Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ nghỉ kết thúc, công việc lại bắt đầu. Cuối tháng Mười, nhiệt độ giảm xuống, Hạ Hòe Tự không cho Lộ Ngân Đường đi xe đạp điện nữa, anh đành nghe lời lái xe đi làm. Qua việc này, Lộ Ngân Đường lại càng nghe lời Hạ Hòe Tự hơn trước. Chính anh cũng thừa nhận điều này, nhưng khi Hạ Hòe Tự nói anh dính người hơn thì anh lại không chịu nhận.
“Em ba mươi mấy tuổi rồi, dính người gì chứ, anh không ngại nói nhưng em ngại nghe.”
Lộ Ngân Đường vừa đánh răng vừa cãi lại, suýt nữa nuốt phải bọt kem đánh răng, vội vàng cúi đầu súc miệng. Hạ Hòe Tự không bận tâm đến anh, từ phòng khách bước vào, tay cầm đôi dép bông.
“Đầu tuần anh đã thay dép bông cho em rồi, có phải em không chịu nhớ không?” Hạ Hòe Tự đặt dép bên chân Lộ Ngân Đường, ngồi xuống nắm lấy cổ chân anh để mang dép vào cho anh.
Dạo này nhiệt độ xuống thấp, hệ thống sưởi chưa được bật, Lộ Ngân Đường đi dép bông, theo Hạ Hòe Tự đi ra ngoài, lẩm bẩm “Em có lạnh đâu” nhưng vẫn bị Hạ Hòe Tự nghe thấy.
Hắn đứng trước tủ thay quần áo, tay cầm áo sơ mi bất động, liếc nhìn Lộ Ngân Đường một cái.
Cái liếc mắt này có hiệu quả, Lộ Ngân Đường lập tức nhìn Hạ Hòe Tự cười, lại gần áp sát vào lưng hắn, chóp mũi cọ vào cổ đối phương: “Không lạnh nhưng em vẫn đi mà, hai hôm nay em quên thôi.”
“Anh còn tưởng em chê anh quản lý nghiêm quá.” Hạ Hòe Tự cúi đầu tiếp tục thay quần áo, giọng điệu hờ hững.
“Anh cố tình phải không?” Lộ Ngân Đường chuyển sang ôm cánh tay hắn, “Em nói cho anh biết, dáng vẻ này của anh không có tác dụng với em đâu.”
Nói xong, anh quay người đi ra ngoài. Trước khi đánh răng rửa mặt, anh đã thay quần áo rồi – một chiếc hoodie màu xám phối với quần jean, nhìn từ phía sau trông như sinh viên. Lời nói còn trẻ con hơn sinh viên, dạo này tâm trạng của anh rất tốt, cứ như vậy thôi.
Hạ Hòe Tự vừa thay quần áo vừa cười, xong xuôi mới đi ra ngoài. Lộ Ngân Đường dựa vào tủ cạnh cửa ra vào nghịch điện thoại chờ hắn, đôi dép bông lắc lư trên chân. Hạ Hòe Tự mở tủ lấy giày ra, ngồi xuống mang cho anh.
Lộ Ngân Đường rụt chân: “Em tự mang.”
Hạ Hòe Tự nắm lấy ống chân anh, tiếp tục mang cho anh: “Chẳng phải em nói đau lưng sao, đừng nhúc nhích.”
Mang giày xong, Hạ Hòe Tự đứng lên. Lộ Ngân Đường vươn tay kéo thắt lưng Hạ Hòe Tự, Hạ Hòe Tự bị kéo về phía trước một chút, hai tay chống lên tủ. Lộ Ngân Đường ngẩng cằm muốn hôn, Hạ Hòe Tự không nhúc nhích, Lộ Ngân Đường không thấy hắn đáp lại, nhíu mày. Đối diện ánh mắt Hạ Hòe Tự, lông mày anh từ từ giãn ra.
“Rốt cuộc anh muốn gì?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Không gì cả.” Hạ Hòe Tự ôm eo anh, “Anh tưởng em không cho anh đi cùng.”
“Anh không chịu thôi phải không?” Lộ Ngân Đường không nghe nổi Hạ Hòe Tự nói như vậy, trong lòng mềm nhũn, vòng tay qua vai hắn, “Em nói không cho hồi nào, em bằng lòng cho anh quản lý, cho em vào túi áo cũng được, được chưa?”
“Thế anh bảo em đổi dép lê, đừng đi xe đạp điện…”
“Chẳng phải em nghe hết à!” Lộ Ngân Đường gằn giọng, “Anh bảo em làm gì em đều nghe, anh lại không phải không biết miệng em cứ thế, anh đừng suốt ngày tranh cãi với em như vậy.”
