Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Ngoại truyện 1: Đêm Đông Ghen Tuông
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa đông năm nay ở Bắc Kinh thật dễ chịu, mãi đến sau Tết Nguyên Đán, nhiệt độ mới bắt đầu xuống dưới 0 độ C, nhưng ánh mặt trời vẫn rọi chiếu, mang theo chút se lạnh. Cuối cùng, đầu tháng Một, một trận tuyết lớn mới đổ xuống, rơi không ngừng nghỉ từ sáng đến tối. Nhìn qua khung cửa sổ sát đất, có thể thấy ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên nền tuyết.
Hạ Hòe Tự đưa tay che mắt Lộ Ngân Đường, rồi bật đèn bàn. Ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, chiếu rọi phần cơ thể không được chăn che phủ của anh. Hạ Hòe Tự nhẹ nhàng xoa lên vết bầm tím dưới xương quai xanh.
Chắc hẳn là rất đau, Lộ Ngân Đường nắm tay hắn lại, không cho chạm vào. Chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út nổi bật trên làn da hơi ửng đỏ. Anh kéo tay Hạ Hòe Tự đang che mắt mình xuống, để lộ đôi mắt cũng đang ửng đỏ.
“Nóng quá.” Lộ Ngân Đường vuốt tóc một cách qua loa, giọng mũi hơi nặng, nghe như đang oán giận. Nhưng trong tai Hạ Hòe Tự, điều đó lại không phải vậy. Tay hắn vẫn đặt trên bụng anh, không hề nhúc nhích. Lộ Ngân Đường từ từ thở đều, rồi nhận ra chiếc áo sơ mi và quần âu Hạ Hòe Tự mặc đi làm vẫn còn nguyên trên người hắn. Anh thò chân ra khỏi chăn, bên mắt cá chân có vết cắn đỏ ửng như dị ứng tái phát, nhẹ nhàng đá vào vai Hạ Hòe Tự.
Trên đùi Lộ Ngân Đường vương vài vết mực, giờ đây đã bị mồ hôi làm mờ đi một chút, làn da ửng hồng, khiến những vết mực ấy như ẩn như hiện.
Hôm nay, khi Hạ Hòe Tự tan làm về, hắn bỗng muốn Lộ Ngân Đường dạy viết thư pháp. Lộ Ngân Đường nghiêm túc chuẩn bị giấy mực, rồi nắm tay Hạ Hòe Tự, chấm mực, đặt bút. Chỉ viết được vài chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, anh mới phát hiện tâm tư Hạ Hòe Tự không đặt vào việc này. Việc viết chữ chỉ là cái cớ, Hạ Hòe Tự vẫn còn ghim vụ việc xảy ra hôm qua.
Hôm qua là thứ Sáu, Lộ Ngân Đường nghỉ làm từ trưa, buổi chiều anh đến bệnh viện đón Hạ Hòe Tự. Hạ Hòe Tự đang trong phòng mổ nên không hay biết, mãi đến khi trên đường về văn phòng mới nghe điều dưỡng báo lại. Những lúc rảnh rỗi, Lộ Ngân Đường thường ghé bệnh viện tìm hắn. Anh đã quá quen thuộc với các nhân viên khoa Chấn thương chỉnh hình, dạo gần đây không còn chờ ở văn phòng nữa mà vào thẳng phòng bác sĩ trò chuyện cùng họ, anh cảm thấy rất thú vị.
Hạ Hòe Tự lại không nghĩ vậy. Với những người không thân, Lộ Ngân Đường thường ít nói, nhưng một khi đã thân thiết, anh lại rất thích hóng chuyện. Năm nay, khoa có thêm không ít nghiên cứu sinh và thực tập sinh mới, ai nấy đều trẻ tuổi, tính cách hoạt bát. Tính cả các điều dưỡng trong khoa, gần như không ai là không quý mến Lộ Ngân Đường. Hạ Hòe Tự biết Lộ Ngân Đường được mọi người yêu quý đến mức nào, nên hắn không cho anh vào phòng bác sĩ, bảo rằng anh sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của mọi người. Lộ Ngân Đường không hiểu được ý tứ sâu xa trong lời hắn, chỉ bảo rằng lúc mọi người làm việc sẽ không gọi anh qua.
