54. Mật khẩu: Ngày anh nghĩ sẽ không gặp lại em

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Mật khẩu: Ngày anh nghĩ sẽ không gặp lại em

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Ngân Đường vốn là người mềm lòng và cẩn trọng, anh nhớ rất nhiều chuyện mình đã làm, và chuyện này cũng không ngoại lệ. Khi Hạ Hòe Tự nhắc lại, anh liền nhớ ra. Khi ấy, anh chỉ đơn thuần muốn giúp cô bé một tay, rồi tặng bó hoa cho bà lão vì anh nghĩ hẳn bà cũng thích hoa, giống như bà ngoại anh vậy.
Anh không hề để ý mình đã lướt qua một người, càng không biết đó chính là Hạ Hòe Tự, không hề hay biết ánh mắt ấy đã dõi theo mình suốt hai mươi năm ròng.
“Em là người tốt, Lộ Ngân Đường, em rất tốt.” Hạ Hòe Tự nói nghiêm túc, với giọng nói hơi khàn nhưng vẫn đầy dịu dàng, “Bất kể ai yêu em cũng chẳng có gì lạ, ngay cả anh cũng vậy. Em thực sự rất cuốn hút, rất đáng yêu.”
Lộ Ngân Đường tắt máy quay, ngẩng đầu nhìn Hạ Hòe Tự. Anh thích ánh mắt nghiêm túc mà Hạ Hòe Tự dành cho anh, ẩn chứa tình yêu chưa từng che giấu. Mỗi khi đối diện, Hạ Hòe Tự đều không giấu giếm tình cảm trong ánh mắt. Ban đầu, Lộ Ngân Đường cho rằng hắn chỉ hứng thú với mình từ lần gặp gỡ đầu tiên. Giờ đây, anh mới hiểu đó là tình cảm thầm kín kéo dài bao nhiêu năm, hắn không thể giấu được, và cũng chẳng muốn giấu.
“Trong khoảng thời gian vừa rồi, thái độ của em với anh tệ quá.” Lộ Ngân Đường lẩm bẩm, “Anh có định tính sổ với em không đấy?”
Hạ Hòe Tự thở dài: “Em nói xem.”
“Anh chiều em quá, em sẽ ngày càng hư mất.” Lộ Ngân Đường nói.
“Không đâu.” Hạ Hòe Tự cười, “Nếu em hư, anh vẫn có thể sửa lại. Em muốn làm gì thì cứ làm, anh sẽ luôn chiều theo em.”
Lộ Ngân Đường không nói gì, vòng tay ôm lấy cổ Hạ Hòe Tự. Trước khi môi chạm môi, nước mắt đã lăn dài, nóng hổi đến mức Lộ Ngân Đường bắt đầu run rẩy.
Anh chợt hiểu ra cảm giác Hạ Hòe Tự đã nhìn anh suốt mấy ngày qua. Hóa ra cảm giác đau lòng ấy khó chịu đến thế, khiến người ta không thể kìm được nước mắt, nghẹn ngào không nói nên lời.
Hạ Hòe Tự biết anh nghĩ gì, chỉ xoa lưng anh. Nụ hôn nhẹ nhàng phủ lên má, rồi xuống cổ, vừa chậm rãi vừa dịu dàng, giúp anh dần bình tĩnh lại, sau đó hôn đi hết những giọt nước mắt trên mặt anh.
“Lộ Lộ, em đúng là mít ướt thật đấy.” Hạ Hòe Tự ngắm gương mặt và đôi mắt ửng đỏ của anh, cười nói, “Nhưng khóc cũng rất đẹp.”
“Đương nhiên rồi, em là hot boy của trường mà.”
Lộ Ngân Đường dùng tay áo che mắt, nhưng bị Hạ Hòe Tự kéo xuống. Anh mím môi, cảm thấy hơi sưng. Anh khóc đến mức môi cũng sưng lên, Hạ Hòe Tự phát hiện ra, ngón tay khẽ chạm vào, vừa ấm vừa mềm.
