Lãng Mạn Nghịch Biện - Văn Đốc
Sống có tốt không?
Lãng Mạn Nghịch Biện - Văn Đốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng có lẽ, đó chỉ vì Phó Đinh Lê đã ngủ say như chết.
Phó Đinh Lê ngáp ngắn ngáp dài, mơ màng nhận ra Khổng Lê Diên đã không còn vẻ mặt khó hiểu ấy nữa. Nàng tháo dây an toàn của cô ra, cười nhạt rồi hỏi:
"Đoạn đường chỉ mười phút, vậy mà cô cũng ngủ được à?"
Nói rồi, Khổng Lê Diên đeo khẩu trang lên, che đi mọi biểu cảm, cứ như thể vẻ mặt vừa rồi chưa từng xuất hiện.
"Tôi ngủ bao lâu rồi?" Phó Đinh Lê bối rối hỏi.
Khổng Lê Diên khựng tay lại một chút khi đang tháo dây an toàn. "Mười lăm phút đấy, cũng không quá lâu."
Đoạn đường chỉ mất mười phút, vậy mà cô lại ngủ suốt mười lăm phút. Nói cách khác, năm phút trước khi xe đến nơi, cô vẫn đang say ngủ và trong năm phút ấy, Khổng Lê Diên không hề đánh thức cô.
Vậy chẳng lẽ... trong suốt khoảng thời gian đó, nàng vẫn luôn nhìn cô sao?
Chưa kịp để Phó Đinh Lê nghĩ thông, Khổng Lê Diên đã mở cửa xe bước xuống.
Phó Đinh Lê bừng tỉnh, xua đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, rồi theo nàng xuống xe, bước vào cửa hàng hamburger ven đường.
Đã về khuya, gió điều hòa ào ạt trong tiệm xua đi cái lạnh của màn đêm. Trong quán chỉ còn lác đác vài nhân viên và khách hàng. Gọi món xong, họ tìm một góc hẻo lánh ngồi xuống.
Một phần hamburger: burger bò phô mai, nửa phần gà viên, nửa phần khoai tây chiên, và một ly sữa tươi.
"Tôi hỏi rồi, Coca bây giờ chỉ có loại có đá, cô không uống được." Ngồi xuống rồi, Khổng Lê Diên mới cởi chiếc áo phao đang mặc. Bây giờ nàng chỉ mặc một chiếc áo khoác bò rộng thùng thình, bên trong là chiếc áo lót trắng, lười biếng nhưng lạnh lùng ôm sát lấy làn da. Cứ như vừa chạy từ trường quay chụp tạp chí tới, cả áo khoác lẫn áo lót đều mỏng manh như tờ giấy, bị gió thổi qua, để lộ một mảng da lớn nơi xương quai xanh.
Chỉ nhìn thôi, Phó Đinh Lê đã bất giác kéo chặt cổ áo mình, thầm may mắn vì đã vơ vội được chiếc áo khoác mang theo.
"Cái này của cô thì sao?" Khổng Lê Diên chỉ vào chiếc bịt tai len thô màu nâu của Phó Đinh Lê, như thể tiện miệng hỏi, "Đeo suốt cả quãng đường chưa đủ sao? Vào trong nhà rồi mà vẫn không tháo? Không sợ ngột ngạt à?"
"Không tháo, lạnh." Ba câu hỏi liên tiếp, Phó Đinh Lê thờ ơ đáp lại.
Khổng Lê Diên không nói gì, đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang nhìn chằm chằm Phó Đinh Lê, khiến cô đang uống một ngụm sữa bò cũng vì ánh mắt ấy mà nghẹn ứ trong cổ họng. Phó Đinh Lê không kìm được mà sặc một tiếng.
Khổng Lê Diên lại cười, như thể thấy Phó Đinh Lê khổ sở là chuyện rất buồn cười, nhưng lại tốt bụng đưa cho cô một tờ khăn giấy. Rồi khi cô định uống sữa, nàng đã nhanh tay giật lấy ly sữa của cô, kéo khẩu trang xuống, chậm rãi uống một ngụm.