“Gọi em thì em qua luôn à?” Lời Hạ Hòe Tự nguyên văn là vậy, “Nghe lời thế sao!”
“Gì mà nghe lời hay không nghe lời, chúng em đâu phải trẻ con.”
Lộ Ngân Đường không để tâm chuyện này, anh khoác chiếc áo lông vũ bên ngoài áo hoodie rồi cùng Hạ Hòe Tự rời văn phòng. Trông anh vừa đẹp trai vừa phấn chấn, ai chào anh cũng mỉm cười, nhìn không khác gì mấy nghiên cứu sinh trẻ tuổi.
“Bao giờ thầy Lộ lại ghé chơi nữa vậy? Chẳng phải anh nói muốn viết tay cờ thưởng cho khoa chúng tôi sao?” Một bác sĩ đang chấm công thấy Lộ Ngân Đường liền chào hỏi, nhắc lại chuyện cũ. Lộ Ngân Đường cười xòa cho qua, quay đầu lại mới thấy Hạ Hòe Tự đang bước chậm rãi. Các bác sĩ xung quanh cũng quay sang nhìn, anh vội vàng chào một tiếng rồi bỏ chạy.
Đến thang máy, Hạ Hòe Tự hỏi vừa rồi anh nói về chuyện gì. Lộ Ngân Đường trả lời đúng sự thật, rằng mấy hôm trước anh có nói đùa là sẽ viết thư pháp tặng khoa Chấn thương chỉnh hình để treo ở hành lang, nhưng chẳng ai coi đó là thật, chỉ là đùa thôi.
Nhưng Hạ Hòe Tự lại xem đó là thật. Mãi sau này Lộ Ngân Đường mới nhận ra, đại khái là hắn đang ghen tị. Cũng không thể trách anh chậm hiểu được, ai mà ngờ một người như Hạ Hòe Tự lại biết ghen chứ, chuyện đó thật quá khó tin. Lộ Ngân Đường thầm nghĩ mình thật giỏi, có thể khiến một lãnh đạo với cảm xúc luôn ổn định như vậy phải ghen tị, đúng là không thể xem thường.
Lúc nãy, mực trên bàn bị đổ, văng vào người cả hai. Chẳng ai rảnh đi rửa ngay, dù sao cuối cùng cũng phải tắm. Lộ Ngân Đường nghỉ ngơi nửa tiếng, Hạ Hòe Tự vẫn nhìn anh không rời, nhìn đến nỗi yết hầu anh nóng bừng, rụt chân lại.
Một lúc lâu sau, Lộ Ngân Đường ôm chăn ngồi dậy. Hạ Hòe Tự vòng tay ôm eo anh. Anh quỳ gối trước hắn, rồi dịch chuyển sang ngồi hẳn lên đùi Hạ Hòe Tự, hỏi: “Anh giận thật sao?”
Đôi khi Lộ Ngân Đường bướng bỉnh, anh biết Hạ Hòe Tự không đến nỗi tức giận, nhưng vẫn cố tình hỏi.
“Không giận.” Hạ Hòe Tự xoa lưng anh, “Anh không giận em.”
Lộ Ngân Đường cười, lại hỏi: “Ghen sao?” Hạ Hòe Tự ừ một tiếng: “Hơi hơi.”
“Ừm.” Lộ Ngân Đường vẫn cười, hôn lên môi hắn mấy cái, nói: “Sau này em sẽ chú ý.”
“Không cần đâu.” Hạ Hòe Tự đáp, “Em thích làm gì thì cứ làm, đừng để ý đến anh.”
