Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe dừng trước nhà, Lộ Ngân Đường mơ màng ngủ gật, cảm nhận được điều gì đó nên mở mắt. Hạ Hòe Tự tăng nhiệt độ điều hòa, tiện tay chạm nhẹ lên mắt anh: “Đang định gọi em, về đến nhà rồi.”
Lộ Ngân Đường nhắm mắt, anh bị gắt ngủ, dù đã lớn thế này vẫn không thay đổi. Hiện tại anh rất không vui, nhưng mở mắt nhìn thấy Hạ Hòe Tự thì không giận được, chỉ là không muốn nhúc nhích.
“Em không muốn nhúc nhích.” Lộ Ngân Đường nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay Hạ Hòe Tự, “Anh về luôn à?”
“Sao cũng được, hôm nay anh không có việc gì.” Hạ Hòe Tự buông tay, duỗi tay véo nhẹ gáy anh, “Anh tiện đường về nhà một chuyến.”
Lộ Ngân Đường không nói gì, nương theo tư thế của Hạ Hòe Tự, hôn lên cằm hắn. Song anh lười đến bất động, đặt môi lên đó rồi giữ nguyên, chờ Hạ Hòe Tự đáp lại.
Hạ Hòe Tự ôm vai anh, đặt lên môi anh mấy nụ hôn liên tiếp, không dùng sức, sợ anh khó chịu, hôn một lúc rồi buông ra.
“Em về đây.” Lộ Ngân Đường mở cửa xe, “Anh không cần tiễn em đâu, em sợ không nỡ rời đi.”
Hạ Hòe Tự mỉm cười, không xuống đưa anh thật. Lộ Ngân Đường tiến vào thang máy, nghĩ thầm người này không xuống đưa thật, rảnh rỗi sinh nông nổi, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.
Đã Lên Đường: Em bảo không tiễn thì anh không tiễn thật đấy à?
Hạ Hòe Tự vẫn chưa đi, trả lời rất nhanh: Sợ em không nỡ rời xa.
Đã Lên Đường: Hiện tại em buông được.
Gửi xong tin nhắn này thì thang máy đã đến tầng nhà. Lộ Ngân Đường xách đồ đi ra ngoài. Anh còn chưa kịp thay giày thì cửa đã mở, ba nhô đầu ra nhìn, thấy là con trai thì bật cười.
“Sáng nay ba thức dậy đã cảm thấy hôm nay chắc có chuyện gì đó xảy ra, thì ra là con trai mình về.”
Ba vừa nói vừa xách đồ giúp anh. Lộ Ngân Đường thay dép, mẹ vừa ra khỏi phòng làm việc, mắt kính còn chưa kịp tháo ra, trông có vẻ rất vui.
“Con về rồi đấy à.” Mẹ cười đi về phía anh, rồi vào phòng bếp cầm bình nước ra, “Nhìn xem, đầu đầy mồ hôi này, mau uống nước đi.”
Ba nhìn thoáng qua: “Không có đá đúng không? Trời nóng cũng không nên uống nước đá.”
“Không đâu ba, nước nhiệt độ bình thường.” Lộ Ngân Đường uống một hớp to.
“Về mà không báo trước một tiếng nào, nhà mình chưa chuẩn bị gì cả.” Ba vỗ cánh tay anh, “Năm nay con có đi du lịch đâu không, định ở nhà bao lâu?”
Lộ Ngân Đường ngồi xuống sô pha ngẫm nghĩ: “Không ạ, con ở nhà thôi.”
“Thế thì ở nhà, thi đại học xong con mới được nghỉ ngơi mà.” Mẹ đánh giá anh, “Năm nay không gầy mấy nhỉ, tốt quá, trước đó còn gầy hơn nhiều.”
“Con đã bù lại rồi.” Lộ Ngân Đường mỉm cười, “Dạo này con ăn nhiều.”
“Con ăn cơm hộp đúng không?” Ba bưng đĩa dưa hấu ra, liếc mắt nhìn anh.
“Không ạ.”