Lộ Ngân Đường thỏa mãn, há miệng cắn nhẹ tay Hạ Hòe Tự, rồi buông ra, bóp eo hắn, khẽ hỏi: “Anh muốn làm chứ?”
Lộ Ngân Đường tách hai chân, ngồi lên đùi Hạ Hòe Tự, tay chống lên cơ bụng hắn, nhìn từ trên xuống dưới, hệt như chú mèo nhảy lên người chủ nhân, giọng nói còn ngoan hơn cả mèo con. Bình thường, trước mặt Hạ Hòe Tự, Lộ Ngân Đường không mấy khi ngoan ngoãn như vậy. Nhưng thực ra, anh rất thích giả vờ ngoan với hắn. Anh tự nhận rằng mình lớn tuổi rồi mà còn làm những hành động ra vẻ như thế, nhưng anh biết Hạ Hòe Tự thích điều đó, và càng biết rằng sau thời gian chia xa lâu như vậy, Hạ Hòe Tự cũng rất nhớ anh.
Hạ Hòe Tự chỉ cười không trả lời, ngồi dậy hôn anh. Một tay hắn luồn vào áo anh, tay kia nâng hông anh lên, bảo anh quỳ xuống. Hắn cúi đầu, môi chạm vào lưng quần anh.
Hạ Hòe Tự có sống mũi cao, có lẽ đây là đường nét đẹp nhất trên gương mặt hắn. Bình thường Lộ Ngân Đường thích dùng tay vuốt ve, nhưng lần này anh lại được hắn vuốt ve. Chóp mũi khẽ vén áo anh lên, nụ hôn dừng lại bên những múi cơ lờ mờ, kéo vạt áo lên đến ngực, rồi bảo Lộ Ngân Đường tự cắn áo.
Nụ hôn lướt dần xuống bụng, khiến đầu gối Lộ Ngân Đường như bủn rủn. Anh vươn tay luồn vào tóc Hạ Hòe Tự, kéo nhẹ hắn ra, cúi đầu nhìn hắn kéo quần mình xuống, rồi tiếp tục hôn.
Sau đó, Lộ Ngân Đường ngẩng đầu, không dám nhìn, sợ bản thân không chịu nổi. Hai đùi anh run lên, đầu gối mềm nhũn, chỉ đành vươn tay chống tường. Tay còn lại gác lên vai Hạ Hòe Tự. Eo, mông, đùi anh được Hạ Hòe Tự vuốt ve không biết bao nhiêu lần, mỗi khi không chịu nổi, anh lại lùi về sau, nhưng ngay lập tức bị hắn mạnh tay ấn trở lại.
Hôm nay Lộ Ngân Đường đã ngồi xe cả buổi, hiện tại lại quá muộn, ngày mai còn phải dậy sớm để đi xe về. Hạ Hòe Tự không muốn hành hạ anh, sợ anh khó chịu nhưng lại cố chịu đựng để hắn thoải mái.
Tiếng thở gấp và tiếng rên khẽ dừng lại. Lộ Ngân Đường lập tức rút khăn giấy lau mặt cho Hạ Hòe Tự, mặt mình vẫn còn nóng bừng, không dám nhìn vào mắt hắn. Anh cắn môi, cẩn thận lau từng chút một, động tác nhẹ nhàng, kể cả khóe miệng cũng được lau sạch. Cho đến khi sạch sẽ, anh mới vứt giấy, cúi người vùi mặt vào vai Hạ Hòe Tự rồi bất động. Hạ Hòe Tự còn mặc quần lại cho anh.
“Tại sao đỏ mặt?” Hạ Hòe Tự cố ý hỏi như vậy chứ không phải thật sự muốn biết. Mu bàn tay áp lên mặt anh, sau đó ôm anh vào lòng, hôn lên tai anh, “Lộ Lộ, nói em yêu anh đi.”
“Em rất yêu anh.” Lộ Ngân Đường đáp ngay, vẫn vùi mặt không ngẩng lên, “Có lẽ không lâu bằng anh, nhưng chắc chắn nhiều như anh yêu em.”
