Bệnh nhân đặc biệt

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đang tán gẫu với ai vậy?” Ba bỗng xuất hiện từ phía sau, bưng đĩa trái cây ngồi xuống.
“Bạn con.” Hạ Hòe Tự đặt điện thoại xuống, cầm miếng kiwi lên ăn.
“Ăn nhiều một chút, bữa tối nay hơi nhiều dầu mỡ.” Ba vươn vai, “Được cái là canh chân giò ngon.”
“Ba ăn ít thôi, hàm lượng purine cao.”
“Con phiền quá.” Ba trừng mắt nhìn Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự xem điện thoại, ăn thêm mấy miếng trái cây nữa rồi mới hỏi: “Mẹ con đâu rồi?”
“Sang nhà dì Triệu chơi.” Ba xem TV.
Hạ Hòe Tự gật đầu, đứng lên: “Con sang nhà Kiều Duy Tang, hai người bọn họ mới về, chú Kiều với cô Lâm không có nhà.”
Buổi chiều Hạ Hòe Tự tắm rửa rồi ngủ một lát, hiện tại có tinh thần, thay quần áo rồi mặc thêm áo khoác, ngoài trời đang đổ tuyết, rất lạnh.
Hẻm Vĩnh An ở ngay sau nhà hắn, đi năm phút là tới, vừa đến cổng nhà họ Kiều, Hạ Hòe Tự đã nghe thấy tiếng Kiều Tâm Viễn hét to, không biết Kiều Duy Tang lại trêu chọc gì cậu bé.
“Em không với tới!”
Hạ Hòe Tự bước nhanh vào sân mới thấy một tay Kiều Tâm Viễn nắm lấy cổ áo Kiều Duy Tang, tay còn lại giơ cao không biết đang với lấy thứ gì, Kiều Duy Tang cũng giơ tay, cầm một cây pháo hoa cầm tay không chịu đưa cho cậu.
“Hai đứa lại làm sao thế này.” Hạ Hòe Tự chậm rãi lại gần, giơ tay rút cây pháo hoa từ tay Kiều Duy Tang ra xem xét.
Kiều Tâm Viễn nhìn hai người với vóc dáng cao ráo trước mặt, tức đến bốc hỏa, chìa tay về phía Hạ Hòe Tự đòi: “Cho em!”
“Tại sao?” Hạ Hòe Tự thích trêu trẻ con, cũng giơ pháo hoa lên, “Tại sao anh em không cho em chơi?”
Kiều Duy Tang kéo Kiều Tâm Viễn xoay nửa vòng, cho Hạ Hòe Tự thấy tóc mai bị cháy xém một phần, không quá rõ ràng nhưng nhìn kĩ là có thể thấy.
“Xứng đáng.”
Hạ Hòe Tự lấy bật lửa trong túi Kiều Duy Tang, châm lửa, pháo hoa lập tức cháy xẹt xẹt, dù đứng dưới đèn sân vẫn sáng rực, cực kỳ đẹp, Hạ Hòe Tự cầm cao lên một chút rồi đưa cho Kiều Tâm Viễn, dặn cậu bé cầm phía dưới.
Một cây chẳng mấy chốc đã cháy tàn, Kiều Tâm Viễn bĩu môi nhìn hai người kia, không nói một lời, Kiều Duy Tang thở dài, lấy một cây khác ra, Hạ Hòe Tự châm lửa, Kiều Tâm Viễn vui vẻ cầm lấy.
Ba người cứ một người giơ cao, một người châm lửa, một người cầm chơi, Hạ Hòe Tự lắc lắc ngón tay bị hơi nóng táp vào: “Con trai dì Triệu còn chẳng chơi thế này.”
“Trẻ con không biết gì đều chơi như thế.” Kiều Duy Tang nói, lại lấy ra một cây.
Hạ Hòe Tự châm lửa: “Trưa nay tôi gặp Lộ Ngân Đường ở bệnh viện, hẳn là cậu nhớ cậu ấy, chủ nhiệm lớp của Tâm Viễn.”
“Bạn cấp ba của cậu.” Kiều Duy Tang liếc hắn, “Làm gì phải phân biệt như vậy.”
