Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa tháng mười, nhiệt độ bắt đầu giảm. Tuy không quá lạnh nhưng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, rất dễ bị cảm. Hạ Hòe Tự băng qua gió lạnh tan làm, về đến khách sạn thì gửi tin nhắn cho Lộ Ngân Đường, dặn anh đi làm đừng đi xe điện, hãy lái xe cho ấm.
Lộ Ngân Đường không trả lời. Hạ Hòe Tự đã quen rồi, anh sạc điện thoại xong thì vào phòng tắm. Lúc lau tóc đi ra, điện thoại đang reo chuông, là Lộ Ngân Đường gọi video. Hạ Hòe Tự khá bất ngờ, vội vàng nhận cuộc gọi.
“Bên anh cũng hạ nhiệt độ à?”
Gương mặt Lộ Ngân Đường chưa hiện rõ, giọng nói vang lên trước. Hạ Hòe Tự nhìn anh trông gầy đi rõ rệt, im lặng mấy giây mới khẽ ừ một tiếng, “Không lạnh bằng Bắc Kinh.”
Sau đó không ai nói gì, chỉ nhìn nhau qua màn hình. Lâu rồi không trực tiếp đối mặt như vậy, dù chỉ qua video. Mới một tuần không gặp nhau, giờ nhìn lại bỗng nhận ra mình nhớ đối phương vô cùng.
Mấy phút sau, Hạ Hòe Tự nhìn đủ rồi mới hỏi: “Cuối tuần em có nghỉ ngơi đủ giấc không?”
“Có, hôm qua em còn ăn cơm với Kiều Tâm Viễn.” Lộ Ngân Đường cười, “Anh biết em ấy nói gì với em không?”
“Nói gì?” Hạ Hòe Tự cũng cười, phối hợp hỏi lại.
Lộ Ngân Đường cười một lúc mới trả lời: “Em ấy nói chúng ta rất xứng đôi.”
Hạ Hòe Tự chậm rãi ngồi xuống giường, nghiêm túc nhìn người trong màn hình: “Cuối cùng cũng nói được câu nghiêm túc.”
“Nào có dễ dàng.” Lộ Ngân Đường khẽ nói, nghiêng đầu nhìn bên cạnh. Anh đang ở nhà mình, không biết là nhìn cái gì, Hạ Hòe Tự không hỏi. Nhìn anh liếc nhìn xung quanh, lát sau mới quay lại nhìn màn hình, giọng nhỏ hơn, “Hôm nay em rất nhớ anh.”
Sau đó anh cúi đầu vùi nửa mặt vào cánh tay, chỉ để lộ đôi mắt dưới mái tóc lòa xòa nhìn Hạ Hòe Tự.
Hạ Hòe Tự không cười anh. Ánh mắt dịu dàng lâu không thấy càng dịu dàng hơn, thậm chí có phần đau lòng.
“Tuần này anh về rồi.” Hạ Hòe Tự đưa điện thoại lại gần một chút, “Hôm nay mới nhớ à?”
“Vẫn luôn nhớ, hôm nay cực kỳ nhớ.” Lộ Ngân Đường luôn thành thật trước những câu hỏi của Hạ Hòe Tự, không sợ sến sẩm, muốn nói gì thì nói. Nói xong còn gọi hắn một tiếng, “Hạ Hòe Tự.”
Hạ Hòe Tự đáp lời: “Anh đây.”
Lộ Ngân Đường vẫn chỉ lộ đôi mắt, nhìn Hạ Hòe Tự, giọng buồn bã: “… Em xin lỗi.”
Anh thấy yết hầu Hạ Hòe Tự khẽ động đậy, cau mày, đôi mắt ửng đỏ, lộ rõ sự đau lòng khi nghe Lộ Ngân Đường nói xin lỗi. Hắn bỗng đặt điện thoại sang một bên, sau đó Lộ Ngân Đường nghe thấy tiếng sột soạt rút khăn giấy.
