Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Chuyến Thăm Bất Ngờ
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa hè đến thật lặng lẽ, nhưng cái nóng oi ả của Bắc Kinh có thể khiến người ta khó chịu. Vừa nghỉ hè đã có không ít học sinh bị gãy tay gãy chân phải nhập viện. Có vài ca Hạ Hòe Tự nhìn mà nhíu mày, thầm cảm thán họ thật may mắn vì tai qua nạn khỏi.
Làm thêm giờ liên tục bảy, tám ngày, trong kỳ nghỉ hè, ngoài khoa cấp cứu thì khoa chấn thương chỉnh hình cũng rất bận rộn. Đôi khi buổi tối Hạ Hòe Tự tan làm, sáng hôm sau đến đã thấy khoa tiếp nhận thêm mười mấy bệnh nhân mới. Hạ Hòe Tự bận đến mức không có thời gian để nghĩ đến cơn đau đầu, chỉ khi hiếm hoi rảnh rỗi một chút mới cảm thấy thái dương đau nhức.
Buổi tối có ca mổ, Hạ Hòe Tự tranh thủ ăn suất cơm bệnh viện. Cơm rất khó nuốt, người không thoải mái nên anh ăn không được mấy. Anh rót một cốc nước ấm, lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn Lộ Ngân Đường gửi từ chiều.
Hắn có một ca mổ xuyên trưa, tin nhắn của Lộ Ngân Đường gửi đến lúc hai giờ, đính kèm hai bức ảnh. Không biết Lộ Ngân Đường đưa ba mẹ đi chơi ở đâu, trông giống một công viên. Bức ảnh chụp cá koi trong hồ, ánh mặt trời lấp lánh, có thể thấy bóng cành liễu rủ trên mặt nước cùng vài loài thực vật thủy sinh nào đó, trông rất đẹp.
Đã Lên Đường: Đẹp quá, muốn tới Tế Nam ngắm suối. Trước đây em đến một lần rồi, rất đẹp.
Đã Lên Đường: Trưởng khoa Hạ bận quá rồi đấy, em đi cho gà ăn đây, cục tác, cục tác, cục tác.
Hạ Hòe Tự cầm điện thoại đọc mấy tin nhắn này, khẽ mỉm cười. Anh xem rất lâu, ngón cái lướt qua lướt lại trên màn hình, như thể đang chạm vào Lộ Ngân Đường vậy.
Lâu rồi không gặp, đã gần một tuần rồi, không thể không nhớ. Hạ Hòe Tự biết Lộ Ngân Đường muốn gặp mình, nhưng dạo này hắn bận đến mức không phân biệt ngày đêm. Lộ Ngân Đường có đến thăm cũng không có thời gian nói chuyện được mấy câu. Hạ Hòe Tự lại sợ anh khó chịu, hơn nữa cũng cảm thấy anh nên ở bên ba mẹ nhiều hơn nên không bảo anh đến nhà mình.
Suy nghĩ hồi lâu, Hạ Hòe Tự trả lời tin nhắn, rồi mở khung chat với Lộ Ngân Đường, thay đổi biệt danh. Sau đó, điều dưỡng đến gọi, hắn bỏ điện thoại vào ngăn kéo, tới phòng mổ.
…
“Con không đi đâu, bên ngoài nóng lắm.” Lộ Ngân Đường nằm trên sô pha từ chối lời mời đi chơi mạt chược của ba, “Thua thêm một ván nữa còn phiền lòng hơn.”
Mẹ vừa thay giày vừa hỏi: “Vậy tối nay con có ăn cơm không?”
“Nếu con muốn ăn thì ba về sớm nấu cơm.”
“Con ăn chứ, con đâu có đi đâu hôm nay. Sáng mai con sẽ đi từ nhà.” Lộ Ngân Đường ngồi dậy, “Con đến trường trực, mấy ngày nữa không về.”
“Biết rồi, con muốn đi đâu thì đi.” Ba xua tay, đóng cửa.
Cứ đến nghỉ đông hay nghỉ hè thì trường đều sắp xếp giáo viên trực ban. Lộ Ngân Đường được phân vào cuối tháng bảy, gần như đúng thời điểm nóng nhất. Anh không thấy có vấn đề gì, coi như tiết kiệm điện cho nhà mình thôi.
Thời gian trực ban cũng tương tự như đi dạy. Lộ Ngân Đường dậy sớm nên buồn ngủ rũ rượi, một tháng nay không đều đặn như vậy rồi. Anh ngồi vào bàn ăn sáng mà miệng không mở nổi, ăn không vào. Ba phàn nàn buổi sáng anh làm việc và nghỉ ngơi thất thường, chuẩn bị cho anh một hộp sủi cảo chiên mang đi.