Bản thân mình ghen nhưng lại sợ Lộ Ngân Đường không thoải mái, đôi khi Hạ Hòe Tự cũng nghĩ một đằng nói một nẻo. Lộ Ngân Đường mặc kệ, ôm cổ hắn nói một câu “Em hiểu rồi”, sau đó hôn thêm mấy cái rồi chuẩn bị đi tắm.
Ngón tay Hạ Hòe Tự cọ nhẹ vết mực trên đùi Lộ Ngân Đường, không cho anh đi.
“Sao nào, còn muốn em dỗ tiếp sao?” Lộ Ngân Đường cố ý nói vậy. Anh biết Hạ Hòe Tự không muốn anh đi ngay lúc này. Hạ Hòe Tự không nói thẳng ra rằng rất khó khăn Lộ Ngân Đường mới có tinh thần giao lưu với người khác, và hắn muốn anh luôn giữ vững tâm trạng tích cực đó. Hắn chỉ là ghen thôi, lớn chừng này rồi có gì mà không nhịn được.
Nhưng không ngờ lại khó nhịn đến mức ấy, trước giờ chưa từng ghen nên hắn chẳng có kinh nghiệm.
Hạ Hòe Tự nhìn anh: “Em không dỗ anh đi đâu.”
“Em tưởng em dỗ xong rồi chứ.” Lộ Ngân Đường ngẫm nghĩ, “Vậy giờ phải làm sao đây?”
Hạ Hòe Tự bị dáng vẻ trêu chọc của anh làm bật cười: “Nói câu nào dễ nghe xem nào.”
“Muốn nghe lời khen bay bổng sao?” Lộ Ngân Đường ngồi trên đùi Hạ Hòe Tự suy nghĩ hồi lâu, bỗng ghé lại gần gọi một tiếng: “Chồng à?”
Nếu là hai năm trước, Lộ Ngân Đường dù có chết cũng không thốt ra tiếng này. Nhưng hiện tại, anh chẳng còn thấy xấu hổ gì nữa. Ở bên nhau lâu như vậy, cái gì cũng từng làm, câu nào cũng từng nói, còn gì mà phải xấu hổ nữa? Lộ Ngân Đường gọi đến thuận miệng, nói xong hai người đều bật cười.
Hạ Hòe Tự không nói gì, cúi đầu hôn anh. Đầu lưỡi hắn lướt qua vòm miệng, vừa ngứa vừa mẫn cảm, môi lưỡi ửng hồng ướt át hòa quyện cùng tiếng hôn. Lộ Ngân Đường khẽ run rẩy, cả người lâng lâng.
Tuyết vẫn không ngừng rơi, gió lạnh gào thét đập vào khung cửa sổ kính sát đất. Vừa rồi Lộ Ngân Đường còn than lạnh, vậy mà hiện tại nhiệt độ trong phòng tắm còn cao hơn cả phòng làm việc. Cả người anh mướt mồ hôi, bị Hạ Hòe Tự giữ gáy ấn vào tường phòng tắm. Nụ hôn nóng bỏng từ sau lưng dần lên đến gáy, nước và mồ hôi đều vương vấn hương hoa sữa tắm, lướt trên làn da ửng đỏ vì những nụ hôn của hắn.
Mỗi lần đến thời điểm này, Lộ Ngân Đường đều cảm thấy thật kỳ lạ. Anh không hiểu tại sao mình lại thích ân ái với Hạ Hòe Tự đến vậy. Dù lăn lộn đến đâu, anh vẫn cảm thấy thoải mái, dường như không cần quá trình thích ứng. Dù sao thì trong lúc đó, động tác của Hạ Hòe Tự thường xuyên trở nên mạnh bạo, Lộ Ngân Đường cảm thấy không chịu nổi nhưng đến cuối cùng vẫn chấp nhận được.