Phó Đinh Lê bị sặc đến mức thị lực dường như tốt lên, cô có thể thấy rõ ràng, chất lỏng trắng sữa theo môi Khổng Lê Diên, chảy qua từng đường cong, chảy qua hạt châu môi không dày không mỏng của nàng.
Có lẽ không phải thị lực phát huy tác dụng, mà là ký ức sống động ùa về thông qua hương sữa nhàn nhạt trong miệng, tạo ra hiệu ứng Proust*. Khiến Phó Đinh Lê nhớ lại lần họ cùng nhau chia sẻ một ly sữa, cô chỉ uống một ngụm nhỏ, còn chưa kịp nuốt trọn hương sữa mềm mại trong miệng, đã bị Khổng Lê Diên chặn lại, lướt qua từng tấc khoang miệng cô.
*hiệu ứng Proust được dùng để chỉ hiện tượng ký ức bị đánh thức mạnh mẽ bởi mùi vị, hương thơm hay cảm giác quen thuộc nào đó.
Cứ như thể, hương thơm tinh khiết chảy qua khoang miệng Phó Đinh Lê, đều đã từng từ đường cong môi đầy đặn, trẻ trung của Khổng Lê Diên mà chảy qua. Từng chút, từng chút một, đều là như thế.
Phó Đinh Lê nhìn thấy những lọn tóc vàng mềm mại của mình rơi trên đôi xương bướm hơi nhô lên, lấm tấm mồ hôi của Khổng Lê Diên. Còn giọng nói lười biếng, khàn khàn của nàng, giống như một đám mây mềm mại, dán trên xương quai xanh của cô.
"Là như thế này sao?"
"Đồ ăn phải cùng nhau chia sẻ mới là mỹ vị nhất."
Sự chú ý của Phó Đinh Lê trở lại cửa hàng hamburger đêm khuya ven đường ở Thượng Hải. Khổng Lê Diên đẩy ly sữa đã vơi đi một nửa lại, ánh mắt hờ hững bắt lấy Phó Đinh Lê.
"Không phải cô nói sao?"
"Tôi vừa khỏi cảm." Phó Đinh Lê nhắc nhở Khổng Lê Diên, rồi lại lặng lẽ cầm lấy chiếc hamburger, "Có muốn bẻ một nửa cho cô không?"
"Không lây bệnh cho tôi đâu." Khổng Lê Diên nói, rồi lại lắc đầu. "Ăn không hết, ngày mai phải chụp một cảnh đặc tả lớn, phải nhịn đói từ bây giờ, nếu không mặt sẽ bị sưng."
Người phụ nữ này ngay cả trước mặt vi-rút cảm cúm cũng ngang ngược đến vậy sao? Dám ra lệnh cho bệnh cảm không được lây nhiễm sang mình.
Phó Đinh Lê cắn một miếng hamburger, "Vậy sao cô còn uống sữa?"
Khổng Lê Diên cười nhẹ, nói ngắn gọn, "Nhịn đói từ sau khi uống xong sữa." Nàng lại thêm một câu, "Sợ cô một mình ăn sẽ thấy ngại."
Thế là liền giật nửa ly sữa của cô uống, trước sau như một mà mâu thuẫn, triệt để ngang ngược.
Phó Đinh Lê thở dài một hơi, nhìn đĩa khoai tây chiên và gà viên trước mắt. Cô có thể tin rằng, Khổng Lê Diên thật sự đã cân nhắc đến việc "đồ ăn phải cùng nhau chia sẻ mới là mỹ vị nhất".
"Hôm nay tâm trạng cô tốt lắm à? Cứ cười mãi thế." Phó Đinh Lê hỏi.
"Không tốt lắm." Khổng Lê Diên hình như là đang cười đáp lại câu hỏi này, lại hình như không phải.
