Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Kỳ nghỉ dưỡng
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa đêm, Lộ Ngân Đường vào phòng tắm, đứng trước bồn rửa tay. Khi lấy bàn chải đánh răng, anh nhận ra Hạ Hòe Tự đã đổi sang bàn chải đôi: anh dùng màu xanh lục, còn chiếc bàn chải trong cốc của Hạ Hòe Tự là màu xanh lam.
Lộ Ngân Đường mỉm cười, bóp kem đánh răng và bắt đầu đánh răng. Hai mắt anh nhắm nghiền vì quá buồn ngủ, mệt mỏi đến mức không muốn đứng vững, tay trái chống bồn rửa mặt, chải răng qua loa. Một lát sau, anh nghe thấy Hạ Hòe Tự bước vào, từ phía sau nắm lấy tay anh, hướng dẫn anh chải răng chậm rãi. Lộ Ngân Đường lùi lại một chút, nghe Hạ Hòe Tự nói: “Há miệng.”
Lộ Ngân Đường mở mắt ra, nghiêm túc đánh răng. Hạ Hòe Tự lúc này mới buông tay anh ra và bắt đầu đánh răng của mình. Hai người đứng sát bên nhau, nhìn vào gương thấy chiều cao không chênh lệch là bao. Thân hình Lộ Ngân Đường trông gầy hơn Hạ Hòe Tự một chút. Ánh mắt anh lướt xuống dưới, thấy cổ và xương quai xanh mình loang lổ những dấu vết. Anh biết Hạ Hòe Tự đã kiềm chế hơn rất nhiều rồi, nếu cứ phóng túng như lần đầu tiên, quả thật giờ đây anh đã không thể đứng vững mà đánh răng được.
Rửa mặt xong, Hạ Hòe Tự lấy máy sấy, sấy tóc cho Lộ Ngân Đường trước. Xong xuôi, Lộ Ngân Đường không đi ra ngay, mà đứng bên cạnh lấy máy sấy từ tay Hạ Hòe Tự để sấy tóc cho hắn, khiến Hạ Hòe Tự phải hơi cúi đầu.
Tắt đèn phòng ngủ, Hạ Hòe Tự điều chỉnh nhiệt độ phòng cao hơn một chút, sau đó lên giường, ôm lấy Lộ Ngân Đường từ phía sau: “Ngày mai anh đi làm, em dậy nhớ ăn cơm.”
“Em biết rồi.” Lộ Ngân Đường nói nhỏ.
Hạ Hòe Tự không để anh ngủ yên, nói tiếp: “Bận thêm hai ngày nữa rồi anh nghỉ, cùng em đi chơi vài hôm, em có muốn đi đâu không?”
Lộ Ngân Đường mở mắt, trở mình, mặt đối mặt với Hạ Hòe Tự: “Thật không? Anh có thời gian?”
Hạ Hòe Tự cười: “Có chứ, ngày lễ anh còn không nghỉ kìa.”
“Em không có nơi nào thật sự muốn đi, đi đâu cũng được, ở nhà hai ngày với anh cũng không sao.” Lộ Ngân Đường nói với giọng điệu vui vẻ hẳn lên, “Dù sao bây giờ đi đâu cũng nóng.”
Hạ Hòe Tự “ừ” một tiếng, tay vuốt ve lưng anh, giọng nhẹ nhàng: “Vùng ngoại thành có khu nghỉ dưỡng tránh nóng mới xây, rất rộng. Đồng nghiệp anh đi rồi, bảo cũng khá ổn. Nếu em sợ nóng thì chúng ta qua đó chơi hai ngày coi như nghỉ ngơi, chỉ là hơi xa, để anh lái xe.”
“Ừm.” Lộ Ngân Đường nhắm mắt, “Em ngủ đây.”
“Ngủ đi.” Hạ Hòe Tự vỗ nhẹ hai cái, ôm anh cùng ngủ.
Hơn bảy giờ sáng, Hạ Hòe Tự thức giấc, nấu bữa sáng rồi mới đi làm. Lộ Ngân Đường vẫn chưa dậy. Hạ Hòe Tự bận rộn cả buổi sáng, đến trưa mới nhận được ảnh Lộ Ngân Đường ăn sáng. Lần này không chỉ chụp món ăn mà anh cũng lộ diện, gương mặt còn ngái ngủ.
