40. Chương 40

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nào, nào!” Nam sinh ngồi đối diện vội bịt miệng cậu chàng tóc xoăn, “Khẩu vị của người ta đâu giống cậu, cậu đừng nói linh tinh.”
Sau khi nói xong, nam sinh ngượng ngùng cười với bọn họ: “Hôm qua chúng em ăn rồi, ngon lắm ạ, không có mùi lạ đâu.”
“Vậy thì anh cũng thử xem.” Hạ Hòe Tự mỉm cười với nam sinh, nói: “Cảm ơn em.”
Lộ Ngân Đường chọn xong rồi, mỉm cười với hai cậu chàng, không nói gì thêm. Dù sao anh là người hướng nội, Hạ Hòe Tự cũng không thích nói chuyện với người xa lạ, nên sau đó họ không trò chuyện nữa. Đồ ăn được mang lên, Lộ Ngân Đường thử một miếng mầm hoa tiêu. Cậu chàng tóc xoăn bên cạnh lại hỏi: “Ngon đúng không ạ?”
Lộ Ngân Đường không kịp phòng bị nên bị sặc. Hạ Hòe Tự rót cho anh cốc nước. Nam sinh ngồi đối diện hoảng hốt, rút khăn giấy đưa cho Lộ Ngân Đường: “Ngại quá, cậu ấy cứ bất ngờ hét toáng lên như vậy.”
“Không sao.” Lộ Ngân Đường nuốt xong, vẫy tay với nam sinh, nói: “Ăn ngon.”
Nam sinh rụt tay về, đưa tay gõ nhẹ mu bàn tay cậu chàng tóc xoăn: “Tập trung ăn cơm đi.”
“Tớ vẫn ăn mà, cậu toàn phê bình linh tinh thôi.”
Bị nói vậy, cậu chàng tóc xoăn lập tức xụ mặt, đặt đũa xuống, quay sang một bên, không nói gì cũng không ăn nữa.
“Không phê bình cậu.” Nam sinh đặt một bát cá đã lọc xương sang phía cậu chàng, mặt vẫn không biểu cảm nhưng giọng điệu đã dịu đi rất nhiều, “Cậu ăn thêm mấy miếng nữa đi. Tớ đặt bánh kem rồi, một tiệm bánh ngọt nổi tiếng ở Bắc Kinh. Ăn cơm xong chúng ta quay về khách sạn.”
“Cậu lừa tớ.” Cậu chàng tóc xoăn nói với vẻ mặt nhăn nhó.
Thái độ này không được xem là tốt, nhưng nam sinh đối diện vẫn cười: “Tớ đã lừa cậu bao giờ chưa? Còn mua quà cho cậu rồi, chẳng phải cậu thích bóc quà nhất sao? Đoán xem là gì, khi nào về thì cho cậu bóc.”
“Ừm.” Có lẽ là đã dỗ được rồi, cậu chàng tóc xoăn không nói gì nữa, cầm đũa tiếp tục ăn cơm.
Hạ Hòe Tự nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: “Nếu không phiền, em có thể cho anh hỏi em đặt bánh kem ở tiệm nào không?”
“Đương nhiên được ạ.” Nam sinh gật đầu, lấy điện thoại tìm tài khoản Wechat của chủ tiệm cho Hạ Hòe Tự xem. Hạ Hòe Tự chụp một bức rồi đặt điện thoại xuống: “Được rồi, cảm ơn em.”
Hai người họ ăn rất nhanh, không bao lâu sau đã rời đi. Nhìn bóng người khuất xa, Lộ Ngân Đường mới nói: “Anh nghe lén người ta nói chuyện, không được đâu, trưởng khoa.”
“Với khoảng cách gần thế này, anh muốn không nghe cũng khó.” Hạ Hòe Tự cúi đầu lọc xương cá rồi gắp thịt cá vào bát Lộ Ngân Đường, “Nhưng mà, xem người trẻ tuổi yêu đương thật thú vị.”
“Em cũng còn trẻ mà.” Lộ Ngân Đường nói.
“Yêu đương với em còn thú vị hơn.” Hạ Hòe Tự phản ứng rất nhanh.
Cơm nước xong, hai người không ở lại uống trà mà tản bộ dọc theo con suối uốn lượn khắp khu du lịch. Nơi này đúng là mát mẻ, đi suốt một tiếng mà không đổ quá nhiều mồ hôi, xung quanh lại ít muỗi. Lộ Ngân Đường sợ sâu, lúc đi trên cỏ rất cẩn thận.
