “Đúng là người một nhà.”
Lộ Ngân Đường uống xong, ném lon vào thùng rác, rồi vươn tay kéo Hạ Hòe Tự: “Đi nào, dẫn anh vào phòng em.”
Phòng ngủ của Lộ Ngân Đường rất rộng, có ban công lấy ánh sáng. Đầu giường treo tám bức tranh xếp nghệ thuật. Ga trải giường họa tiết kẻ sọc với màu xanh lam và nâu cà phê xen kẽ. Hai bên và cuối giường đều trải thảm với họa tiết cún con và mèo con, trông rất đáng yêu. Trên giường có hai thú bông. Bàn cạnh ban công chất đầy sách vở và đủ thứ đồ dùng khác. Bức tường đối diện giường treo đầy ảnh được sắp đặt một cách ngẫu hứng, là những bức ảnh từ nhỏ đến lớn của Lộ Ngân Đường. Xung quanh đó là ghế lười và sofa.
Phong cách trang trí có vẻ lộn xộn nhưng lại toát lên vẻ thoải mái, gần như giống hệt với phong cách của căn nhà Lộ Ngân Đường. Trong phòng có hương hoa quả thoang thoảng, lâu không về nhưng vẫn sạch sẽ, hẳn là cha anh thường xuyên quét tước dọn dẹp.
Lộ Ngân Đường đá dép lê ra, đi chân trần vào, khóa trái cửa, rồi bước tới bức tường treo đầy ảnh: “Anh xem ảnh em nhé?”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự vừa xem vừa đáp lời.
Nhiều ảnh như vậy mà không một bức nào dính bụi, chắc chắn Lộ Ngân Đường không thể siêng năng đến thế. Hẳn là cha mẹ anh thường xuyên lau chùi. Dễ dàng nhận ra cha mẹ anh rất yêu thương con trai, chỉ là họ biểu đạt qua ngôn ngữ một cách kín đáo, nhưng hành động thì lại đủ đầy. Ảnh chụp từ lúc Lộ Ngân Đường biết bò đến khi vào đại học, tuổi nào cũng có, được sắp xếp cẩn thận từ trung tâm ra ngoại vi theo tuổi tác tăng dần.
“Em khi còn nhỏ đúng là…” Hạ Hòe Tự giơ tay chạm vào Lộ Ngân Đường đeo cặp sách trong khung ảnh, “Đáng yêu.”
Lộ Ngân Đường tựa vào người Hạ Hòe Tự, khẽ cắn vai hắn: “Biết ngay anh sẽ nói thế mà.”
Lộ Ngân Đường khi nhỏ và hiện tại rất giống nhau, chỉ là từ mũm mĩm giờ trở nên thon gọn mà thôi. Hạ Hòe Tự xem đến khi anh lên cấp ba mới thấy có phần quen thuộc. Lộ Ngân Đường hồi cấp ba là lúc nổi loạn nhất, dù anh không gây chuyện nhưng tính tình lại nóng nảy. Nhìn qua ảnh đã thấy toát lên vẻ nhiệt huyết, đúng là cả người tràn đầy sức sống.
Lên đại học, khí chất anh thay đổi, mất đi phần khí phách, thoạt nhìn trở nên lười nhác hơn, càng giống với anh của hiện tại.
Người trưởng thành thường thay đổi nhiều nhất ở diện mạo, nhưng Lộ Ngân Đường thì khác. Qua từng giai đoạn, dễ dàng nhận ra khí chất anh thay đổi một cách rõ ràng, cuối cùng mới biến thành Lộ Ngân Đường của hiện tại.
Hạ Hòe Tự xem hết một lượt mới quay lại ôm eo Lộ Ngân Đường: “Từ nhỏ em đã rất xinh đẹp rồi.”
“Bức nào đẹp nhất?” Lộ Ngân Đường hỏi có ý đồ.