“Tôi không thân với cậu ấy.” Hạ Hòe Tự mỉm cười, “Cậu ấy không giống hồi cấp ba.”
“Tôi cũng thấy thế.” Kiều Duy Tang đáp, “Tôi nhớ sau vụ đó, cậu ấy rất… ấy.”
“Ấy là sao?” Hạ Hòe Tự nhìn Kiều Duy Tang.
“Kiểu xa cách gì đó, tôi không nói rõ được.” Kiều Duy Tang giơ hai cây cuối cùng, châm lửa, rồi đưa hết cho Kiều Tâm Viễn, liếc Hạ Hòe Tự, “Hiện tại còn xa cách không?”
“Chắc là rất xa cách, tính cả hồi cấp ba thì chúng tôi chưa nói với nhau được mấy câu, không rõ lắm.” Hạ Hòe Tự trả bật lửa cho Kiều Duy Tang.
“Hai cậu không cùng lối sống, không nói chuyện với nhau là bình thường.” Kiều Duy Tang đút tay vào túi, “Tính cách cũng tương phản, ai mà chịu nổi.”
“Ừm.” Hạ Hòe Tự thuận miệng đáp một tiếng, một lúc lâu sau mới sửa lại: “Cũng tàm tạm.”
Kiều Tâm Viễn ném pháo hoa đã tàn, hô một tiếng rồi chạy tới: “Trưởng khoa Hạ, em giới thiệu đối tượng cho anh nhé.”
“Cái gì?” Hạ Hòe Tự kinh ngạc nhìn cậu.
“Bạn cùng bàn hồi cấp ba của em, cậu ấy là bạn thân nhất của em đấy, tính cách tốt, làm việc ở thư viện.”
“Bạn học cấp ba của em?” Hạ Hòe Tự nhướng mày, “Thế anh thành trâu già gặm cỏ non à.”
Kiều Duy Tang đứng bên cạnh tặc lưỡi, Hạ Hòe Tự cười, đẩy Kiều Tâm Viễn: “Vào nhà đi, tuyết rơi mau hơn rồi.”
Tuyết rơi cả đêm, đến sáng mới ngừng, tuyết đọng một lớp dày trên đường, mới sáng sớm, xe đẩy tuyết chạy ầm ầm đánh thức Hạ Hòe Tự.
Chưa đến giờ đi làm, Hạ Hòe Tự chợp mắt thêm một lát mới dậy, rửa mặt xong thì ngó ra ngoài xem tình hình giao thông thế nào.
Hôm nay lại là một ngày bận rộn.
Tết Dương lịch vừa qua, kết thúc một kỳ nghỉ ngắn nhưng không khí vẫn chưa trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, bởi vì sắp đến Tết Nguyên Đán. Tuyết rơi hết trận này đến trận khác, từ già đến trẻ đều hy vọng trận tuyết này báo hiệu một năm bội thu và một mùa Tết sung túc.
Hạ Hòe Tự ghét tuyết, bận, vô cùng bận, mỗi lần đi thăm bệnh, đứng ngoài hành lang là có thể ngửi thấy mùi xương hầm nồng nặc, dạo này bệnh nhân nhập khoa chấn thương chỉnh hình người này nối tiếp người kia, như thể đang thi đấu xem ai thảm hại hơn.
Hạ Hòe Tự lại đối diện với các phần cơ thể máu thịt lẫn lộn suốt mấy ngày, vất vả lắm mới về đến nhà, ba lại nấu một bàn thịt cá, hắn không thể nuốt nổi, chỉ ăn sủi cảo nhân ba vị cùng một đĩa rau cải, uống bát canh cá với rau chân vịt xem như xong bữa.
“Thế này xuất gia cũng được, làm bác sĩ gì nữa.” Mẹ cau mày phàn nàn.
“Có khác nào xuất gia đâu, vừa ăn chay vừa không yêu đương.” Ba nói tiếp, “Con trai ba có thể làm hai việc cùng một lúc, đạt đến trình độ nào rồi?”
“Đỉnh.” Mẹ giơ ngón cái.
Hạ Hòe Tự vừa mệt vừa buồn ngủ, không đôi co với hai vợ chồng già, cơm nước xong dặn dò hai người mấy câu dạo này không cần thiết thì đừng ra ngoài kẻo bị ngã, tắm rửa xong rồi đi ngủ.