“Haiz, con mau đến nhà Hòe Tự ở đi, để anh ấy quản lý. Con tự xem con kìa, thức đêm đến gầy cả người.”
“Ba mới gặp anh ấy hai lần mà đã bán con cho anh ấy rồi.”
Lộ Ngân Đường dở khóc dở cười, dạo này anh không thức đêm, chỉ là trời nóng ăn không vào nên mới gầy. Anh xách hộp thức ăn xuống tầng, cưỡi xe đạp điện đến trường học.
Ngoại trừ trời đổ mưa hay tuyết rơi, Lộ Ngân Đường hiếm khi lái xe đi làm. Sáng nay suýt nữa đến trễ, anh quẹt thẻ rồi vào văn phòng ăn sáng. Chỉ có một mình anh, không có ai nói chuyện cùng, ăn xong thì nằm ra sô pha ngủ bù.
Buổi trưa Hạ Hòe Tự trả lời tin nhắn hồi sáng của anh. Lộ Ngân Đường không nói hôm nay sẽ đến chỗ hắn, hiện tại cũng chưa nói. Buổi chiều quẹt thẻ xong thì sang nhà hắn.
Lần trước đến đây Hạ Hòe Tự đã dẫn anh đi nhận diện khuôn mặt ở cửa ra vào. Lần này không cần bảo vệ mở cửa cho, anh tự lên, thay dép rồi nhập mật khẩu. Trong nhà không có ai, từ trưa Hạ Hòe Tự chưa nhắn thêm câu nào, hẳn vẫn đang bận rộn.
Lộ Ngân Đường mở điều hòa, rửa tay, mang thức ăn mua trên đường vào phòng bếp. Anh nhìn chân giò chặt sẵn hồi lâu vẫn không dám động tay.
Đêm qua gọi điện, Lộ Ngân Đường nghe ra giọng Hạ Hòe Tự không thích hợp. Anh nghĩ đi nghĩ lại, chắc hẳn là đau đầu. Anh định nhờ ba hầm canh rồi mang đến nhưng không có mặt mũi nói ra. Hiện tại nhìn đống đồ này lại hối hận, anh không biết nấu ăn, món hầm yêu cầu kỹ thuật cao càng khó hơn.
Ở phòng bếp một hồi toát hết mồ hôi, Lộ Ngân Đường bỏ chân giò vào bồn và xối nước cho hết máu loãng, sau đó đi tắm. Anh không làm được, hành vi lãng phí đồ ăn quá xấu hổ. Vẫn nên chờ Hạ Hòe Tự về tự hầm thì hơn.
Cưỡi xe đạp điện một ngày, Lộ Ngân Đường cảm thấy cả người hôi rình. Anh xối nước hồi lâu mới xoa xà phòng. Anh không tắt nước, đứng bên cạnh xoa bọt thì nghe thấy tiếng cửa mở. Anh lười lên tiếng, Hạ Hòe Tự thấy giày là biết anh đến.
Tắm xong đi ra lại mặc bộ đồ được anh xem là đồ ngủ lần trước. Hạ Hòe Tự đã giặt rồi, rất thơm, gấp gọn xếp cùng một chỗ, thoạt nhìn là để cho anh làm đồ ngủ thật. Lộ Ngân Đường thay quần áo, sấy khô tóc rồi đi ra ngoài.
“Anh về rồi à? Em mua chân giò định hầm canh nhưng thật sự không nấu được, không dám nấu. Anh đau đầu đúng không? Tối qua em nghe…”
Lộ Ngân Đường đi chân trần suýt trượt ngã, vội vàng vịn sô pha đứng vững. Hai người đi ra khỏi phòng bếp không phải Hạ Hòe Tự, nhưng Lộ Ngân Đường liếc mắt là nhận ra ba mẹ Hạ Hòe Tự, họ quá giống nhau.
“Ôi!” Bà Hoàng vừa bước ra đã giật mình, nhìn thấy Lộ Ngân Đường thì vội quay đầu gọi, “Ôi! Mình ơi, không phải con trai đâu!”
“Hả?” Ông Hạ ló đầu ra, thấy Lộ Ngân Đường cũng sửng sốt, “Đây chẳng phải…”
“Cháu là Tiểu Lộ đúng không?” Bà Hoàng phản ứng lại trước, bà liếc mắt là nhận ra do từng xem ảnh anh trên điện thoại, “Chúng ta còn tưởng Hòe Tự đang tắm nên không nói gì. Thằng bé này cũng thật là, cô báo với nó cô chú muốn đến mà nó không nói cháu ở đây, đúng là hấp tấp.”