Mấy hôm sau, thi thoảng Lộ Ngân Đường lại dậy sớm, ăn cơm sáng cùng Hạ Hòe Tự, đưa hắn ra cửa rồi lại quay vào ngủ nướng tiếp. Buổi trưa, Hạ Hòe Tự không bận sẽ về nhà ăn cơm. Buổi tối hắn tan làm về, hầu như Lộ Ngân Đường đều ở trong phòng làm việc để viết chữ, đọc sách hoặc ngủ.
“Anh phải dọn trống một bức tường để treo chữ em lên.” Hạ Hòe Tự sắp xếp lại chồng giấy, bỏ vào thùng cất đi, “Như thế mới tăng giá trị.”
Lộ Ngân Đường cảm thấy hắn thật buồn cười, cười nói: “Chữ của em thì có giá trị gì.”
“Ở chỗ anh có giá trị.” Hạ Hòe Tự lấy tờ giấy đầu tiên Lộ Ngân Đường viết, “Đây là chữ đầu tiên Lộ Ngân Đường viết ở nhà anh.”
Hạ Hòe Tự vừa dọn vừa nói với người ngồi trên sô pha, giọng không cao nhưng ấm áp: “Sau này sẽ có chữ của Lộ Ngân Đường ba mươi tư tuổi viết, chữ của Lộ Ngân Đường bốn mươi tuổi viết, chữ của Lộ Ngân Đường năm mươi tuổi, khi đã thành ông lão.”
“Biến thành ông lão anh vẫn thích à?” Lộ Ngân Đường nhắm hai mắt hỏi.
Hạ Hòe Tự dùng khăn ướt lau bụi dính trên tay, lại gần cúi người hôn lên trán anh: “Cực kỳ thích.”
Những ngày tháng thong thả đó trôi qua rất nhanh. Mỗi ngày nhắm mắt rồi mở mắt đều có thể thấy người mình thích, cùng nhau trải qua những khoảnh khắc thân mật. Điều này dễ dàng khiến người ta cảm thấy thỏa mãn và bình yên.
Mấy ngày sau, Hạ Hòe Tự bận rộn hơn, hắn còn phải tham dự hai hội thảo. Kế hoạch ra ngoài chơi bị hoãn lại, nhưng cũng không quá lâu, kịp hoàn thành trước khi tháng bảy kết thúc hai ngày. Chiều hôm trước, hắn cũng tan làm đúng giờ, không tăng ca.
Chỉ đi chơi hai ngày, hơn nữa là mùa hè nên không cần mang quá nhiều đồ. Quần áo và nhu yếu phẩm của hai người chỉ cần một chiếc vali là đủ. Đồ đạc bỏ vào cốp xe, Hạ Hòe Tự lái xe, đưa ly trà sữa đã chuẩn bị sẵn cho Lộ Ngân Đường.
Lộ trình đi đường cao tốc chỉ tốn hai tiếng đồng hồ. Với một người không thích lái xe cũng như ngồi trên xe lâu như Lộ Ngân Đường, quãng đường này là quá xa. Anh vừa lên cao tốc đã thấy nhàm chán. Hạ Hòe Tự lấy túi từ phía sau đưa cho anh.
“Gì vậy?” Lộ Ngân Đường mở ra xem, là một túi đồ ăn vặt. Ngày thường Hạ Hòe Tự vẫn thường dặn anh ăn ít đồ ăn vặt thôi, nên Lộ Ngân Đường vừa thấy đã cười, “Chẳng phải anh không cho ăn à?”
“Thi thoảng ăn không sao.” Hạ Hòe Tự nói như lẽ đương nhiên, “Buồn ngủ thì ngủ một lát.”
Lộ Ngân Đường mở một túi hạt dưa, “Không ngủ được, háo hức lắm.”
“Em là học sinh tiểu học đi du xuân đấy à?” Hạ Hòe Tự hỏi.
“Du xuân hay mà, trường em năm nào cũng cho học sinh đi du xuân đấy.”
Lộ Ngân Đường hút trà sữa. Hạ Hòe Tự không mua cho mình vì không thích uống nước ngọt. Lộ Ngân Đường giơ cốc về phía hắn. Hạ Hòe Tự vừa há miệng thì anh lại rụt tay về. Hắn liếc anh, cho rằng anh cố tình trêu chọc.
“Không phải.” Lộ Ngân Đường phản ứng nhanh, “Em không trêu anh thật đâu, tự nhiên em nhớ anh có thói ở sạch, cốc này em uống rồi.”
