58. Ngoại truyện 2

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiết trời đầu tháng Năm nóng bức. Hơn năm giờ chiều, nắng vẫn chói chang đổ xuống nhóm học sinh cấp ba vừa tan học. Sau nửa tiếng, dòng người tan trường đã thưa thớt đi nhiều, chỉ còn lại vài học sinh chơi bóng ở sân thể dục, và những học sinh cá biệt đang bị thầy cô giữ lại răn dạy.
Khối Mười Một tan học sớm hơn Khối Mười Hai. Hạ Hòe Tự cùng một người bạn khác trong nhóm trực nhật vừa dọn dẹp phòng học xong đi ra, thì đúng lúc Khối Mười Hai tan học, khu giảng đường vừa yên tĩnh được một lúc lại trở nên ồn ào náo nhiệt. Hạ Hòe Tự khoác áo, xách cặp sách, cùng bạn mình đi ra ngoài rồi tạm biệt ở cửa. Sau đó, hắn chậm rãi bước dọc hành lang đến cầu thang. Đoàn Minh Du vừa ra khỏi văn phòng, thấy hắn liền thở dài một tiếng.
Hạ Hòe Tự ném chiếc cặp sách sang cho Đoàn Minh Du: “Người kia đâu rồi?”
“Bị tách ra để 'thẩm vấn' chứ sao. Sợ hai đứa tôi trao đổi thông tin nên mới thả tôi ra trước.” Đoàn Minh Du tựa vào lan can, nhún vai nói: “Cảm giác không được tin tưởng chút nào, khó chịu thật đấy.”
Vì sắp đến Đại hội thể thao, trường học cấm học sinh ra vào tự do. Chiều nay, Đoàn Minh Du và Kiều Duy Tang định trèo tường ra ngoài thì bị thầy giám thị bắt gặp. Hạ Hòe Tự may mắn được gọi đi ghi danh, nhờ vậy mà tránh được một kiếp.
Hai người đứng dưới tán cây hòe trước khu giảng đường trò chuyện một lát. Không lâu sau, cửa văn phòng mở ra. Hai người theo bản năng quay đầu lại, cứ tưởng Kiều Duy Tang đã ra và Đoàn Minh Du sẽ vào thay. Nhưng không phải, đó là một học sinh lớp khác, cũng đang xách cặp sách và áo khoác, tiến về phía cầu thang bên kia. Cậu ta tiện thể ngó xuống dưới tầng, nơi có mấy người đang chờ và gọi tên mình.
Đoàn Minh Du khẽ nói: “Lớp Văn 1 đấy, cậu quen không? Cậu ta đạt hạng nhất kỳ thi Văn toàn khối đấy, ngang ngửa cậu ở môn Tự nhiên. Chiều nay cũng bị tóm cùng bọn tôi.”
Nam sinh ấy vóc dáng cao ráo, thân hình cân đối nhưng hơi gầy, mặc đồng phục ngắn tay. Một tay cậu ta chống lan can, đang nói chuyện với nhóm người chờ mình phía dưới. Đám người bên dưới lại nhao nhao la hét.
“Nhanh lên nào! Đang chờ cậu đấy! Chơi bóng thì sao chứ, chẳng lẽ lại cản trở cậu giành hạng nhất được à? Lộ Ngân Đường, mau xuống đây cho tôi!”
“Xuống đây.” Nam sinh hờ hững đáp lời, rồi bất chợt giơ tay thả chiếc cặp sách xuống: “Chụp lấy!”
Chắc là đã chụp được, vì không nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống đất. Nam sinh nhìn xuống dưới, nở nụ cười. Gương mặt cậu ta ở góc nghiêng hiện rõ những đường nét tinh xảo, toát lên vẻ tinh thần phấn chấn. Sau đó, cậu ta quay người chạy xuống cầu thang, chỉ mấy bước đã biến mất ở khúc quanh.
Hạ Hòe Tự quay đầu lại, cụp mắt nhìn tia nắng chiếu vào bức tường, một lát sau mới đáp: “Không quen.”
“Cậu không quen à? Thôi được rồi, cậu ta nổi tiếng lắm đấy, số người theo đuổi xếp thành hàng dài… Tính tình cũng tốt, chiều nay còn nhắc nhở bọn tôi là thầy giám thị đến, kết quả vẫn không thoát được…”
“Nóng quá.” Hạ Hòe Tự đứng thẳng dậy, ngắt lời Đoàn Minh Du: “Tôi về phòng học chờ các cậu.”
Đoàn Minh Du khó hiểu hỏi: “Cậu sợ nóng từ bao giờ thế? Chẳng phải cậu là một cục đá sao?”
Hạ Hòe Tự đã quay người rời đi. Đoàn Minh Du chưa kịp hỏi thêm gì thì cửa văn phòng lại mở. Kiều Duy Tang với khuôn mặt như vừa chịu đủ tra tấn gọi Đoàn Minh Du vào.