Hạ Hòe Tự không ngờ anh sẽ nói như vậy, nhất thời chưa kịp phản ứng, vẫn ôm chặt anh. Một lúc sau, hắn mới lấy lại tinh thần, thở dài: “Anh biết.”
Đêm đó, cả hai đều không ngủ. Lộ Ngân Đường buồn ngủ nhưng không tài nào ngủ ngon được, liên tục thức giấc. Anh lại vươn tay sờ Hạ Hòe Tự, chạm vào hắn như sợ hắn sẽ biến mất, cảm thấy mọi chuyện không chân thật. Sau đó, anh không nhịn được lại hôn Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự bị đánh thức, nắm tay anh đặt về vị trí cũ, quay người ôm anh vào lòng, đúng tư thế hai người thường ngủ. Lộ Ngân Đường vẫn không ngủ được, Hạ Hòe Tự dứt khoát cũng không ngủ nữa. Hai người cứ thế ghé vào nhau thủ thỉ từng câu chuyện.
Họ nói những gì thì không nhớ rõ, cứ thế nói rồi thiếp đi. Buổi sáng, tiếng đồng hồ báo thức gọi dậy. Lộ Ngân Đường ngủ không sâu, thức dậy liền vỗ Hạ Hòe Tự.
Hôm qua, Hạ Hòe Tự đã đứng mổ và tham gia hội thảo quá mệt mỏi, cả đêm không được nghỉ ngơi tử tế. Vì vậy, hắn ngủ thiếp đi suốt chặng tàu về Bắc Kinh. Lần này, Lộ Ngân Đường không quấy rầy hắn, im lặng ngồi bên cạnh để hắn nắm tay, giữ nguyên như thế suốt cả chặng đường.
“Anh đau đầu phải không?” Vừa xuống gara lấy xe, Lộ Ngân Đường đã không để Hạ Hòe Tự lái. Anh day thái dương cho hắn một lúc, rồi hỏi: “Về nhà hầm canh được không, hay anh muốn uống thuốc?”
“Không đau, chỉ là ngủ không đủ giấc thôi.” Hạ Hòe Tự cài đai an toàn cho Lộ Ngân Đường, “Em lái xe cẩn thận một chút.”
Lộ Ngân Đường vẫn không yên tâm: “Có cần tìm chỗ ăn cơm trước không? Tối qua anh không ăn gì, không thì về nhà em cũng được.”
Hạ Hòe Tự im lặng một lát. Chiếc xe rời khỏi gara, hòa vào dòng xe cộ. Lộ Ngân Đường lái rất êm. Mấy phút sau, Hạ Hòe Tự mới đáp: “Nếu không về nhà anh ăn, vì hôm qua anh đã nói với ba mẹ là hôm nay anh về.”
“Thế cũng được.” Lộ Ngân Đường không chút do dự mà gật đầu ngay, “Để em mua vài thứ, anh cứ chọn, em trả tiền.”
Hạ Hòe Tự kinh ngạc vì Lộ Ngân Đường đồng ý nhanh như vậy, hắn nhìn anh không nói gì. Lộ Ngân Đường tranh thủ liếc hắn: “Anh nhìn gì thế? Có thật sự muốn em về cùng không vậy?”
“Đương nhiên là có.” Hạ Hòe Tự đáp, “Anh chỉ định đùa em một chút, nhưng không thành công thôi.”
Lộ Ngân Đường hừ một tiếng: “Trưởng khoa, anh đúng là trẻ con thật đấy.”
Hạ Hòe Tự cười, tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, khẽ nói: “Để hôm khác đi. Bây giờ anh chỉ muốn ở cùng em, không muốn làm gì khác.”
“Ừ.” Lộ Ngân Đường trả lời.
Bây giờ, Hạ Hòe Tự muốn gì anh cũng đều đồng ý, muốn anh đi đâu thì anh đi đấy. Về đến nhà, anh mới nhớ mình vẫn còn một đống đồ trong phòng khách. Chưa kịp thông báo thì Hạ Hòe Tự đã mở cửa bước vào.
