Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian
Chương 66: Bạn trai cũ
Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Lâm Thâm là người rất nguyên tắc. Đồ người khác tặng, nếu không nhận thì thôi, đã nhận rồi thì thường để qua một bên, thứ gì không dùng được thì cất đó, tuyệt đối không vứt đi.
Nhưng lần này thì khác. Lộ Đinh vừa dứt lời, Đường Lâm Thâm lập tức ném luôn cành hoa hồng vào thùng rác.
"Ừm." Sắc mặt Đường Lâm Thâm có hơi khó tả, anh trông không vui cho lắm: "Không phải em tặng thì anh không cần."
Lộ Đinh bối rối, trong lòng thầm nghĩ có chuyện gì vậy. Ánh mắt vô thức liếc sang cành hoa hồng trong thùng rác, tim hơi co giật, chợt nghĩ tới điều gì đó.
Đường Lâm Thâm cảm thấy không may, trong lòng thấy rất khó chịu. Anh kéo Lộ Đinh lại hôn mạnh một cái, nhưng đang ở văn phòng nên không thể đi quá giới hạn.
Đầu lưỡi Lộ Đinh hòa theo anh. Cậu đưa tay nâng mặt Đường Lâm Thâm lên, hỏi: "Anh sao vậy? Ban ngày vẫn ổn mà."
Đường Lâm Thâm cúi đầu đặt tay lên mu bàn tay cậu, nhẹ nhàng vuốt ve: "Nhìn rõ lắm à?"
Lộ Đinh gật đầu.
Đường Lâm Thâm không trả lời. Anh vẫn chưa chắc chắn, nên cũng không cần nhắc đến chuyện này ngay.
Cho dù có thân mật đến mấy, Lộ Đinh vẫn tò mò, muốn tìm hiểu về quá khứ tình cảm của anh. Điều đó là tự nhiên.
"Anh." Lộ Đinh mơ màng hỏi: "Có phải có nhiều người thích anh lắm không? Lúc ở đảo Chương Châu có Tiểu Dương, giờ ở đây lại càng nhiều ấy chứ!"
Đường Lâm Thâm thấy Lộ Đinh không phải đang ghen, phản ứng của cậu còn đáng yêu nữa là, cậu thật sự tò mò, không có mục đích gì ngoài việc muốn biết rõ hơn về anh.
Nhưng bản thân anh cũng không muốn nhắc tới đoạn tình cảm duy nhất mà mình từng có, còn những người khác thì anh không rõ.
"...Anh cũng không chắc nữa." Đường Lâm Thâm suy nghĩ một lúc mà chẳng nghĩ ra gì, đành đáp vậy. Rồi anh nhận lấy hộp bánh ngọt trong tay Lộ Đinh, mở ra, chọc một miếng, tự ăn một miếng rồi đút cho cậu.
"Bánh đâu ra vậy?" Đường Lâm Thâm hỏi.
Lộ Đinh dễ bị phân tâm: "Em mua hồi sáng, ở tiệm bánh đó."
"Giấu suốt cả ngày cơ à." Đường Lâm Thâm nhếch mày cười: "Cũng nhịn được nhỉ?"
"Dạ, giấu để cho anh ăn." Lộ Đinh chống cằm, cười híp mắt nhìn Đường Lâm Thâm: "Dạo này anh tan làm trễ, về nhà chẳng có gì ăn, đói chịu không nổi."
"Giỏi quá." Đường Lâm Thâm xoa mặt cậu, anh lại muốn hôn: "Em ăn chưa?"
Lộ Đinh gật đầu, nói đã ăn rồi.
Vốn dĩ Đường Lâm Thâm không đói, nhưng vì sự ngọt ngào và chu đáo ấy mà cảm giác thèm ăn dâng lên. Anh nghĩ bụng ăn vài miếng bánh rồi về nhà sau.
Lộ Đinh ngồi yên bên cạnh đợi anh. Nhưng càng đợi, sự chú ý của cậu lại vô thức liếc về phía thùng rác.
Rồi, sự chú ý lại bị kéo về.
Lộ Đinh vỗ tay một cái, cuối cùng cũng nhớ ra: "Anh! Hoa đó là em bán đấy, vừa mới bán lúc nãy luôn!"
Đường Lâm Thâm suýt nữa bị miếng bánh làm cho nghẹn chết.
Mới vừa rồi, Lộ Đinh đang tính toán giờ Đường Lâm Thâm tan ca, đang dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa thì có một người bước vào. Phong thái và giọng điệu của người đó có vẻ hời hợt, nhưng ánh mắt thì lại rất háo hức, nói muốn mua hoa. Đã đi loanh quanh cả cây số trong khu này mà chỉ có mỗi tiệm này còn mở.