“Cháu chào cô, cháu là Tiểu Lộ.” Lộ Ngân Đường bấu chặt ghế sô pha, vừa buông tay xuống, bà Hoàng đã đi đến trước mặt. Bà Hoàng trông rất trẻ, cũng rất xinh đẹp. Hạ Hòe Tự giống mẹ. Lộ Ngân Đường đang xấu hổ đến nỗi muốn nhảy lầu, nhưng thấy gương mặt giống Hạ Hòe Tự đến tám phần lại không căng thẳng như trước nữa, mỉm cười: “Cháu không báo hôm nay đến, anh ấy cũng không biết.”
“Không sao, không sao, cô chú một tháng không đến được mấy lần. Hôm nay may mắn gặp mặt.” Bà Hoàng kéo tay Lộ Ngân Đường ngắm nghía, nở nụ cười tươi, “Cháu nói xem có trùng hợp không, chúng ta là người một nhà mà.”
Lộ Ngân Đường gật đầu, ngồi xuống sô pha cùng bà Hoàng: “Cô ngồi đi, để cháu rót nước.” Anh quay đầu thấy ba Hạ Hòe Tự vẫn cười thì bổ sung, “Chú cũng nghỉ ngơi một lát đi, chân giò này để lát nữa cháu nấu.”
“Không cần cháu nấu!” Bà Hoàng ở phía sau ngắt lời, “Chú cháu biết nấu cơm, xem như rèn luyện thôi, cháu đi làm cả ngày mới cần nghỉ ngơi.”
Ông Hạ lên tiếng, quay lại phòng bếp: “Chú hầm canh cho hai đứa rồi để đấy, bữa tối lát nữa Hạ Hòe Tự về thì nấu.”
Lộ Ngân Đường không ngăn được, anh cũng không biết nói thế nào, chỉ đành cười mấy tiếng. Anh im lặng rót hai cốc nước mang ra, ông Hạ gọi anh lại: “Chú uống luôn ở đây là được, không cần bưng ra ngoài đâu.”
Vì thế Lộ Ngân Đường bưng một cốc nước ra ngoài. Trong lúc bà Hoàng uống nước, anh sờ túi, điện thoại không ở bên người, vừa nãy để trong phòng ngủ. Lộ Ngân Đường mang vẻ mặt chết chắc rồi ngồi xuống sô pha, đôi mắt nhìn về phía bà Hoàng, khóe mắt liên tục để ý động tĩnh ngoài cửa.
Đại khái mười phút sau, Lộ Ngân Đường không còn căng thẳng nữa. Bà Hoàng nói rất nhiều, lại đảm bảo đúng mực, không hỏi vấn đề khiến anh khó xử. Một lát sau, ông Hạ đi ra, cũng nói nhiều như bà Hoàng. Lộ Ngân Đường ngồi giữa hai người, chỉ kịp đáp lời thôi còn không kịp, gần như không cần anh tìm đề tài. Sau khi thả lỏng, anh còn có thời gian nghĩ thầm trong lòng, nếu Hạ Hòe Tự trông không giống ba mẹ thì không ai nghĩ họ là người một nhà.
Hơn bảy giờ, tiếng mở khóa vân tay mới vang lên. Ánh mắt ba người đồng loạt hướng về phía cửa. Hạ Hòe Tự tiến vào thì sửng sốt, hắn biết ba mẹ muốn tới, nhưng tình huống xấu hổ này đúng là ngoài dự tính, không một ai báo trước với hắn một tiếng.
Lộ Ngân Đường vội đứng lên, lặng lẽ vẫy tay với Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự đặt chìa khóa xe lên tủ, dùng nước sát khuẩn, rửa tay xong mới đi vào, chào một tiếng “ba mẹ”, sau đó kéo Lộ Ngân Đường từ giữa hai người đến bên mình.
“Không phải ba mẹ đến từ trưa sao, giờ vẫn chưa về ạ?”
Bà Hoàng đặt cốc nước xuống, cạn lời, xua tay: “Lúc ba mẹ đi mua gà mới là buổi trưa, mua xong đi dạo chẳng phải chiều rồi hay sao, con học giỏi thế mà không biết tính à.”
“Ba để gà vào tủ lạnh rồi, con tự nấu.” Ông Hạ nói tiếp.
“Vâng.” Hạ Hòe Tự gật đầu, cánh tay vòng ra phía sau, bàn tay áp lên eo Lộ Ngân Đường nhẹ nhàng kéo anh lại gần hơn một chút, giới thiệu đơn giản với ba mẹ: “Lộ Ngân Đường, người yêu của con, con nói với ba mẹ rồi.”
“Biết rồi, biết rồi.” Bà Hoàng đứng lên, cười tươi, “Hai đứa mau ăn cơm rồi nghỉ ngơi đi, làm việc cả ngày chắc mệt mỏi lắm. Ba mẹ về đây, Tiểu Lộ rảnh thì đến nhà chơi nhé, cháu nghỉ hè nhàn rỗi đúng không, cô chú cũng rảnh.”