“Ai bảo em không nghe lời trước.”
Hạ Hòe Tự xoa lưng anh, không làm khó anh thêm, cúi đầu. Hai người trao nhau nụ hôn, dỗ dành cho đến khi Lộ Ngân Đường hài lòng mới cùng nhau ra ngoài.
Dạo này đúng là Hạ Hòe Tự hay gây khó dễ Lộ Ngân Đường. Trước kia Lộ Ngân Đường cũng nói vậy, làm việc gì chột dạ là phải biện minh vài câu. Khi đó Hạ Hòe Tự chỉ cười mặc kệ anh, hiện giờ thì không được. Lộ Ngân Đường vừa nhen nhóm ý định không tốt, Hạ Hòe Tự lập tức ngăn lại.
Đương nhiên trưởng khoa Hạ nhà người ta không phải người gia trưởng, hắn chỉ ngăn cản những ý nghĩ tiêu cực. Còn những điều tích cực thì hắn vẫn để mặc, thậm chí nói thêm vài câu rồi sau đó lại phải dỗ dành gấp năm lần. Bảo là không quản lý Lộ Ngân Đường nhưng chỉ là thay đổi cách thức để tiếp tục quản lý mà thôi.
Hôm nay Lộ Ngân Đường đến bệnh viện tái khám. Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, anh bận rộn ôn thi giữa kỳ suốt nửa tháng không có thời gian. Mãi đến cuối tuần, đúng lúc Hạ Hòe Tự được nghỉ, cuối cùng anh vẫn phải đến bệnh viện.
Y tá tiếp đón của khoa Tâm lý thấy Hạ Hòe Tự, theo thói quen nghĩ rằng hắn đến tìm Kiều Tâm Viễn, báo với hắn là Kiều Tâm Viễn chưa đến. Hạ Hòe Tự định đi qua, nghe vậy thì quay người lại, nói buổi sáng đã xếp cho Kiều Tâm Viễn ba mươi bệnh nhân, đây là hình phạt cho việc cậu ta đến muộn.
“Ôi, em không dám, bác sĩ Kiều sẽ làm phiền em cả ngày mất.” Y tá cười, đưa phiếu đăng ký và giấy tờ cho Lộ Ngân Đường, “Được rồi.”
Hôm nay có rất nhiều bệnh nhân đến tư vấn tâm lý, Lộ Ngân Đường số 8. Anh đưa cho Hạ Hòe Tự xem: “Số đẹp.”
Hạ Hòe Tự ngồi cùng anh trên hàng ghế dài bên ngoài cửa phòng khám, nắm tay anh, đặt lên đùi hắn: “Anh có cần vào cùng em không?”
“Không cần, em không quen như vậy.” Lộ Ngân Đường vuốt nhẹ lòng bàn tay hắn, mỉm cười, “Anh làm gì mà nghiêm trọng thế, sẽ nhanh thôi.”
“Không nghiêm trọng.” Hạ Hòe Tự cũng cười, “Anh thư giãn đến mức sắp ngủ gật rồi.”
Hai người trò chuyện nhỏ một lát, Kiều Tâm Viễn từ hành lang bên kia vội vã bước nhanh tới, thấy họ thì dừng lại, vừa cài cúc áo vừa nói: “Trưởng khoa Hạ, anh đang hẹn hò trong giờ làm việc đấy à? Em phải gọi ngay cho phòng Quản lý chất lượng, em muốn báo cáo với giám đốc bệnh viện!”
Hạ Hòe Tự liếc nhìn cậu: “Báo đi, tiện thể báo luôn tháng này em đã đi muộn mấy lần. Cả hai chúng ta cùng bị đuổi việc, rồi đến quét rác cho công ty của anh em.”
“Đến trường em quét cũng được.” Lộ Ngân Đường nói tiếp.
“Hai người…” Kiều Tâm Viễn còn chưa nói xong, phòng khám của cậu ta bắt đầu gọi số bệnh nhân, khiến cậu ta lập tức mở cửa bước vào.
Gọi số xong nhưng bệnh nhân chưa vào, Kiều Tâm Viễn lấy điện thoại mở nhóm chat, lạch cạch gõ chữ rồi gửi vào nhóm.
Ngày Mai Phải Đi Xa: Hai vợ chồng này không phải người lương thiện! Tag Hạ Giật Mình, Tag Đã Lên Đường.
Không ai để ý đến cậu ta, mãi một lúc sau mới có Đào Khả Khuynh trả lời đồng ý, không biết gì cũng hùa theo Kiều Tâm Viễn.
