Bữa Trưa Ấm Áp

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu Ngọc tìm được một chú trung niên tốt bụng, đẩy xe lăn đến. Lộ Ngân Đường hoảng hốt, nhất quyết không chịu ngồi.
“Chân tôi có làm sao đâu, chỉ gãy tay thôi mà, bắt tôi ngồi xe lăn làm gì.” Lộ Ngân Đường liên tục từ chối, nhưng cuối cùng vẫn bị chú kia giữ lại.
“Ngồi xe lăn để tránh bị va chạm.” Hạ Hòe Tự đưa cho chú một xấp phiếu, “Đi chụp X-quang trước, sau đó là CT và MRI.”
Lộ Ngân Đường ngồi trên xe lăn được đẩy ra ngoài, lúc này mới nhận ra chiếc xe lăn thật hữu dụng. Bệnh viện đông người là thế mà ai cũng nhường đường cho hai người họ.
Việc chụp phim diễn ra rất nhanh chóng. Chú dẫn đường vô cùng nhanh nhẹn, suốt quá trình Lộ Ngân Đường không cần động tay động chân chút nào. Chú còn suýt nữa thì muốn bế anh lên, nhưng bị anh nghiêm túc từ chối.
Nhưng quá trình chờ đợi lại rất lâu. Chụp X-quang và MRI nhanh hơn một chút, còn CT thì rất chậm. Chú dẫn đường đã phải thay túi chườm đá ở cổ tay cho Lộ Ngân Đường đến hai lần thì mới có kết quả, lúc đó đã là giữa trưa.
Chẳng trách Hạ Hòe Tự lại nói một buổi sáng không đủ. Giờ này các bác sĩ đã nghỉ trưa hết rồi.
Chú đẩy Lộ Ngân Đường quay về khoa Chấn thương chỉnh hình. Cô điều dưỡng trực đang thu dọn đồ đạc, vừa thấy Lộ Ngân Đường đã không đợi anh cất tiếng hỏi mà mở lời trước: “Anh là bạn của trưởng khoa Hạ đúng không ạ?”
“À.” Lộ Ngân Đường sững sờ, “Đúng vậy.”
“Trưởng khoa Hạ đang ở trong chờ anh đấy, anh cứ vào đi, anh ấy vẫn chưa tan làm đâu.” Cô điều dưỡng chỉ vào phòng khám bệnh.
“Cảm ơn.” Lộ Ngân Đường gật đầu, rời xe lăn, cầm một đống tài liệu rồi bước vào.
Lần này anh không gõ cửa mà đẩy thẳng vào. Hạ Hòe Tự vẫn đang ngồi trước máy tính, thấy anh bước vào thì đứng dậy, nhận lấy tập tài liệu trong tay anh xem xét một lượt.
“Cậu ngồi đi.” Hạ Hòe Tự đỡ Lộ Ngân Đường ngồi xuống ghế.
Lộ Ngân Đường vẫn khoác áo, nhìn Hạ Hòe Tự đọc phim. Chính anh cũng nhìn thấy một vết rạn nhỏ ở cổ tay mình.
“Rạn xương thuyền.” Hạ Hòe Tự liếc nhìn anh, “Phải bó bột thôi.”
“Cậu bó?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Cậu bó.” Hạ Hòe Tự nhíu mày.
“Ý tôi là…” Lộ Ngân Đường nói chậm lại, “Cậu sẽ bó cho tôi sao?”
“Ừ.” Lần này Hạ Hòe Tự gật đầu, “Các điều dưỡng nghỉ trưa hết rồi, tôi sẽ bó cho cậu.”
Trong phòng điều trị, cánh tay bị thương của Lộ Ngân Đường đặt trên bàn, bên cạnh là một thứ dùng để cố định mà anh không biết tên gọi là gì. Anh khó khăn nhìn Hạ Hòe Tự thấy hắn xắn tay áo rồi nhúng bột vào nước.
Lộ Ngân Đường chưa từng bó bột nên không biết phải làm thế nào. Hiện tại, cánh tay trái của anh đang được treo lơ lửng, phía dưới bàn tay có đệm lót, để lộ phần cổ tay bị thương. Không lâu sau, Hạ Hòe Tự chuẩn bị bột xong, nhìn kỹ còn thấy hơi bốc lên.
“Làm thế nào đây?” Lộ Ngân Đường nhíu mày hỏi.
