41. Chương 41

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến gần trưa, Lộ Ngân Đường mở mắt. Phản ứng đầu tiên là mình đã bước sang tuổi ba mươi lăm, thứ hai là đưa tay chạm vào người bên cạnh. Tay anh vừa cử động đã được nắm lấy và đặt lên đùi. Lộ Ngân Đường nheo một mắt nhìn Hạ Hòe Tự. Hắn đã dậy từ lâu, đang tựa vào đầu giường, thấy anh thức giấc mới đặt điện thoại xuống.
Lộ Ngân Đường trở mình, gạt chăn sang bên cạnh: “Có phải anh gọi em không?”
Vừa dậy đã bị phá giấc ngủ, đúng là kiếm người trút giận mà. Hạ Hòe Tự không chấp nhặt với Lộ Ngân Đường, vươn tay xoa eo anh: “Gọi chứ, còn đánh em nữa là đằng khác.”
Lộ Ngân Đường cố nhịn một lát, cuối cùng bật cười che mặt: “Phiền chết đi được!”
Hạ Hòe Tự: “Em muốn dậy ăn cơm hay nằm thêm một lát?”
“Em nằm thêm một lát.” Lộ Ngân Đường lại trở mình, úp mặt vào bụng Hạ Hòe Tự, cánh tay buông thõng xuống mép giường: “Hôm nay em không muốn ra ngoài, anh gọi họ mang đến phòng đi.”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự lấy điện thoại đưa cho anh: “Em xem muốn ăn gì?”
Lộ Ngân Đường nhận lấy điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình. Hôm nay là sinh nhật mình, muốn ăn gì thì cứ ăn cái đó. Anh chọn năm món, không cho Hạ Hòe Tự cơ hội xen vào. Hạ Hòe Tự nhận lại điện thoại chốt đơn, rồi áp tay lên đầu anh, nhẹ nhàng vuốt tóc.
Tay Hạ Hòe Tự ấm nóng, nhẹ nhàng ấn dọc theo cổ Lộ Ngân Đường, cơ thể đau nhức dễ chịu hơn không ít. Anh nhắm mắt suýt thiếp đi, nửa mơ nửa tỉnh hừ hừ hai tiếng.
“Em ngủ thêm một lát.” Hạ Hòe Tự vỗ lưng anh: “Nhà ăn hiện tại không có người mang lên, anh tự xuống lấy.”
“Vì sao không mang lên?” Lộ Ngân Đường nằm lại gối đầu, lẩm bẩm một câu rồi thiếp đi.
Hạ Hòe Tự đắp chăn cho anh, rồi điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên. Hắn nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Trước khi đến, Hạ Hòe Tự đã hỏi khách sạn, họ cho phép vào bếp nấu ăn, đồ dùng có thể sử dụng thoải mái, chỉ cần trả chi phí nguyên liệu. Hạ Hòe Tự thay quần áo, xuống sảnh hỏi lễ tân. Lễ tân bảo hắn chờ một lát để hỏi lại nhà bếp.
Hiện tại mới hơn mười giờ, Hạ Hòe Tự không sốt ruột, ngồi trên sô pha trong sảnh chờ một lát. Thang máy đối diện mở ra. Hạ Hòe Tự vừa lúc nhìn về phía đó, là cặp đôi họ gặp ở tiệm cơm hôm qua. Họ cũng thấy Hạ Hòe Tự, nam sinh nhìn hắn và chào hỏi.
“Trùng hợp thật, hai anh cũng ra ngoài đi dạo ạ?”
“Đúng là trùng hợp.” Hạ Hòe Tự đứng lên, mỉm cười với hai người: “Hai anh không ra ngoài, chúc các em đi chơi vui vẻ.”
Cậu chàng tóc xoăn bên cạnh bỗng bắt chước Hạ Hòe Tự lặp lại một cách vụng về. Hình như cậu là người phương Nam, phát âm hơi ngọng.
“Không được bắt chước giọng người ta.”
Nam sinh hạ giọng nói một câu, cậu chàng tóc xoăn lập tức hừ một tiếng quay đầu đi sang hướng khác. Nam sinh mỉm cười xin lỗi Hạ Hòe Tự, rồi vội vàng đuổi theo. Lễ tân sau khi hỏi nhà bếp đã quay lại và dẫn Hạ Hòe Tự vào.
Những món Lộ Ngân Đường chọn đều là cơm nhà mà hai người họ thường ăn. Hạ Hòe Tự biết nấu, chỉ là hơi tốn thời gian. Nấu xong, hắn nhờ nhân viên phục vụ mang lên phòng.
“Làm ơn nhẹ tay một chút.” Lúc mở cửa, Hạ Hòe Tự hạ giọng nói với nhân viên: “Người yêu tôi có lẽ vẫn chưa dậy.”