Mấy năm nay thời gian bên ba mẹ ngày càng ít, lên đến vị trí trưởng khoa không còn nhàn rỗi như trước, Hạ Hòe Tự bận đến nửa tháng không nhớ nổi việc gọi điện thoại cho ba mẹ, mới đến nhà cũng mệt rã rời, đặt lưng xuống là ngủ ngay. Tuy ba mẹ đều hiểu và ủng hộ, nhưng Hạ Hòe Tự vẫn áy náy.
Thảo nào suốt ngày ngóng trông Hạ Hòe Tự tìm đối tượng, mục đích của hai người không phải tìm ai đó chăm sóc hắn hay đại loại thế, thật ra họ chỉ muốn có người ở bên hắn, nhưng ngần ấy năm Hạ Hòe Tự chưa từng dẫn ai về ra mắt gia đình.
Trước khi ngủ, Hạ Hòe Tự lại nghĩ về vấn đề này, thật ra có nghĩ cũng không ra cách giải quyết, chỉ là nghĩ mà thôi.
Sáng hôm sau còn phải đi làm, Hạ Hòe Tự nghe chuông báo thức kêu suốt năm phút, mẹ gõ cửa hai lần mới dậy.
Ba đang nấu bữa sáng, biết dạo này Hạ Hòe Tự bận, thấy hắn ra thì giục vào ăn ngay: “Ba chiên cho con hai đĩa sủi cảo mang đi, trưa không có thời gian thì cố gắng ăn một ít, chia cho đồng nghiệp nữa, còn đây là hộp trái cây, ba vừa cắt xong, con mang đi đi.”
Hạ Hòe Tự nhìn hai cặp lồng và một hộp trái cây to trên bàn: “Vâng, con mang hết đi, thịt kho tàu hôm qua còn thừa cũng hâm lại, con mang đi cả.”
“Ừ ừ!” Ba lập tức phấn khởi quay vào bếp, mẹ ngồi bên cạnh ăn cháo không quên chỉ đạo, “Tiện thể thả thêm mấy quả trứng cút vào!”
Ngần này đồ đủ cho Hạ Hòe Tự ăn trong hai ngày, nhưng hắn biết ba mẹ thích nấu thức ăn cho hắn mang đi, hắn càng chủ động yêu cầu thứ gì, ba mẹ càng vui vẻ.
Từ nhỏ Hạ Hòe Tự đã không quấn quýt ba mẹ cũng không làm nũng, nên ba mẹ rất quý trọng những lúc hắn chủ động đòi hỏi.
Hạ Hòe Tự xem lịch, còn một tuần nữa là tất niên, hiếm khi nói nhiều đến thế: “Trước Tết khả năng con không về được, ba mẹ ở nhà chú ý sức khỏe, không cần dán câu đối, cẩn thận kẻo ngã, dạo này con đã tiếp nhận mấy trường hợp ông bà bị ngã gãy chân rồi.”
“Biết rồi, năm nào con cũng nhắc lại, lỗ tai mọc kén hết rồi.” Mẹ cười tủm tỉm nhìn hắn ăn cơm, “Con trai mẹ thành đạt thật đấy, bảy tám năm rồi không ở nhà ăn Tết.”
Bàn tay cầm đũa của Hạ Hòe Tự khẽ dừng lại, ngẩng đầu nhìn phụ huynh, nghẹn lời, không biết nên nói cái gì: “Con…”
“Biết con bận rồi, chữa bệnh cứu người là việc bác sĩ nên làm, ba mẹ hiểu mà!” Ba vội ngắt lời hắn, “Ý của mẹ con là thế, con đừng nghĩ nhiều, không cần quá để tâm đến ba mẹ đâu.”
Mẹ gật đầu: “Đúng vậy, sức khỏe ba mẹ dồi dào, con cứ tập trung làm việc là được.”
“Vâng.” Hạ Hòe Tự cúi đầu, uống hết sữa đậu nành, không nói gì thêm.
Sữa đậu nành vừa ra lò nóng hôi hổi, hơi nóng bốc lên khiến mắt Hạ Hòe Tự cay xè.