“Chỉ cần quấn lên là được. Hiện tại cổ tay còn sưng nề nên không cần quấn quá chặt.” Hạ Hòe Tự vẫn đeo khẩu trang, giọng hơi khàn nhưng rất truyền cảm, khiến người nghe cảm thấy vững tâm. “Sẽ hơi đau một chút, cậu chịu khó nhé.”
Nói xong, Hạ Hòe Tự đặt bột lên cổ tay sưng to của Lộ Ngân Đường, quấn từng vòng thật kỹ thuật. Đến khi lớp bột đủ dày, Hạ Hòe Tự mới dừng lại, sau đó nắn chỉnh những chỗ chưa đều. Lúc này, bột đã không còn ấm như ban đầu mà từ từ cứng lại.
Hạ Hòe Tự đặt cánh tay Lộ Ngân Đường xuống, sau đó tiếp tục dùng đai treo cố định.
“Đừng hạ tay xuống nhé, nếu không thoải mái thì giơ cao lên, đừng để nó bị sung huyết.” Hạ Hòe Tự vừa rửa tay vừa dặn dò, “Sau khi hết sưng… tức là khi cậu cảm thấy bột lỏng ra thì đến cố định lại. Tôi sẽ kê cho cậu thuốc giảm đau và chống viêm, cậu về uống hàng ngày.”
Hạ Hòe Tự mở cửa, nhường Lộ Ngân Đường ra trước, sau đó đóng cửa rồi cùng đi ra ngoài. Hắn tiện tay tháo khẩu trang: “Chỉ là bây giờ quầy thuốc nghỉ rồi, phải đến chiều mới lấy được thuốc.”
Lộ Ngân Đường vẫn còn đang thất thần từ nãy đến giờ, lúc này mới lấy lại tinh thần, nhận ra hai người đã đi đến cửa thang máy. Anh gật đầu, không rõ Hạ Hòe Tự vừa nói gì, cứ đồng ý trước đã: “À, ừ.”
Hạ Hòe Tự ném khẩu trang vào thùng rác cạnh thang máy, quay đầu nhìn anh, bất chợt mỉm cười.
“Sao thế?” Lộ Ngân Đường khó hiểu.
“Đau đến choáng váng rồi sao?” Hạ Hòe Tự đi tới, ấn thang máy, “Còn một tiếng nữa mới hết giờ nghỉ trưa, vào văn phòng của tôi chờ đi.”
“Gì cơ… Không cần đâu, phiền cậu quá.” Lộ Ngân Đường chưa kịp suy nghĩ đã từ chối, “Hôm nay tôi đã làm phiền cậu rất nhiều rồi, còn khiến cậu nghỉ trưa muộn nữa.”
“Vốn dĩ tôi có bao giờ nghỉ làm đúng giờ đâu.” Hạ Hòe Tự bước vào thang máy, ấn nút giữ cửa, nhìn người bên ngoài.
Nửa phút sau, Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ mỉm cười: “Thầy Lộ thật sự không đi sao? Nếu là bệnh nhân khác đến giờ này tôi cũng sẽ không bỏ mặc đâu.”
“Không phải, tôi không…” Lộ Ngân Đường lắp bắp, cuối cùng dứt khoát không nói nữa, nhanh chóng bước vào thang máy, “Đi thôi, đi thôi, cảm ơn trưởng khoa Hạ.”
Đúng là giờ nghỉ trưa, Lộ Ngân Đường đi theo Hạ Hòe Tự suốt dọc đường không hề gặp đồng nghiệp của hắn. Gần đến nơi, anh lấy điện thoại ra định gọi cơm, coi như mời Hạ Hòe Tự một bữa.
“Trưởng khoa Hạ, tôi…” Lộ Ngân Đường dùng lưng khép cửa lại, ngẩng đầu lên thì thấy Hạ Hòe Tự lấy ra hai cặp lồng cơm, anh liền ngẩn người.
“Đến ăn chút gì đi, sáng nay ba chuẩn bị cho tôi sủi cảo chiên, đúng lúc một mình tôi ăn không hết.” Hạ Hòe Tự mở nắp, cả buổi sáng mà sủi cảo vẫn còn bốc hơi. Hắn lấy hai chiếc đũa dùng một lần, lúc này mới phát hiện Lộ Ngân Đường vẫn còn đứng đó, “Sao thế?”
“… Mời cậu một bữa cơm.” Lộ Ngân Đường cố chấp nói nốt câu còn dang dở.
“Thế à, cảm ơn thầy Lộ.” Hạ Hòe Tự mỉm cười, đặt đôi đũa lên nắp cặp lồng để ngửa, “Hôm nay tôi đã có cơm rồi, không cần phiền phức vậy đâu.”