Nhân viên gật đầu không nói gì, nhẹ nhàng đẩy xe đẩy. Cùng Hạ Hòe Tự dọn bát đũa xong, cô lại chậm rãi đẩy xe ra.
Hạ Hòe Tự đặt bánh kem vào tủ lạnh, rồi vào phòng ngủ. Lộ Ngân Đường vẫn đang ngủ say. Hiếm khi anh ngủ ngon như vậy, Hạ Hòe Tự muốn anh nghỉ ngơi thêm.
Trước đây, ông Lộ còn bảo để Hạ Hòe Tự quản lý Lộ Ngân Đường. Có lẽ ông không ngờ rằng lại có người chiều chuộng con trai mình hơn cả mình, nấu cơm xong còn không nỡ đánh thức đối phương.
Lộ Ngân Đường ngủ thêm mười phút rồi thức giấc. Lần này ngủ đủ nên anh ngồi dậy ngay. Lúc đi WC, chân vẫn còn mềm nhũn. Đi được mấy bước đến cửa phòng tắm, đầu gối suýt khuỵu xuống. Anh vội vàng nắm lấy bồn rửa mặt mới đứng vững. Động tĩnh khá lớn, không lâu sau Hạ Hòe Tự đã bước vào đỡ anh.
“Khó chịu chỗ nào?” Hạ Hòe Tự nắm cánh tay đưa anh đến cạnh bồn cầu.
“Không, chỉ là chân mềm.” Lộ Ngân Đường đứng vững, đẩy Hạ Hòe Tự ra ngoài: “Anh ra ngoài đi.”
Hạ Hòe Tự ra ngoài đóng cửa, rồi bóp kem đánh răng cho anh. Không lâu sau Lộ Ngân Đường đi ra, rửa mặt đánh răng xong, một chiếc khăn ấm áp được đặt lên mặt anh, lau hết nước còn sót lại.
Lộ Ngân Đường vuốt tóc: “Hồi em bó bột mà không có anh hầu hạ thì tiếc thật đấy.”
“Giờ bù lại là được.” Hạ Hòe Tự vỗ lưng anh: “Ra ăn cơm thôi.”
Những món Lộ Ngân Đường chọn được bày hết lên bàn, còn có thêm một bát mì.
“Em còn không dậy nữa thì mì đóng cục mất.” Hạ Hòe Tự ngồi đối diện anh: “Anh đã chờ mười phút.”
“Trưởng khoa Hạ vất vả rồi.” Lộ Ngân Đường mỉm cười, gắp một đũa mì, rồi cắn một miếng trứng: “Thơm thật.”
“Uống ngụm canh đi.” Hạ Hòe Tự nói: “Vừa rồi điện thoại em đổ chuông, chắc là cô chú, em nhớ gọi lại cho họ.”
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng, lấy điện thoại mở ra. Đó là tin nhắn của ba mẹ và mấy đồng nghiệp thân quen, còn lại đều là học sinh. Lộ Ngân Đường nhận lì xì từ ba mẹ, rồi trả lời từng lời chúc mừng. Hạ Hòe Tự đã ăn được nửa bát mì.
Hạ Hòe Tự rút điện thoại từ tay anh đặt sang một bên: “Đồ ăn nguội hết rồi, em ăn trước đi.”
Lộ Ngân Đường uống ngụm canh, ăn miếng thịt heo xé phay Hạ Hòe Tự vừa gắp cho, nhai được mấy miếng thì ngẩng đầu nhìn Hạ Hòe Tự.
“Anh nấu sao?” Lộ Ngân Đường nuốt xuống, kinh ngạc hỏi hắn.
Hạ Hòe Tự gật đầu, vẻ mặt rất vui: “Em nếm ra à? Vậy là không uổng công anh chuẩn bị rồi.”
“Anh nấu ở bếp của khách sạn sao?” Lộ Ngân Đường vẫn kinh ngạc: “Vừa nãy anh bảo người ta không mang lên là lừa em, anh tự đi nấu à?”
“Sinh nhật em mà, anh muốn tự tay nấu cơm cho em ăn.” Hạ Hòe Tự lại gắp thức ăn cho Lộ Ngân Đường.
“Nhân vật chính của ngày sinh nhật là nhất sao?” Lộ Ngân Đường vừa ăn vừa hỏi.
“Dù không phải nhân vật chính, thì ở chỗ anh, em cũng là nhất.” Hạ Hòe Tự nói rất chân thành.
Lộ Ngân Đường vừa ăn vừa cười. Mỗi món đều nếm thử, không món nào là không ngon. Đúng là đồ Hạ Hòe Tự nấu thì anh ăn được không ít, nhưng bữa hôm nay cực kỳ ngon miệng, Lộ Ngân Đường ăn còn nhiều hơn Hạ Hòe Tự, cuối cùng vẫn bị hắn ngăn lại.