Lộ Ngân Đường ngồi thẳng, mở miệng muốn gọi Hạ Hòe Tự, nhưng anh do dự. Nửa phút sau mới nói: “Anh đừng khóc, em chỉ là… Em vốn nên xin lỗi anh, nhiều ngày như vậy, em…”
“Lộ Ngân Đường, đừng nói với anh như thế.” Hạ Hòe Tự ngắt lời, không để anh nói thêm. Hắn lại nhìn vào màn hình, đôi mắt vẫn đỏ hoe. “Anh nói rồi, ở bên anh em không sai.”
Lộ Ngân Đường lập tức nghe lời gật đầu: “Ừ, không nói nữa.”
Hạ Hòe Tự nhìn biểu cảm nghiêm túc của Lộ Ngân Đường, nỗi đau như kim châm lại chợt nhói lên, vô cùng hối hận việc mình đồng ý đi công tác xa nhà.
“Em không cần xin lỗi anh, người khổ sở nhất là em, không phải xin lỗi anh.” Giọng Hạ Hòe Tự vì kìm nén nên hơi khàn, có chút nghèn nghẹn, càng trầm hơn, “Em quan trọng nhất, biết chưa?”
Lộ Ngân Đường buồn bã ừ một tiếng.
“Em đi làm, chờ anh về. Anh nghe em nói, em cũng phải nghe anh, được không?” Hạ Hòe Tự nói.
“Được.” Lộ Ngân Đường gật đầu.
Hai người cúp máy thì đã khuya, Lộ Ngân Đường không hề hay biết, chỉ cảm thấy chưa nói được bao nhiêu đã kết thúc. Anh sờ điện thoại nóng ran, màn hình còn có vết nứt. Anh không thay cái mới, chờ Hạ Hòe Tự về mua mới cùng anh. Không biết vì sao anh có ý nghĩ này, nhưng anh muốn Hạ Hòe Tự đi cùng.
Rửa mặt xong lên giường nằm. Hạ Hòe Tự đi nhiều ngày như vậy, đây là lần đầu tiên Lộ Ngân Đường không uống thuốc ngủ mà tự mình ngủ được, trong đầu chỉ toàn là đôi mắt đỏ hoe của Hạ Hòe Tự.
Chắc chắn Hạ Hòe Tự đoán được lý do anh như vậy, nhưng hắn không hỏi, Lộ Ngân Đường cũng không nói. Câu xin lỗi kia là anh không kìm được mà bật thốt ra. Anh cảm thấy mình nên xin lỗi, đồng thời anh biết Hạ Hòe Tự không cần anh xin lỗi. Hạ Hòe Tự chưa từng trách móc anh, chỉ cần anh khỏe mạnh, Hạ Hòe Tự có thể nhường một bước.
Lộ Ngân Đường hiểu điều này, chỉ là sau khi suy nghĩ rất nhiều mới thấu đáo được. Anh cần Hạ Hòe Tự, Hạ Hòe Tự cũng cần anh, không liên quan đến hy sinh hay không, hai người không có đối phương đều không được. Lộ Ngân Đường nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của Hạ Hòe Tự, lần đầu tiên anh thấy Hạ Hòe Tự có cảm xúc dao động mạnh mẽ như vậy. Anh cực kỳ đau lòng, cũng rất nhớ hắn, lúc ở bệnh viện đã nhớ rồi.
Nhớ nhung là thứ cảm xúc tích tụ theo thời gian. Lộ Ngân Đường nhớ Hạ Hòe Tự, thời gian trôi qua thật chậm chạp. Cứ đếm từng ngày cho đến chiều thứ năm – một ngày trước Trung thu, mới cảm thấy le lói chút hy vọng.
Rời khỏi trường học, Lộ Ngân Đường về nhà mình. Hôm qua anh đã liên hệ với dịch vụ chuyển nhà, hôm nay họ tới chuyển hết đồ đạc anh thường dùng, còn lại để ở đây. Căn nhà này coi như để đó không dùng đến.
Hạ Hòe Tự đi công tác gần được hai tuần, trong nhà bám không ít bụi. Nhân viên chuyển đồ chỉ mang đồ đến phòng khách rồi rời đi. Lộ Ngân Đường thanh toán tiền, đứng giữa phòng khách do dự hồi lâu, lười dọn dẹp. Vẫn là chờ Hạ Hòe Tự về cùng nhau sửa sang thì hơn. Anh về nhà ba mẹ đón Trung thu.