Lộ Đinh vốn không giỏi giao tiếp với người lạ, thấy vậy hơi lùi lại, không đáp lời.
Người kia liếc qua Lộ Đinh một cái, có vẻ thấy cậu lạ lùng. Hai bên đều thấy đối phương là "kẻ khác người".
"Còn hoa không? Tôi muốn mua."
Lộ Đinh vẫn không đáp, chỉ lắc đầu.
"Chậc..." Người đó bắt đầu sốt ruột, chỉ vào một bông hoa hồng đặt trên bàn nhỏ: "Chẳng phải vẫn còn à?"
"Chỉ... chỉ còn một bông thôi."
"Một bông thì một bông!" Người đó vung tay dứt khoát, quét mã thanh toán 500 tệ: "Gói lại cho tôi."
Quá trình gói hoa cũng khó khăn lắm, người đó không ưng ý với cách gói của Lộ Đinh, cứ đứng bên cạnh chỉ trỏ, cuối cùng ra được kiểu sặc sỡ này.
Lộ Đinh đứng bên cạnh sợ đến toát mồ hôi, càng nói năng lắp bắp.
Đến khâu viết thiệp, cậu viết đi viết lại mấy lần vẫn người kia không hài lòng, cuối cùng tự cầm bút viết. Nét chữ phóng khoáng, ngông nghênh, nhưng nội dung tấm thiệp thì Lộ Đinh vẫn nhớ rõ: "Hương hoa tặng cậu, nhớ cậu nhiều lắm..."
Đường Lâm Thâm vừa nghe đến câu đó, mí mắt anh lại bắt đầu giật giật.
"Là con trai, tóc dài, buộc túm ra sau gáy thành đuôi ngựa nhỏ." Lộ Đinh vừa nói xong vừa dùng tay gõ gõ lên đầu: "Cao lắm."
Vừa dứt lời, điện thoại Đường Lâm Thâm rung lên. Tin nhắn từ Trương Ánh Thủy, nội dung rõ ràng, thẳng thắn, đầy đủ thông tin: [Lâm Thâm! Triệu Túc trở về rồi!]
Đến nước này thì mọi chuyện đều rõ như ban ngày. Mí mắt Đường Lâm Thâm cũng không giật nữa. Anh điềm tĩnh, chín chắn nhắn tin lại cho Trương Ánh Thủy: [Liên quan gì đến tôi.]
"Anh?" Lộ Đinh gọi anh một tiếng.
Đường Lâm Thâm nhớ lại lời cậu vừa nói, cảm thấy có điều không ổn, anh hỏi: "Nai con, cậu ta dọa em sao?"
"Không có." Lộ Đinh cười ngại ngùng, bứt móng tay: "Cũng không sao, em chưa từng gặp kiểu người như vậy, nên hơi... không quen."
Xem ra cái kiểu "tính nết" của Triệu Túc đến giờ vẫn đúng là khó nói thành lời.
Lộ Đinh giờ mới chợt nhận ra, xâu chuỗi lại các sự việc: "Anh... anh ta tặng hoa cho anh ạ? Anh ta nhớ anh sao? Anh ta là ai vậy?"
Đường Lâm Thâm mặt không cảm xúc, thốt ra một cái tên: "Triệu Túc."
Lộ Đinh từng nghe Từ Tiếu Tiếu nhắc đến tên này, còn có thêm một biệt danh đi kèm, chính là bạn trai cũ của Đường Lâm Thâm.
"Ồ." Lộ Đinh ừ hử đáp lời.
Đường Lâm Thâm búng trán cậu một cái, nhưng không dùng sức mạnh, giống như gãi ngứa: "Nai con, là em cứ tò mò đấy nhé, chứ anh chẳng có ý định nhắc đến cậu ta đâu."
Lộ Đinh cúi đầu: "Anh ta còn tặng hoa cho anh..."
Cuối cùng thì Đường Lâm Thâm cũng ngửi thấy mùi giấm chua nồng nặc: "Nhưng những bó hoa đặt trong nhà chúng ta đều là em tặng."
Lộ Đinh ngẩng đầu, mắt sáng lấp lánh: "Anh——"
"Đừng ghen tuông nữa, ngoan nào." Đường Lâm Thâm hôn nhẹ lên má cậu: "Chúng ta về nhà ngắm hoa."
Lộ Đinh vui vẻ: "Dạ!"
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Về đến nhà, Lộ Đinh vào tắm rửa, Đường Lâm Thâm nhanh chóng gửi tin nhắn cho Trương Ánh Thủy: [Nếu Triệu Túc còn đến tìm cậu hỏi về tôi, cứ nói thẳng với cậu ta là tôi đã có bạn trai rồi.]
Lời lẽ tuy nhẹ nhàng, nhưng hàm ý rất rõ ràng, ý bảo là hãy biến đi.