Lộ Ngân Đường vội vàng thay giày, bước vào nhà rồi đóng cửa. Anh đi đến cạnh Hạ Hòe Tự, quan sát biểu cảm của hắn. Hạ Hòe Tự rất kinh ngạc, sau đó bật cười, vươn tay ôm eo anh: “Sao em lại bày ra như thế này?”
“Mấy hôm trước em đã muốn chuyển về, nhưng lười dọn dẹp nên cứ để đấy.” Lộ Ngân Đường chột dạ, “Anh nghỉ ngơi đi, để em tự dọn.”
“Mấy hôm trước đã muốn chuyển về.” Hạ Hòe Tự lặp lại một lần, “Vậy mà không nói gì với anh.”
“Em biết mật khẩu, cần gì phải nói với anh.” Lộ Ngân Đường nói như lẽ đương nhiên, “Em đã nói rồi, em muốn ở một mình hai ngày, không hề có ý định chia tay. Sau khi suy nghĩ xong xuôi, em sẽ quay về.”
Hạ Hòe Tự hỏi: “Vậy lần sau lại nghĩ không thông thì sao, lại bỏ chạy à?”
Lộ Ngân Đường sửng sốt: “Em sẽ không đâu.”
“Sau này em sẽ không như thế nữa.” Lộ Ngân Đường vòng tay ôm lưng Hạ Hòe Tự, “Nhưng có lẽ em vẫn sẽ…”
Lộ Ngân Đường tạm dừng để tìm từ ngữ. Anh không muốn nói mình sẽ phát bệnh, anh không thích từ này. Hạ Hòe Tự không ngắt lời, ôm anh chờ anh nói tiếp.
“Chỉ là đôi khi cảm xúc lên xuống thất thường thôi. Anh là bác sĩ, anh hiểu mà.” Lộ Ngân Đường lùi lại nhìn vào mắt Hạ Hòe Tự, cẩn thận hạ giọng, sau đó né tránh ánh mắt hắn, “Em sẽ uống thuốc, cũng sẽ đi khám bác sĩ. Anh có thể ở bên em không?”
“Không phải là có thể hay không.” Hạ Hòe Tự cho anh câu trả lời dứt khoát, “Anh vốn dĩ luôn muốn ở bên em. Có dáng vẻ nào của em mà anh chưa từng gặp đâu, Lộ Ngân Đường, em vẫn chưa hiểu rõ anh rồi.”
Hạ Hòe Tự giữ đầu Lộ Ngân Đường, để anh ngẩng đầu nhìn mình, “Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy em năm mười sáu tuổi, không có một giây nào anh không thích em.”
Những lời này đổ ập xuống, nện vào trái tim Lộ Ngân Đường khiến anh choáng váng. Anh không hiểu tại sao Hạ Hòe Tự có thể nói như vậy, ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu ra, không phải hắn chỉ nói suông. Chính vì hắn nghĩ như vậy nên mới khiến người ta cảm thấy thẳng thắn và chân thành đến thế.
“Em hiểu rồi, thật đấy.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Em sẽ quấn lấy anh mãi mãi. Dù anh có đuổi em đi, em vẫn sẽ lén trở về, vì em biết mật khẩu nhà mà.”
“Chuyện mật khẩu này không buông tha được à?” Hạ Hòe Tự sờ má anh, “Em biết mật khẩu có ý nghĩa gì không mà cứ nói mãi thế?”
Lộ Ngân Đường sửng sốt: “Có ý nghĩa gì ạ?”
Hạ Hòe Tự quay người, đẩy vali vào phòng ngủ để tắm rửa, không trả lời. Lộ Ngân Đường cũng đi vào theo, cởi quần áo, cũng muốn tắm.