Lộ Ngân Đường cầm miếng dưa hấu lên ăn, mãi mới ăn xong một miếng, vứt vỏ, lại lấy miếng nữa, nhìn đĩa dưa hấu chăm chú, bỗng nhiên cất tiếng nói: “Con ở nhà bạn mấy ngày.”
Ba mẹ đang bàn bạc trưa nay ăn gì, nghe vậy thì ngây người, không nói nên lời, nhìn Lộ Ngân Đường. Hai người liếc nhau, ba mở miệng trước.
“Tình cảm tốt thật, trước giờ ba chưa từng nghe con kể.”
“Kể là được rồi, đáng lẽ ra phải kể sớm mới đúng chứ.” Mẹ nói, “Là ai vậy, đồng nghiệp của con à?”
“Làm sao thế được.” Lộ Ngân Đường cười, lau khô tay, ngả người ra lưng ghế, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, nói thẳng ra: “Là trưởng khoa khám bệnh cho ba, cũng là bạn học cấp ba của con. Chúng con mới qua lại nên chưa kể với ba mẹ.”
“Dạo này hai đứa ổn định rồi à?” Ba hỏi.
Lộ Ngân Đường suy nghĩ rồi đáp: “Vâng, con rất thích anh ấy.”
“Con thích là được rồi.” Mẹ vỗ chân anh, “Sao con không gọi người ta đến nhà ăn cơm?”
“Để hôm khác anh ấy đến sau.” Lộ Ngân Đường quay đầu mỉm cười với mẹ, dịch lại gần ngả lên vai mẹ, “Con phải về nhà để ba mẹ chăm sóc đã, anh ấy xếp sau thôi.”
Mẹ vỗ nhẹ lên miệng anh: “Con xem con nói gì kìa.”
Ba mẹ đều rất phấn khởi, tuy không nói ra nhưng Lộ Ngân Đường có thể nhìn thấy. Họ trò chuyện với anh nhiều hơn hẳn, toàn nói về Hạ Hòe Tự nhưng không sợ Lộ Ngân Đường không thích nghe, cứ hỏi mãi. Lộ Ngân Đường trả lời hết, mãi một lúc lâu sau ba mới hào hứng ra ngoài mua thức ăn.
Lộ Ngân Đường định đi cùng ba nhưng bị từ chối.
“Con nói chuyện thêm với mẹ đi, con kể về bạn là mẹ vui lắm.”
Lộ Ngân Đường đành quay về sô pha, mẹ vẫn ngồi đó, sờ đầu anh.
“Ba mươi mấy tuổi rồi còn thế.” Mẹ nói.
“Biết làm sao bây giờ.” Lộ Ngân Đường vươn vai, “Con cứ như vậy thôi.”
Mẹ vuốt tóc anh, mỉm cười không nói gì.
Im lặng khoảng năm phút, Lộ Ngân Đường lấy điện thoại ra xem. Hạ Hòe Tự không trả lời, chắc là đang lái xe. Anh còn đang cân nhắc thì cửa mở. Lộ Ngân Đường không nhúc nhích, vẫn xem điện thoại và hỏi: “Ba lại quên gì à? Nếu không để con đi cùng.”
“Ba quên cái gì chứ? Con thử nghĩ xem con quên gì trước đi.” Ba hậm hực lau mồ hôi đi vào, “Ba ở dưới tầng quan sát năm phút, người ngồi trong chiếc xe kia chẳng phải bạn học của con hay sao? Người ta đưa con về mà con còn để người ta ở dưới đó.”
Lộ Ngân Đường đứng bật dậy: “Anh ấy vẫn chưa đi à?”
“Chưa, anh ấy vẫn đang nghe điện thoại.” Ba chỉ vào anh, “Con bảo cậu ấy đưa con về mà không bảo lên nhà ăn cơm.”
Lộ Ngân Đường đi ra cửa thay giày: “Con sợ ba mẹ sẽ cảm thấy… quá nhanh.”