“Chẳng phải anh nói cái này còn phải xem là ai chứ, đúng không?” Hạ Hòe Tự nhìn Lộ Ngân Đường, thở dài, “Hơn nữa anh không ngại chút nước bọt trên ống hút của em đâu…”
“Ấy!” Lộ Ngân Đường hô một tiếng, không cho hắn nói tiếp, giơ cốc trà sữa về phía hắn.
Hạ Hòe Tự mỉm cười uống một ngụm, không nói thêm nữa. Lộ Ngân Đường da mặt mỏng, đến bây giờ vẫn thế, đùa hai câu thì vui thôi. Hạ Hòe Tự biết chừng mực, không phải hắn sợ Lộ Ngân Đường tức giận, mà là hắn đã hiểu rõ tính anh: không thể giận hắn được lâu, chỉ mạnh miệng mềm lòng mà thôi.
Hai người nói chuyện suốt nửa chặng đường. Về sau Lộ Ngân Đường hơi say xe nên ngủ thiếp đi. Sắp đến nơi, Hạ Hòe Tự mới đánh thức anh dậy.
Khu nghỉ dưỡng này rất rộng, nói là khu nghỉ dưỡng nhưng thực chất là một trấn cổ với nhiều sân vườn – một khu danh lam thắng cảnh mới được khai thác mấy năm trước, phát triển về mọi mặt, khách tham quan đông đúc. Xung quanh có rất nhiều nhà nghỉ bình dân, nhưng hai người không định thuê nhà nghỉ mà vào khách sạn, đắt hơn một chút nhưng khung cảnh đẹp hơn nhiều.
Sau khi lái xe vào gara của khách sạn và làm thủ tục nhận phòng, tiếp tân dẫn họ lên phòng rồi mới rời đi. Phòng có một sảnh nhỏ và một phòng ngủ, với cửa sổ sát đất. Bên ngoài là hồ nhân tạo nằm trong khu vườn phía sau khách sạn, rất rộng, phóng mắt ra xa không thấy điểm cuối.
“Có phải do tác động tâm lý không nhỉ.” Lộ Ngân Đường mở chai nước khoáng uống một ngụm, “Hình như nơi này mát mẻ hơn thành phố.”
Hạ Hòe Tự lấy chai nước Lộ Ngân Đường uống một nửa: “Anh cũng thấy mát mẻ.”
Lát nữa còn ra ngoài ăn cơm nên họ không tắm. Hạ Hòe Tự vào rửa mặt. Lúc Hạ Hòe Tự lau mặt, Lộ Ngân Đường vừa đi vệ sinh xong ra rửa tay, sau đó rửa mặt, tiện tay cầm khăn lông lau.
“Ra mồ hôi đừng dùng nước lạnh rửa mặt.”
Hạ Hòe Tự đỡ cổ anh, lau lại những chỗ chưa khô rồi vắt khăn về vị trí cũ. Lộ Ngân Đường khoác tay lên cổ Hạ Hòe Tự, hai người cùng nhau đi ra ngoài.
Chưa thay quần áo nên họ không lên giường nằm mà ngồi xuống sô pha nghỉ ngơi. Lộ Ngân Đường ngắm gương mặt Hạ Hòe Tự, nghĩ thầm ở bên nhau lâu rồi nhưng mỗi lần chạm mắt với đối phương, lòng anh vẫn run lên, rung động như thể sắp lên cơn đau tim.
“Trưởng khoa Hạ.” Lộ Ngân Đường giơ tay chạm lên bả vai Hạ Hòe Tự, gọi hắn.
Trưởng khoa Hạ tranh thủ trả lời tin nhắn của đồng nghiệp, xong việc mới buông điện thoại, nắm lấy tay Lộ Ngân Đường, “Sao thế?”
“Sáng nay em mở điện thoại của anh.” Lộ Ngân Đường nói.
“Ừ, mở đi.” Hạ Hòe Tự bóp ngón tay anh.
“Em thấy biệt danh anh đổi cho em.”
Hạ Hòe Tự cười: “Không thích?”
Lộ Ngân Đường không trả lời. Hạ Hòe Tự mới chỉ gọi cái tên đó một lần. Đối với một người đã ngoài ba mươi thì đúng là hơi sến. Ngày thường không tiện gọi nên Hạ Hòe Tự mới đặt thành biệt danh. Đương nhiên là Lộ Ngân Đường thích, vô cùng thích.