Ăn sáng xong, Hạ Hòe Tự xách túi giữ nhiệt lớn, bên trong đựng hai cặp lồng và một hộp cơm giữ nhiệt, cộng thêm một túi ni lông đựng hộp trái cây, ba mẹ lại chuẩn bị thêm một ít màn thầu và nước sốt nhà làm, sau đó mới không yên tâm nhìn hắn lái xe rời đi.
Nhà ba mẹ cách bệnh viện xa hơn nhà Hạ Hòe Tự, hắn lái xe nửa tiếng, đường tuyết trơn nên không lái nhanh được, Hạ Hòe Tự xách mấy túi đồ lên đến tầng thì đã hơn tám giờ, phòng chờ đã chật kín bệnh nhân, hắn nhìn lướt qua, vào văn phòng đặt đồ xuống, thay quần áo rồi vội vàng vào phòng khám.
Điều dưỡng trước cửa thấy Hạ Hòe Tự tới mới bắt đầu gọi số, Hạ Hòe Tự đeo khẩu trang, xịt gel sát khuẩn, loa bắt đầu phát số thứ tự, sau đó cửa được đẩy ra, Hạ Hòe Tự vừa tiến về phía bàn làm việc vừa nói: “Mời ngồi.”
Không ai nói gì, Hạ Hòe Tự ngồi xuống mới liếc bệnh nhân vừa tiến vào, bệnh nhân đã ngồi vào ghế bên cạnh.
Mấy ngày nghỉ lễ không nói chuyện, càng không gặp mặt, Lộ Ngân Đường vẻ mặt không chút cảm xúc giơ tay trái đặt lên bàn: “Chào buổi sáng trưởng khoa Hạ, lâu rồi không gặp.”
“… Chào buổi sáng.” Hạ Hòe Tự thấy người trước mặt thì sửng sốt một giây, ánh mắt chuyển sang tay trái của anh, “Xảy ra chuyện gì?”
“Bị đâm phải.” Lộ Ngân Đường đáp.
“Đâm thế nào, chỉ đau tay?” Hạ Hòe Tự đỡ tay anh xuống đặt xuống bàn, tiện thể mở máy tính.
“Không khí đâm.” Lộ Ngân Đường đau đến mức hơi nghiêng người sang một bên, “Vừa rồi đến trường lấy đồ, đi đường trơn không kịp phanh xe, ngã xuống mương bên cạnh dải cây xanh của trường.”
“Dải cây xanh trường cậu nên được sửa sang lại.” Hạ Hòe Tự đứng lên, nâng tay trái Lộ Ngân Đường, duỗi thẳng, vén ống tay áo lên để thăm khám, bị thương ở cổ tay, hiện tại sưng tấy, chắc chắn có tổn thương xương, “Có thể cử động không?”
“Đau muốn chết.” Lộ Ngân Đường cắn răng.
Hạ Hòe Tự liếc anh, trán Lộ Ngân Đường lấm tấm mồ hôi, mặt trắng bệch, nhưng vẻ mặt không cảm xúc, không nhìn kĩ thì đúng là không thể nhận ra anh đang đau đến chết đi sống lại.
“Cởi áo khoác ra.” Hạ Hòe Tự nâng cánh tay Lộ Ngân Đường, bảo anh đứng lên, sau đó kéo khóa, giúp anh cởi áo khoác, rồi xắn tay áo hoodie lên đến khuỷu tay để kiểm tra cả cẳng tay.
“Khớp có đau không? Chỗ này?” Hạ Hòe Tự ấn khuỷu tay Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường lắc đầu: “Không cảm thấy gì khác, có thể cử động, nhưng rất đau.”
“Tay cậu…” Hạ Hòe Tự bỏ ống nghe xuống, “Ít nhất bị rạn xương, chụp X-quang đã, có lẽ phải bó bột, sẽ hơi phiền phức.”
“Mất bao lâu, một buổi sáng?” Lộ Ngân Đường nâng tay lên, nhìn Hạ Hòe Tự thao tác trên máy tính để ra chỉ định.
“Một buổi sáng chắc không kịp.” Hạ Hòe Tự nhìn thẳng máy tính, tay nhanh chóng gõ phím, nói đến đây bỗng ngừng lại, liếc Lộ Ngân Đường, “Cậu đến một mình?”