Trước khi về, Lộ Ngân Đường vào phòng làm việc lấy máy quay Hạ Hòe Tự tặng. Hôm nay có cả bà ngoại, mang về quay lại làm kỷ niệm.
Chiếc A7 màu đen của Hạ Hòe Tự đỗ ở gara, sửa xong rồi. Lộ Ngân Đường lái chiếc này về nhà, nhân tiện gửi video cho Hạ Hòe Tự, bảo hắn kiểm tra, từ lúc sửa xong còn chưa cho hắn xem.
Mấy phút sau, Hạ Hòe Tự gọi video. Hắn đang ăn cơm tối trong văn phòng, hôm nay trực phòng khám, vừa tan làm, quần áo chưa kịp thay, tay cầm đũa. Video vừa kết nối thì nheo mắt, có lẽ không ngờ Lộ Ngân Đường lái xe mình ra ngoài.
“Em về nhà đón Trung thu à?” Hạ Hòe Tự hỏi, “Giúp anh hỏi thăm cô chú.”
“Em biết rồi.” Lộ Ngân Đường đặt điện thoại lên giá đỡ, tập trung lái xe, “Mấy hôm trước ba mẹ còn hỏi anh về chưa, gọi anh sang ăn cơm.”
“Nhanh thôi, hai ngày nữa.” Hạ Hòe Tự ăn xong, dọn hộp cơm vứt vào thùng rác, nhìn Lộ Ngân Đường đang tập trung lái xe mà không nhìn vào camera, “Em bảo đến đón anh đấy, đừng quên.”
Lộ Ngân Đường nhìn đường phía trước, mỉm cười dỗ dành: “Không quên, em còn đặt đồng hồ báo thức rồi, chắc chắn đón anh về nhà, được không trưởng khoa?”
“Được.” Hạ Hòe Tự cười theo, im lặng mấy giây chợt hỏi, “Hôm nay em nhớ anh không?”
“Nhớ.” Lộ Ngân Đường liếc màn hình, “Rất rất nhớ.”
Xe dừng dưới tầng, Lộ Ngân Đường tháo đai an toàn nhìn người trên màn hình, cố ý hỏi hắn: “Anh nhớ em không?”
Hạ Hòe Tự không cười, nhìn anh chăm chú. Cung mày đổ bóng khiến đôi mắt có phần mờ mịt, khó nhìn rõ. Lát sau mới chậm rãi thở dài, “Muốn chạm vào em.”
Lộ Ngân Đường nhìn hắn như vậy thì đau lòng, chủ động áp sát màn hình, “Chạm đi, bao giờ về anh thích làm gì thì làm, đều là của anh.”
“Thế à?” Hạ Hòe Tự cười, thật sự giơ tay chạm vào màn hình như đang vuốt ve Lộ Ngân Đường, “Em là của anh sao?”
“Đúng vậy.” Lộ Ngân Đường khẽ nhíu mày, nghe Hạ Hòe Tự vô thức hỏi câu đó thì càng đau lòng hơn, “Vẫn luôn là của anh, anh nghĩ gì vậy.”
“Nhớ em.” Hạ Hòe Tự hạ giọng.
Mấy ngày này Lộ Ngân Đường nói chuyện với Hạ Hòe Tự nhiều hơn, tâm trạng rõ ràng tốt hơn rất nhiều. Hạ Hòe Tự không hỏi tại sao, trong lòng hắn đại khái đã hiểu. Người không ở trước mặt, Hạ Hòe Tự không chắc lời nói của mình có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của Lộ Ngân Đường nên thà không hỏi gì cả, khi nào về rồi tâm sự sau.
“Ba em gọi.” Lộ Ngân Đường nói, “Em cúp máy đây, tối nay gọi lại cho anh, được không?”
Hạ Hòe Tự gật đầu: “Ừ, anh chờ em, em không gọi anh không ngủ được.”