“Thần kinh, có gì mà nhanh hay không nhanh.” Mẹ đi ra thúc giục: “Con gọi người ta lên đi, nhanh lên, trời nóng thế này.”
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Ba đừng mua gì nữa, để con đi.”
Trong lúc chờ thang máy, Lộ Ngân Đường gọi cho Hạ Hòe Tự. Máy bận, bên kia vẫn chưa nói chuyện xong. Lộ Ngân Đường không gọi nữa, theo thang máy xuống dưới. Anh đi ra, nhìn thấy đúng là xe Hạ Hòe Tự vẫn chưa đi, liền chạy tới gõ cửa sổ xe.
Hạ Hòe Tự quay sang, rất bất ngờ, mở khóa cửa. Lộ Ngân Đường lên xe, vẫn còn thở hổn hển, thấy Hạ Hòe Tự đang cầm điện thoại thì không nói gì, ra hiệu hắn cứ nói chuyện tiếp.
Hạ Hòe Tự sắp nói chuyện xong, hẳn là chuyện trong khoa. Hắn dặn dò thêm hai câu mới cúp máy, đặt điện thoại xuống rồi rút khăn giấy lau mồ hôi cho Lộ Ngân Đường: “Sao em xuống đây?”
“Ba em xuống thấy anh.” Lộ Ngân Đường đáp, “Ba vẫn nhớ anh đấy.”
“Thế à, anh không để ý.” Hạ Hòe Tự cười, “Anh có điện thoại, khoa có việc nên chưa đi.”
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng, lau xong thì bỏ giấy vào túi đựng rác trên xe: “Ba mẹ kêu anh lên ăn cơm, anh muốn lên không?”
Anh tạm dừng rồi nói tiếp: “Nếu anh không muốn cũng không sao, để em báo lại.”
Hạ Hòe Tự im lặng hai giây rồi hỏi: “Em nói với họ rồi à?”
“Em nói rồi.” Lộ Ngân Đường trả lời ngay, sau đó mới phản ứng lại: “Sao…”
“Không sao cả.” Hạ Hòe Tự ngắt lời: “Anh phải biết anh lấy tư cách gì lên ăn cơm chứ.”
“À.” Lộ Ngân Đường sửng sốt một lát rồi cười: “Khác nhau à?”
“Đương nhiên khác nhau.” Hạ Hòe Tự lau mồ hôi trên chóp mũi anh: “Anh còn chưa nói với ba mẹ, định hỏi ý em rồi quyết định nên nói hay không. Thế này thì có phải anh có thể nói không?”
“Tùy anh thôi.” Lộ Ngân Đường rời mắt, nhìn về phía trước: “Anh thích nói hay không thì tùy anh.”
“Đương nhiên là thích.” Hạ Hòe Tự đáp lại.
Lộ Ngân Đường tặc lưỡi, quay đầu, không nhịn được cười, lại gần hôn lên môi Hạ Hòe Tự: “Anh lái xe đi, chúng ta đi mua đồ ăn.”
Gần nhà có một khu chợ, bình thường ba hay sang đó mua thức ăn. Hạ Hòe Tự không tới chợ mà lái xe đến siêu thị cách đó không xa. Lộ Ngân Đường không biết chọn đồ, đẩy xe đi bên cạnh xem Hạ Hòe Tự chọn. Hắn mua không ít, anh không ngăn cản. Sau đó hai người đi sang quầy trái cây.
“Cô chú thích ăn quả gì?” Hạ Hòe Tự cầm hộp cherry bỏ vào xe, rồi hỏi Lộ Ngân Đường.
“Ba mẹ…” Lộ Ngân Đường tạm dừng, “Gì cũng được.”
Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ mỉm cười: “Làm gì có chuyện gì cũng được chứ.”
Hắn nghe ra Lộ Ngân Đường không biết nên không hỏi lại. Hắn chọn mấy hộp hoa quả chắc hẳn là ổn, vì lần gặp mặt này quá vội vàng, mua nhiều lại thành không cần thiết.
“Đắt quá.”