Bây giờ mới hơn một giờ, còn rất nhiều thời gian, làm gì cũng được. Việc tối qua còn dang dở, nay làm nốt. Lộ Ngân Đường biết hôm qua Hạ Hòe Tự không làm vì sợ anh không thoải mái. Hiện tại không cần lo lắng, có rất nhiều thời gian để nghỉ ngơi.
“Đừng cắn chỗ đó, mai em còn phải đi làm.”
Giọng Lộ Ngân Đường run rẩy, bàn tay đẩy cằm Hạ Hòe Tự cũng run theo. Anh chạm vào má hắn chỉ véo nhẹ, không đẩy ra thật, đành nghển cổ, phơi bày xương quai xanh phía dưới.
Hai người đã làm nhiều lần như vậy, Lộ Ngân Đường vẫn hơi e dè trước ham muốn chiếm hữu của Hạ Hòe Tự trong thời điểm này. Không phải sợ hãi, mà là không thể từ chối được. Hạ Hòe Tự muốn gì, anh đều chiều theo, nghe lời vô cùng. Lần này chia xa nơi đất khách quá lâu, hai người lòng mang tâm sự mà tách ra. Hiện tại, những tâm sự ấy đã rõ ràng, đôi khi nỗi nhớ còn mãnh liệt hơn cả sự rung động.
“Đừng trốn.”
Hạ Hòe Tự hạ giọng, kéo cánh tay anh đang che mặt xuống, sau đó ôm anh ra khỏi phòng tắm.
Trên giường tràn ngập mùi hương quen thuộc của Hạ Hòe Tự. Lộ Ngân Đường cảm thấy nó đang bao phủ lấy mình, nồng nàn đến mức anh cảm thấy mình như bị Hạ Hòe Tự bao vây hoàn toàn. Anh hơi không chịu nổi, ngẩng đầu lên. Hạ Hòe Tự nắm lấy cẳng chân bắt anh trở mình, nắm lấy mắt cá chân kéo lên trước người hắn.
Tay còn lại đặt lên ngực Lộ Ngân Đường, chậm rãi lướt xuống rồi dừng trên bụng. Bàn tay hắn mở ra vuốt ve, giọng nói trầm thấp: “Gầy nhiều thế này.”
Những múi cơ lờ mờ trên bụng chẳng còn thấy nữa, chỉ còn làn da thịt mỏng manh. Anh thực sự gầy đi rất nhiều. Tay Hạ Hòe Tự lướt trên bụng anh, cuối cùng dừng ở một chỗ, chậm rãi đè xuống. Lộ Ngân Đường lập tức không chịu nổi, cả người cong lên. Một chân anh đạp lung tung trên vai Hạ Hòe Tự, bị hắn nắm chặt cẳng chân hôn lên mắt cá.
Lúc trước xem phim của Lộ Ngân Đường, Hạ Hòe Tự đã biết xương cốt anh rất đẹp. Không chỉ cánh tay mà dáng người đều đẹp. Xương cốt đẹp thì dáng người mới đẹp được. Giờ đây, anh trần trụi, mặc hắn thỏa thích ngắm nhìn một cách rõ ràng.
Cơ thể lấp đầy dấu vết của Hạ Hòe Tự cũng đẹp một cách lạ lùng. Lộ Ngân Đường không biết trong đầu Hạ Hòe Tự nghĩ gì, chỉ biết hiện tại là ban trưa. Anh hơi ngại ngùng vì làm chuyện này giữa ban ngày, nhưng sự ngại ngùng không thắng nổi nỗi nhớ. Anh quá nhớ Hạ Hòe Tự, dù hiện tại chịu không nổi vẫn không muốn kêu dừng. Anh ngoan ngoãn để Hạ Hòe Tự kéo mình ngồi lên đùi, ôm chặt lấy hắn, vô thức há miệng mút làn da nơi cổ Hạ Hòe Tự.
“Đợi đã…” Lộ Ngân Đường ghé vào tai Hạ Hòe Tự thở gấp, “Như thế này hơi sâu, chậm một chút, em không chịu nổi.”