Lộ Ngân Đường thở dài trong lòng, cảm thấy người kia sao lại quá mức như vậy. Anh đã ngượng ngùng vì làm phiền hắn suốt buổi sáng, muốn bày tỏ lòng thành nhưng lại bị đối phương từ chối thẳng thừng. Lộ Ngân Đường không thích người khác nói bóng gió mình nên hơi giận.
“Nếu không, hôm nào tôi rảnh, cậu mời tôi một bữa thịnh soạn là được.” Hạ Hòe Tự kéo ghế sang bên cạnh, ngón tay tùy ý đặt trên lưng ghế, nhìn Lộ Ngân Đường, “Chắc cậu sẽ không cho tôi ‘leo cây’ đâu nhỉ, thầy Lộ?”
Câu nói này được thốt ra cùng với một nụ cười, đậm chất trêu ghẹo. Một người vốn bình tĩnh suốt cả buổi sáng bỗng nhiên dùng giọng điệu dịu dàng nói với anh câu này. Tuy chỉ là một chút, nhưng Lộ Ngân Đường vẫn cảm nhận được sự đối đãi khác biệt.
Khá tốt.
“Giáo viên nhân dân giữ lời hứa.” Lộ Ngân Đường không dựa vào cửa nữa mà tiến lại gần, “Bao giờ cậu rảnh thì nhắn cho tôi. Ngày mười ba tháng hai tôi mới đi dạy lại.”
“Được.” Hạ Hòe Tự đưa đũa cho anh.
Sủi cảo và thịt kho tàu vẫn còn ấm, vừa mở ra chưa được bao lâu mà mùi thơm đã lan tỏa khắp phòng, ấm nóng, khiến người ta cảm thấy ấm lòng.
Sủi cảo chiên hơi xẹp xuống nhưng thơm vô cùng. Sáng nay Lộ Ngân Đường chưa ăn gì, nhịn đói cả buổi sáng. Sau khi dùng khăn ướt lau tay, anh gắp một miếng, “Ngon thật, ba vị.”
“Mẹ tôi rất giỏi trong việc làm nhân.” Hạ Hòe Tự đưa khăn ướt cho Lộ Ngân Đường, “Chỉ là nấu các món khác thì không được ngon lắm.”
“Giỏi một thứ là được rồi.” Lộ Ngân Đường nói.
Hạ Hòe Tự ăn sủi cảo, suốt bữa ăn hắn không nói lời nào, chỉ liếc nhìn Lộ Ngân Đường một cái. Lộ Ngân Đường cũng không nói thêm gì, cúi đầu dùng đũa gắp từ cặp lồng, tập trung ăn từng miếng.
Hôm nay trời không đổ tuyết, mặt trời trong xanh, rõ rệt. Trong văn phòng yên tĩnh đến nỗi thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng gió. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rơi xuống hai người đang lặng lẽ ăn uống, khiến họ trông vàng óng và ấm áp.
Hai người gần hai mươi năm không gặp nhau, lần thứ hai gặp lại đã cùng ngồi bên chiếc bàn không quá lớn chia nhau sủi cảo. Nói là không thân nhưng thật ra cũng rất thân thiết.
Ăn uống xong, Hạ Hòe Tự dọn bàn, sau đó kéo chiếc giường gấp có sẵn trong phòng ra đặt cạnh cửa sổ, vừa vặn nằm dưới ánh mặt trời.
“Ra đây ngồi một lát.” Hạ Hòe Tự ngồi xuống rồi vỗ vỗ vị trí bên cạnh, “Phơi nắng thoải mái hơn là dùng máy sưởi.”
“Theo lý mà nói, không phải cậu nên nhường giường cho tôi nằm một lát sao?” Lộ Ngân Đường quơ quơ tay, “Tôi là người tàn tật cơ mà.”
“Cậu sẽ nằm thật sao?” Hạ Hòe Tự nhích ra phía sau, dựa vào tường, mỉm cười, “Tôi ngồi bên cạnh có lẽ cậu còn chịu chờ thêm lát nữa.”
“Trưởng khoa Hạ nhìn người chuẩn thật đấy.” Lộ Ngân Đường vẫn không đi qua.
“Vậy cậu có nằm không?” Hạ Hòe Tự hỏi.
Lộ Ngân Đường thở dài, lại gần bắt chước hắn ngồi xuống, “Không nằm.”