“Biết thế không mặc quần soóc, cỏ cọ hết vào chân rồi.”
Hạ Hòe Tự kéo anh lại xem, chỗ mắt cá chân bị cọ đỏ ửng. Hắn khẽ sờ vào đó: “Tìm chỗ nào nghỉ ngơi một lát rồi chúng ta về nhé.”
Lộ Ngân Đường hơi mệt, tìm một quán cà phê rồi ngồi bàn bên ngoài dưới tán ô che nắng.
Hai người đến muộn, bữa trưa kéo dài như vậy, giờ đã gần hoàng hôn. Ánh mặt trời chiếu xuống những ngọn núi cách đó không xa, cảnh tượng thật đẹp.
Im lặng ngồi một lát, ngắm mặt trời từ từ chuyển sang màu đỏ ối, rồi bị ngọn núi nuốt chửng. Chỉ một lát nữa thôi là trời sẽ tối đen. Hạ Hòe Tự uống hết cà phê, quay sang nhìn Lộ Ngân Đường, hỏi: “Em có nóng không?”
“Em vẫn ổn, nơi đây mát hơn thành phố nhiều.” Lộ Ngân Đường vươn vai, nói: “Về thôi, em mệt rồi.”
Trên đường về khách sạn có một quán bán chè. Lộ Ngân Đường thích mấy thứ này, kéo Hạ Hòe Tự vào mua một cốc chè sắn với đủ loại topping. Dọc đường đi ăn mãi không hết, về đến phòng, Lộ Ngân Đường đặt lên bàn, hỏi Hạ Hòe Tự có muốn ăn không. Hạ Hòe Tự không ăn, chỉ hỏi anh đã no chưa.
“Cũng bình thường thôi, nhưng em không ăn thêm được gì nữa.” Lộ Ngân Đường cầm điều khiển kéo rèm lại, nói: “Em tắm đã.”
Phòng có hai phòng tắm, mỗi người tắm một phòng. Lộ Ngân Đường tắm nhanh, sấy tóc xong đi ra phòng khách uống nước thì nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm còn lại tắt. Anh lấy hai chai nước trong tủ lạnh rồi tắt đèn, quay lại phòng ngủ. Không bao lâu sau, Hạ Hòe Tự cũng bước vào.
“Sữa tắm ở đây không dễ ngửi chút nào.” Lộ Ngân Đường vẫn xem điện thoại, nghe thấy Hạ Hòe Tự lại gần, “Em thích mùi hương anh dùng hơn.”
Hạ Hòe Tự ngồi xuống bên cạnh: “Sau này anh sẽ mang theo. Nâng chân lên một chút.”
Nghe vậy, Lộ Ngân Đường nhìn sang Hạ Hòe Tự, không biết Hạ Hòe Tự lấy tuýp thuốc ở đâu, nắm chân anh đặt lên đùi, cẩn thận bôi thuốc xung quanh cổ chân.
“Em hay bị nổi mẩn ở đây, mấy lần tắm xong ra cũng thấy. Chắc là dị ứng rồi, em đã làm xét nghiệm dị nguyên chưa?”
Lộ Ngân Đường đặt điện thoại xuống, xem Hạ Hòe Tự thoa thuốc cho mình: “Chưa, em cứ tưởng da mình nhạy cảm quá. Đôi khi người em cũng bị, nhưng không nghiêm trọng đến mức này.”
“Khi nào về thì đến bệnh viện anh khám đi. Nếu nghiêm trọng còn phải uống thuốc.” Hạ Hòe Tự cúi đầu cẩn thận bôi thuốc cho anh, biểu cảm nghiêm túc, hơi cau mày nhìn vùng da nổi mẩn đỏ ở mắt cá chân, “Em thấy khó chịu mà không chịu đi khám à? Cứ phải nghiêm trọng như lần gãy tay trước mới chịu đi sao?”
“Cũng không quá khó chịu, em không để ý lắm.”
Lộ Ngân Đường nghiêm túc giải thích, thấy Hạ Hòe Tự lo lắng, anh bỗng không biết làm sao. Trước giờ Hạ Hòe Tự chưa từng tức giận với anh, ngay cả khi hắn không biểu cảm cũng chưa bao giờ. Lần đầu tiên anh thấy hắn không để ý đến mình như vậy lại là vì lo lắng. Nghĩ vậy, lòng Lộ Ngân Đường không khỏi trào dâng một cảm xúc vừa ấm áp vừa mềm mại.