Lộ Ngân Đường nhìn thêm một lát mới cúp máy. Đứng ở thang máy không nhịn được cười, vào nhà nụ cười vẫn còn vương trên môi. Anh đặt đồ ở phòng khách rồi vào phòng bếp chào bà ngoại.
“Bà ơi con về rồi.” Lộ Ngân Đường rửa tay, xé một miếng thịt trên đĩa của bà, “Bà đừng nấu món cầu kỳ thế này, cẩn thận dầu nóng lại bỏng.”
“Không sợ bỏng.” Bà ngoại xua tay, “Người yêu con không phải bác sĩ à, bỏng thì để nó chữa.”
Lộ Ngân Đường sửng sốt, không ngờ bà ngoại biết. Phản ứng lại, anh mừng rỡ không thôi, nói nhỏ: “Bà còn chưa gặp mà đã sai vặt người yêu con rồi, bà phải cho anh ấy lì xì mới được.”
Bà ngoại gật đầu ngay lập tức: “Cho, cho, cho, bà có phải bà lão keo kiệt đâu.”
Bà lão hào phóng cơm nước xong thì đòi Lộ Ngân Đường cho xem ảnh chụp. Điện thoại Lộ Ngân Đường có vô vàn ảnh, anh mở album rồi đưa cho bà ngoại.
“Ôi, đẹp trai thật đấy.” Bà ngoại nhìn lướt qua rồi đeo kính lão vào, ngón tay lướt trên màn hình, bảo cả mẹ xem cùng, “Con xem này, Tiểu Lộ nhà chúng ta tìm được người yêu sao?”
“Hòe Tự đẹp thật, có khí chất.”
Bà ngoại và mẹ cùng nhau xem ảnh chụp, cười vui vẻ. Lộ Ngân Đường ngồi bên cạnh cảm thấy rất vui, đứng lên lấy máy quay phim quay lại đoạn video.
“Con lại mua.” Ba rửa bát xong đi ra thấy món đồ trong tay Lộ Ngân Đường, lại gần xem xét, “Lúc đi học, con đã mê mẩn mấy món đồ này, những cái trước ba vẫn cất hết cho con, con lại mua mới.”
Lộ Ngân Đường cúi đầu xem video, trả lời qua loa: “Mấy cái đó lỗi thời rồi, dùng không thích.”
Thật ra không mua bao nhiêu, ba toàn nói quá. Lúc Lộ Ngân Đường đi học còn chưa phổ biến điện thoại di động, đương nhiên không có tính năng chụp ảnh. Mẹ mua mấy chiếc máy ảnh để dùng, sau đó Lộ Ngân Đường thấy hay, chơi chán lại năn nỉ ba mẹ mua mấy chiếc cao cấp hơn. Thật ra không sử dụng hết chức năng, chỉ là cảm thấy mới mẻ, lên đại học không chơi nữa.
Hơn nữa đó đều là máy ảnh, đây là máy quay, còn là Hạ Hòe Tự tặng, làm sao giống nhau được.
Lộ Ngân Đường chuyển video vào điện thoại rồi gửi cho Hạ Hòe Tự, nhân tiện mở tin nhắn chưa đọc trên Wechat. Có một tin của Kiều Tâm Viễn, hỏi sắp tới anh muốn tái khám không, hôm nay trưởng khoa Lâm hỏi thăm cậu.
Chủ nhật Hạ Hòe Tự về. Lộ Ngân Đường suy nghĩ, quyết định ngày mai đi một chuyến. Anh định đi tư vấn một lần nữa trước khi Hạ Hòe Tự về, khi nào Hạ Hòe Tự về rồi sẽ nói chuyện này với hắn.
Tuy Lộ Ngân Đường còn chưa nghĩ ra nên tâm sự chuyện này với hắn ra sao, nhưng anh quyết định rồi. Nếu Hạ Hòe Tự muốn nói, anh sẽ đồng ý.
Chỉ là sự tiến bộ dù nhỏ bé không đáng kể nhưng Lộ Ngân Đường không còn sợ hãi và lo âu như trước, bởi vì anh biết Hạ Hòe Tự sẽ vui vẻ và khích lệ anh tiến bộ.
Lộ Ngân Đường thở dài, anh cảm thấy mình thật trẻ con.