“Đừng ăn no căng bụng.” Hạ Hòe Tự lấy đũa của anh, gọi lễ tân bảo nhân viên lên dọn dẹp.
Nói chuyện điện thoại xong, Hạ Hòe Tự cầm một hộp trên ghế bên cạnh đặt lên bàn: “Quà sinh nhật.”
Không cố ý đóng gói, Lộ Ngân Đường nhận ra đó là một chiếc máy quay có thể quay video và chụp ảnh. Lộ Ngân Đường không ngờ hắn lại tặng thứ này, rất bất ngờ. Anh lập tức mở ra xem. Đó là một chiếc máy quay màu bạc với cách sử dụng rất đơn giản, Lộ Ngân Đường nghiên cứu một lát là hiểu ngay.
“Sao anh lại tặng em thứ này?” Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự trên màn hình, ấn chụp: “Chào anh, Hạ Hòe Tự!”
“Chào em, thầy Lộ.” Hạ Hòe Tự nhìn vào camera: “Thêm tuổi mới, bên cạnh em có thêm một người là anh, nên anh muốn em ghi lại những ký ức tốt đẹp.”
“Đẹp quá.” Lộ Ngân Đường nhìn màn hình và cười.
Hạ Hòe Tự cười theo, không nói gì, chỉ lướt nhìn Lộ Ngân Đường qua màn hình camera.
Quay được mấy video, Lộ Ngân Đường bị cuốn hút. Hai nhân viên vào thu dọn bàn, quét dọn rồi nhanh chóng rời đi.
Lộ Ngân Đường đứng tựa vào sô pha bên cạnh. Hạ Hòe Tự lại gần sờ bụng anh: “Ăn no không?”
“Không, tối qua không ăn gì, em đói lắm.” Lộ Ngân Đường đặt tay lên mu bàn tay Hạ Hòe Tự.
“Bây giờ ăn bánh kem không?” Hạ Hòe Tự nhìn anh hỏi.
“Anh còn mua bánh kem sao?” Lộ Ngân Đường đứng thẳng: “Sau ba mươi tuổi, em không ăn bánh kem nữa rồi.”
“Anh cũng không thích ăn, nhưng sinh nhật em anh thấy vẫn nên mua một chiếc, coi như để ước nguyện.” Hạ Hòe Tự nói: “Bây giờ ăn luôn không?”
Lộ Ngân Đường gật đầu: “Ăn luôn.”
Bánh kem được đặt trong tủ lạnh, vận chuyển từ nơi xa nhưng không bị biến dạng. Kiểu dáng đơn giản màu xanh nhạt, rất xinh đẹp. Lộ Ngân Đường nhớ bàn chải đánh răng hắn mua cho anh cũng là màu xanh lục: “Anh thích màu xanh lục à?”
“Bình thường, chỉ là cảm thấy em hợp với màu xanh lục.”
Hạ Hòe Tự lấy nến ra, hỏi Lộ Ngân Đường: “Thổi không?”
“Không.” Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự cười: “Em không có nguyện vọng.”
Lộ Ngân Đường cười rất đẹp, đuôi mắt khẽ nhếch, lộ ra nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt, cả người trở nên sinh động hơn hẳn. Hạ Hòe Tự đặt đồ xuống, vươn tay ôm lấy anh.
Hai người đứng cạnh bàn, vây quanh bánh kem, trao nhau một nụ hôn ngắn ngủi. Lúc tách ra, Hạ Hòe Tự khẽ chạm thêm mấy cái bên khóe miệng Lộ Ngân Đường, ánh mắt dịu dàng đầy ý cười.
“Chúc mừng sinh nhật.” Hạ Hòe Tự hạ giọng: “Chúc Lộ Lộ của chúng ta khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”
Ba mươi lăm tuổi, ngay cả ba mẹ cũng không còn xem anh là trẻ con, nhưng ở bên Hạ Hòe Tự, anh vẫn được coi như mèo con, cún con, cảm thấy anh đáng yêu. Lúc thân mật thì gọi anh là Lộ Lộ, không chê buồn nôn, cũng không cảm thấy khó nói thành lời. Một Hạ Hòe Tự như vậy, có lẽ cả đời không có nhiều lúc say mê trong tình yêu đến thế. Gặp phải Lộ Ngân Đường là hắn không giấu được gì hết, càng không nhịn được.
Lộ Ngân Đường ôm lấy hắn, im lặng ngắm nhìn người trước mặt một lát mới nói: “Bỗng nhiên em có một ước nguyện.”
“Nói anh nghe đi.” Hạ Hòe Tự cười.