Hạ Hòe Tự cười, không nói gì nữa. Hai người nhắm mắt phơi nắng một lát, hắn mới hỏi: “Cảm giác thế nào?”
“Rất thoải mái.” Lộ Ngân Đường trả lời.
“Cậu nên phơi nắng nhiều hơn.”
“Trưởng khoa Hạ, lần này cậu nói không đúng rồi.” Lộ Ngân Đường mở mắt quay sang, “Kẻ lười như tôi vào mùa đông đương nhiên thường xuyên nằm trên ban công phơi nắng.”
“Ý tôi là cậu nên ra ngoài.” Hạ Hòe Tự vẫn nhắm mắt, “Phơi nắng bên ngoài và phơi nắng ở nhà khác nhau.”
Những lúc không phải đi làm, Lộ Ngân Đường đúng là không ra khỏi cửa, ngay cả cửa phòng ngủ còn lười không muốn bước ra. Anh ngắm gương mặt được bao phủ bởi nắng vàng của Hạ Hòe Tự. Ngũ quan lạnh lùng của hắn lúc này trở nên dịu dàng, giọng nói như được thái dương sưởi ấm, rất nhẹ nhàng.
“Khác nhau chỗ nào?” Lộ Ngân Đường vô thức nói nhỏ lại.
“Ở nhà chỉ là phơi nắng, còn ở bên ngoài là phơi chính mình.” Hạ Hòe Tự mở mắt, quay đầu nhìn Lộ Ngân Đường.
Hạ Hòe Tự có đôi mắt màu nâu, lúc này hơi sáng lên, tương tự màu ánh nắng phản chiếu lên người bọn họ.
Lộ Ngân Đường vội quay đầu đi, nhắm mắt lại: “Để tôi ‘tiêu hóa’ câu này một chút.”
“Đúng là giáo viên ngữ văn có khác.” Hạ Hòe Tự không nhìn anh nữa, nhắm mắt lại.
Ánh mặt trời ban trưa ấm áp, đặc biệt là vào mùa đông. Lộ Ngân Đường cảm thấy mình được phơi từ trong ra ngoài, mặt cũng hơi nóng lên.
Khi suy nghĩ này nảy ra trong đầu, Lộ Ngân Đường đột nhiên mở mắt. Anh phát hiện ánh nắng mặt trời trước đó chiếu vào nửa người trên giờ đã dịch xuống cẳng chân.
Chiều rồi.
Lộ Ngân Đường đứng bật dậy, rồi lập tức ngồi xuống ngay vì chân tê rần.
Đồng hồ trên tường đã điểm hơn ba giờ. Không ngờ anh ngồi dưới cửa sổ ngủ đến tận bây giờ.
Hạ Hòe Tự vậy mà không gọi anh dậy!
Lộ Ngân Đường đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cảm giác tê dần dần giảm bớt, nhưng cảm giác đau lại xuất hiện trở lại.
Anh vò đầu, lấy điện thoại trên bàn, mở khung chat với Hạ Hòe Tự. Không có tin nhắn nào, đúng là để anh ngủ thật.
Tin tưởng bạn cũ quá nhỉ.
“Dì cứ yên tâm đi, dì xuống tầng ra nhảy quảng trường còn không sao kia mà.” Hạ Hòe Tự đứng bên cạnh, nhìn người bệnh được con gái đỡ xuống giường, “Không cần kiểm tra thêm, cũng không cần uống thêm thuốc. Uống nhiều cũng không tốt, không có việc gì thì cứ phơi nắng tản bộ là được.”
Người bệnh mặc áo khoác, cảm động vỗ tay, hai mắt rưng rưng nhìn Hạ Hòe Tự: “Đúng là thần y!”
Hạ Hòe Tự mỉm cười: “Không đến mức đó đâu dì!”
“Thần y!” Người bệnh lặp lại một lần nữa, “Thời buổi này làm gì có mấy bác sĩ không cho bệnh nhân mua thuốc. Tốt quá, đúng là người tốt!”
“Haiz.” Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ, đi ra mở cửa giúp người bệnh, “Cảm ơn dì.”
Đây là bệnh nhân cuối cùng của ngày hôm nay. Sau khi đóng cửa, Hạ Hòe Tự tháo khẩu trang, nhéo vành tai hơi đau. Tay kia cầm điện thoại nhìn thoáng qua, tin nhắn từ trưa có rất nhiều, ai cũng gửi, đặc biệt là nhóm bốn người bọn họ, ký hiệu màu đỏ đã biến thành dấu ba chấm.