“Anh biết còn cố hỏi.” Lộ Ngân Đường ngồi dịch lại gần, khuỷu tay chống lên sô pha, ngước mặt nhìn Hạ Hòe Tự, “Em luôn cảm thấy anh là người luôn giữ khoảng cách với người khác, rất lạnh lùng. Em biết đối với em không phải thế, nhưng nếu anh không thích em, chắc chắn cũng sẽ như vậy.”
“Em rất thích việc anh đối xử khác biệt với em.” Lộ Ngân Đường cụp mắt, nói một cách nghiêm túc, “Anh tốt với tất cả mọi người, anh là người tốt, ai cần anh đều hỗ trợ.”
“Nhưng em thích sự chủ động kia của anh.” Lộ Ngân Đường mỉm cười, “Lần đầu tiên anh đưa em về nhà, anh muốn gọi em đó, thật ra em nghe thấy.”
Hạ Hòe Tự ôm eo anh vỗ nhẹ: “Em nghe thấy nên mới quay lại?”
“Ừm.” Lộ Ngân Đường gật đầu.
Anh vốn không phải người chủ động, làm sao có chuyện chủ động xin phương thức liên hệ của một người không quen biết. Ngày đó gió tuyết to như thế, trong khoảnh khắc vừa xuống xe, nghe thấy tiếng gọi ngập ngừng của Hạ Hòe Tự nên anh mới quay lại.
Hạ Hòe Tự không nói gì, kéo anh vào lòng mình. Lộ Ngân Đường rướn người hôn lên môi hắn.
Mãi đến khi quá giờ cơm trưa, bọn họ mới ra khỏi phòng. Trong khu nghỉ dưỡng này có rất nhiều nhà hàng và quán ăn, có thể đặt trước hoặc gọi giao đến tận phòng. Lộ Ngân Đường đã đặt trước một quán cơm bình dân, đi bộ tầm mười phút là đến.
Giữa trưa nắng chói chang, Lộ Ngân Đường đeo chiếc kính râm Hạ Hòe Tự vẫn đeo trên xe, chậm rãi đi bộ đến quán cơm.
Quán cơm này rộng, có bàn cả trong nhà và ngoài sân, thậm chí còn có mấy bàn trong đình cũng chật kín khách, xem ra làm ăn khá phát đạt. Lúc này chỉ có một chiếc bàn dài còn trống, hai người ngồi thì hơi thừa chỗ, nhưng ông chủ sợ mất khách nên mời họ ngồi xuống.
Tuy chỉ là quán cơm bình dân nhưng khung cảnh bên trong khá đẹp, không quá ồn ào, điều hòa bật vừa phải. Ăn xong có thể gọi thêm nước, nghỉ ngơi thong thả, rất thoải mái.
“Em muốn ăn cá nướng.” Lộ Ngân Đường chọn món trên điện thoại, “Không biết nhiều xương không.”
“Không quá nhiều, có thể thử.” Hạ Hòe Tự không gọi món cho mình, vừa nói vừa dùng nước ấm rửa bát đũa, lau khô rồi đặt vào tầm tay Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường vừa chọn món vừa lẩm bẩm, ngón tay lướt trên màn hình: “Em chọn thịt nướng hạt dẻ, mầm hoa tiêu này không biết có ngon không, nhìn có vẻ ngon, không biết có mùi cỏ không.”
“Anh chưa ăn bao giờ.” Hạ Hòe Tự rót cốc trà, uống một ngụm, “Có mùi cỏ nghĩa là sao?”
“Là mùi đất, em không thích ăn rau có mùi vị tự nhiên quá đậm.” Lộ Ngân Đường đáp.
“Hẳn là không.” Hạ Hòe Tự nhìn anh.
Bên cạnh bỗng có người đáp lời, không biết đã ngồi xuống từ lúc nào, nói với hai người: “Mầm hoa tiêu ăn ngon, có mùi cỏ ăn mới ngon.”
Lộ Ngân Đường và Hạ Hòe Tự cùng quay sang. Bên cạnh là hai thanh niên, đều còn trẻ. Đặc biệt là người vừa nói có mái tóc xoăn tự nhiên, hai mắt to tròn, làn da trắng nõn, một vài nốt tàn nhang nhỏ xíu trên má trông rất đáng yêu. Cậu chàng đang nghiêm túc nhìn hai người.