“Em muốn ở bên anh mãi mãi. Em thường xuyên cảm thấy hối hận vì hồi cấp ba đã không nhìn thấy anh.” Lộ Ngân Đường nói khẽ, nhưng nghe ra tâm trạng rất tốt, chậm rãi đề cập đến chuyện cấp ba mà mình hiếm khi nhắc tới: “Nhưng hiện giờ ở bên anh, sự chờ mong về tương lai vượt qua cả sự hối hận về quá khứ. Anh hiểu mà đúng không, Hạ Hòe Tự? Điều em muốn nói là…”
Lộ Ngân Đường dừng lại hai giây, rồi nhìn thẳng vào mắt Hạ Hòe Tự: “Đối với em, anh rất quan trọng, em rất yêu anh.”
“Đôi khi những lời nói của anh khiến em rất cảm động và cũng rất để ý. Chỉ là em không có cách nào đáp lại anh ngay lập tức, tựa như những lời này em nên nói với anh sau khi anh đã nói với em, nhưng lại bị em kéo dài đến tận hôm nay.”
“Em muốn xin lỗi anh à?” Hạ Hòe Tự nhẹ nhàng nắm gáy anh: “Ở bên anh, em không cần xin lỗi.”
“Không phải.” Lộ Ngân Đường lắc đầu, ôm chặt Hạ Hòe Tự hơn: “Ý em là anh hãy cho em thời gian, em sẽ không khiến anh thất vọng. Em sẽ khiến anh cảm nhận được rằng em cũng rất yêu anh.”
Hạ Hòe Tự nhìn vào mắt Lộ Ngân Đường. Đôi mắt ấy sáng trong giống hệt con người anh. Trước mặt hắn, từng cái gai nhọn bỗng mềm đi, nói chuyện chân thành đến cùng cực. Anh lảng tránh chỉ là theo thói quen.
Trong chuyện tình cảm, Lộ Ngân Đường càng cảm thấy hạnh phúc lại càng sợ hãi, lo lắng cho tương lai, trở nên lo âu bất an. Hạ Hòe Tự cảm nhận được điều đó nên không sợ phiền mà lặp đi lặp lại việc bày tỏ tâm ý với anh, khiến anh có thể nói ra những lời chưa từng nói cho hắn nghe.
Hạ Hòe Tự yêu anh chân thành và thẳng thắn như vậy, Lộ Ngân Đường cũng muốn mở lòng cho hắn xem.
“Tình cảm không cần phải chứng minh thì anh mới biết. Em không muốn nói thì không cần nói, anh nhìn em là có thể cảm nhận em thích anh đến mức nào.” Hạ Hòe Tự khẽ thở dài, hôn lên đôi mắt anh, giọng hơi khàn: “Lộ Ngân Đường, khi thích em, anh chưa từng cảm thấy thất vọng, vậy nên em đừng thất vọng về bản thân.”
Lộ Ngân Đường nghe vậy thì nhắm mắt, gục vào vai Hạ Hòe Tự, lát sau mới mở miệng: “Nghe anh nói chuyện, em thấy rất an tâm.”
“Vậy sau này anh sẽ nói với em mỗi ngày.” Hạ Hòe Tự cười, vỗ về lưng anh: “Được rồi, để anh cắt bánh cho em.”
Lộ Ngân Đường ngồi xuống ghế, nhận miếng bánh Hạ Hòe Tự cắt cho. Anh cắn một miếng, thoang thoảng hương hoa nhài, man mát như màu sắc của nó, rất ngon. Lộ Ngân Đường xắn một miếng cho Hạ Hòe Tự: “Vừa nãy anh bảo màu xanh lục hợp với em, vì sao vậy?”
“Bởi vì màu xanh lục mang ý nghĩa tràn đầy sức sống.” Hạ Hòe Tự ăn miếng bánh, ngồi xuống cạnh Lộ Ngân Đường, lại cắt thêm một miếng nhỏ ăn cùng anh: “Có lẽ em cảm thấy hình dung này không hợp với mình, nhưng anh vẫn thấy em là một người tràn đầy sức sống. Ở bên em, anh bỗng thấy như được sống lại.”
“Bác sĩ chữa bệnh cứu người, em cứu sống bác sĩ sao?”
Lộ Ngân Đường cười, cầm bánh kem chậm rãi tiến đến cửa sổ sát đất. Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính chiếu vào dáng người thẳng tắp hơi gầy của anh, khiến bóng dáng đó như được mạ một lớp ánh sáng ôn hòa ấm áp. Từng sợi tóc biến thành màu vàng kim khẽ lung lay, đúng là giống như một cái cây đang phát triển tươi tốt.
Hạ Hòe Tự đứng phía sau nhìn Lộ Ngân Đường, mỉm cười dịu dàng.