Chỉ là không có tin nhắn nào từ “mỹ nhân ngủ say” nào đó mà hắn không đánh thức nổi trong văn phòng.
Chẳng lẽ vẫn còn chưa dậy sao?
Hạ Hòe Tự không thấy tin nhắn, dọn dẹp nhanh chóng rồi khóa cửa, quay về văn phòng.
Văn phòng vẫn đóng kín, không khác gì lúc Hạ Hòe Tự rời đi, không thể nhìn ra bên trong còn có người hay không.
“Hạ Hòe Tự!” Có người hô tên hắn từ phía sau. Nghe tiếng là biết Kiều Tâm Viễn.
Hạ Hòe Tự dừng bước, quay người lại. Kiều Tâm Viễn mặc áo blouse đang tiến về phía này, bước chân vội vã. Cũng là do bệnh viện có quy định không cho bác sĩ chạy trong bệnh viện, nếu không thì cậu ta đã lao qua rồi.
Hạ Hòe Tự nhìn Kiều Tâm Viễn dọc đường đi chào hỏi mấy bác sĩ và điều dưỡng, cuối cùng dừng lại trước mặt hắn, tóc mái còn bay lên phấp phới.
“Tốt nhất là em có việc gấp đấy.” Hạ Hòe Tự không cần biết Kiều Tâm Viễn muốn nói gì, cứ dọa trước đã.
Lần này Kiều Tâm Viễn không bị dọa. Cậu ta nhìn Hạ Hòe Tự bằng biểu cảm kỳ lạ, không nói gì, nhìn một lát rồi mới tiến về phía trước: “Vào văn phòng anh đi.”
Hành lang không có ai. Kiều Tâm Viễn đi đến trước cửa, vừa định chạm vào tay nắm thì Hạ Hòe Tự nhanh chân chặn lại, nắm lấy tay nắm trước.
“Sao nào?” Kiều Tâm Viễn ngẩng đầu, như cười như không nhìn hắn, “Từ bao giờ mà em vào phòng anh lại cần anh cho phép?”
“Chẳng lẽ bên trong có người sao?” Kiều Tâm Viễn nheo mắt.
Hạ Hòe Tự không trả lời, tay ấn xuống, cửa mở ra. Bên trong trống không, không có ai, chiếc giường gấp cũng đã được cất đi.
Hạ Hòe Tự nhìn khoảng trống phía dưới cửa sổ, nhíu mày. Giường gấp rất nặng, một tay Lộ Ngân Đường không thể dùng, không biết anh ấy đã thu dọn bằng cách nào.
“Đúng là không có ai thật nha.” Kiều Tâm Viễn dường như rất thất vọng, quay đầu trừng mắt nhìn Hạ Hòe Tự, “Anh không xem tin nhắn à? Chiều nay em thấy có người đi ra từ văn phòng của anh, anh mau khai đó là ai!”
“Bệnh nhân thôi.” Hạ Hòe Tự đặt điện thoại lên bàn, chuẩn bị thay quần áo, “Bó bột xong đã mười hai giờ, anh bảo cậu ấy nghỉ ngơi ở đây một lát.”
“Ai da.” Kiều Tâm Viễn nghe vậy thì tụt hứng, “Đúng là không thú vị chút nào. Em còn tưởng anh có đối tượng chứ.”
“Có đối tượng cũng đâu thể ở bệnh viện.” Hạ Hòe Tự giơ tay búng lên trán Kiều Tâm Viễn, “Đồ nhóc ngố.”
“Em lớn rồi! Các anh không được gọi em như thế!” Đã đến giờ tan làm, Kiều Tâm Viễn lẩm bẩm cởi áo blouse, mặc áo khoác, tiện thể dạo một vòng quanh phòng, sau đó nói, “Đi thôi, các anh em đang chờ chúng ta ở cửa rồi.”
“Ăn cơm à?” Hạ Hòe Tự cởi cúc áo.
“Đúng là anh chẳng quan tâm tin tức trong nhóm gì cả. Đầu óc anh chỉ có xương cốt thôi đúng không?”
Kiều Tâm Viễn đứng ở cửa nói tiếp: “Hôm nay Đoàn Minh Du mang Đào Khả Khuynh đến mời chúng ta một bữa, nói từ cả buổi trưa rồi đấy! Có phải anh không biết nhóm chúng ta đã biến thành năm người rồi không?”
Hạ Hòe Tự không trả lời, cầm khẩu trang đeo lên cho Kiều Tâm Viễn nhằm bịt miệng cậu ta.
Đúng là hắn không biết thật.