Trương Ánh Thủy với tâm trạng hóng chuyện liền nhắn tin lại ngay: [Sao cậu không tự nói với cậu ta?]
Đường Lâm Thâm: [Chặn số rồi.]
Trương Ánh Thủy cười đểu: [Tôi nói với cậu ta rồi, nhưng cậu ta có vẻ không tin đâu.]
Đường Lâm Thâm nghĩ một lát, lại hỏi: [Tiếu Tiếu dạo này rảnh không? Nhờ cô ấy đi làm giúp vài hôm.]
"Này anh bạn." Trương Ánh Thủy gửi một đoạn tin nhắn thoại: "Cô ấy không rảnh đâu, ngày kia tụi tôi cưới nhau rồi, cậu là phù rể đó, không quên chứ gì?"
Đường Lâm Thâm: ...[Vừa mới nhớ ra.]
Trương Ánh Thủy lập tức gửi tiếp một đoạn ghi âm dài 60 giây, chắc chắn không phải lời hay ý đẹp gì, Đường Lâm Thâm lười chẳng buồn nghe.
Anh ngẩn người suy nghĩ một lát. Thật ra anh không sợ Triệu Túc, chỉ thấy phiền với kiểu bám riết không buông của cậu ta thôi. Cũng lo Lộ Đinh sẽ suy nghĩ vẩn vơ.
Vừa lúc Lộ Đinh tắm xong bước ra, hôm nay cậu chưa gội đầu, đuôi tóc vẫn còn ướt.
"Nai con, lại đây."
Lộ Đinh rất ngoan ngoãn, nghe vậy liền tiến lại gần, cậu ngồi vắt chân lên bụng dưới Đường Lâm Thâm, vô tình hay cố ý cọ qua cọ lại vài lần.
"Anh ơi, nóng quá." Cả gương mặt Lộ Đinh cũng đỏ bừng.
Đường Lâm Thâm không nói năng gì, anh tắt đèn, luồn tay qua tóc mai cậu, chậm rãi vuốt ra sau, ôm lấy sau gáy cậu rồi kéo cậu sát vào mặt mình.
"Ừ, tim anh cũng nóng ran."
Lộ Đinh đưa ngón tay chạm vào ngực anh: "Để em sờ thử."
Đường Lâm Thâm bật cười, cúi người ôm cậu vào lòng.
Hôn môi, vuốt ve, nhưng vẫn chưa đi quá giới hạn, chỉ dùng tay để giải tỏa nhu cầu.
Lộ Đinh không hiểu, còn Đường Lâm Thâm thì gần như nhịn đến mức không thể chịu đựng được nữa.
(truyện chỉ được đăng tại w@attpad: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Ngày Trương Ánh Thủy và Từ Tiếu Tiếu kết hôn, Lộ Đinh không tham dự. Những buổi tiệc như vậy thường đông người, mối quan hệ phức tạp, cậu chẳng cần thiết phải tham gia. Ở tiệm hoa bán hoa vẫn thoải mái hơn.
Đường Lâm Thâm cũng nghĩ như vậy, sáng sớm đã đưa Lộ Đinh đến tiệm. Hôm nay khá bận rộn, hai người không nói chuyện được mấy câu: "Chiều xong tiệc anh sẽ quay lại, Trương Ánh Thủy với Tiếu Tiếu muốn mời em ăn tối."
"Dạ, vậy trưa em ăn ít thôi." Lộ Đinh phấn khởi, cả người toát lên vẻ hân hoan: "Chúc họ trăm năm hạnh phúc."
Đường Lâm Thâm ôm Lộ Đinh một cái: "Anh đi trước nhé."
"Khoan đã anh." Lộ Đinh chạy nhanh vào trong tiệm, giọng hơi vội vàng: "Em có quà tặng chị Tiếu Tiếu."
Đó là món quà Lộ Đinh đã bí mật chuẩn bị suốt nửa tháng trời, một bó hoa cưới tinh xảo, đến cả Đường Lâm Thâm cũng chưa từng thấy.
"Đây là hoa gì vậy?"
"Hoa lan chuông." Lộ Đinh mím môi cười: "Đẹp lắm."
Và cũng đắt nữa. Tận đáy lòng, Lộ Đinh luôn biết ơn Từ Tiếu Tiếu, nên muốn tặng cô một món quà cưới thật ý nghĩa. Những đóa hoa lan chuông được lựa chọn kỹ càng, là thành quả của nửa năm tiền thưởng của cậu, nhưng cậu không hề tiếc.
Từ Tiếu Tiếu yêu bó hoa này vô cùng, cầm trên tay suốt cả buổi lễ cưới.