Trao đổi xong, Trưởng khoa Lâm đưa Lộ Ngân Đường ra ngoài. Vừa mở cửa, Hạ Hòe Tự đã đứng lên, đúng lúc đối mặt với Trưởng khoa Lâm. Trưởng khoa Lâm “à” một tiếng, chỉ vào phòng khám đối diện: “Cậu đến tìm Tiểu Kiều à?”
Hạ Hòe Tự cười: “Không tìm em ấy, tôi đang chờ.”
“Chờ ai?” Trưởng khoa Lâm nhìn trang phục hắn đang mặc, “Hôm nay cậu không đi làm à.”
“Chờ tôi đấy.”
Lộ Ngân Đường đi ra từ phía sau, tiến lại gần đứng cạnh Hạ Hòe Tự. Trưởng khoa Lâm sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, chỉ vào hai người, sau đó vui mừng nói: “Người yêu của cậu là Hạ Hòe Tự à! Hóa ra náo loạn bấy lâu nay lại là người một nhà.”
Trưởng khoa Lâm trêu chọc vài câu rồi vào phòng tiếp tục công việc. Lộ Ngân Đường tới phòng khám đối diện báo với Kiều Tâm Viễn một tiếng rồi về, xuống tầng mới lấy điện thoại ra xem.
“Ai lại chọc ghẹo em ấy vậy.” Lộ Ngân Đường đưa điện thoại cho Hạ Hòe Tự xem. Mấy hôm trước anh mới đổi điện thoại, trưởng khoa Hạ bỏ tiền ra mua, Lộ Ngân Đường tiếc máy vô cùng, một tuần thay ba cái ốp lưng.
“Anh trai em ấy.” Hạ Hòe Tự cố tình đổ lỗi.
Lộ Ngân Đường cúi đầu cười, trả lời tin nhắn của Kiều Tâm Viễn, nhìn Kiều Tâm Viễn tag tên hai người, Hạ Hòe Tự vẫn là Hạ Giật Mình.
“Anh có thể đổi tên không?” Lộ Ngân Đường cất điện thoại cùng Hạ Hòe Tự ra khỏi cửa tòa khám bệnh, bị ánh mặt trời chiếu hơi híp mắt, “Lúc mới kết bạn, nhìn tên anh em không có hứng nói chuyện tiếp.”
“Đã Lên Đường thì dễ nghe hơn à?” Hạ Hòe Tự đáp, “Anh đã muốn nói từ lâu rồi, em đổi tên này đi, không hay.”
“Không hay chỗ nào, anh không thấy thú vị à?”
“Không may mắn.” Hạ Hòe Tự khởi động xe.
“Trưởng khoa mà cũng mê tín à?” Lộ Ngân Đường cười.
Hôm nay trời đẹp. Buổi trưa Lộ Ngân Đường cùng Hạ Hòe Tự về nhà ba mẹ hắn. Anh chưa đến bao giờ, mới chỉ gặp mặt một lần, nhưng lần này anh vẫn rất bình tĩnh. Lộ Ngân Đường cảm thấy kỳ lạ, không hề thấy hồi hộp chút nào, thậm chí rất thoải mái. Vào nhà chào hỏi hai vị phụ huynh, được kéo vào phòng, thoải mái ngồi xuống.
Ông Hạ đang ở trong bếp nấu nướng, hai tay toàn bột mì, hớn hở ra nói với Lộ Ngân Đường vài câu rồi lại quay vào bếp. Hiện giờ trời lạnh, bà Hoàng mặc sườn xám và khoác thêm áo len bên ngoài, lấy lá trà mà bà Từ tặng Hạ Hòe Tự ra pha, gọi Lộ Ngân Đường ra bàn trà cạnh cửa sổ ngồi sưởi nắng.
“Cô đang định pha trà ăn điểm tâm thì hai đứa đến.” Bà Hoàng pha trà không có kỹ thuật, chỉ bỏ trà vào ấm rồi rót nước nóng, nước trà đậm màu thì rót ra chén, khác hẳn cách làm của bà Từ, nhưng vẫn thơm. “Đến sớm không bằng đến đúng lúc, hai đứa có lộc ăn rồi, chú đang nấu điểm tâm, ngon lắm. Tiểu Lộ thích ăn gì thì cứ nói, để chú làm cho.”
Lộ Ngân Đường cầm chén trà làm ấm tay, mỉm cười: “Cháu ăn gì cũng được, cháu thích ăn đồ ngọt.”
Nói xong, anh quay đầu nhìn Hạ Hòe Tự đang tìm đĩa trong bếp cho bà Từ. Bà Từ yêu cầu rất cao, ăn điểm tâm còn phải chọn đĩa đẹp. Lộ Ngân Đường đến thì càng phải chọn.