Anh nói bằng giọng mũi. Hạ Hòe Tự nâng cằm anh quan sát, tưởng anh khóc nhưng không phải. Không phải anh nói quá, mà là anh thực sự không chịu nổi. Mặt và cổ anh đều đỏ bừng, vùng xương quai xanh và lồng ngực ửng hồng bất thường, đã đến cực hạn.
Nhưng Hạ Hòe Tự không nghe theo, chỉ hỏi anh: “Không thoải mái sao?”
Sao có thể không thoải mái? Lộ Ngân Đường cúi đầu không nói nên lời. Anh thoải mái đến mức làm anh hơi sợ hãi, không dám muốn nhiều hơn. Hạ Hòe Tự biết anh không có vấn đề gì, hỏi xong cũng không chờ anh trả lời, không dừng lại, thậm chí còn mạnh bạo hơn. Hắn muốn nhìn Lộ Ngân Đường hoàn toàn không thể làm gì, chỉ có thể ỷ lại vào mình.
Trong khoảng thời gian này, Lộ Ngân Đường quá độc lập. Thật ra, Hạ Hòe Tự còn không có cảm giác an toàn hơn cả anh. Hắn không chịu nổi việc Lộ Ngân Đường rời xa mình, chỉ là trạng thái tâm lý của anh khiến hắn lo lắng hơn. Hiện tại không sao, ham muốn chiếm hữu vốn kìm nén bấy lâu bùng nổ dữ dội. Lời nói tối hôm qua của Hạ Hòe Tự không phải dọa suông, hắn thật sự hận không thể kéo Lộ Ngân Đường về nhà nhốt lại.
Nghĩ vậy, Hạ Hòe Tự giữ gáy Lộ Ngân Đường để anh ngẩng đầu, trao nhau một nụ hôn, nuốt trọn hơi thở của anh, không bỏ sót chút nào.
“Em muốn biết mật khẩu có ý nghĩa gì không?” Hạ Hòe Tự hôn tai anh, thì thầm dỗ dành, “Lộ Lộ, cầu xin anh đi, anh sẽ nói cho em nghe.”
Lộ Ngân Đường không còn tâm trí để ý đến mật khẩu, nhưng giọng điệu Hạ Hòe Tự dỗ anh như vậy khiến anh bằng lòng nói bất cứ điều gì. Tinh thần không quá tỉnh táo, anh ôm cổ Hạ Hòe Tự hôn lung tung, lẩm bẩm không rõ lời cầu xin hắn.
“050607.” Hạ Hòe Tự hôn Lộ Ngân Đường, “Đó là ngày cuối cùng anh nghĩ mình sẽ được gặp em.”
Ngày 7 tháng 6 năm 2005 là ngày thi đại học cuối cùng của họ. Hạ Hòe Tự mới qua sinh nhật mười tám tuổi được hai tháng, và món quà đầu tiên của tuổi trưởng thành lại là việc không bao giờ gặp lại Lộ Ngân Đường.
Nhưng món quà vẫn ở đó. Người gặp mặt thoáng qua năm mười tám tuổi, người đã không cho hắn một ánh mắt cuối cùng, lúc này đây, trong mắt chỉ có hắn.
Buổi trưa trôi qua thật nhanh. Tiếng nước trong phòng tắm vang lên rồi dừng lại. Hạ Hòe Tự bước ra, ngồi ở mép giường ngắm Lộ Ngân Đường đang ngủ say. Hắn lặng im nhìn một lúc lâu. Gương mặt này không khác năm mười bảy tuổi là bao, chỉ là gầy hơn, góc cạnh hơn, nhưng vẫn là Lộ Ngân Đường của hắn.
Hạ Hòe Tự nghĩ thầm, ba năm, mười năm, hai mươi năm đều chẳng tính là gì. Thời gian chỉ là thước đo của đời người, quá khứ cũng không đáng hối hận hay tiếc nuối. Bởi vì Lộ Ngân Đường đã quay về, cuộc sống của Hạ Hòe Tự lại bắt đầu một lần nữa.