Lộ Ngân Đường gật đầu ngay: “Vâng ạ, chắc chắn cháu sẽ đến.”
Hai vợ chồng ra về rất nhanh, nhất quyết không cho bọn họ tiễn về. Hạ Hòe Tự và Lộ Ngân Đường đứng ở cửa thang máy tiễn bọn họ, Lộ Ngân Đường hít sâu một hơi, sau đó thở ra, quay đầu nhìn Hạ Hòe Tự.
“Căng thẳng thế à?” Hạ Hòe Tự cười lau mồ hôi cho anh, “Ai bảo em đến mà không báo trước với anh.”
“Báo với anh thì vẫn gặp thôi.” Hai người nắm tay về nhà, “Mất công tắm rồi, cả người lại mướt mồ hôi.”
“Lát nữa tắm lại.” Hạ Hòe Tự đóng cửa, tay luồn vào áo sờ lưng anh, đúng là toát mồ hôi thật, người cũng lạnh căm căm. Hạ Hòe Tự hôn lên cổ anh, “Định nấu cơm cho anh à?”
“Sao anh biết? Em đoán anh đau đầu nên định hầm canh, hôm nay đúng lúc đến trường trực ban, tiện đường.” Lộ Ngân Đường dựa người vào tủ, sờ cằm hắn, “Nhưng em không biết nấu nên để đấy. Ai ngờ ba anh đến đích thân vào bếp, chắc chắn vừa nhìn là hiểu em không biết nấu cơm.”
Hạ Hòe Tự an ủi: “Ba mẹ không khắt khe vấn đề này, họ đều rất thích em, muốn gặp em từ lâu rồi.”
Lộ Ngân Đường kéo cổ áo sơ mi Hạ Hòe Tự, hơi vui vẻ: “Anh khen em trước mặt cô chú?”
“Vẫn luôn khen.” Hạ Hòe Tự đáp, “Em vốn dĩ đã tốt, anh chỉ trình bày sự thật.”
“Cảm ơn trưởng khoa khen ngợi.” Lộ Ngân Đường hôn lên môi hắn, “Nấu cơm thôi trưởng khoa, em đói lắm rồi.”
Phòng bếp toàn mùi canh chân giò, tay nghề ông Hạ không thể chê. Hạ Hòe Tự vặn nhỏ lửa hầm liu riu, rửa tay, mở tủ lạnh bắt đầu nấu cơm. Lộ Ngân Đường đứng bên cạnh gọi món.
“Em không muốn ăn cơm.” Lộ Ngân Đường nói, “Bánh trứng anh làm lần trước ăn ngon, em muốn ăn cái đó.”
“Buổi tối ăn bánh không dễ tiêu hóa, sáng mai anh làm cho em.” Hạ Hòe Tự vo gạo rồi cho vào nồi cơm điện, thêm ít đậu xanh, vỗ eo Lộ Ngân Đường, “Em ra ngoài chờ, trong này quá nóng.”
“Em không chê nóng.” Lộ Ngân Đường không nhúc nhích, vẫn nhìn hắn.
Hạ Hòe Tự xắn tay áo vặt rau, nghe vậy nhìn anh: “Nhớ anh à?”
“Tàm tạm.” Giọng Lộ Ngân Đường hờ hững.
Hạ Hòe Tự rửa cà chua, cắt một nửa cho anh ăn: “Thế em cứ nhìn đi, nóng thì ra ngoài.”
Đúng là rất nóng, Lộ Ngân Đường không đứng được bao lâu đã đi ra ngoài. Mới thế đã dính mùi khói dầu, cơm nước xong thì hỗ trợ bỏ bát đũa vào máy rửa bát rồi vội vàng đi tắm.
“Có thể lắp điều hòa trong phòng bếp không?”
“Phòng bếp lắp gì là do anh quyết định.” Hạ Hòe Tự cầm quần áo cùng anh vào phòng tắm, “Đó là địa bàn của anh.”
Lộ Ngân Đường cởi áo trừng hắn: “Thế thì lắp một cái trong phòng tắm, đây là địa bàn của em.”
Hạ Hòe Tự ôm eo anh giúp anh cởi quần đùi, nghe vậy thì cười, hôn lên cổ anh mấy cái: “Phòng tắm không cần lắp.”
Hôn được một nửa thì dừng, môi dán lên cổ Lộ Ngân Đường, Hạ Hòe Tự hỏi: “Mấy hôm nay em có đến trường không?”
Lộ Ngân Đường nghiêng đầu hôn lên môi hắn, hàm hồ trả lời: “Không.”