Phó Đinh Lê nhẹ gật đầu. Cứ như thể, dù Khổng Lê Diên có mâu thuẫn, bất định hay mơ hồ đến thế nào đi nữa, thì trong mắt Phó Đinh Lê, mọi thứ đều dễ dàng được thấu hiểu. Cứ như thể cô sinh ra đã là người đặc biệt bao dung và cũng chẳng hề mang trong mình chút lòng hiếu kỳ nào.
Cô không hỏi tiếp nữa. Nhưng Khổng Lê Diên lại chủ động nói: "Tại sao cô không hỏi tôi?"
Phó Đinh Lê bị điều hòa trong tiệm hong cho thoải mái, bị chiếc hamburger bò phô mai quen thuộc làm cho ấm áp.
"Hỏi gì?"
"Tôi cứ tưởng rằng bất cứ ai, vô duyên vô cớ bị ném đồ ăn trong tay đi..." Khổng Lê Diên nói, "Ít nhất cũng sẽ tức giận, hoặc là hỏi một câu tại sao."
"À cái này." Phó Đinh Lê ăn có chút nghẹn, rất tự nhiên nhận lấy ly sữa Khổng Lê Diên đưa qua, uống một ngụm, rồi vất vả xử lý xong phần thức ăn còn lại. Cô cười một tiếng, nói, "Không cần thiết đâu, cô trả tiền, tôi được ăn miễn phí, cô ném một cái còn đền tôi một trăm, đây chẳng phải là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống sao?"
"Nhưng bây giờ đã thanh toán xong rồi." Phó Đinh Lê chỉ vào nửa chiếc hamburger còn lại trong tay, không ngờ Khổng Lê Diên nói một trăm lại là thật.
"Vậy nếu tôi nói..." Khổng Lê Diên nhìn cô chăm chú, "Hamburger không phải tôi trả tiền, nên mới ném cái trong tay cô đi."
"Không kỳ lạ sao?"
Phó Đinh Lê lúc này mới nhớ ra, hamburger của đoàn phim là do Khổng Yến mời. Cô nói "Khổng Lê Diên trả tiền", vẫn là có chút sai lệch với sự thật.
"Vậy còn tôi thì sao?" Phó Đinh Lê ăn no có chút buồn ngủ, trong giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi. "Thật sự tin lời Vinh Ngô nói một trăm chiếc hamburger, mặc dép lê và một chiếc áo khoác vơ vội, cùng cô, một nữ minh tinh, nửa đêm ra ngoài ăn hamburger..."
"Không kỳ lạ sao?"
"Là tôi lừa cô ra ngoài." Khổng Lê Diên nói.
"Thì sao chứ, chẳng phải vì tôi muốn kiếm chác của cô một bữa sao." Phó Đinh Lê thẳng thắn nói. Giống như cái giá cho việc "xóa ảnh". Không có can đảm đi đòi 30 triệu, ăn một bữa hamburger chắc không thành vấn đề.
Khổng Lê Diên cười rất nhẹ, đây đã là nụ cười không biết là lần thứ mấy của tối nay. Dường như vì sự khoáng đạt của Phó Đinh Lê, nụ cười trên mặt Khổng Lê Diên cũng trở nên phóng khoáng hơn. Không còn mơ hồ như trước. Cứ như một điếu thuốc đọc xong là đốt, không có ngọn lửa, lại vô cớ bùng cháy lên. Cháy hết rồi, để lại một tiếng thở dài cực nhẹ. Cùng với một câu nói ẩn sau tro tàn:
"Sống có tốt không?"
Phó Đinh Lê vì những lời này mà trở nên có chút bàng hoàng. Đây dường như là một câu hỏi thăm thông thường sau khi gặp lại. Nhưng từ ngày về nước, từ khi gia đình cô xảy ra biến cố, không một ai nhớ đến để hỏi cô câu này.