Lộ Ngân Đường uống một ngụm trà, ăn một miếng bánh sơn tra: “Hạ Hòe Tự cũng biết nấu ăn, trước kia anh ấy làm bánh trứng ăn rất ngon, lâu rồi anh ấy không làm lại.”
Nói xong anh còn bổ sung thêm một câu: “Cháu không biết nấu cơm, toàn là anh ấy nấu.”
Anh ngại ngùng nói hết câu, nhưng bà Hoàng không bận tâm: “Vô nghĩa, đương nhiên là nó nấu. Nếu không thì tay nghề đó quá lãng phí. Tiểu Lộ đừng tranh với nó, nó không mệt, tinh thần nó tốt lắm. Công việc của cháu tốn công tốn sức hơn công việc của nó, nó nên chăm sóc cháu là đúng rồi.”
Bà Hoàng nói xong mới chợt nhận ra ý của Lộ Ngân Đường là hai người đang sống chung, tình cảm tốt thật. Bà Hoàng lập tức vui mừng, lại gần sờ má Lộ Ngân Đường, “Hai đứa thật là, khoảng thời gian trước không thấy Hạ Hòe Tự nhắc đến cháu, cô tưởng cháu bỏ nó rồi, cũng không dám hỏi.”
“Không đâu cô, cháu không bỏ anh ấy đâu.” Lộ Ngân Đường đáp ngay, liếc về phía bếp, “Mấy hôm trước giữa chúng cháu xảy ra mâu thuẫn, anh ấy lại đi công tác, chia xa hơi nhiều ngày.”
“Haizz, cô biết rồi.” Bà Hoàng bĩu môi, “Nó thích quản lý người khác, chọc cháu phiền đúng không? Cháu cứ nói lại nó, tính tình nó tốt, không giận đâu.”
“Không đâu cô, không phải lỗi của anh ấy, là do cháu cáu kỉnh, không thể trách anh ấy được.” Lộ Ngân Đường nói xong, cúi mắt, hạ giọng, “Cháu… không nỡ mắng anh ấy.”
“Đúng là không được tích sự gì!” Bà Hoàng không nhịn được bật cười, “Từ nhỏ con cô đã yêu đương bao giờ đâu, thì ra là đang chờ, số Hạ Hòe Tự tốt thật, tìm được bảo bối như cháu.”
Bà Hoàng nói chuyện vừa thẳng thắn vừa thân thiết. Lộ Ngân Đường nói chuyện với bà Hoàng còn nhiều hơn cả với ba mẹ mình. Nếu ba mẹ biết chuyện anh và Hạ Hòe Tự cãi nhau chắc chắn sẽ lo lắng rất lâu, bà Hoàng thì không. Không những không lo lắng mà còn đưa ra ý kiến, dù sao ý của bà là bọn họ không thể chia tay.
“Bởi vì mẹ thích Tiểu Lộ mà.” Bà Hoàng vừa nói vừa ăn bánh bông lan mới ra lò, nói với Hạ Hòe Tự, “Vậy nên hai đứa không thể chia tay. Nếu không thì để Tiểu Lộ làm con nuôi của mẹ, con có thêm em trai.”
“Con vẫn thích làm con một, không thích có em trai.” Hạ Hòe Tự bưng đĩa ra.
“Có em trai thích mà, con nhìn Kiều Duy Tang suốt ngày bận rộn với cái nhóc con phiền phức kia xem.”
Bà Hoàng nhắc đến Kiều Tâm Viễn lại buồn cười, bảo lâu rồi không gặp nên nhớ. Lộ Ngân Đường ngồi bên cạnh vừa ăn cơm vừa nghe, liếc Hạ Hòe Tự một cái.
Hạ Hòe Tự múc canh cho Lộ Ngân Đường, biết anh nghĩ gì, đặt bát canh trong tầm tay anh: “Anh bóc tôm cho em nhé?”
Lộ Ngân Đường không thích ăn hải sản, thi thoảng Hạ Hòe Tự sẽ dỗ anh ăn nhiều một chút, bổ sung chất gì anh không rõ lắm, bảo anh ăn thì anh ăn. Hạ Hòe Tự bóc cho anh mấy con tôm rồi bóc cho bà Hoàng hai con, sau đó lau tay, gỡ xương cá rồi gắp vào bát Lộ Ngân Đường.
Lộ Ngân Đường cầm bát không né tránh, xấu hổ nhìn bà Hoàng đang cười vui vẻ, lặng lẽ huých khuỷu tay vào Hạ Hòe Tự, ý bảo hắn đừng gắp cho mình nữa.