Anh nhắm mắt, ngồi trên bồn rửa tay, lưng dựa vào vách tường, không dám nhìn người đang cúi xuống bên dưới mình. Một chân bị giữ chặt bên cạnh bồn rửa tay, đùi hơi nhột vì sợi tóc quẹt qua, nhưng anh không rảnh để quan tâm. Mỗi lần Hạ Hòe Tự mút lấy cho Lộ Ngân Đường đều mang đến cho anh cảm giác sung sướng kỳ lạ. Ngay tại thời điểm này, anh vẫn không thể nào nắm giữ quyền làm chủ. Hạ Hòe Tự muốn anh xuất tinh, anh gần như không nhịn được.
“… Đừng.” Lộ Ngân Đường thở gấp, nắm tóc Hạ Hòe Tự bảo hắn lùi ra một chút. Tinh dịch có phần nhạt màu vương hết lên cằm, lên mặt Hạ Hòe Tự. Biểu cảm của hắn không thay đổi là bao. Hắn đứng thẳng dậy, trước khi Lộ Ngân Đường kịp dùng khăn lau cho, đã dùng mu bàn tay lau sạch những thứ ấy, sau đó giữ lấy hàm dưới Lộ Ngân Đường, hai người trao nhau nụ hôn.
Cả lưỡi và yết hầu đều bị hắn nuốt lấy, Hạ Hòe Tự chậm rãi hỏi: “Hương vị của mình ngon không?”
Chắc chắn là không ngon, nhưng Lộ Ngân Đường không trả lời. Chờ Hạ Hòe Tự buông ra, anh mới mím môi, rồi liếm sạch nước bọt quanh miệng. Hạ Hòe Tự lau giúp rồi ôm eo anh xuống, đi về phía phòng ngủ.
Bao cao su đặt trong ngăn kéo phòng ngủ. Lộ Ngân Đường bị ném xuống giường, anh duỗi tay lấy. Nụ hôn của Hạ Hòe Tự lại phủ xuống, anh vòng tay qua cổ hắn, hai tay cố gắng xé vỏ bao. Cảm giác nhơn nhớt khiến anh run rẩy, anh dùng sức hôn lại Hạ Hòe Tự, hai người ôm chặt lấy nhau, giọng nói không rõ ràng len lỏi qua môi răng.
“Em đeo cho anh… được không?” Hạ Hòe Tự khẽ buông lỏng, nhìn người trước mặt run rẩy xé vỏ bao. Ngón tay anh bị dầu bôi trơn làm cho bóng nhẫy, cứ như vậy luồn vào, ngón tay xoa dọc theo dương vật đang cương cứng. Hạ Hòe Tự đưa tay áp lên má Lộ Ngân Đường, sờ cằm anh, như thể khen anh làm tốt lắm.
Đã làm hai lần, không cần nới lỏng cũng không cần nhẫn nại. Hạ Hòe Tự bóp chặt eo Lộ Ngân Đường, khóa anh trong vòng tay. Bàn tay hắn từ bụng sờ lên trên, sau đó áp sát anh vào lòng mình.
Tư thế từ đằng sau vốn đi vào rất sâu. Cánh tay chống đầu giường của Lộ Ngân Đường ngày càng duỗi thẳng, cuối cùng gần như không với tới, ngón tay chống đỡ một cách khó khăn, gần như anh đã ngồi hẳn lên người Hạ Hòe Tự. Không phải vì muốn nhiều hơn, chỉ là chân anh không trụ nổi, càng ngày càng run rẩy.
Khi toàn bộ căng ra và đi vào sâu nhất, Lộ Ngân Đường nắm chặt bàn tay đang giữ eo mình. Hắn quá mạnh. Anh muốn than đau, nhưng cũng không muốn nói. Anh thích cảm giác Hạ Hòe Tự giữ mình trong tay, cảm thấy rất an tâm.
Hạ Hòe Tự nhận ra điều đó, cố ý hôn vành tai anh, hạ giọng hỏi: “Không thoải mái sao?”
Hạ Hòe Tự vừa hỏi vừa sờ nơi đang chảy ra ít chất lỏng phía dưới. Nơi đó căng chặt, bị ngón tay Hạ Hòe Tự chạm vào thì khẽ run rẩy, vừa như sợ hãi, vừa như muốn thân thiết hơn.