Những người bạn cũ vì chuyện rút vốn mà trở mặt; tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ sôi sục bị nén lại trong căn phòng trọ hai mươi mét vuông; tiền tài, bạn bè, hoa tươi và ước mơ... tất cả những gì cô từng có đều bị tước đi cùng với cái tên "Phó Đinh Lê".
Lý Duy Lệ thấy cô bị một trận ốm hành hạ đến trắng bệch, rách rưới, đã tìm cho cô một công việc, nhưng cũng không dám đề cập đến những lời như "sống có tốt không". Bà Kiều Lệ Phan ở đầu dây bên kia sứt đầu mẻ trán, đau lòng vì con gái một mình đơn độc ở trong nước, nhưng cũng vì cô luôn giấu giếm tình hình gần đây, nên cuộc điện thoại luôn kết thúc vội vàng, chưa kịp đề cập đến chuyện này.
Dường như tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận rằng, từ một tiểu thư sa cơ đến tình cảnh hiện tại, Phó Đinh Lê sống không tốt. Dường như tất cả mọi người đều rất khó để quan tâm đến vấn đề này. Thế nên cô hoàn toàn không ngờ rằng, người đầu tiên hỏi cô lại là Khổng Lê Diên.
Phó Đinh Lê mơ màng ngẩng đầu, mơ hồ biết rằng, thì ra cho dù là ai hỏi, câu hỏi này cũng chỉ có một câu trả lời duy nhất.
"Vận khí của tôi khá tốt."
Phó Đinh Lê kinh ngạc vì mình lại nở nụ cười khi nói ra những lời này.
"Mẹ tôi phá sản mắc nợ, nhưng nợ nần cũng không đổ lên đầu tôi. Về nước mở phòng làm việc thất bại, nhưng bạn học cũ lại giới thiệu cho tôi một công việc. Đoàn phim của các cô cũng không gặp trở ngại gì, nữ minh tinh hợp tác cũng khá dễ nói chuyện, ít nhất không keo kiệt đến mức gây khó dễ cho tôi. Ở phòng trọ không có máy sưởi còn hơi lạnh, nhưng có thể nửa đêm ra ngoài kiếm chác được một chiếc burger bò phô mai."
"Nghe có vẻ cũng không tệ lắm phải không?"
Phó Đinh Lê thẳng thắn cười. Ánh mắt Khổng Lê Diên rất nhẹ nhàng lướt qua nụ cười của cô.
"Kiếm chác cũng không biết kiếm chác nhiều thêm một chút."
Phó Đinh Lê sững sờ, đưa lòng bàn tay trắng nõn ra. "Vậy cô cho tôi 30 triệu đi."
"Tôi rất có tiền, nhưng không đến mức hào phóng đến thế." Khổng Lê Diên thở dài một hơi. "Lần sau nhớ ăn thêm hai cái."
Cầm lấy áo khoác đứng dậy, đi ngang qua cô, nàng nhẹ nhàng ấn lên gáy cô.
"Đi thôi, tôi đưa cô về căn phòng trọ không có máy sưởi còn hơi lạnh kia."
Chiếc xe dừng lại trên con phố ngoài đầu hẻm, một vị trí quen thuộc. Bên ngoài, mưa đã tạnh, chỉ còn trong không khí vương lại một lớp hơi nước mỏng manh, như dư âm còn sót lại từ hơi thở của cơn mưa vừa qua.
Phó Đinh Lê chui ra khỏi xe, bị luồng gió lạnh thổi đến mức phải khom lưng ho vài tiếng. Đây là di chứng của trận cảm nặng, khiến cô yếu đến mức bị gió thổi qua là ho, phổi như một cái sàng.
Đóng cửa xe, xoay người. Trên người Phó Đinh Lê có thêm một chiếc áo khoác, chiếc áo phao uyển chuyển nhẹ nhàng, bao bọc lấy lá phổi như cái sàng của cô.