Hành lang trở nên yên tĩnh. Hạ Hòe Tự quay về phòng học, đặt cặp sách và áo khoác xuống. Thật ra phòng học cũng nóng, chỉ là không bị nắng chiếu vào trực tiếp. Nhưng Hạ Hòe Tự lại như muốn tự hành xác, đi đến bên cửa sổ kéo rèm lên. Cửa sổ khu giảng đường đối diện với sân bóng rổ, tuy nhiên hơi xa một chút.
Sân bóng rổ có thêm một nhóm người mặc đồng phục học sinh. Mở cửa sổ ra là có thể nghe tiếng họ gào thét. Hạ Hòe Tự đẩy cửa, không phải hắn muốn nghe âm thanh ồn ào bên ngoài, mà chỉ là muốn nhìn rõ hơn khi không có lớp kính chắn.
Tầm nhìn từ tầng ba khá tốt. Hạ Hòe Tự đứng đó im lặng quan sát họ chơi bóng một lát, cho đến khi mặt trời khuất bóng. Hai người kia ngồi trong văn phòng viết hơn năm trăm chữ kiểm điểm xong mới chịu đi ra.
Hạ Hòe Tự đóng cửa sổ, rồi ra khỏi phòng học. Kiều Duy Tang thấy hắn thì búng tay một cái, nói: “Tôi muốn sang nhà cậu ăn cơm, muốn hấp thụ bầu không khí gia đình ấm áp.”
“Tôi cũng muốn thế!” Đoàn Minh Du nói.
Hạ Hòe Tự đi trước xuống tầng: “Đi thôi. Bưng bát ra đầu hẻm ăn được không?”
“Sao lại không được chứ?”
“Thế thì được rồi.”
Tiếng ve râm ran. Hạ Hòe Tự ngẩng đầu nhìn bóng cây hòe từ từ khuất dần dưới sắc trời nhá nhem.
Mặt trời sắp lặn.
Kiều Duy Tang đến siêu thị đối diện cổng trường mua mấy chai nước. Một lát sau, hắn đi ra, bên cạnh có thêm một người.
Hạ Hòe Tự nhìn bà lão đang đan giày dưới tán cây, nhìn cô cháu gái cùng bạn bè đồng trang lứa đang chơi nhảy ô ở ven đường. Tiếng cười trong trẻo, dễ nghe của chúng hòa vào tiếng cười nói của người dân xung quanh.
“Ồ, cậu cũng mới về à.” Đoàn Minh Du đứng đối diện Hạ Hòe Tự, bất chợt ngẩng đầu hất cằm, chào hỏi một người nào đó.
Hạ Hòe Tự quay đầu lại. Người đi cùng Kiều Duy Tang chính là Lộ Ngân Đường. Mặt cậu ta ửng hồng, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, được chủ nhân tiện tay vuốt ra sau. Lộ Ngân Đường bật nắp lon Sprite, uống mấy ngụm liền.
“Chơi bóng.” Lộ Ngân Đường uống xong mới cười với Kiều Duy Tang và Đoàn Minh Du, nói: “Lần sau cùng nhau chơi nhé.”
Bọn họ không thân thiết, chỉ ở mức gặp nhau cười chào hỏi một tiếng, nói đôi ba câu rồi tạm biệt. Lộ Ngân Đường vẩy nước trên tay rồi đi về phía xe đạp của mình. Một tay cậu ta cầm tay lái, tay còn lại cầm lon Sprite uống thêm mấy ngụm nữa. Cô bé đang chơi đùa bên cạnh nhìn thấy thì chạy lại chào.
“Có cần anh hái hoa cho nữa không?” Lộ Ngân Đường giơ tay lau mồ hôi, nhìn cô bé mỉm cười vừa dịu dàng vừa trêu chọc. Cô bé cười khanh khách trả lời rằng không còn hoa để hái nữa. Lộ Ngân Đường gạt chân chống xe, trước khi đi để lại một câu: “Bao giờ hoa nở anh lại hái cho, em đi chơi tiếp đi.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường búng tay với cô bé một cái rồi lái xe đi về. Đúng lúc cuối con đường, cậu đón lấy ánh chiều tà cuối cùng. Sắc màu ấm áp phủ lên con người duy nhất trên con đường ấy. Áo khoác bị gió thổi phần phật. Lộ Ngân Đường lại ngửa đầu uống nước. Đi ngang qua một thùng rác, cậu tiện tay ném lon không vào.
Loảng xoảng.
Hạ Hòe Tự chớp mắt. Nghe Kiều Duy Tang hỏi mai có về sớm không, hắn chỉ ừ một tiếng đáp lại. Thật ra, hắn không hề nghe rõ hai người kia đang hỏi gì.
Những chú ve siêng năng vẫn còn đang ngân nga. Mấy học sinh về muộn vừa đạp xe vừa thong thả trò chuyện. Hạ Hòe Tự đi ngang qua tán cây, tùy ý giơ tay nắm một cái, ngắt xuống một cành lá với mấy nụ hoa.
Hoa hòe trắng vẫn chưa nở.
Mùa hè sắp đến, và ngày mai lại là một ngày như thế.