“Không sờ nữa đâu.” Hạ Hòe Tự nói.
Hạ Hòe Tự không cho mình sờ, cũng không cho Lộ Ngân Đường sờ. Nói xong, hắn dùng một tay giữ lấy tay đang chống trên giường của Lộ Ngân Đường, tay còn lại ấn lên bụng anh. Lộ Ngân Đường vốn đã mẫn cảm, lần nào cũng rất chặt và rất sâu. Anh mới xuất tinh một lần, hiện tại dù Hạ Hòe Tự không ngừng đưa đẩy đến điểm mẫn cảm nhất thì anh vẫn khó xuất tinh, nhưng cảm giác sung sướng thì không ngừng tích lũy.
“… Chậm một chút.” Lộ Ngân Đường trượt xuống đầu giường, nằm sấp, mặt vùi vào gối đầu. Rất nhanh sau đó, anh cảm nhận được Hạ Hòe Tự hạ người xuống, giữ đùi anh, hôn từng cái một lên lưng anh. Hai người áp sát vào nhau. Động tác của Hạ Hòe Tự mạnh bạo nhưng không dữ dội, cứ dồn anh vào nơi không chịu nổi nhất, không cho anh thời gian hòa hoãn, quá đỗi thân mật.
Lộ Ngân Đường hạ giọng rên rỉ, bị Hạ Hòe Tự nắm mắt cá chân xoay người. Hắn xoa nhẹ đầu gối, ấn đùi tiếp tục thúc vào. Lộ Ngân Đường thấy nét mặt Hạ Hòe Tự thoáng thả lỏng, không nhịn được mà nâng hông. Một chân anh bị Hạ Hòe Tự bắt lấy vắt lên eo, sau đó hắn nắm lấy bàn tay đang che mặt của anh.
Diện mạo Lộ Ngân Đường không thể chê vào đâu được, một nét đẹp phóng khoáng hiếm có. Thậm chí lúc này, anh vẫn có thể xem là xinh đẹp. Xương sườn hơi nhô ra khi anh cố nâng người, làn da trắng trẻo, vóc dáng cân đối, bởi vì nhiệt độ tăng cao nên ửng hồng. Dương vật ửng đỏ đang cương cứng khẽ lắc lư. Hạ Hòe Tự không cho anh sờ, anh cũng không sờ thật. Anh cố nhịn đến mức bụng dưới tê mỏi, ngón chân gập lại dùng sức dẫm lên ngực Hạ Hòe Tự, ngửa đầu khàn giọng phát ra tiếng.
Anh không phải người dễ dàng chịu thua, và bây giờ cũng vậy. Tính cách này đã ăn sâu vào xương tủy. Hạ Hòe Tự ngắm gương mặt anh, nội tâm không khỏi xúc động, đặc biệt là khi gương mặt này nở nụ cười với người khác. Hạ Hòe Tự muốn làm một trận cho ra trò, hắn biết Lộ Ngân Đường không sợ, nhưng bản thân hắn lại không nỡ.
“Lộ Lộ.” Hạ Hòe Tự cúi xuống hôn anh, giọng trầm thấp xen lẫn tiếng thở dốc, hắn gọi mấy tiếng liền: “Đừng nhìn người khác, chỉ nhìn anh, được không?”
Hạ Hòe Tự hiếm khi đưa ra yêu cầu, Lộ Ngân Đường không cần nghĩ đã đồng ý ngay: “Không nhìn ai hết, em chỉ có anh.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường bỗng ôm chặt Hạ Hòe Tự, ngồi dậy, trở mình, ấn Hạ Hòe Tự xuống giường. Đôi tay anh chống lên ngực hắn, hai đùi tách ra quỳ bên cạnh sườn Hạ Hòe Tự. Đến khi Hạ Hòe Tự đưa tay sờ dọc theo eo anh lên trên, động tác lóng ngóng ban đầu mới dần trở nên trơn tru.