Phó Đinh Lê ngẩng đầu, phát hiện Khổng Lê Diên cũng đã xuống xe, đứng ngay trước mặt cô, vẫn mặc chiếc áo khoác bò mỏng manh như tờ giấy, mặt không đỏ, thở không gấp.
Cô tưởng trong xe Khổng Lê Diên có máy sưởi, nên tốt bụng cho cô mượn áo phao. Kết quả đi được vài bước, cô phát hiện Khổng Lê Diên vẫn đang đi theo mình vào con hẻm nhỏ.
"Cô đi theo tôi làm gì?" Phó Đinh Lê nghi hoặc hỏi.
"Đi xem cửa."
"Xem cửa gì?"
"Đi xem căn phòng trọ không có máy sưởi còn hơi lạnh ở đâu." Khổng Lê Diên nói, "99 chiếc hamburger còn lại để người giao hàng trực tiếp đưa đến tận cửa nhà."
"Thật sự muốn trả một trăm cái sao?" Phó Đinh Lê không phản ứng lại kịp.
Khổng Lê Diên liếc cô một cái. "Nghe xong cảnh ngộ hiện tại của cô, lương tâm tôi bất an, thiếu nợ không trả thì không được."
Phó Đinh Lê "Ồ" một tiếng. "Cô Khổng vẫn hào phóng hơn tôi tưởng, ném một đền trăm. Vậy cô có thể ném hết tất cả đồ của tôi đi một lần không?"
"Cô còn muốn tôi ném cái gì nữa?" Khổng Lê Diên bật cười, dưới ánh đèn đường vàng lục có vẻ có chút tản mạn. "Tôi cân nhắc xem, cũng không phải là không thể."
Cảnh tượng đẹp hơn Phó Đinh Lê tưởng tượng. Khổng Lê Diên đi theo cô trong con hẻm nhỏ chật cứng xe máy và xe đạp, trên đầu treo những sợi dây phơi chằng chịt. Xa xa, đột nhiên không biết cửa sổ nhà nào ném một chai bia xuống, "choang" một tiếng.
Cứ như thể họ chưa từng có được California, trước nay chỉ là Phó Đinh Lê và Khổng Lê Diên. Hai người chỉ gặp nhau trong mùa đông Thượng Hải, giữa họ không có bất kỳ tình cảm nào.
Phó Đinh Lê cảm thấy mình ít nhất không nên mặc áo phao của Khổng Lê Diên. Vừa định cởi ra, lại bị Khổng Lê Diên giữ lại.
"Cô không lạnh à?" Phó Đinh Lê hỏi.
Cô nhìn chiếc áo khoác bò mỏng manh của Khổng Lê Diên, làn da bên trong dường như không có bất kỳ cảm giác nào, vẫn trắng nõn, tinh tế, ngay cả nổi da gà cũng không hề có.
Từ đầu hẻm đến dưới lầu phòng trọ còn một đoạn đường. Khổng Lê Diên nói chuyện, miệng dường như cũng không có hơi trắng, đôi tay rất tùy ý ôm lấy cánh tay.
"Có người luôn miệng gọi 'nữ minh tinh', chẳng lẽ không nghe nói qua rằng nữ minh tinh có thể ở ngoài trời âm hai mươi độ quay phim bốn tiếng đồng hồ, cũng có thể mặc lễ phục đi trên thảm đỏ trong gió lạnh sao?"
Phó Đinh Lê bị nàng một câu nói chặn họng.
Khổng Lê Diên liếc cô một cái, lại nói:
"Vừa mới chụp ảnh bìa tạp chí, trong nhà không có máy sưởi, tôi đã thay hơn mười bộ quần áo, chụp ba tiếng đồng hồ, bộ mỏng nhất là áo hai dây và quần jean. Ba tiếng đồng hồ đó tôi đều có thể không lạnh, bây giờ một đoạn đường ngắn như vậy đương nhiên cũng có thể không lạnh..."