“Khi nào về, việc đầu tiên em làm là đến bệnh viện kiểm tra. Cần uống thuốc thì uống, cần tiêm thì tiêm, cần bôi thuốc thì anh sẽ bôi cho em.” Lộ Ngân Đường nói. Thấy Hạ Hòe Tự bôi xong, anh lấy khăn giấy cho hắn lau tay, sau đó lại gần ôm đối phương từ phía sau, “Được không? Trưởng khoa lớn thế này mà còn không thèm để ý đến người ta, anh ba mươi lăm tuổi hay mới ba, năm tuổi vậy?”
Hạ Hòe Tự ném giấy vào thùng rác, vòng tay ôm lấy anh: “Em ba tuổi, anh năm tuổi, em không nghe lời bằng anh đâu.”
Lộ Ngân Đường cười: “Trước kia không phải em không nghe lời bằng cún con sao?”
“Cũng không ngoan bằng cún đâu.”
Lần này Lộ Ngân Đường không phản bác, cúi đầu hôn lên cổ Hạ Hòe Tự, hạ giọng thì thầm: “Anh tắt đèn đi.”
Anh không thích làm chuyện này trong không gian sáng trưng, không có cảm giác an toàn. Anh thích khung cảnh tối tăm một chút, trong lúc ý thức lơ đãng, anh có thể hoàn toàn chìm đắm vào Hạ Hòe Tự, hắn cho anh cảm giác an tâm.
Hạ Hòe Tự tắt đèn, Lộ Ngân Đường xuống giường đi tới chiếc giường nhỏ hơn kế bên cửa sổ.
Anh quỳ một chân lên giường, định vén chăn sang một bên. Hạ Hòe Tự tắt đèn xong, ôm lấy anh từ phía sau. Một nụ hôn đặt bên cổ Lộ Ngân Đường, rất mạnh, thậm chí còn cắn nhẹ. Nửa người Lộ Ngân Đường tê dại, tay run rẩy ném chiếc chăn sang một bên, không còn tâm trí quan tâm đến điều gì khác nữa.
Có lẽ vì Lộ Ngân Đường không cần đi làm, nên đêm nay Hạ Hòe Tự rất mãnh liệt. Ngay từ đầu đã như đốt lửa trên từng tấc da thịt Lộ Ngân Đường, bàn tay hắn bóp eo dùng lực, vừa buông ra đã để lại dấu vết. Hạ Hòe Tự còn rảnh rỗi hỏi một câu có đau không. Lộ Ngân Đường nào biết hắn muốn hỏi đau ở chỗ nào, chỉ khàn giọng đáp không đau.
Bàn chân vừa bôi thuốc mỡ được hắn nắm trong tay, gầy nên hơi cộm. Hạ Hòe Tự cúi đầu hôn lên cẳng chân anh, tay chậm rãi lướt xuống. Dù đã làm rất nhiều lần, cũng từng có những lần mãnh liệt, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn không “nể mặt” Lộ Ngân Đường như vậy.
Lộ Ngân Đường da mặt mỏng, dù đã trải qua nhiều chuyện nhưng vẫn dễ xấu hổ. Bình thường Hạ Hòe Tự muốn gì anh cũng đều nghe theo. Hạ Hòe Tự luôn quan tâm đến cảm xúc của anh nên không bao giờ quá phận. Hắn biết anh không đến mức bất đắc dĩ sẽ không kêu ngừng, đã nói không được là không được. Nhưng lần này dường như Hạ Hòe Tự không nghe thấy. Đến nửa đêm, Lộ Ngân Đường vừa nhúc nhích là hai chân đã run rẩy. Anh bụm mặt nói thật sự không được nữa, Hạ Hòe Tự chỉ ừ một tiếng, kéo Lộ Ngân Đường chống lên tường, hôn lên lưng anh.
Lộ Ngân Đường gục đầu vào cánh tay, cả người gần như áp sát vào tường, không thể động đậy. Vừa mở miệng là phát ra âm rung, hồi lâu mới cất lên tiếng: “… Có phải anh giận em không?”
Hạ Hòe Tự hôn lên tai anh, bật cười khẽ: “Anh có bao giờ giận em được đâu. Nhìn em là không giận nổi rồi.”