Tiệc cưới kết thúc, khách khứa cũng đã về hết, chỉ còn lại những bạn bè thân thiết của Đường Lâm Thâm. Bầu không khí nhẹ nhõm hơn, họ hẹn nhau ăn tối. Đường Lâm Thâm nhận lời, nhưng giờ anh đang vội về đón Lộ Đinh để cùng đi, coi như một bữa tiệc bạn bè, cũng là dịp để giới thiệu Lộ Đinh với mọi người, công khai mối quan hệ của họ.
Trương Ánh Thủy không để anh đi ngay, gọi giật lại: "Này, khoan đã."
"Có chuyện gì sao?"
Từ Tiếu Tiếu từ phòng thay đồ bước ra, cầm bó lan chuông đưa cho Đường Lâm Thâm: "Cái này, tặng cho Đinh Đinh."
Rất trang trọng. Đường Lâm Thâm cũng nghiêm túc nhận lấy, khựng lại một nhịp rồi hỏi: "Không phải cô đã vứt ra ngoài rồi sao?"
"Cái đó là bó khác." Từ Tiếu Tiếu nheo mắt cười: "Bó lan chuông này gần mười nghìn tệ lận, tôi có điên đâu mà vứt tiền như vậy."
"...Cái gì?" Đường Lâm Thâm ngạc nhiên: "Bao nhiêu?"
"Anh khỏi lo." Từ Tiếu Tiếu liếc anh một cái: "Bảo Đinh Đinh để nó ở đầu giường vài ngày, lời chúc phúc của cô dâu không dễ có đâu, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc nha."
Đường Lâm Thâm không khách sáo nữa, nhận hoa rồi cười cảm ơn.
Từ Tiếu Tiếu quay vào phòng thay đồ lấy túi, đến lượt Trương Ánh Thủy nói chuyện với anh.
"Này Lâm Thâm, Triệu Túc có đến tìm cậu không?"
"Không."
"Ủa, sao lạ vậy, quay đầu làm người rồi sao?" Trương Ánh Thủy lầm bầm: "Tôi còn tưởng hôm nay cậu ta sẽ đến phá đám đấy, định bụng chờ xem trò vui giữa hai người nữa cơ."
Ngày vui thế này, Đường Lâm Thâm chẳng thèm chấp nhặt, chỉ thầm nghĩ một câu "gặp quỷ rồi", rồi quay người đi thẳng.
Thật ra trong lòng anh cũng đang đợi. Anh cũng nghĩ Triệu Túc sẽ đến. Nếu đến thì tốt, anh sẽ nói rõ mọi chuyện. Anh hiểu Triệu Túc, người này có một chuẩn mực đạo đức quái đản, chỉ đeo bám những người độc thân.
Trước đây Đường Lâm Thâm từng dùng lý do "đã có người yêu" để cắt đuôi, nhưng Triệu Túc rất ranh mãnh, chẳng bị lừa.
Lần này thì khác.
Trương Ánh Thủy gọi với theo: "Chờ chút, đi chung đi!"
Chỗ ăn tối cách tiệm hoa không xa, nên Trương Ánh Thủy và Từ Tiếu Tiếu cũng đi cùng Đường Lâm Thâm sang đó.
Lộ Đinh ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa tiệm, cậu đang cắm hoa vào giỏ. Hôm nay tiệm nhận đơn hàng lớn, hoa nhiều, cậu vẫn chưa làm xong, cậu tập trung cao độ đến mức Từ Tiếu Tiếu gọi ba bốn lần cậu mới phản ứng.
"Chị Tiếu Tiếu?" Lộ Đinh mơ màng ngẩng đầu, ánh mắt có chút ngơ ngác: "Sao hai người lại đến đây?"
"Đến đón em đi ăn."
Lộ Đinh mỉm cười, liếc nhìn phía sau cô: "Anh em đâu? Không đi cùng ạ?"
"Có chứ, đang đi đỗ xe với anh Trương ấy." Từ Tiếu Tiếu nói: "Chỗ này khó đậu xe, họ đỗ xe bên viện rồi."
Lộ Đinh gật đầu, ngượng ngùng chúc Từ Tiếu Tiếu trăm năm hạnh phúc.
Từ Tiếu Tiếu định cảm ơn, nhưng thấy khách sáo quá lại thôi: "Vào tiệm ngồi chút đi, chị muốn uống cà phê."
"Vâng." Lộ Đinh cười: "Em pha cho chị."
Vừa dứt lời, phía sau bỗng vang lên một tràng cười đầy mỉa mai: "Đường Lâm Thâm giỏi thật đấy, tìm một đứa ngốc để lừa tôi à."
Lời tác giả:
Sẽ không ngược đâu, người yêu cũ chỉ xấu tính một lần thôi.
Về sau còn là trợ thủ đắc lực đấy~