“À.” Lộ Ngân Đường trả lời, “Bảo vệ trường nghỉ hết rồi, tôi bắt xe đến.”
Hạ Hòe Tự nhíu mày nhìn màn hình hiển thị số thứ tự, phía sau còn bảy, tám bệnh nhân đang chờ: “Tôi gọi người đi cùng cậu.”
“Không cần, tôi…”
Hạ Hòe Tự ngắt lời: “Cậu tự đi dễ gây ra tổn thương thứ cấp, còn nghiêm trọng hơn.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự gọi một cuộc điện thoại, cùng lúc đó, máy in bắt đầu làm việc, in ra mấy tờ phiếu.
“Tiểu Ngọc, tìm giúp tôi một người dẫn bệnh nhân đi khám, tôi có một người bạn bị thương ở tay, không tự đi được.”
Cúp máy, Hạ Hòe Tự lấy dây đai cố định tay trong ngăn kéo cho Lộ Ngân Đường, sau đó đánh giá tổng thể một lượt từ trên xuống dưới: “Còn đụng phải chỗ nào không, để kiểm tra luôn cho cậu, đỡ phải đăng ký thêm lần nữa.”
“Không, lúc ngã tôi dùng tay chống nên mới bị thế này.” Lộ Ngân Đường vỗ vỗ đất cát dính trên quần, không thể sạch được, vì chúng đã hòa với tuyết và bết chặt vào vải rồi.
“Đừng cử động nữa, ổn định tay cậu trước.” Hạ Hòe Tự nắm lấy cổ tay phải của Lộ Ngân Đường, kéo anh đứng lên, sau đó kéo tấm rèm che giường khám bên cạnh, “Cậu ngồi ở đây đợi một lát, đừng cử động.”
Lộ Ngân Đường không nói lời nào, đến bên giường ngồi xuống.
Hạ Hòe Tự quay về bàn làm việc, gọi số tiếp theo, vị trí này vừa khéo khiến hai người mặt đối mặt, bệnh nhân tiếp theo vào, Hạ Hòe Tự ngẩng đầu nhìn màn hình máy tính là có thể đối diện với Lộ Ngân Đường.
Sau khi chạm mắt hai lần, bệnh nhân tiến vào, là một dì lớn tuổi, than đau lưng.
Lộ Ngân Đường vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, cắn răng chịu đau, quan sát Hạ Hòe Tự thăm khám.
Vừa rồi đăng ký, anh cố ý chọn khám chuyên gia, bởi vì thật sự quá đau, anh không ngờ chuyên gia lại là Hạ Hòe Tự, đến cửa phòng khám thấy thông tin bác sĩ mới biết.
Trong khung giới thiệu, Hạ Hòe Tự mặc áo blouse, bên trong là áo sơ mi thắt cà vạt, trông trẻ hơn hiện tại một chút, có lẽ chụp trước năm ba mươi tuổi, tóc ngắn hơn bây giờ, lộ ra toàn bộ gương mặt, đuôi mắt hơi xếch, vẻ mặt không chút cảm xúc khi nhìn vào camera, Hạ Hòe Tự trong ảnh chụp còn lạnh lùng hơn người thật.
Hạ Hòe Tự mặc áo blouse khám bệnh không còn vẻ dễ nói chuyện như lần trước hai người vô tình gặp nhau, không phải là tính tình kém, mà là rất quyết đoán, nói năng dứt khoát, khiến người ta không dám phản bác thêm câu nào.
Hơn nữa… Lộ Ngân Đường cụp mắt, khóe mắt lại liếc nhìn Hạ Hòe Tự, thấy hắn ngồi xuống kiểm tra chân cho bệnh nhân, kiên nhẫn hỏi những điều cần lưu ý.
Hạ Hòe Tự khi là bác sĩ toát lên vẻ chuyên nghiệp, cực kỳ đẹp trai.
Không phải ai trong chính nghề nghiệp của mình cũng có thể vô thức biểu lộ ra vẻ tự tin, làm chủ mọi thứ như vậy.
Lộ Ngân Đường quay đầu đi, không nhìn Hạ Hòe Tự nữa, anh thấy mình vẫn không đủ đau, lúc này còn có tâm trạng suy nghĩ vấn đề này.