“Tối nay là do anh sốt ruột, không nên tỏ ra lạnh nhạt với em. Anh xin lỗi. Anh hiểu rõ sức khỏe của em thế nào, anh rất sợ em sinh bệnh.”
Cằm Hạ Hòe Tự gác lên vai Lộ Ngân Đường, ghé sát tai anh thì thầm, giọng nói trầm khàn mang theo dục vọng không kiềm chế được, nghe thật êm tai. Lộ Ngân Đường nhắm mắt, sự kích thích từ cả thể xác lẫn tinh thần khiến anh suýt rơi nước mắt.
“Trong lòng đã kìm nén đủ thứ chuyện rồi, trên người lại có thêm vấn đề gì nữa thì làm sao có thể chịu đựng được?”
Lộ Ngân Đường bị hắn nắm cằm hé miệng, tiếng thở hổn hển nghẹn lại trong cổ họng. Hạ Hòe Tự không nói bừa. Hắn hiểu rất rõ Lộ Ngân Đường, cả về tính cách lẫn sức khỏe. Chỉ cần Lộ Ngân Đường thở dài là hắn có thể hiểu anh không thoải mái ở chỗ nào. Số lần tắm xong nổi mẩn rất ít, chính Lộ Ngân Đường còn không để ý. Vậy mà bọn họ mới sống chung tổng cộng gần một tháng, Hạ Hòe Tự đã mang theo thuốc rồi.
“Đừng.” Lộ Ngân Đường nhắm mắt, khẽ nói: “Anh đừng nhận lỗi với em, ở bên em anh không sai.”
“Anh biết.” Hạ Hòe Tự khẽ thở dài.
“Anh thả lỏng một chút.” Lộ Ngân Đường vỗ bàn tay đang ôm lấy eo mình, nói: “Em muốn… nhìn anh.”
Hạ Hòe Tự buông tay, nâng chân anh thay đổi tư thế. Lộ Ngân Đường vừa quay người đã hôn lên môi Hạ Hòe Tự, cánh tay ôm lấy vai hắn. Không bao lâu sau, anh đã bị Hạ Hòe Tự ôm chặt vào lòng.
Trước đó chưa từng làm thế này, hai đùi Lộ Ngân Đường run rẩy, nhưng bị Hạ Hòe Tự ép chặt. Ý thức anh mờ mịt, đùi, cẳng chân, bụng áp sát vào nhau. Đầu gối đau nhức, bụng trướng căng, nhưng những nơi khác lại thoải mái vô cùng. Lộ Ngân Đường cào lên vai Hạ Hòe Tự, sau đó đưa tay đẩy hắn, nhíu mày muốn thoát ra.
Không thành công. Hạ Hòe Tự ngăn cản anh dễ như trở bàn tay. Lộ Ngân Đường không thể nhúc nhích, cảm thấy cả người nóng bừng, mặt nóng đến đáng sợ, nước mắt cũng nóng bỏng. Anh thật sự không còn cách nào khác, đến cuối cùng thốt lên câu “Em sắp chịu không nổi rồi” cũng không khiến Hạ Hòe Tự buông tha.
Giường chiếu bị giày vò đến không còn hình dạng ban đầu, cả hai người đều không còn sạch sẽ. Lộ Ngân Đường biết, nhưng cũng hết cách. Dù sao đã như vậy, anh cũng không còn sức lực, bám víu vào người Hạ Hòe Tự, ngồi lên đùi hắn, thở gấp. Hạ Hòe Tự đưa tay xoa lưng, hôn lên cổ anh, hôn đến khi cả người Lộ Ngân Đường không còn nóng rực nữa mới vỗ nhẹ bảo anh mở mắt.
“Lộ Lộ, sinh nhật vui vẻ.” Hạ Hòe Tự dịu dàng nhìn Lộ Ngân Đường, giọng điệu tự nhiên như thể đã muốn nói câu này từ rất lâu rồi: “Anh yêu em.”
Lộ Ngân Đường mất mấy giây mới phản ứng, khẽ “ừ” một tiếng. Mặt anh lại nóng bừng, mắt môi đều đỏ. Anh khẽ thở một hơi, hôn lung tung bên môi Hạ Hòe Tự, sau đó dùng giọng khàn đặc nói nhỏ: “Em cũng vậy.”