Hạ Hòe Tự khẽ cười, ánh mắt lướt qua các bức ảnh, giơ tay chỉ vào bức ảnh Lộ Ngân Đường mặc đồng phục cấp ba, hất cằm nhìn thẳng vào camera. Khóe mắt, đuôi mày anh đều toát lên vẻ kiêu ngạo, thậm chí có phần ngông cuồng: “Bức này, anh rất thích.”
“Lúc này anh còn chưa quen biết em đâu, chụp vào kỳ nghỉ hè năm lớp mười một.” Lộ Ngân Đường nhìn bức ảnh kia, mặt không cảm xúc, “Em cũng thích bức này nhất. Về sau, em không còn cảm thấy vui vẻ như những năm tháng trước năm lớp mười một đó nữa.”
“Nếu hồi cấp ba em với anh yêu nhau thì hay biết mấy.” Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự, nghiêm túc nói, “Em chắc chắn… sẽ rất nghe lời anh.”
“Hiện tại nghe lời vẫn chưa muộn đâu.”
Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn lên môi anh, Lộ Ngân Đường ôm lấy vai hắn, lùi hai bước, kéo hắn ngã xuống giường.
Chiếc giường rất mềm mại, thoang thoảng hương sữa tắm mà Lộ Ngân Đường hay dùng. Bức rèm che kín ánh sáng từ ban công, hẳn là vì sợ nắng chiếu vào phòng quá nóng. Ánh nắng gắt xuyên qua bức rèm biến thành màu cam vàng dịu nhẹ, toàn bộ căn phòng mang một sắc thái ấm áp, khiến lý trí khó lòng chiếm được quyền chủ đạo. Hơn nữa, đàn ông hơn ba mươi tuổi thì không thể nào có khả năng tự khống chế tốt đến vậy.
Không biết điều hòa đã được bật từ lúc nào, gió lạnh phả ra khiến bầu không khí không còn nóng bức. Lộ Ngân Đường tỉnh táo một chút, khó khăn lắm mới dứt ra khỏi nụ hôn, hỏi Hạ Hòe Tự: “Bây giờ... làm nhé?”
Anh thì không sao cả, dù sao chưa đến tối cha mẹ chắc chắn chưa về. Hơn nữa, anh bằng lòng làm những việc này với Hạ Hòe Tự, cả tâm sinh lý đều cảm thấy thoải mái, cứ như linh hồn thoát ly khỏi cơ thể, chẳng cần phải làm gì hết. Anh thích cảm giác này nhất.
Nhưng chắc chắn Hạ Hòe Tự sẽ không làm chuyện đó với anh ở đây. Thời gian không thích hợp, nơi này cũng không có gì chuẩn bị sẵn sàng, hơn nữa hai hôm trước mới làm, hắn sẽ không dày vò Lộ Ngân Đường thường xuyên đến vậy, sợ anh khó chịu, dễ bị tổn thương.
“Không làm.” Hạ Hòe Tự nói.
Cả hai đều nằm nghiêng, Lộ Ngân Đường được Hạ Hòe Tự ôm vào lòng, có thể nghe thấy tiếng tim hắn đập, cùng với tiếng thở dốc không biết là của ai. Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự, trong lòng như có thứ gì đè nén, anh không chịu nổi, bèn xoay người đè lên Hạ Hòe Tự. Một tay chống giường, tay còn lại vội vàng nắm lấy thắt lưng hắn, sau đó cúi người hôn lên môi đối phương.
Hạ Hòe Tự nắm lấy tay Lộ Ngân Đường nhưng không ngăn cản, chỉ giữ gáy anh kéo ra xa một chút, rồi chậm rãi hôn lên mũi, mắt, thái dương. Tay Lộ Ngân Đường run rẩy, anh nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Hạ Hòe Tự, hắn cực kỳ dịu dàng dỗ dành anh: “Cho em sờ một chút nhé, em sẽ nghe lời, được không?”