Bà Hoàng đẩy đĩa cá về phía Hạ Hòe Tự: “Cá ngon đấy, con gỡ thêm cho Tiểu Lộ, gỡ cả sườn cho Tiểu Lộ nữa, hầm mềm lắm. Bánh trứng ăn nóng mới ngon, chẳng phải Tiểu Lộ thích ăn hay sao, cháu ăn thêm vào, chú nấu ngon cực.”
Lộ Ngân Đường đến nhà, bà Hoàng và ông Hạ đều vui vẻ. Thấy Hạ Hòe Tự quan tâm đến anh như vậy càng vui hơn. Là ba mẹ nhưng họ đều chưa từng thấy Hạ Hòe Tự quan tâm đến ai như vậy. Bình thường vốn đã hay nói, hiện tại nói càng nhiều hơn, ngồi đối diện, cười tủm tỉm nhìn anh ăn cơm, gắp thức ăn cho anh, mỗi người một câu, không để Lộ Ngân Đường được yên. Về sau Hạ Hòe Tự ăn xong rồi mà Lộ Ngân Đường vẫn còn nửa bát cơm, thật sự không nhịn được nữa mới ngăn lại.
“Ba mẹ nghỉ một lát đã, để em ấy ăn cơm, tai con đau hết rồi.”
Ông Hạ liếc nhìn hắn: “Con phiền thật đấy, từ nhỏ đã không cho ba mẹ nói, bây giờ cũng không cho. Con không tôn trọng người già gì cả.”
Lộ Ngân Đường uống một ngụm canh rồi cướp lời: “Chú cứ nói đi, cháu vẫn nghe ạ, chỉ là đang ăn cơm nên cháu không thích nói chuyện thôi.”
“Tiểu Lộ ăn đùi gà đi, hai ta mỗi người một cái.” Bà Hoàng đặt đùi gà vào bát Lộ Ngân Đường, rồi đẩy đĩa rau xà lách trộn về phía anh, “Cháu ăn nhiều rau vào, cô thấy cháu không thích ăn cơm, không được đâu, phải ăn nhiều vào, để da đẹp. Bây giờ da cháu đã đẹp rồi, ăn nhiều sẽ đẹp hơn.”
Lộ Ngân Đường gật đầu, ăn đùi gà, ăn cả rau, nghiêm túc nhai nuốt. Về sau đã vượt quá sức ăn bình thường của anh, ông Hạ còn muốn xới thêm bát cơm thì bị Hạ Hòe Tự ngăn lại.
“Em ấy không ăn được nữa, ăn nữa thì dạ dày sẽ không thoải mái.”
“À ừ, dạ dày không thoải mái, thế thì đừng ăn nữa.” Ông Hạ đặt bát xuống, “Lát nữa cháu ăn bánh quy soda đi, nó tốt cho dạ dày.”
Lộ Ngân Đường lắc đầu: “Cháu không ăn nữa, cháu ăn nhiều lắm rồi ạ.”
“Ba mẹ đừng cho em ấy ăn nữa, lượng ăn của em ấy không nhiều như thế đâu.”
Hạ Hòe Tự đứng lên dọn dẹp bát đũa. Lộ Ngân Đường vào bếp cùng hắn, bỏ bát đũa vào máy rửa bát, rồi rửa tay. Hạ Hòe Tự đứng phía sau xoa bụng anh.
“Em no lắm không?”
“Hơi hơi, em không khó chịu.” Lộ Ngân Đường quay người lại, hôn lên cằm hắn, “Khi tâm trạng tốt em hay ăn nhiều, anh không ngăn cản là em không chú ý.”
“Tâm trạng tốt thế à?” Hạ Hòe Tự ôm eo anh cười.
“Cực kỳ tốt.” Lộ Ngân Đường đáp, “Ở bên anh rất tốt, nghe ba mẹ anh nói chuyện rất tốt, rất nhẹ nhõm, không cần suy nghĩ quá nhiều.”
“Ở nhà em cũng vậy, cô chú suy nghĩ nhiều, thật ra em cũng vậy.”
“Chúng ta tập làm quen là được.” Lộ Ngân Đường dụi vào cổ hắn, ăn no hơi buồn ngủ, “Sau này dựa vào anh.”
“Ừ.” Hạ Hòe Tự giơ tay giữ gáy anh, “Mệt à?”
Lộ Ngân Đường “ừ” một tiếng. Hai người lại ôm nhau một lát, Hạ Hòe Tự mới buông anh ra, dẫn anh về phòng mình nghỉ ngơi.