Phó Đinh Lê yên lặng lắng nghe, dừng bước, cằm tùy tiện cọ vào cổ áo phao mềm mại. Khổng Lê Diên đi phía trước trong gió lạnh, chiếc áo khoác bò mỏng bị gió thổi phồng lên, mái tóc dài thẳng mượt cũng bị thổi bay lên, giống như một điệu vũ có hình dáng mơ hồ.
Thật ra Phó Đinh Lê chưa bao giờ hiểu được người phụ nữ này. Cô không biết Khổng Lê Diên thờ ơ nói ra những chuyện quá khứ này, rốt cuộc là tùy ý hay đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ biết, cho dù Khổng Lê Diên hiện ra trước mặt cô là chân thật hay hư ảo, điều cô tôn trọng chỉ là sự chân thật của chính mình.
Phó Đinh Lê thở ra một làn khói trắng, lê dép đi lên phía trước.
Khổng Lê Diên nói xong, nghe thấy tiếng dép lê lẹt xẹt của Phó Đinh Lê đi từ phía sau, tiếng dép lê lạch cạch từ xa đến gần, giống như đôi bốt Martin đã từng bước qua quốc lộ số 1 của California.
Một ngọn đèn đường bên hẻm "bụp" một tiếng tắt, phát ra âm thanh như bị nứt vỏ. Tầm nhìn tối sầm xuống, nhòa thành một màu vàng sẫm mê hoặc.
Khổng Lê Diên quay đầu lại, tiếng dép lê lạch cạch dừng lại bên cạnh nàng. Sau đó là chiếc áo phao khoác lên vai nàng, không có mùi nước hoa gay mũi của áo vest nam. Chỉ có hơi thở mềm mại, ẩm ướt của một người phụ nữ trẻ, rất nhạt. Nhưng rất nhanh, hơi thở ấy trở nên đậm hơn.
Cúi mắt xuống, là một đôi mắt ôn hòa, thong dong. Hướng lên trên, tầm mắt như bay qua đỉnh đầu nàng.
Mãi cho đến khi đôi tai cả đêm nay đều lộ ra ngoài của nàng, hoàn toàn bị chiếc bịt tai len thô ấm áp bao phủ.
Người trước mặt mới rụt tay từ bên tai nàng về, những ngón tay lạnh đến đỏ ửng trầm mặc lướt qua gò má nàng.
"Có thể không lạnh, có thể không mặc, có thể hứng gió, có thể quay phim ở âm hai mươi độ..."
Phó Đinh Lê thở dài một hơi.
"Nói một vạn lần 'có thể', thì thật sự sẽ không lạnh, cũng không sợ lạnh sao?"
Nói xong, Phó Đinh Lê rất tùy ý xoay người, tiếng dép lê "lạch cạch" lại vang lên, từng chút từng chút, đạp trên con hẻm yên tĩnh.
Ngọn đèn đường vừa mới nứt vỏ dường như còn sót lại một chút hơi tàn, một chút tối, một chút sáng, hòa lẫn với hơi thở trắng xóa, có chút mơ hồ mà chiếu lên bóng lưng Phó Đinh Lê.
...Cùng với đôi tai vừa tháo bịt tai ra, đã bị gió lạnh ăn mòn, từ từ lạnh đến đỏ ửng.
Khổng Lê Diên nhìn chằm chằm vào đôi tai đó.
Hơi thở trẻ trung xung quanh vành tai còn sót lại, khiến hơi tàn của ngọn đèn đường trở nên xa xôi, buồn bã.
Một người không chịu nổi sự ăn mòn của mùa đông, lại chịu đựng đôi tai bị lạnh đến đỏ ửng, đem hơi ấm của mình nhường cho nàng.
Sự khoan dung của người ấy thật rộng lớn, nhưng khi rút lui thì phẳng lặng, cũng tàn nhẫn đến lạ kỳ.
Giống như một lần lột bỏ lớp da cũ của chính mình.