Anh thường xuyên đổi sang tư thế này khi sắp xuất tinh. Từ trên cao nhìn xuống, gương mặt vương mồ hôi của Hạ Hòe Tự hiện rõ mồn một. Đôi mắt hắn ửng đỏ, mái tóc rối loạn, gần như không còn dáng vẻ nghiêm khắc, bình tĩnh thường ngày của một vị lãnh đạo. Ánh mắt hắn mang theo khao khát khống chế một cách mãnh liệt, chỉ nhìn duy nhất Lộ Ngân Đường.
Hạ Hòe Tự biết anh sắp không chịu nổi, kéo tay anh, dùng sức mút mấy cái vào mặt trong cánh tay. Rất nhanh sau đó, Lộ Ngân Đường rên rỉ mấy tiếng, cào loạn tay hắn, “Ưm…”
Hạ Hòe Tự ôm anh vào lòng, cánh tay siết chặt, phối hợp với eo lưng dùng sức đâm thẳng vào nơi sâu nhất. Va chạm mười mấy lần. Trong lúc hỗn loạn, Lộ Ngân Đường cắn phải môi dưới Hạ Hòe Tự, giọng mũi và tiếng khóc bị nuốt trọn, chỉ còn tiếng rên rỉ và tiếng thở hổn hển.
Trán Lộ Ngân Đường chống lên má Hạ Hòe Tự, anh thẳng lưng dán sát bụng hắn, để hắn đi vào càng sâu, cọ xát càng sướng. Hạ Hòe Tự còn chưa xuất tinh, anh muốn hắn thoải mái. Sau khi bị đâm thêm mấy cái nữa, Lộ Ngân Đường bỗng nhấc chân tránh ra, duỗi tay cởi bao cao su cho Hạ Hòe Tự rồi tiện tay ném đi. Sau đó, anh lại ôm cổ hắn trao nhau nụ hôn, hơi xấu hổ nhưng vẫn can đảm nói hết câu: “Anh muốn xuất tinh bên trong không?”
Bàn tay hắn siết chặt eo anh đến nỗi Lộ Ngân Đường đau không quỳ nổi. Lại là một cảm giác khác. Trong lúc hốt hoảng, Lộ Ngân Đường suy nghĩ, đây hình như là lần đầu tiên họ không dùng bao. Hạ Hòe Tự không có khả năng cho phép mình không dùng, nhưng đến bước này rồi hắn cũng không còn biện pháp nào khác. Bị câu nói của Lộ Ngân Đường làm cho không còn giữ được chừng mực, hắn thẳng tay ấn anh nằm xuống giường, đỡ eo chậm rãi đẩy vào, cắm đến tận cùng dùng sức đưa đẩy, sau đó không rút hẳn ra một lần nào.
Lộ Ngân Đường nắm chặt ga trải giường, thật sự không chịu nổi mới cắn chăn. Mùi hương của Hạ Hòe Tự là tất cả những gì anh mang theo suốt mấy năm qua, và đó cũng là mùi hương anh không thể chịu nổi nhất. Dương vật nửa cương một lần nữa ma sát ga trải giường, cuối cùng không xuất tinh được gì, chỉ chậm rãi chảy ra dòng nước ấm áp. Lộ Ngân Đường không nhận ra điều đó, chỉ cảm thấy một luồng lạnh buốt xông thẳng vào nơi nóng bỏng bên trong. Sau đó, bên tai anh nghe thấy tiếng thở dốc cùng với tiếng hôn của Hạ Hòe Tự.
Lần này thật sự quá trớn. Lúc mơ mơ màng màng được bế lên, Lộ Ngân Đường nghĩ thầm. Anh ghé vào lòng Hạ Hòe Tự, lẩm bẩm hỏi hắn đã ghen xong chưa.
Hạ Hòe Tự thả anh vào bồn tắm rồi ôm anh từ phía sau, dịu dàng hôn lên má anh. Nghe vậy, hắn mỉm cười: “Lần sau vẫn thế.”