Lúc đi ra, Lộ Ngân Đường vừa lên xe vừa xem hóa đơn. Hạ Hòe Tự duỗi tay lấy đi, tiện tay thắt dây an toàn cho anh. Lộ Ngân Đường vẫn nói tiếp: “Trưởng khoa Hạ tốn tiền rồi.”
“Thế à.” Hạ Hòe Tự thắt dây an toàn xong, nhìn anh: “Không biết cô chú có thích ăn trái cây không.”
“Cái này em biết.” Lộ Ngân Đường đáp ngay: “Ba em rất thích ăn trái cây, ba bảo ăn cho đẹp da nên mẹ cũng thường xuyên ăn.”
“Trước kia chú là kỹ sư đúng không? Anh nhớ lần ở bệnh viện chú từng kể làm trong ngành đóng tàu.” Hạ Hòe Tự nói: “Trước khi về hưu thì cô làm gì?”
“Anh đang kiểm tra lý lịch đúng không?” Lộ Ngân Đường liếc hắn: “Anh đoán mẹ em làm nghề gì?”
“Anh chưa từng gặp mẹ em, đoán kiểu gì được?” Hạ Hòe Tự cười.
“Mẹ em là phi công.” Lộ Ngân Đường nói: “Lái máy bay đó, anh biết chứ?”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự gật đầu: “Mẹ em giỏi thật, nữ phi công tuổi tầm mẹ em rất ít.”
“Đúng vậy, mẹ em rất giỏi.” Lộ Ngân Đường cụp mắt, giọng bằng phẳng: “Trong công ty hàng không của mẹ, mẹ là nữ phi công duy nhất.”
“Sau đó mẹ không làm nữa. Năm ấy em thi đại học xong, mẹ từ chức, chuyển sang giảng dạy ở trường đại học, ngày nào cũng đi dạy, dẫn học sinh làm nghiên cứu khoa học, đến tuổi về hưu thì nghỉ.”
Hạ Hòe Tự chậm rãi dừng xe ở ven đường, sau đó quay sang nhìn Lộ Ngân Đường, không nói gì, chỉ lắng nghe anh kể chuyện.
“Mẹ em rất thích nghề phi công. Lúc em còn nhỏ, chính mẹ nói như vậy, mẹ cảm thấy tự do. Mẹ thuộc kiểu phụ nữ thích tự do, sau khi tốt nghiệp đại học đã về Bắc Kinh làm việc. Ba em không đi cùng thì mẹ chia tay. Năm ấy không có công ty hàng không nào tuyển nữ phi công, nhưng mỗi lần kiểm tra mẹ đều đạt hạng nhất. Mẹ bảo mẹ nên tung bay trên bầu trời.”
“Sau đó vì em bị bệnh nên mẹ từ chức, muốn ở bên em nhiều hơn. Kết quả là mối quan hệ của em và ba mẹ cũng không tốt lên hẳn.” Lộ Ngân Đường luôn nhìn phía trước, giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Lúc ấy mẹ nói với em rằng mẹ không thích công việc kia, đã muốn đổi nghề từ lâu rồi.”
Tạm dừng một lúc, Lộ Ngân Đường nói tiếp: “Ba em đổi nghề còn sớm hơn mẹ một năm. Ba làm ở xưởng đóng tàu, chạy qua chạy lại giữa hai nơi. Năm em lên lớp mười một thì ba về Bắc Kinh, tới Viện nghiên cứu.”
Điều hòa thổi gió hơi lạnh, Lộ Ngân Đường khẽ run. Hạ Hòe Tự thấy vậy, điều chỉnh nhiệt độ cao hơn, sau đó tháo dây an toàn, lại gần ôm lấy Lộ Ngân Đường, ấn anh vào lòng và vỗ nhẹ.
Lộ Ngân Đường ôm lại, cằm đặt lên vai Hạ Hòe Tự, hạ giọng: “Hạ Hòe Tự, chúng ta phải yêu đương nghiêm túc, ổn định vững chắc rồi ở bên nhau. Anh đừng hy sinh bất cứ thứ gì vì em, được không?”